Hơn trăm tên đệ tử, cuối cùng chỉ còn hai, ba mươi tên còn đủ sức chiến đấu.
Kết quả này quả thực quá đỗi bất ngờ.
Trận pháp do Cảnh Vân Tiêu điều khiển một lần nữa khiến mọi người trố mắt kinh ngạc. Trận pháp này quá đỗi phi phàm, phi phàm đến mức khiến bọn họ không thể dùng bất kỳ từ ngữ nào để diễn tả sự chấn động trong lòng.
Chỉ có sợ hãi.Chỉ có kinh hoàng.
“Ta không nhìn lầm chứ? Có phải ta hoa mắt zồi không? Chuyện này không thể là thật được!”
“Trận pháp này lại mạnh đến vậy sao? Thật quá mức khó tin!”
“Giờ ta càng tò mò hơn, rốt cuộc trận pháp này còn có thể phát huy ra sức mạnh lớn hơn nữa trên người tiểu tử kia không?”
Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Trận pháp mà Cảnh Vân Tiêu điều khiển quả thực khiến bọn họ cảm thấy khó tin đến tột độ!
Ít nhất.Trước nay, hầu như tất cả bọn họ đều chưa từng thấy qua trận pháp cấp bậc này.
Ngay cả Vĩ Thắng, lúc này trong lòng cũng vô cùng chấn động.
Hắn cũng vạn vạn không ngờ trận pháp của Cảnh Vân Tiêu lại mạnh đến mức độ này.
Chỉ là điều hắn không biết, trận pháp của Cảnh Vân Tiêu sở dĩ mạnh mẽ đến vậy, hoàn toàn là nhờ phúc bọn họ. Bởi vì trận pháp mà Cảnh Vân Tiêu bố trí là một Song Trùng Trận Pháp, có nghĩa là hai trận pháp được chồng lên nhau.
Một trận pháp là trận pháp tấn công bình thường, chỉ cần thôi động là có thể phóng ra sức tấn công nhất định.
Cứ như Thái Ất Sát Thần Trận mà Sát Thần Cốc đã từng khởi động trước đây, không khác chút nào.
Mà mấu chốt nằm ở trận pháp còn lại.
Trận pháp còn lại có thể hấp thu chiến ý giữa đất trời để giúp trận pháp thứ nhất tăng cường uy thế.
Ví dụ, trận pháp tấn công trong trận pháp mà Cảnh Vân Tiêu bố trí chỉ có thể thi triển công thế một lần, nhưng vì chiến ý từ trời đất xung quanh gia tăng vào trận pháp kia, trận pháp kia liền có thể chuyển tác dụng này sang trận pháp tấn công, khiến công thế của trận pháp tấn công tăng lên gấp đôi.
Mà Cảnh Vân Tiêu trước đây sở dĩ luôn chờ người của Sát Thần Cốc ra tay, rồi hắn mới phản kích, nói trắng ra là hắn đang thông qua việc hấp thu chiến ý của đối phương để tăng cường uy lực của trận pháp mà hắn bố trí.
Không ngờ người của Sát Thần Cốc lại phối hợp vô cùng ăn ý.
Ban đầu sử dụng công thế cường đại như Thái Ất Sát Thần Trận.
Sau đó lại có hàng trăm người cùng nhau ra tay với Cảnh Vân Tiêu.
Giữa những lần ra tay này không nghi ngờ gì sẽ sản sinh ra một lượng lớn chiến ý, và chính những chiến ý này đã tăng cường uy lực của trận pháp mà Cảnh Vân Tiêu bố trí.
Bởi vậy.Công thế của trận pháp mà Cảnh Vân Tiêu bố trí sở dĩ mạnh mẽ, quả thực là nhờ phúc của chính Vĩ Thắng và những người khác!
Cứ như trận pháp mà Cảnh Vân Tiêu đang bố trí hiện tại, bên trong vẫn còn tích trữ không ít chiến ý tăng cường! Bởi vì lượng chiến ý tăng cường trước đó Cảnh Vân Tiêu vẫn chưa đùng hết một lần!
“Vĩ Thắng, còn muốn tiếp tục làm trò cười nữa sao? Trận pháp mà ta đang dùng này chẳng qua chỉ là trận pháp tệ nhất của Chiêu Hoàng Môn chúng ta, là trận pháp mà ngay cả ngoại môn đệ tử cũng chẳng thèm để mắt tới mà vứt bỏ, rồi bị ta, một tạp dịch đệ tử nhặt được.”
“Nhưng không ngờ, ngươi, đường đường là Cốc chủ Sát Thần Cốc lại kém cỏi đến vậy. Ta thật sự cảm thấy xấu hổ thay cho các ngươi!”
Cảnh Vân Tiêu khinh miệt cười một tiếng, lời nói ra không chút nể nang đối phương.
Những lời này khiến mọi người xung quanh đều tò mò, chẳng lẽ thật sự có một tông môn hùng mạnh tên là Chiêu Hoàng Môn? Chẳng lẽ loại trận pháp này ở cái gọi là Chiêu Hoàng Môn đó thực sự là trận pháp mà ngay cả ngoại môn đệ tử cũng vứt bỏ sao?
Nếu quả thật là như vậy, vậy thì Chiêu Hoàng Môn rốt cuộc phải mạnh mẽ đến mức nào!
Ngay cả Vĩ Thắng cũng cảm thấy nghi hoặc trong lòng.
Nhất thời càng không nói nên lời.
“Sao? Không nói gì nữa à? Vừa nãy không phải còn rất kiêu ngạo sao? Tiếp tục ra tay với ta đi, để ta xem người của Sát Thần Cốc các ngươi rốt cuộc đều kém cỏi đến mức nào.”
Cảnh Vân Tiêu lại hùng hổ quát lên.
Nhưng Vĩ Thắng và những người khác vẫn không hề lay chuyển.
“Thôi được, nếu các ngươi không dám ra tay nữa, vậy cũng đến lượt ta rồi.”
“Giờ ta sẽ khiến các ngươi nhận ra rõ hơn các ngươi kém cỏi đến mức nào.”
Cảnh Vân Tiêu cười khẩy một tiếng, không tiếp tục lãng phí thời gian với bọn họ nữa. Lần này, hắn dốc hết toàn bộ chiến ý tăng cường vừa mới tích tụ ra. Liền thấy cả trận pháp một lần nữa khuấy động vạn trượng trận uy.
Từng luồng sức mạnh hủy diệt cường đại lại từ ba mươi cây quang trụ bạo dũng lên.
Những cây quang trụ này sau đó không ngừng phân tách, vậy mà thoáng chốc đã hình thành vạn đạo quang thúc.
Những đạo quang thúc này cực kỳ khủng bố, ít nhất là ngay khoảnh khắc ngưng tụ thành hình, cả sơn cốc đều rung chuyển dữ dội, cảm giác như ngày tận thế còn hơn cả ngày tận thế. Không những thế, vài người trong đám đông vây xem quá gần sơn cốc, vì bị chấn động trận pháp bất ngờ tập kích vào người mà cả thân thể đều bay ngược ra ngoài, cuối cùng đập xuống đất đã bị trọng thương.
Khiến tất cả những người vây xem đều lộ vẻ kinh hãi, lập tức lũ lượt tháo lui, sợ rằng trận uy kia sẽ áp bách đến trên người bọn họ.
Nhưng dù đã tháo lui, ánh mắt của bọn họ vẫn dừng lại trên trận pháp mà Cảnh Vân Tiêu đang điều khiển.
“Chết đi.”
Liền thấy vạn đạo quang thúc trong tay Cảnh Vân Tiêu như đồ chơi.
Sau đó, theo một tiếng quát khẽ của Cảnh Vân Tiêu, vạn đạo quang thúc kia liền như đàn châu chấu, toàn bộ bạo xạ về phía Vĩ Thắng và những người khác. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó lòng nắm bắt, khiến người ta kinh ngạc không thôi.
Vĩ Thắng và những người khác sắc mặt lạnh lẽo, nhìn thấy công thế như vậy, đều nhao nhao ra tay chống đỡ.
Nhưng sự chống đỡ này căn bản chỉ là châu chấu đá xe.
Oanh.Tiếng nổ kinh thiên, động lòng người.
Phong bạo năng lượng vô tận điên cuồng càn quét khắp bốn phía, tiếng gió rít gào, đáng sợ đến tột cùng.
Vĩ Thắng thì vẫn ổn, dù sao thực lực đã bày ra đó, tuy có bị thương nhưng ít nhất không lo đến tính mạng.
Nhưng những đệ tử còn lại của Sát Thần Cốc thì không may mắn như vậy.
Dưới vạn đạo quang thúc dày đặc vô cùng đó, bọn họ đều trọng thương nằm rạp trên đất, trong đó vài người trực tiếp khí tuyệt thân vong, còn những người khác tuy không chết ngay lập tức, nhưng cũng đã hơi thở thoi thóp, cách cái chết không còn xa.
“Sượt…”Tại hiện trường đột nhiên vang lên một tràng tiếng hít khí lạnh.
Vô số người vây xem đã không biết nên dùng tâm trạng gì để diễn tả sự chấn động trong lòng mình lúc này.
Ngoài kinh hãi.Dường như cũng chỉ còn lại kinh ngạc.
Trận pháp mà Cảnh Vân Tiêu điều khiển hết lần này đến lần khác khiến bọn họ trố mắt kinh ngạc.
Đến mức hiện tại, hàng trăm nhân vật uy phong lẫm liệt của Sát Thần Cốc trước đó, giờ đây chỉ còn lại hai bóng người lơ lửng giữa không trung. Một người đương nhiên là Vĩ Thắng đã bị thương.
Còn một người khác thì mọi người đều không biết thân phận của hắn, nhưng ai cũng biết, thực lực của người này không hề đơn giản.
“Vĩ Thắng, không ngờ ngươi lại có cái mạng cứng cỏi đến vậy, nhưng cái mạng dù có cứng đến đâu, trước trận pháp của ta cũng như miếng đậu phụ mà thôi. Vậy nên... ngoan ngoãn chịu chết đi.”
Cảnh Vân Tiêu tiếp tục điều khiển trận pháp tấn công Vĩ Thắng.
“Đủ rồi!”
Chỉ là.Công thế của Cảnh Vân Tiêu còn chưa kịp thi triển, một tiếng quát lạnh đầy uy nghiêm đã vang vọng bên tai tất cả mọi người. Không nghi ngờ gì nữa, người này chính là bóng người còn lại đang lơ lửng trên không trung.
Đại nhân vật Viên Vạn Lý đến từ Thiên Cương Tông.
Hắn... cuối cùng cũng không nhịn được muốn ra tay rồi sao?
Tiên Hiệp: tuyet-the-chien-hon" rel="nofollow">Tuyệt Thế Chiến Hồn