Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 1628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 193
Thư của Tư Không

❊ ❊ ❊

Dạ Thương cũng đứng dậy, tay phải sờ lên Luân Hồi Thương.

"Lâm sư muội, không phù hợp nhỉ?" Thanh Cơ nãy giờ không nói lời nào, đứng dậy mở miệng nói.

Chuyện thế nào cũng không sao, cho dù là Đường Thiên Thiên có lôi kéo người, Thanh Cơ cũng không nói gì, nhưng Lâm Tĩnh Nghi này muốn ra tay, Thanh Cơ không thể dung nhẫn được nữa.

"Tĩnh Nghi ngồi xuống." Đường Thiên Thiên quát Lâm Tĩnh Nghi một tiếng, trong lời nói đã có chút không vui, bởi vì nàng làm như vậy quả thực không thích hợp.

"Chê anh là chuyện của tôi, nhưng anh chê tôi, chuyện này, tôi ghi nhớ rồi." Lâm Tĩnh Nghi nói xong đứng dậy rời khỏi đại điện.

Lâm Tĩnh Nghi dạo này tâm tình rất khó chịu, nàng là đệ tử đời thứ hai xuất sắc của Tử Vi Phong, thế mà lại bị Diệp Tử Linh sắp xếp cho Dạ Thương.

Nếu Dạ Thương đồng ý đến Tử Vi Phong, thì việc chiêu đãi và an ủi sau đó đều do nàng phụ trách, nghĩa là, nàng sẽ trở thành con bài để lôi kéo Dạ Thương.

Lâm Tĩnh Nghi lúc đó đã phản đối, nhưng Diệp Tử Linh không chấp nhận sự phản đối của nàng, và bảo với nàng rằng, đây tuyệt đối không phải là ủy khuất nàng, cho nên hôm nay gặp Dạ Thương, nàng mới đặc biệt khó chịu.

"Thập Tam à, đệ bị người ta ghi hận rồi." Thanh Cơ lắc đầu ngồi xuống, nàng hiểu rõ, sự thật đúng như Lâm Tĩnh Nghi nói, phụ nữ có thể chê bai ngươi, nhưng ngươi chê bai người ta, chính là tội lỗi.

"Xin lỗi nhé, lục sư tỷ chúng ta đi thôi!" Dạ Thương mở miệng nói, hắn không muốn ở lại đây nhìn sắc mặt người khác.

"Tính cách sư muội ta là như vậy, hơi lạnh lùng, đừng để ý." Đường Thiên Thiên cười áy náy.

"Không có gì, đều là người trẻ tuổi, có chút tính khí là bình thường, Đường sư tỷ có thời gian hãy đến Trúc Lâm Tiểu Trúc của sư muội làm khách." Thanh Cơ đứng dậy nói.

Dạ Thương và Thanh Cơ cưỡi Thiên Vũ quay về Trúc Lâm Tiểu Trúc ở Thái Tuyền Phong.

"Sao thế, sư đệ vẫn còn giận?" Thanh Cơ mở miệng hỏi.

"Không có giận, chỉ là cảm thấy bọn họ có chút vô lý." Dạ Thương đáp.

"Phụ nữ thì mấy ai nói lý lẽ đâu." Thanh Cơ cười nói.

"Cũng không hẳn vậy, lục sư tỷ và cửu sư tỷ đều rất biết lý lẽ." Dạ Thương cười đáp.

"Đó là vì giảng lý lẽ với đệ thôi, với người khác thì không cần." Mạc Trần và Sở Lăng Phi mặc y phục rất hỷ khí xuất hiện.

"Chúc mừng thập nhất sư huynh, chúc mừng Lăng Phi tỷ." Dạ Thương khom người hành lễ.

"Cảm ơn, Trú Nhan Đan của đệ quả là bảo bối tốt, đa tạ sư đệ." Sở Lăng Phi đưa tay đỡ Dạ Thương dậy nói.

"Tu luyện quên hết cả việc chính, sau này đệ sẽ chú ý hơn." Dạ Thương có chút ngượng ngùng nói.

Mạc Trần cười lắc đầu, "Đệ đến Tử Vi Phong bị uất ức à?"

Dạ Thương không nói gì, Thanh Cơ cười kể lại một lần.

"Hahaha, Lâm Tĩnh Nghi đó là mỹ nữ mặt lạnh nổi tiếng, đệ trực tiếp từ chối, coi như là vả mặt nàng ta, cho nên nàng ta mới không vui, tất nhiên đệ đồng ý thì nàng ta cũng không vui thôi." Sở Lăng Phi cười nói.

Dạ Thương hiểu đạo lý này, cũng không tiếp tục nói gì nữa, sau này cứ tránh xa người của Tử Vi Phong là được.

Sau khi ăn uống cùng Thanh Cơ, Mạc Trần và Sở Lăng Phi, hắn chuẩn bị rời đi. "Còn có việc muốn nhắc đệ, qua một thời gian nữa là đệ tử môn phái có thể về quê thăm nhà rồi, đệ có về Trúc Viên Trấn không?" Thanh Cơ mở miệng hỏi.

"Về chứ, đệ muốn đi thăm Cổ lão cha và Ngưu đại thúc họ, đến lúc đó tỷ hãy đến gọi đệ." Sau khi nói ra quyết định, Dạ Thương cưỡi Thiên Vũ rời khỏi Thái Tuyền Phong, vội vã hướng về Đan Đỉnh Thành, hắn muốn về Long Tuyền Biệt Viện tu luyện.

"Thập Tam thật nỗ lực, mình cũng phải nỗ lực mới được, tu vi của Lăng Phi đều cao hơn mình rồi." Mạc Trần xoa mũi nói.

Mấy năm nay vẫn luôn truy sát La Tứ Hải, khiến hắn lỡ mất rất nhiều thời gian tu luyện, nhưng bù lại thực chiến năng lực của hắn rất mạnh, căn cơ vô cùng vững chãi.

Trở về Long Tuyền Biệt Viện đã là nửa đêm, sau khi tự tay cho Thiên Vũ ăn xong, Dạ Thương liền đi tu luyện.

Khi Dạ Thương trở về, Hoa Vân Bằng đã biết, nhìn thấy tu vi của Dạ Thương, lão rất chấn động, tốc độ tu luyện của Dạ Thương quá nhanh, hơn nữa còn rất vững chãi.

Tu luyện một đêm, sau khi thức dậy Dạ Thương đến phòng ăn dùng điểm tâm, lúc hắn đến nơi, Hoa Vân Bằng đã đang dùng bữa sáng rồi.

"Thái thượng trưởng lão ở đây ạ!" Dạ Thương trực tiếp ngồi xuống đối diện Hoa Vân Bằng.

Hoa Vân Bằng cười gật đầu, "Lão phát hiện ra, sống ở chỗ của nhóc là một loại hưởng thụ, môi trường thoải mái, mỗi ngày còn được ăn những món ăn tinh xảo."

"Vậy thái thượng trưởng lão cứ ở lại đây đi." Dạ Thương nhận lấy cơm canh Hải Lạc đưa tới, cũng bắt đầu cúi đầu ăn uống.

Dạ Thương không vì Hoa Vân Bằng là thái thượng trưởng lão mà nịnh nọt bợ đỡ, hắn vẫn sinh hoạt như bình thường, ăn xong liền đi luyện thương pháp và Phá Sát Quyền Pháp.

Hắn vốn có cơ hội học Phong Lôi Kiếm Pháp, lúc nộp lên điển tịch, chỉ cần hắn mở lời, tông môn chắc chắn sẽ cho phép, nhưng Dạ Thương không thích kiếm pháp, hắn cảm thấy kiếm pháp không bá khí bằng thương pháp, không phù hợp với hắn.

Trong lúc luyện thương pháp và quyền pháp, Dạ Thương cũng không quên tu luyện thân pháp, hắn muốn kết hợp Tùy Vân Thân Pháp và Long Nhược Bộ lại với nhau.

Nhìn Dạ Thương tu luyện, Hoa Vân Bằng cảm thấy là một sự hưởng thụ, vẻ đẹp của sức mạnh hiện rõ mồn một trên người Dạ Thương.

Mỗi lần tu luyện xong, Dạ Thương đều cùng Hoa Vân Bằng uống trà.

"Về việc tu luyện thân pháp, nhóc có lẽ đã đi vào ngõ cụt rồi, hai loại thân pháp muốn kết hợp hoàn mỹ là rất khó, nhóc thử lấy một loại thân pháp làm chủ, sau đó từ từ thêm loại thân pháp kia vào, cứ như vậy từng chút một dung hợp." Hoa Vân Bằng lên tiếng nói.

"Được ạ, đa tạ thái thượng trưởng lão chỉ điểm." Dạ Thương gật đầu.

Đến buổi chiều, Dạ Thương cưỡi Thiên Vũ tiến vào Đan Đỉnh Thành, hắn muốn đi thăm Dương Lôi, ngoài ra còn có Đổng chấp pháp.

Trước khi đến Thiên Cực Khuyết, Dạ Thương mua một chút đồ ăn chín và rượu ngon, rồi mới đi gặp Đổng chấp pháp.

Nhìn thấy Dạ Thương, Đổng chấp pháp cười, "Nhóc tới rồi, nếu nhóc không tới, lát nữa ta phải đến Thành Chủ Phủ rồi, thư của nhóc đây." Nói xong Đổng chấp pháp lấy ra một phong thư, đưa cho Dạ Thương.

Cũng chẳng bận tâm đến việc Đổng chấp pháp đang ở đó, Dạ Thương liền mở ra xem.

Sau khi đọc xong thư, sắc mặt Dạ Thương âm trầm, bởi vì nội dung trong thư khiến hắn phẫn nộ, Tư Không gia tộc và Cơ Ngu gia tộc đồng thời gây áp lực lên Vân Vụ Sơn.

Vân Vụ Sơn đương nhiên không thỏa hiệp, với Tư Không gia tộc thì còn dễ nói, nhưng việc Cơ Ngu gia tộc gây áp lực lập tức khiến Vân Vụ Sơn nổi giận, trực tiếp toàn diện bắt đầu quét sạch một số sản nghiệp và thế lực của Cơ Ngu gia tộc, xung đột đã leo thang.

Để không làm ngoại công khó xử, Tư Không Sơ Vũ lại một lần nữa chọn cách rời đi, lần này nàng cũng không có mục tiêu, đi đến đâu tính đến đó.

Dạ Thương mặt mày tái mét, hít sâu một hơi, để bản thân bình tĩnh lại, hắn quá phẫn nộ rồi.

"Đời là thế, cái cần chính là thực lực, Cơ Ngu gia tộc mạnh, nên làm việc vô pháp vô thiên, cho nên Tư Không gia tộc cần cuộc hôn nhân này, nhưng cô gia lần này rất mạnh mẽ, trực tiếp khiến Cơ Ngu gia tộc phải rút lui, ông ấy sẽ không dung nhẫn bất cứ kẻ nào đụng vào Vân Vụ Sơn." Đổng chấp pháp nói.

"Đệ biết rồi." Dạ Thương ổn định lại cảm xúc, gấp lá thư lại rồi cất đi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:153
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.