Tuyệt Thế Thần Hoàng

Lượt đọc: 75817 | 1 Đánh giá: 3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 808
Chết

❊ ❊ ❊

“Tiểu tử, chịu chết đi.”

Kèm theo tiếng rống giận của hắn, Lý Tam Phong chợt ném ngọn núi nhỏ trong lòng bàn tay lên không trung. Ngọn núi nhỏ kia lập tức không ngừng bành trướng trên không, cuối cùng hóa thành một ngọn cự phong sừng sững. Cự phong che kín trời đất, trên đó càng bùng phát một cỗ lực lượng hủy thiên diệt địa. Cự phong ấy, theo sự điều khiển của Lý Tam Phong, hung hăng đập thẳng xuống Cảnh Vân Tiêu. Nếu bị đánh trúng, e rằng ngay cả thân thể Cảnh Vân Tiêu cũng khó mà chịu nổi.

Không chỉ Lý Tam Phong. Những người còn lại cũng đồng loạt thi triển công thế hung mãnh về phía Cảnh Vân Tiêu. Trong mắt bọn họ, chỉ cần giết được Cảnh Vân Tiêu, chắc chắn bọn họ sẽ trở thành danh nhân của Võ Minh Thành, nhận được những phần thưởng phong phú không ngờ tới.

Nhưng bọn họ đã nghĩ quá nhiều rồi. Ít nhất thì bọn họ cũng đã quá xem thường Cảnh Vân Tiêu.

“Muốn giết ta? Các ngươi đúng là không biết tự lượng sức mình. Đã muốn tìm chết, vậy thì hôm nay gia gia ta sẽ hảo hảo thành toàn cho các ngươi.”

Ánh mắt Cảnh Vân Tiêu chợt lạnh đi. Nhật Nguyệt Thần Kiếm đã nằm chắc trong lòng bàn tay hắn. Tứ Thần Kiếm Quyết nhất xúc tức phát.

Thanh Long Kiếm Quyết.

Bạch Hổ Kiếm Quyết.

Huyền Vũ Kiếm Quyết.

Chu Tước Kiếm Quyết.

Trong khoảnh khắc, giữa trời đất, bốn đầu thần thú khổng lồ Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ và Chu Tước không ngừng ngưng tụ thành hư ảnh.

“Diệt chúng!”

Nhật Nguyệt Thần Kiếm xa xa chỉ thẳng, khí thế như cầu vồng. Theo đà Cảnh Vân Tiêu bước vào Địa Võ Cảnh Bát Trọng, thủ đoạn của hắn cũng trở nên càng thêm cường hãn. Bốn đầu hư ảnh khổng lồ ấy liền mang theo công thế tồi khô lạp hủ, mãnh liệt va chạm với thủ đoạn của Lý Tam Phong cùng những kẻ khác.

Oanh! Oanh!

Một phen đối chọi, bạo hưởng liên hồi. Thiên địa chấn động một trận. Công thế của Cảnh. Vân Tiêu và công thế của Lý Tam Phong cùng những kẻ khác hung mãnh va chạm vào nhau giữa không trung. Tiếng va chạm khiến người ta tê đại da đầu vang vọng khắp nơi. Một luồng phong bạo năng lượng sắc bén quét ngang từ chỗ va chạm, thổi bay ngàn dặm, trực tiếp cuốn những kẻ có thực lực yếu hơn bay xa trăm mét, rơi mạnh xuống đất, miệng tràn ra máu tươi đỏ thẫm.

Công thế cự phong của Lý Tam Phong cũng đã được ngăn chặn thành công, cỗ sức mạnh hủy diệt vừa rồi còn thế không thể cản phá, giờ phút này đã hoàn toàn tan biến.

“Cái gì?”

Lý Tam Phong và những kẻ khác nhíu mày, trong lòng kinh hãi. Bọn họ vốn nghĩ rằng dù không chém giết được Cảnh Vân Tiêu, vừa rồi ít nhất cũng có thể khiến hắn bị thương, nhưng không ngờ lại ra kết quả này.

“Tiếp tục giết.”

“Đừng cho hắn bất cứ cơ hội thở đốc nào.”

Lý Tam Phong giận dữ sôi sục. Kết quả này khiến hắn phẫn nộ. Đồng thời cũng khiến sát tâm của hắn càng thêm mãnh liệt.

“Thương xuất Du Long, Thương Long Chi Nộ.”

Lý Tam Phong tức giận đến mức thất thố, không định nhẫn nhịn thêm chút nào nữa. Hắn giơ tay lật một cái, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một cây trường thương. Trên trường thương, vạn trượng quang mang rực rỡ, vô tận linh lực quanh quẩn, linh lực kích động bốn phương, khiến cả không gian xung quanh tràn ngập khí tức bạo ngược. Cỗ bạo ngược này lan tràn ra, khiến mọi người xung quanh đều biến sắc.

Bọn họ đều biết, Lý Tam Phong đây là muốn xuất sát chiêu rồi. Sự thật cũng đúng là như vậy. Lý Tam Phong nắm chặt trường thương trong tay, khí thế trên người đột nhiên bạo tăng gấp mấy lần, trên đỉnh đầu hắn, một cây trường thương Thiết Huyết khổng lồ điên cuồng ngưng tụ, cuối cùng như một thanh sát khí từ trên bầu trời, bùng nổ ra sát khí cực lớn.

“L ạ c”

Kèm theo tiếng gầm nhẹ của Lý Tam Phong, huyết thương từ trên trời giáng xuống, bạo thứ mà đi. Nơi nó đi qua, không gian vặn vẹo, chấn động không ngừng.

“Chúng ta cũng ra tay.”

Những người còn lại thừa cơ trợ giúp Lý Tam Phong.

“Bá Vương Quyền.”

“Liêu Thần Tam Thiên Sát.”

“Mị Ảnh Như Hình Trảm.”

“…”

Các loại chiêu thức của tất cả mọi người lại lần nữa đánh tới Cảnh Vân Tiêu.

Cảnh Vân Tiêu lại bình tĩnh như gió. Trên mặt hắn không những không lộ chút sợ hãi nào, ngược lại còn nhếch lên một nụ cười trêu tức.

“Một lũ phế vật rượu túi cơm bao.”

“Thập Bát Thần Lôi Trận, khởi!”

Cảnh Vân Tiêu giơ tay vung lên, một viên Linh Trận Thạch bay vút lên không, đồng thời, cả vùng trời đất đột nhiên tối sầm, từng đám mây đen dày đặc bao phủ, từng đạo lôi đình không ngừng nổ vang giữa những tầng mây âm u.

“Cho ta nổ!”

Cảnh Vân Tiêu bạo hống một tiếng. Cùng lúc đó, thủ ấn của hắn biến hóa, từng đạo linh ấn trên ngón tay không ngừng đánh vào linh trận.

» rầ rầ Rầm rầm râm.

Cả vùng trời đất, trong phút chốc lôi đình cuồn cuộn. Ngay sau đó, một đạo Thần Lôi như một luồng lưu quang, giáng thẳng từ trên trời xuống.

Mọi người chứng kiến cảnh này, từng kẻ đều kinh hãi tột độ.

“Linh Trận Sư, hắn lại còn là Linh Trận Sư?”

Mọi người nhao nhao hoảng sợ. Một số kẻ còn định trực tiếp bỏ chạy. Sức mạnh của Linh Trận Sư, tuyệt nhiên không phải thứ bọn họ có thể chọc vào.

Nhưng đã quá muộn rồi.

“Diệt.”

Cảnh Vân Tiêu khẽ quát một tiếng, linh ấn trên đầu ngón tay hắn càng thêm điên cuồng biến hóa. Ngay sau đó. Mười tám đạo Thần Lôi vậy mà cùng lúc từ trên trời giáng xuống.

“Oanh! Oanh! Oanh! Oanh!”

Cứ như tận thế, toàn bộ không gian xung quanh biến thành lôi ngục. Công thế của Lý Tam Phong cùng những kẻ khác không những hóa thành hư vô, mà bản thân hắn còn bị một đạo lôi đình đánh trúng, khiến mặt mũi hắn cháy đen, khí huyết toàn thân càng thêm hỗn loạn không ngừng, miệng còn phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm.

Còn về những người khác, kẻ thì bị lôi đình đánh trọng thương, kẻ thì trực tiếp mất mạng.

“Ngươi là Lý Tam Phong phải không? Giờ ngươi còn cho rằng mình có thể giết ta sao?”

Cảnh Vân Tiêu lãnh đạm bước tới gần Lý Tam Phong, dùng ánh mắt nhìn người chết mà nhìn hắn. Lý Tam Phong mặt đầy kinh hoàng, hắn tính toán ngàn vạn lần cũng không ngờ Cảnh Vân Tiêu lại cường đại đến mức này. Dường như ở trước mặt Cảnh Vân Tiêu, hắn chỉ là một con kiến mà thôi. Khoảng cách thực sự quá lớn.

“Đừng giết ta.”

Lý Tam Phong hoảng sợ bất an.

“Đừng giết ngươi? Tại sao lại không giết ngươi?”

Cảnh Vân Tiêu cười trêu tức, trong mắt đã lộ ra một tia sát ý.

“Ngươi… nếu ngươi giết ta, những kẻ khác nhất định sẽ báo thù cho ta.”

Lý Tam Phong nói mà không hề có chút tự tin nào.

“Ha ha? Những kẻ khác? Ngươi cho rằng với thực lực của ta, ta sẽ sợ bọn chúng sao?”

Cảnh Vân Tiêu cười phá lên. Điều này khiến sắc mặt Lý Tam Phong càng thêm khó coi. Thực lực mà Cảnh Vân Tiêu thể hiện ra hiện giờ quả thực quá mức cường hãn, những kẻ khác chưa chắc đã là đối thủ của hắn, thế là hắn định lôi bối cảnh của mình ra: “Ngươi có biết thế lực sau lưng ta là gì không? Nếu ngươi giết ta, ngươi nhất định sẽ không toàn thây trở ra.”

Hắn hy vọng có thể hù dọa được Cảnh Vân Tiêu. Nhưng hắn đã sai rồi. Cảnh Vân Tiêu thờ ơ bĩu môi: “Ta quản ngươi là ai, phàm là kẻ nào muốn giết ta, tất cả đều phải chết. Ta cũng lười nói thêm với ngươi, vậy thì hãy an tâm mà chết đi.”

Dứt lời, công thế của Cảnh Vân Tiêu cũng hướng về phía Lý Tam Phong mà đánh tới. Lý Tam Phong thấy vậy lập tức ra sức chống cự, nhưng đã bị thương nặng, hắn chẳng khác nào châu chấu đá xe, tiếp theo không nghi ngờ gì mà liên tục bại lui, cuối cùng trực tiếp chết dưới tay Cảnh Vân Tiêu.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.