Khi nhìn thấy bọn thanh niên kia, trong mắt họ hiện rõ vẻ háo sắc, ánh mắt nhìn về phía Tử Hân đầy dục vọng, thậm chí khóe miệng đã chảy đầy nước miếng. Dáng vẻ đó hèn hạ đến mức không thể tả, gây cảm giác thật đáng ghét. Từ xa, Cảnh Vân Tiêu nhìn thấy liền cảm thấy khó chịu vô cùng.
“Mỹ nhân à, sao phải giữ mình đến thế? Chúng ta ai cũng là người trưởng thành rồi, có chút thú vui cũng nên tận hưởng chứ, ngươi thấy vậy có đúng không?” Một thanh niên hét lên, lời nói đầy dâm đãng.
Một thanh niên khác tiếp lời: “Đúng vậy, bọn anh em ta đều rất ân cần với nàng, chỉ cần nàng theo bọn ta, chiều chuộng bọn ta vài ba lần, sẽ có mỗi người tặng mình hai chiếc thẻ hạng nha. Cách này dễ dàng hơn việc nàng một mình đi chiếm thẻ hạng người khác nhiều.”
Những người còn lại cũng nói ra đủ thứ lời khiếm nhã khiến Tử Hân tức giận đỏ mặt.
“Bọn ngươi bọn đi điểm, nhanh cút khỏi đây!“ Tử Hân hét lớn.
Nhưng ánh mắt ngươi xung quanh chỉ cười thâm hiểm hơn nữa.
“Chà chà, chẳng ngờ đây lại là nàng tiểu quậy à? Thật ra ta càng thích nàng hơn trong lòng.” Một thanh niên cười mỉm đầy vẻ ích kỷ.
“Anh em ta đã biết nàng không phục tùng, vậy nên ta giúp nàng một chút, khi cơm đã thành cháo, đảm bảo nàng sẽ chủ động bò vào lòng chúng ta.” Trong đám, một thanh niên da ngăm đen ra lệnh.
Mọi người lập tức vây quanh Tử Hân.
“Nếu các người đám bước gần, ta lập tức tự sát.” Tử Hân rút ra một con đao găm, đí vào cổ mình.
Nàng biết mình không địch lại bọn chúng, trước đây Cảnh Vân Tiêu đã cho nàng uống viên Đan Sấm Sét, cũng đã sử dụng hết rồi, giờ chẳng còn cơ hội chống đỡ.
Nhưng nàng tuyệt đối không để bọn chúng hãm hại, dù có phải chết.
Ánh mắt Tử Hân lộ rõ quyết tuyệt, chuẩn bị hành động.
Thình lình, một giọng nói quen thuộc vang lên trong không trung:
“Nói cho ngươi biết, bọn rác rưởi này đám cả gan động đến người của Tiêu Hoàng đây sao? Ngươi có biết thế nào là chữ chết không?”
Giọng nói bình thản, lạnh lùng khiến người ta không khỏi rùng mình.
Bọn thanh niên liền dừng bước, nhìn lên không trung. Thấy Cảnh Vân Tiêu chỉ một mình đơn độc, bọn chúng bật cười khẩy.
“Thật không ngờ lại là thằng nhỏ này? Hahaha, xem ra phần thưởng các đại phái hứa hẹn lần này hẳn sẽ thuộc về bọn tao rồi.” Một thanh niên ngăm đen cười lớn, chẳng hề sợ sệt.
“Ồ? Ngươi đang tìm ta? Thật kỳ, ta cũng đang tìm bọn ngươi. Nhưng giờ ngươi đã mất tư cách nói chuyện với Tiêu Hoàng rồi.”
Cảnh Vân Tiêu ánh mắt lạnh tanh, luồng khí lạnh bốc lên như bão tố.
“Ngươi tưởng ngươi địch nổi ta sao?”
Thanh niên da đen rất tự tin về thực lực của bọn mình.
Nhưng chưa kịp dứt lời, Cảnh Vân Tiêu bỗng biến mất tại chỗ. Khi bọn họ phản ứng kịp, hắn đã xuất hiện trước mặt, tay xuất hiện thanh kiếm.
Thanh kiếm ngày một to lớn, như ma kiếm, như mặt trời chìm xuống, khiến mọi người đều kinh hãi.
Nhưng chiếc kiếm vừa chém xuống, ánh mắt mọi người nhanh chóng biến sắc tuyệt vọng.
Chiếc kiếm liền hướng bọn họ chém tới.
“Nhanh ra tay đỡ.” Thanh niên da đen hét lên, biết không thể tránh khỏi.
Nhưng chiêu kiếm của Cảnh Vân Tiêu quá nhanh quá mạnh.
Bọn họ toàn những võ giả Địa Vũ cảnh lục bát trọng, làm sao đỡ nổi đòn thế dũng mãnh của hắn?
BÙM! BÙMI!
Tiếng đất rung chuyển trời giáng.
Thanh niên da đen cùng bọn đều bị đánh chết không còn một ai sống sót.
Cảnh Vân Tiêu thu kiếm thần nhật, phủi bụi trên mình.
Bên cạnh, Tử Hân nhìn mà nước mắt trào ra không thể kìm nén.
Nàng tưởng khó thoát hiểm hôm nay, trong tâm đã chuẩn bị tỉnh thần cái chết.
Ấy vậy mà không ngờ Cảnh Vân Tiêu lại đến kịp đúng lúc cứu nàng.
Giây phút này, nàng gần như vỡ òa.
“Tử Hân, yên tâm, có ta đây, không sao đâu.” Cảnh Vân Tiêu an ủi.
Tử Hân cố kìm nước mắt, mặt gắng gượng nở nụ cười.
Nhìn kĩ khuôn mặt nàng lúc này thật có nét đẹp khác thường.
Không lâu sau, Tử Hân mới trấn tĩnh.
“Tiêu Hoàng, ta đề nghị chúng ta nên rời khỏi đây một chút. Nếu để mấy người khác đến thấy ngươi, chắc chắn sẽ tấn công ồ ạt. Chi bằng đợi cửa ra gần mở mới quay lại đây.”
Tử Hân không phải không tin sức mạnh Cảnh Vân Tiêu, mà vì quá nhiều người muốn hạ hắn chết.
Khi cửa ra gần mở, tất cả thanh niên tham gia đại hội đều sẽ tập hợp về đây.
Nếu bọn họ đồng loạt tấn công Cảnh Vân Tiêu, hắn làm sao chống đỡ nổi?
Suy nghĩ càng lúc nàng càng lo lắng.
Vậy nên mới kế hoạch.
Nhưng Cảnh Vân Tiêu lại lắc đầu quyết đoán:
“Tử Hân, ngươi xem thường ta quá rồi. Ngươi nghĩ ta để bọn họ đến đây rồi hứa cho bọn họ thẻ hạng sao? Tất nhiên không phải.”
“Sự thật là ta đến nơi này là để chờ bọn họ đến. Ai động tâm giết ta, không tha một người.”
Trong bí cảnh rèn luyện này?
Hay đi giao chiến giành giật thẻ hạng?
Thật quá nhàm chán.
Tất cả cuối cùng đều phải ra khỏi đây, ta chỉ cần giữ chắc cửa động, lần lượt cướp thẻ hạng của bọn họ, ai muốn giết ta, ta giết lại tất.
Đó mới là kế hoạch của Cảnh Vân Tiêu.
“Gì cơ? Ngươi... Ngươi định hạ hết bọn họ cùng một lúc từ đầu sao?”
Tử Hân không tin nổi.
Dù Cảnh Vân Tiêu mạnh mẽ, nàng cũng không nghĩ hắn có thể đối phó tất cả cùng lúc.
“Haiz, xem ra ngươi không tin vào thực lực của ta. Thế thì tốt, ngươi cứ đứng đây, chờ bọn họ đến, đừng làm gì, chỉ việc đứng đó xem ta hành động.”
“Lúc đó ngươi sẽ biết ai muốn giết ai, ai mới là bá chủ nơi này.”
Cảnh Vân Tiêu đầy tự tin.
Nhìn thấy vậy, Tử Hân dù có chút nghi hoặc, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại tin lời hắn nói điên rồ ấy.
Với nàng, chính là phong cách hành xử của Cảnh Vân Tiêu.
Người luôn mang đến điều bất ngờ, thậm chí có thể gọi là kỳ tích… Tiêu Hoàng.
Hãy lưu lại trang web: truyendichmienphi.com. Phiên bản di động: truyendichmienphi.com
『Báo lỗi』『Thêm vào dấu trang』
Tiên Hiệp: tu-luyen-gian-luoc-hoa-cong-phap-bat-dau" rel="nofollow">Tu Luyện Giản Lược Hóa Công Pháp Bắt Đầu