Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 4128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 238
Cái lạnh thấu xương

❊ ❊ ❊

"Có lẽ vậy! Muội không quan tâm nhiệm vụ này ra sao, nhưng săn giết Băng Giao thì nhất định phải làm được." Dạ Thương lên tiếng nói.

"Được rồi, quãng đường khá xa, dù là hai thú cưỡi của chúng ta thay phiên bay cũng phải mất gần một tháng. Thời gian này đệ hãy nỗ lực tu luyện, xem tu vi còn có thể nâng cao một cấp không." Dương Lôi nói với Dạ Thương.

"Vậy được, đệ tọa thiền tu luyện đây." Dạ Thương gật đầu với Dương Lôi, đệ ấy quả thực không có thời gian một tháng để lãng phí.

Những ngày tiếp theo trôi qua trong việc lên đường. Dạ Thương mỗi ngày đều dùng Cực Phẩm Ngưng Thần Đan và Báo Thai Cường Cân Hoàn để tu luyện. Khi đổi thú cưỡi, Dương Lôi sẽ gọi Dạ Thương thu Thiên Vũ lại hoặc thả Thiên Vũ ra.

Dưới sự hỗ trợ của đan dược cực phẩm, tu vi của Dạ Thương thăng tiến rất nhanh. Khi đi được một nửa quãng đường, Vạn Đạo Bảo Điển của Dạ Thương đã đạt đến Cường Cân Cảnh cấp tám đỉnh phong, chân khí cũng tu luyện tới Ngưng Đan nhất cấp đỉnh phong.

Vì vậy, Dạ Thương định đột phá, như thế thì trên lưng phi hành yêu thú không ổn lắm.

"Thập Tam, lát nữa chúng ta sẽ hạ cánh, tối nay nghỉ lại một đêm, đệ dùng để đột phá đi." Dương Lôi nhìn ra tình trạng của Dạ Thương.

"Như vậy sẽ chậm trễ thời gian, người khác sẽ đến trước mất." Dạ Thương suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.

"Chúng ta toàn lực lên đường như thế này, người khác sẽ không nhanh hơn chúng ta đâu. Vả lại có thêm một phần thực lực thì thêm một phần bảo đảm, đệ vẫn nên đột phá thì hơn." Dương Lôi nói xong liền để Thanh Điêu dưới thân hạ cánh.

Tùy tiện ăn chút gì đó, cho Thanh Điêu và Thiên Vũ ăn Thú Nguyên Đan xong, Dạ Thương liền đi tiến hành đột phá. Đệ ấy định trước tiên đột phá Vạn Đạo Bảo Điển, thân thể năng lượng mạnh mẽ rồi thì khả năng kháng lạnh khi vào Cực Đông Băng Nguyên sẽ cao hơn.

Muốn tiến vào Cường Cân Cảnh cấp chín, bắt buộc phải cường hóa kinh lạc vùng cổ, khiến năng lượng trong thân thể vận chuyển càng thêm trơn tru.

Đây là một cửa ải khó đối với Dạ Thương, bởi vì cường hóa kinh lạc vùng cổ sẽ ảnh hưởng đến sự lưu thông máu và hô hấp. Mỗi lần Vạn Đạo Bảo Điển tấn cấp đến đây đều là một thử thách đối với Dạ Thương.

Lần này, Dạ Thương không như trước kia, trực tiếp dồn năng lượng xung kích toàn bộ vùng cổ. Đệ ấy chọn cách xung kích vùng gần yết hầu trước, chỗ này cường hóa xong thì phía sau sẽ không có cảm giác ngạt thở nữa.

Quyết định này là có lý do, mới bắt đầu đột phá, năng lượng trong thân thể đầy đủ, có thể dùng tốc độ nhanh nhất để cường hóa kinh lạc vùng yết hầu, như vậy có thể tránh được việc ngạt thở.

Theo sự xung kích của năng lượng trong thân thể, kinh lạc vùng yết hầu và xung quanh của Dạ Thương bắt đầu nhảy lên, đây là biểu hiện của việc năng lượng xâm nhập cường hóa.

Cổ là một vùng nhạy cảm, mặc dù Dạ Thương đã chuẩn bị không ít, nhưng cảm giác ngạt thở do quá trình đột phá mang lại vẫn vô cùng mãnh liệt.

Dạ Thương cố nhịn, móng tay hai bàn tay đều ấn sâu vào lòng bàn tay.

Nhìn kinh lạc nhảy lên và mồ hôi chảy ròng ròng trên cổ Dạ Thương, Dương Lôi vô cùng lo lắng. Nàng biết Dạ Thương đang ở trong một tình huống rất bất ổn.

Cổ, yết hầu đều là những nơi yếu ớt trên cơ thể người, là trọng điểm tấn công của đối thủ. Dạ Thương hiện giờ cường hóa chỗ này, độ khó có thể tưởng tượng được.

Khi Dạ Thương sắp không chịu nổi nữa, kinh lạc vùng yết hầu của đệ ấy cũng không thể hấp nạp năng lượng được nữa, đã cường hóa xong.

Hít sâu một hơi, Dạ Thương bắt đầu cường hóa những vùng khác trên cổ, tiếp đó là làm theo trình tự, không còn khó khăn gì nữa.

Mất hai canh giờ, Dạ Thương cường hóa xong xuôi toàn bộ kinh lạc trước sau vùng cổ, cũng báo hiệu đệ ấy đã tiến vào Vạn Đạo Bảo Điển Cường Cân Cảnh cấp chín.

Suy nghĩ một chút, Dạ Thương không đứng dậy, để năng lượng thân thể tự vận hành củng cố tu vi, sau đó bắt đầu đột phá Thánh Đỉnh Kinh.

Thông thường mà nói, lúc này Dạ Thương đáng lẽ nên toàn lực củng cố tu vi, nhưng đệ ấy biết thời gian không thể lãng phí. Nếu đêm nay không tiếp tục đột phá chân khí thì cần thêm một đêm nữa.

Thấy chân khí của Dạ Thương xoay chuyển nhanh hơn, Dương Lôi cau mày. Nàng biết Dạ Thương vừa phá vỡ gông cùm trên thân thể, giờ nên củng cố thành quả chứ không phải tiếp tục tiến hành đột phá chân khí.

Nhưng Dạ Thương đã bắt đầu đột phá rồi, nàng lại không thể ngắt quãng.

Khi nửa đêm về sáng trăng lặn xuống, chân khí của Dạ Thương thuận lợi đột phá đến Ngưng Đan Kỳ cấp hai.

Tiếp đó lại tiếp tục củng cố tu vi, tu luyện đến tận trời sáng.

Sau khi mở mắt, Dạ Thương mở vò rượu uống trước hai ngụm.

"Đệ đó, đồ nhóc hấp tấp, đột phá không thể làm từ từ sao, có cần gấp gáp như vậy không?" Dương Lôi vươn tay nhéo tai Dạ Thương nói.

"Á! Cửu sư tỷ buông tay, đau!" Dạ Thương nắm lấy tay Dương Lôi, không để nàng tiếp tục kéo nữa.

Lườm Dạ Thương một cái, Dương Lôi buông tai Dạ Thương ra.

"Trơn tuột, tai đệ này độ dai rất tốt nha!" Dương Lôi vỗ tay nói.

"Đệ chỉ có vùng đầu là tu luyện kém một chút, các bộ phận khác cường độ đều ổn." Dạ Thương xoa xoa tai nói.

"Ừm, các bộ phận khác đều cường hóa rồi?" Dương Lôi cúi đầu, ánh mắt rơi xuống eo Dạ Thương, còn hướng xuống dưới nhìn.

"Cửu sư tỷ, tỷ làm gì vậy!" Dạ Thương biết Dương Lôi đang nhìn nơi nào, bộ phận mấu chốt của đàn ông.

"Chỗ đó của đệ cũng cường hóa rồi? Sau này đệ..." Dương Lôi nói đến đây mặt cũng đỏ lên.

"Chưa, nhưng đệ tiến vào giai đoạn tiếp theo là được rồi, cần tu luyện ngoại chương." Dạ Thương ấp a ấp úng nói.

Vạn Đạo Bảo Điển quả thực có ngoại chương tu luyện mệnh căn, nhưng cần phải tiến vào Đoạn Cốt Cảnh mới được.

"Không nói đệ nữa, đệ tự liệu lấy đi!" Dương Lôi quay đầu nhìn sang một bên, vấn đề này là do nàng khơi ra, nhưng giờ Dạ Thương thật sự trả lời, nàng chỉ có thể trốn tránh.

Tìm được một nguồn nước, Dạ Thương rửa mặt súc miệng, gọi Dương Lôi lên lưng Thiên Vũ bắt đầu tiến về phía trước.

Mấy ngày nay hai người đều ăn uống trên lưng Thiên Vũ và Thanh Điêu, như vậy không làm chậm trễ thời gian.

Uống một vò rượu, ăn chút đồ ăn xong, Dạ Thương liền bắt đầu tọa thiền củng cố tu vi.

Nhìn Dạ Thương tu luyện, Dương Lôi cũng đi tu luyện. Nàng phát hiện mình so với Dạ Thương thì sự nỗ lực còn kém quá xa.

Thời gian lên đường trôi qua trong tu luyện, mất một tháng, hai người đã tới Cực Đông Băng Nguyên.

Cực Đông Băng Nguyên đã vô cùng lạnh giá, may là trước khi tới, cả hai đều chuẩn bị da lông, có thể chống lạnh một chút.

"Chỗ này thật sự lạnh quá." Nhìn đại địa và bầu trời trắng xóa, Dương Lôi thở ra một hơi nói, hơi thở của nàng trực tiếp biến thành sương mù màu trắng.

"Khỏe mà, đệ không thấy lạnh!" Dạ Thương rung rung người nói.

"Khí huyết bôn đằng, tinh khí xông đỉnh, đệ thì được rồi, Cửu sư tỷ không nói gì nữa." Dương Lôi nhìn Dạ Thương có chút rối rắm nói. Nàng bây giờ không sử dụng chân khí hộ thể, cảm thấy lạnh thấu xương, còn phía Dạ Thương thì chút vấn đề cũng không có, trên đầu đều là hơi nóng.

"Cửu sư tỷ không quen sao?" Dạ Thương cởi bỏ áo da lông của mình đưa cho Dương Lôi.

"Quen cái gì mà quen, lạnh thế này, máu đều muốn đông cứng rồi. Áo da lông không cần đưa cho ta, nếu không chịu nổi ta sẽ dùng chân khí hộ thể. Đệ mặc đi, chúng ta tiếp tục đi tới, chỗ này còn cách khu trung tâm Cực Đông Băng Nguyên rất xa." Dương Lôi xua tay lên tiếng nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:153
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.