Buổi tối của kẻ dở hơi

Tuổi Trẻ Nào Rồi Cũng Sẽ Qua

Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cổ tích những kẻ điên rồ

❊ ❊ ❊

Gin tonic và ý tưởng điên rồ

Đôi lúc, những ý tưởng điên rồ có thể nảy sinh ngay tức khắc. Nhưng quan trọng là, người ta có dám sẵn sàng đánh cược với chính mình để thực hiện điều đó hay không. Đó mới là vấn đề cốt lõi.

~ ✽ ~

Tôi đang lang thang đi bộ trên khu phố Tây. Nhìn lên trời, những đám mây đang kéo chiều vào tối, nhập nhoạng. Thật vô vị và nhạt nhẽo khi những bước chân đang trôi về một nơi nào đó không xác định. Những con đường dường như chơi trò đuổi bắt, kéo dài thêm khoảng cách và thật khiến người ta muốn bỏ cuộc.

Tôi đang đuổi theo những suy nghĩ của mình, một chút gì đó bắt đầu nổi loạn. Và hối thúc. Như thể tiếc nuối chút ánh sáng còn sót lại cuối ngày. Điều gì đó đang vượt lên tất cả sự nhàm chán mà tôi không thể định hình nổi. Và rồi, tôi nhìn thấy Yoko.

Nơi đây là một Lounge khá nổi tiếng, mỗi không gian luôn chật cứng với những con người khoác trên mình vẻ sang trọng và thành đạt. Những bộ vest được là phẳng phiu, những chiếc váy cách tân độc đáo tôn lên sự xa xỉ của người sở hữu chúng. Tuy nhiên, mùi nước hoa bỗng trở nên kệch cỡm và nhạt nhẽo khi đi cùng với nụ cười giả dối và những câu chuyện luôn bắt đầu một cách quen thuộc và nhàm chán.

Yoko thuộc về giới thượng lưu, và tôi chưa từng có thiện cảm với những con người luôn trong tư thế phô trương mức độ giàu có cùng những mối quan hệ mà họ có. Chưa từng, tính đến thời điểm này.

Như một vị khách không mời, tôi thản nhiên dạo quanh Yoko trước những cặp mắt ái ngại của những người đang ngồi trong Lounge. Chắc họ đang nghĩ một kẻ nhếch nhác và mồ hôi nhễ nhãi sao lại có thể xuất hiện ở một nơi sang trọng và đẹp đẽ như thế. Nhưng tôi chẳng việc gì phải cố gắng để trở thành một người giống họ để hòa hợp với không gian nơi đây cả. Và vì một thứ gì đó đang thôi thúc tôi thoát ra sự nhàm chán, vậy nên chẳng còn điều gì tuyệt hơn là nghiễm nhiên đến một nơi như Yoko với một tâm thế hoàn toàn khác với tất cả những gì đang hiện hữu.

Những người phục vụ đang đi lại như những cỗ máy lập trình sẵn, trên tay là những loại thức uống đắt tiền được bưng bê rất điệu nghệ bằng ba ngón tay. Bỗng dưng tôi thèm gin tonic một cách lạ lùng. Tôi tiếp tục đi hết mọi ngóc ngách ở tầng trệt của Lounge để rồi cuối cùng dừng lại trước ban công tầng hai. Nơi đây có vẻ khác xa sự hào nhoáng bóng bẩy mà Yoko đã trịnh trọng khoác cho bộ mặt tiền sảnh.

Ban công vắng, cô đơn như thể một phần thừa thãi của Lounge. Ngoại trừ một người khách đã ngồi ở đó, có vẻ đã rất lâu. Phần thức uống gần cạn đã nói lên điều đó. Không thể sai được.

- Tôi có thể ngồi đây được không? – Một ý tưởng điên rồ chợt xuất hiện, và khi tôi kịp định hình, một ý nghĩ tương phản đang đối thoại, “mình đang làm cái quái gì vậy?” nhưng có lẽ đã muộn, dù sao thì tôi cũng phải tiếp tục việc làm dở hơi của mình, không còn sự lựa chọn nào khác.

Người thanh niên trẻ bắt đầu nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên. Bất cứ ai trong hoàn cảnh này chắc chắn sẽ ngạc nhiên, tôi nghĩ thầm. Rất nhanh chóng, anh ta thu lại sự ngạc nhiên ban nãy, chăm chú nhìn tôi. Ấn tượng ban đầu của tôi là anh ta trông khá trẻ, tầm khoảng từ hai lăm đến ba mươi tuổi. Về khoản phán đoán thì tôi không tài nào có thể ước lượng một cách tương đối, nhưng biên độ chênh lệch cũng ở mức chấp nhận được.

Như những vị khách đến Yoko, anh ta ăn mặc khá sang trọng. Mái tóc được húi cua gọn gàng thay vì những kẻ chải chuốt bóng loáng và vuốt geo tóc đắt tiền ở tầng dưới. Một sự hoang dã và mạnh mẽ, nhưng vẫn toát lên vẻ thượng lưu. Tôi đang tưởng tượng chiếc ghế mình ngồi thuộc quyền sở hữu của một kẻ khác. Và nếu thực sự như vậy có lẽ tôi sẽ vô cùng xấu hổ và khiếm nhã khi phá hỏng buổi tối đẹp đẽ của người thanh niên trẻ này. Nhưng thực sự thì cách để thoát khỏi sự nhàm chán, chính là phải dấn thân vào những tình huống khó xử như lúc này.

Anh ta dường như đọc được suy nghĩ của tôi. Ngay tức khắc, anh rút chiếc điện thoại trong túi khoác, bấm số gọi cho một ai đó, như thể đó là cách gián tiếp để trả lời cho nỗi bất an của tôi:

- Mình có chút chuyện, lát nữa mình sẽ gọi lại sau. – Nói xong, anh ta cất điện thoại, định đứng dậy bỏ đi.

- Này, chờ đã. – Tôi dường như hét to một cách không cần thiết.

Người phục vụ di chuyển về phía chúng tôi. Chị ta đang dè chừng để xác định tôi có thực sự là người mà cậu thanh niên đang chờ đợi hay không. Vậy nên, phải mất một vài giây chị ta mới chìa quyển menu về phía tôi.

Tôi thực sự bối rối, và nếu như người thanh niên phía trước mặt chỉ cần đứng dậy bỏ đi, tôi thực sự trở thành một trò cười vô cùng kệch cỡm. Tôi nhìn về phía cậu trai trẻ với ánh mắt cầu cứu và nếu như anh ta có thể đọc được suy nghĩ của tôi như lúc nãy thì đừng bỏ tôi lại một mình trong tình huống này. Ánh mắt anh ta nhìn tôi thoáng do dự, và rồi tư thế định đứng dậy được dịch chuyển chắc nịch bằng cách ngồi ngay ngắn và nghiêm nghị như người ta sắp sửa có một cuộc nói chuyện đầy nghiêm túc.

- Xin lỗi chị, chúng tôi sẽ gọi sau. – Anh ta nói thay cho hành động ngớ ngẩn điên rồ của tôi, một chiếc phao cứu sinh vững chắc, nó khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

Khi người phục vụ đã rời khỏi ban công, tôi trở nên bình tĩnh hơn. Và cảm giác lúc này là đang chuẩn bị tâm thế cho một trò chơi sẵn sàng bắt đầu.

- Anh có thể mời tôi một ly gin tonic không?

- Cô là ai?

- Chuyện này có thực sự quan trọng với anh không?

- Tôi muốn biết cô là ai? – Giọng điệu lần này dứt khoát hơn so với lúc trước.

- Tôi vẫn mong anh sẽ mời tôi một ly gin tonic.

- Cho tôi một ly gin tonic ngay lập tức. – Anh ta dường như hét to đến mức người phục vụ ở phía xa đủ để nghe thấy.

- Cảm ơn. – Tôi nói sau khi nhấp một ngụm gin tonic mà người phục vụ vừa mang đến.

- Không có gì. Cô là ai? – Anh ta vẫn không buông tha câu hỏi đó, như thể nếu không trả lời thì anh ta thực sự không biết mình đang làm gì vào một buổi tối đẹp trời như thế này.

- Trước khi trả lời câu hỏi này, tôi muốn biết anh đã từng gặp phải tình huống nào nguy hiểm chưa?

- Rồi.

- Đó là gì?

- Leo lên một con motor và phóng đi với tốc độ cao.

- Và anh đã bao giờ làm những việc điên rồ không chủ đích chưa?

- Dĩ nhiên.

- Kể cả khi điều đó khiến anh trở nên kệch cỡm và ngờ nghệch với những kết quả chẳng ra đâu?

- Lần gần nhất là khi con cruiser của tôi lộn nhào trên sườn dốc.

Tôi hơi bất ngờ trước những câu trả lời chớp nhoáng và đi đúng trọng tâm của câu hỏi. Anh chàng quả thật không giống như những kẻ nhà giàu hịch hỡm.

- Vậy đã có khi anh cuốc bộ ra ngoài, vào một nơi sang trọng và đẹp đẽ với chiếc ví rỗng tuếch chưa? – Tôi đoán lần này anh ta sẽ nghệt mặt, và thay vì những câu trả lời tự đắc thì sẽ là những câu trả lời ấp úng để chứng tỏ mức độ giàu có của mình.

- Bình thường thôi. Có khi là thẻ tín dụng, hay đơn giản là cứ báo chi phí về công ty để kế toán thanh toán.

Tôi bắt đầu lúng túng, mọi nỗ lực để bào chữa cho hành động điên rồ cùng với lời đề nghị điên rồ đều bị anh ta lần lượt phủ định.

- Hóa ra cô ở đây với mong muốn được thưởng thức một ly gin tonic trong khi chẳng mang theo bất cứ thứ gì để thanh toán à?

Ước muốn duy nhất của tôi ngay lúc này là dừng cái hành động điên rồ này lại và nhanh chóng trở về hiện thực. Trò chơi bắt đầu kết thúc và tôi là kẻ thua cuộc thảm hại.

Tôi tiếp tục nhấp ngụm gin tonic thứ hai, trong khi anh ta đang nhấp phần nước lọc đã tan đá. Và với câu hỏi lúc nãy, tôi cảm thấy thật thất vọng. Hóa ra anh ta cũng chỉ là một kẻ ngốc khi chỉ nghĩ được vấn đề ở mức như vậy. Dĩ nhiên là tôi có thể xoay sở tiền để trả phần thức uống của mình mặc dù không mang theo bất cứ thứ gì để thanh toán, chứ không phải là vị thế của kẻ bất chấp được thưởng thức gin tonic bằng cách nhào đại vào một ai đó để họ trả thay mình.

- Này, đừng tỏ thái độ trịch thượng như vậy với tôi. Bây giờ thì anh có thể đi khỏi chỗ này như anh muốn.

- Cô đúng là một kẻ dở hơi có hạng đấy. Đừng quên là tôi đã ngồi ở đây trước và chính cô đã gào thét như thể muốn tôi ngồi lại đây lúc nãy.

- Nếu kiên quyết, anh vẫn có thể bỏ đi mà.

- Đừng có cái kiểu ngang ngược như vậy. Cô tưởng tôi là hạng người dễ đùa giỡn như vậy à?

- Không. Thực sự thì tôi không cố ý làm phiền anh. Nhưng rõ ràng là góc ban công này và chiếc ghế trống đối diện anh đã thu hút tôi với hành động điên rồ như lúc nãy.

- Đúng là một lý do buồn cười nhất mà tôi từng nghe đấy.

- Tùy anh.

- Và nếu một người khác ngồi đây, cô vẫn làm như thế?

- Dĩ nhiên.

- Tại sao?

- Anh không nghĩ như vậy sẽ thú vị hơn à, thay vì lặp đi lặp đi một lối sống nhàm chán và mọi thứ đều nằm trong quy luật suy nghĩ cố hữu. Chẳng hạn như việc anh sống chết với con cruiser của mình và lộn nhào trên sườn núi, vẫn có ý nghĩa hơn rất nhiều lần so với cuộc sống vẫn đang diễn ra đều đặn ngoài kia. Cuộc sống của anh cũng đã quay vòng mấy lần còn gì.

- Cô cũng thú vị thật. – Anh ta bắt đầu cười lớn.

- Chẳng có gì đáng cười ở đây cả.

- Không, tin tôi đi, chưa bao giờ tôi rơi vào tình huống này và gặp phải một người như cô cả. Rõ ràng dù muốn hay không thì ấn tượng về hành động điên rồ lúc nãy sẽ khiến tôi nghĩ ngay về cô, như một mảnh ghép không thể nào thay thế được, đúng không?

- Anh đang suy nghĩ đúng hướng đấy. Nhưng nếu anh vẫn còn yêu lấy cuộc sống của mình thì hãy thôi việc quay mấy vòng cùng con cruiser của mình đi.

- Và nếu như cô nói điều đó tạo nên sự thú vị thì tại sao phải từ bỏ?

Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, giống như một kẻ có thể biết rõ mọi ngõ ngách trong suy nghĩ người khác. Nhưng sự thú vị không nằm ở chỗ đẩy một ai đó đến con đường chết, nó đã bước sang ranh giới của bi kịch và liều mạng. Anh ta vẫn chẳng bao giờ hiểu được điều ấy.

- Nhân tiện tôi sẽ trả phần thức uống, như một sự đồng cảm cho hành động điên rồ lúc nãy.

Tôi không có ý kiến, vì thực sự tôi cũng chẳng mang bất cứ thứ gì để thanh toán. Nhưng việc anh ta đang làm khiến cho ý tưởng điên rồ của tôi phần nào được an ủi.

Cái kết của sự thú vị

Kết thúc cuộc gặp gỡ bắt nguồn từ ý tưởng điên rồ, tôi xin số tài khoản của anh ta để chuyển tiền trả phần thức uống gin tonic. Tôi chẳng muốn mang ơn một kẻ xa lạ như anh ta, và dĩ nhiên cũng chẳng có cơ hội để gặp lại nhau thêm một lần nào nữa. Dù cảm thấy hài lòng khi anh ta chẳng do dự viết ra phần thông tin tài khoản cho tôi, nhưng ở một khía cạnh nào đó, tôi cảm thấy anh ta có phần keo kiệt và bủn xỉn.

Nhưng từ sau bữa đó, suy nghĩ về những kẻ giàu có của tôi dần thay đổi. Tôi không còn cái nhìn khắt khe và tỏ ra chấp nhận với những kẻ tôi thường mai mỉa. Và anh ta là một trong những kẻ khá hay ho mà tôi vô tình tiếp cận. Vậy nên không phải bất cứ ai cũng cùng chung một lối sống như những kẻ tôi thường trông thấy.

Tôi vẫn tiếp tục lang thang trên các con phố và tự chọn cho mình những góc quán thú vị. Tôi chẳng còn thiết tha gì với những ý tưởng điên rồ và không phải lúc nào tôi cũng may mắn gặp được kẻ hiểu chuyện.

“Đừng nói với tôi là cô đang tiếp tục một hành động điên rồ như lần trước nữa nhé”. Tin nhắn từ số lạ bỗng hiện lên trong máy tôi, sau khi tôi đang ngồi yên vị ở góc của quán vỉa hè và ngắm nhìn phố xá.

“Ai đó?”. Tôi nhắn tin trả lại.

“Một người đã từng tham gia vào trò chơi dở hơi của cô”. Tin nhắn tiếp theo được gửi tới.

Khi lờ mờ đoán ra người ta chơi trò cút bắt tin nhắn, tôi nhìn thấy anh ta ở dãy cuối cùng của quán. “Làm sao anh biết số điện thoại của tôi?”, tôi nhắn tin.

“Từ tài khoản cô chuyển phần tiền gin tonic, cô nghĩ tôi có thể keo kiệt đến mức nhận lại số tiền nhỏ nhặt như thế sao, chỉ là cách để tiếp cận thông tin của nhau thôi. Cô không định mời tôi một tách cà phê à?”

“Tôi lại nghĩ anh vẫn chờ ai đó như lần trước.”

“Lần này thì không, như cô nói, tôi đang đặt chân vào một quán khá được mà không mang theo bất cứ thứ gì để thanh toán.”

“Cách nói dối của anh không chân thật chút nào.”

“Vậy thì thôi. Coi như chuyện này kết thúc.”

Tôi cảm thấy tiếc nuối và hụt hẫng khi nhận tin nhắn cuối cùng từ anh ta. Rõ ràng tôi chẳng hy vọng gì ở cuộc gặp gỡ tiếp theo này, nhưng cách anh ta trả lời dứt khoát khiến tôi cảm giác mình như một kẻ thừa thãi đang chui vào cuộc sống của người khác.

- Xin lỗi, tôi có thể ngồi vào chiếc ghế trống này được không? – Anh ta bước đến chiếc ghế đối diện của tôi, nói to dõng dạc và không e dè.

- Chuyện gì vậy? Không phải mọi chuyện đã kết thúc rồi à? – Tôi lộ vẻ ngạc nhiên.

- Đúng vậy. Nhưng giờ thì chúng ta có thể chơi một trò chơi khác, ý tôi là, một ý tưởng điên rồ khác. Em… có thể làm bạn gái của tôi không?

Và lần này, tôi cảm thấy mọi cảm xúc của mình bỗng trở nên điên rồ. Liệu rằng đó có phải một sự thú vị quá mức cho phép?

Dự án Ebolic #66 Chụp sách: Sói Đánh máy: Quyptit, Đức Anh, Danny, Minh Trang, Cabu, Linh Nguyen, Danny, Mai Vương Chánh Soát lỗi: Tornad, Minh Trang Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 3/9/2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.