Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 1750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 173
Tâm thế bình thản

❊ ❊ ❊

“Đệ tử phá vỡ kỷ lục, có quyền lợi đến Đan Đỉnh Nhai tu luyện mà không cần tiêu hao công huân điểm, lão già lẩm cẩm rồi, thật sự là lão già lẩm cẩm rồi!” Trưởng lão Từ vỗ trán nói.

“Trưởng lão Từ, ngài đã vất vả vì Dược Cốc cả một đời rồi, sau này hãy thong thả một chút, xem làm sao để tìm kiếm đột phá, Dược Cốc không muốn mất đi một vị trưởng lão một lòng vì tông môn cống hiến.” Liễu Dương Vũ nhìn Trưởng lão Từ, trong ánh mắt tràn đầy sự kính trọng.

“Phải đó, đợi sau Đại điển thu đồ đệ khóa này của tông môn, Trưởng lão Từ hãy đi nghỉ ngơi một chút đi.” Đại trưởng lão cũng gật đầu.

Mọi người vừa trò chuyện, vừa nhìn Dạ Thương đang hồi phục trên bậc thang.

Dạ Thương phát hiện ở nơi này muốn hồi phục đến đỉnh phong gần như rất khó, bởi vì trong lúc hồi phục phải đối kháng với năng lượng truyền xuống từ Đan Đỉnh Phong, vẫn luôn tiêu hao.

Thế nhưng sự tu luyện như thế này thăng tiến rất nhanh.

Thứ tiêu hao đi thì có thể hồi phục, nhưng chân khí trong đan điền, năng lượng trong thân thể, tổng số lượng vẫn không ngừng tăng lên, nghĩa là một khi không tiêu hao nữa, khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, thì sự thăng tiến của tu vi sẽ nhìn thấy ngay.

Đây là một hiệu quả, ngoài ra còn có sự tôi luyện đối với độ đậm đặc của chân khí rất rõ rệt, trong tình huống áp bách cường độ cao như thế này, độ ngưng luyện của chân khí tu luyện ra thì không cần phải nói, mà đối với chân khí tu luyện ra từ trước cũng là một sự tôi luyện.

Sự cường hóa đối với thân thể cũng giống như vậy, năng lượng trong thân thể vẫn luôn tăng lên, cũng hình thành sự tôi luyện đối với năng lượng trong thân thể từ trước.

Hồi phục đến chín thành trạng thái đỉnh phong, Dạ Thương đứng dậy, dang rộng hai tay đón nhận áp lực, đồng thời nhìn xuống phía dưới Đan Đỉnh Nhai, phát hiện không có ai tu luyện, liền thở ra một hơi, “Cảm giác đứng trên cao ngắm phong cảnh thật là tuyệt!”

“Ta đi! Hóa ra leo cao như vậy, chỉ để ngắm phong cảnh à?” Sở Ninh nhịn không được phun tào.

“Đúng là vô tâm vô phế mà!” Dương Lôi xoa xoa trán, nàng cũng cảm thấy cạn lời với câu nói thốt ra từ miệng Dạ Thương.

“Tâm thái tốt đó chứ, không có tâm danh lợi, thuần túy vì leo trèo mà leo trèo, lý niệm của Vô Vi Phong lại bị cậu ta nắm bắt được rồi.” Hoa Vân Bằng cười nói.

Cảm nhận một hồi sự xung kích, Dạ Thương nhìn cái bình đài này, cảm thấy bình đài có chu vi một trượng, cũng coi như đủ lớn, liền lấy Luân Hồi Thương ra diễn luyện thương pháp ở bên trên.

“Ta nhìn không nổi nữa rồi, về tu luyện đây.” Thạch Thiên Lâm có chút bị kích thích.

“Cốc chủ, các vị đều về đi! Bản tọa ở đây trông chừng nhóc con này.” Hoa Vân Bằng nói với Liễu Dương Vũ và những người khác, nói xong liền thi triển một cái lóe thân, trực tiếp ngự không rời khỏi tầm nhìn của Dạ Thương, rơi xuống bình đài năm ngàn mét trên Đan Đỉnh Nhai rồi ngồi xuống.

“Cái này? Vậy cũng được sao?” Mắt Đường Thiên trợn tròn xoe, Thái thượng trưởng lão trông chừng, đây là đãi ngộ gì vậy.

“Tại sao lại không được, các ngươi xong đời rồi, khoảng cách với Thập tam thúc của các ngươi ngày càng xa rồi.” Cung Huyền thở dài một tiếng nói.

Đường Thiên và Sở Ninh có chút bất đắc dĩ, tốc độ của Dạ Thương này quá vô lý, bọn họ quả thực có chút không theo kịp, hiện tại đã không còn ở cùng một tầng thứ rồi.

Dạ Thương dưới áp lực thi triển Truy Phong Thương Pháp, hoàn thiện những chỗ thiếu sót trong thương pháp, tu luyện xong thương pháp, Dạ Thương liền thi triển Trấn Nhạc Thủ, tiêu hao năng lượng trong thân thể đi, sau đó ngồi xếp bằng tu luyện.

“Được rồi, mọi người đều về đi, ngày mai là Đại điển thu đồ đệ, nên làm cái gì thì đi làm cái đó đi!” Liễu Dương Vũ và Đại trưởng lão cùng những người khác đứng dậy rời đi.

“Chúng ta cũng đi thôi! Thập tam chơi đến hưng phấn rồi, ai biết cậu ta ở trên đó bao lâu nữa.” Dương Lôi rất hiểu Dạ Thương, biết Dạ Thương ở trong trạng thái tu luyện là cực kỳ chấp nhất và điên cuồng.

Trong một tòa các lâu cách không xa phía sau đại điện Đan Đỉnh Phong, Hư Thần Bách lạnh mặt, Hư Mộ đứng cách ông ta không xa nắm chặt nắm đấm, buông ra, không ngừng lặp đi lặp lại.

Hư Thần Bách từ Cửu Âm Phong đến Đan Đỉnh Phong, không dẫn theo đệ tử nào khác, chỉ mang theo Hư Mộ đến Đan Đỉnh Phong, lý do là Hư Mộ thời gian nhập môn ngắn, cần được chăm sóc.

“Sư tôn, đệ tử ngày khác cũng muốn đi Đan Đỉnh Nhai, hắn có thể đến bốn ngàn tám trăm mét, vậy ta cũng muốn thử xem.” Trong mắt Hư Mộ tràn đầy hung quang.

“Không cần, qua hai ngày nữa vi sư sẽ tiễn con rời đi, đến nơi tốt hơn.” Hư Thần Bách suy nghĩ một chút rồi nói.

“Vậy thì nghe theo sư tôn, con không tin con không giết được hắn.” Trong lời nói của Hư Mộ tràn đầy sát khí, khoảng thời gian này tu vi của hắn tăng lên rất nhanh, đã đến Tụ Nguyên bát cấp đỉnh phong rồi.

“Chuyện này để muộn chút rồi hãy nói, Đan Đỉnh Nhai con đừng có tham gia vào.” Hư Thần Bách trực tiếp ngắt lời Hư Mộ.

Đại điển thu đồ đệ của Dược Cốc đã được tổ chức đúng kỳ hạn, lần này người đến tham gia rất đông, có mấy ngàn người, là gấp mấy lần năm ngoái, chủ yếu là do Dược Cốc tuyên bố nới lỏng điều kiện gia nhập một chút.

Người đến tham gia Đại điển thu đồ đệ đông, thì người đến xem lễ cũng nhiều, đều hy vọng thành viên nhà mình có thể gia nhập Dược Cốc.

Khoảng thời gian trước Dược Cốc cường thế trục xuất thế lực của Kim Diễm Môn, khiến thanh danh của Dược Cốc đạt đến một độ cao chưa từng có.

Người chủ trì lần này là Yến Bắc Cực, tuy nhiên các vị Phong chủ cũng đều đến cả.

Lộ tuyến phát triển của Dược Cốc đã thay đổi, muốn toàn lực quật khởi, cho nên các phong đều phải thu nạp người mới, tuy nhiên việc thu nạp người mới lần này, lấy Thái Tuyền Phong, Bắc Cực Phong và Tử Vi Phong làm chủ, số lượng đệ tử của ba phong ít hơn một chút, đây là điều mà Dược Cốc ai cũng biết.

Mô thức thu đồ đệ, vẫn là dáng vẻ cũ, chẳng qua là hạ thấp ngưỡng cửa mà thôi.

Ngưỡng cửa thấp nhất để vào tông môn trở lại Luyện Khí tam cấp như ban đầu, khoảng cách của Thử Kim Trụ cũng kéo gần lại một chút, ngoài ra số vòng chạy quanh Thanh Thạch Phong cũng có giảm xuống, biến thành mười bốn vòng, leo Đan Đỉnh Nhai định ở hai ngàn năm trăm mét, chỉ cần tất cả đều thông qua là có thể gia nhập Dược Cốc.

Đây đối với tất cả thiếu niên đến tham gia Đại điển thu đồ đệ đều là một tin vui, cơ hội gia nhập Dược Cốc đã tăng lên rất nhiều.

“Quyết sách năm ngoái có chút sai lầm rồi.” Đại trưởng lão ngồi bên cạnh Liễu Dương Vũ gõ gõ gậy chống xuống mặt đất lên tiếng nói.

“Cục diện khác biệt, lúc đó chúng ta quả thực nên phát triển khiêm tốn, hiện tại khiêm tốn hay cao điệu đều không có khác biệt.” Liễu Dương Vũ lên tiếng nói.

Năm ngoái Dược Cốc không xảy ra xung đột với Kim Diễm Môn, cho nên phát triển khiêm tốn, có thể giảm bớt địch ý của Kim Diễm Môn, hiện tại địch ý đã hình thành, xung đột bùng nổ, khiêm tốn và cao điệu không có gì khác biệt.

“Hạ thấp hay không hạ thấp ngưỡng cửa, Cốc chủ đều đã có thu hoạch lớn, vị đệ tử quan môn này thu nhận thật bá đạo.” Phong chủ của Tử Vi Phong là Diệp Tử Linh cười nói.

“Đây không phải là thu đồ đệ tốt, là do người ta Dạ Thương tự mình cố gắng.” Nguyên Thái của Vong Vân Phong lên tiếng nói.

Lần này sau khi xung đột giữa Dược Cốc và Kim Diễm Môn xảy ra, mức độ đoàn kết của Dược Cốc cũng tăng lên rất nhiều, giống như Nguyên Thái, Kim Xán vốn dĩ không quá hòa thuận với Liễu Dương Vũ đều bày tỏ thiện ý, tuy nhiên đôi lúc vẫn cần phải nói vài câu, tất nhiên cũng là những lời không gây hại gì.

“Quả thật vậy, Thập tam tự mình đủ cố gắng.” Liễu Dương Vũ gật đầu.

“Nghe nói đã phá kỷ lục của Đan Đỉnh Nhai, thì không qua xem riêng nữa, ngày mai khảo hạch cửa thứ tư chẳng phải ở Đan Đỉnh Nhai sao, đến lúc đó xem cậu ta đang nằm ở giai đoạn nào nhé!” Diệp Tử Linh cười nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:153
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.