Tuổi Trẻ Nào Rồi Cũng Sẽ Qua

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bản ngã

❊ ❊ ❊

Tôi biết anh là gay khi ngồi một mình trong quán cafe. Anh ngồi phía bên kia bàn, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn sang tôi, dù sự thật là anh vẫn đang tiếp chuyện với cô bạn gái xinh đẹp ngồi đối diện. Từ cách ăn mặc rất chỉn chu và những cử chỉ lịch thiệp quá mức của một người đàn ông, tôi có thể dễ dàng nhận ra điều đó. Và còn một điều quan trọng nữa, bản thân tôi cũng mang trong mình giới tính như anh. Vậy nên, chúng tôi có thể nhận ra nhau dù chỉ dựa vào trực giác.

“Những người thuộc thế giới thứ ba đều rất nhạy cảm”. Ai đó đã từng thốt lên như vậy, điều này không phải không có cơ sở. Và đôi lúc tôi cảm thấy mình nhạy cảm quá mức cho phép.

Những lần anh đưa mắt nhìn về phía tôi, tim tôi lại bắt đầu lạc nhịp. Dù tôi vẫn đưa tách cappuccino đều đặn lên miệng hay ánh mắt vẫn dán chặt vào cuốn tiểu thuyết đang đọc dở, nhưng tuyệt nhiên tôi không cảm nhận được chút hương vị nào của tách cafe Ý và trong đầu rỗng tuếch những con chữ vừa mới lướt ngang.

Tôi thua, tôi muốn vào toilet để thức tỉnh mình. Buổi trưa, quán vắng. Tôi soi mình thật kĩ trong gương, ngoại hình của tôi phải nói là không tồi, nếu không muốn nói là cuốn hút so với những người con trai cùng độ tuổi. Tôi cứ nhìn mình như vậy chừng năm phút để tự trấn an cơn xốn xang. Và khi tôi đã chán chê với gương mặt mình và đẩy cửa bước ra ngoài thì anh bất ngờ xuất hiện, áp sát vào tôi. Anh hôn vào môi tôi dồn dập, tới tấp. Tôi không kịp phản ứng, hoặc chính bản thân tôi cũng không muốn phản ứng. Tôi để cứ mặc cơn dục vọng của mình được thỏa mãn sau những nụ hôn liên tiếp của anh, dù tôi biết rõ mình chỉ là một kẻ thừa thãi đang đi lạc vào cuộc sống của người khác.

Anh nhanh chóng lưu số điện thoại của tôi và bước vội ra ngoài. Tôi biết, ngoài kia, cô bạn gái xinh đẹp của anh đang cô đơn. Và nếu cô ta biết việc anh đang làm với tôi lúc này, có lẽ cô sẽ tổn thương ghê gớm. Tôi cảm thấy vị giác của mình quay trở lại, nhưng không phải vị béo ngậy của tách cappuccino vừa mới uống mà nó là một vị đắng nào đó len lỏi khắp cổ họng sau khi tôi đón nhận những nụ hôn nồng nhiệt từ anh.

Tối hôm đó, tôi và anh lao vào nhau không kiểm soát. Anh thích mùi nước hoa DKNY tôi dùng. Tôi đắm chìm trong bắp tay to lớn và lồng ngực vạm vỡ của anh, và cảm thấy mình yếu đuối hơn bao giờ hết. Tôi thèm khát yêu thương, hay có thể tôi đang huyễn hoặc mình cuốn hút hơn người bạn gái xinh đẹp mà anh tay trong tay bước ra khỏi quán sáng nay. Tôi và anh cứ quấn lấy nhau như vậy, nồng nhiệt và dồn dập, cho đến khi chìm vào giấc ngủ tại một khách sạn sang trọng giữa trung tâm thành phố.

Anh ra đi khi trời vừa điểm sáng. Anh cẩn thận để lại cho tôi một mẩu giấy nhỏ, đại loại như “cảm ơn em về tối qua, anh đã thanh toán tiền phòng, chúc em một ngày tốt lành”. Anh bước ra khỏi cuộc đời tôi nhanh như anh kịp ghé đến. Trong tâm trí tôi chỉ kịp lưu lại mùi cơ thể anh tỏa ra khi chúng tôi ân ái.

Tôi tuyệt nhiên không thể tìm thấy anh giữa thành phố bé nhỏ này, tưởng chừng như anh đã bốc hơi không dấu vết.

***

Những cuộc tình phía sau của tôi đều phảng phất hình bóng anh. Tôi lao vào họ như một con thiêu thân, chỉ bởi một vài chi tiết trên người họ có nét giống anh. Và sau những cuộc ân ái, tôi mới vỡ lẽ. Họ không thể nào là anh được, họ không vương trên mình mùi cơ thể anh, càng không biết cách trân trọng người tình như anh đã luôn ân cần và dịu dàng khi ở bên tôi. Họ chỉ là những kẻ thay thế mà tôi góp nhặt được trong những tháng ngày thiếu vắng khuôn mặt anh.

Tôi chia tay họ, không một lý do nào cụ thể, mà thực ra nếu tôi có nói ra lý do sâu kín nhất của tôi đi chăng nữa, họ cũng sẽ nhìn tôi bằng một cặp mắt khinh bỉ của sự tổn thương, thay vì cảm thông và thương hại. Vậy nên, tôi cứ im lặng cho đến khi họ bỏ cuộc.

Tôi vẫn tiếp tục làm việc trong studio áo cưới của mình. Tôi làm việc điên cuồng, nhận nhiều show chụp ảnh cưới nhất có thể. Tôi muốn cơ thể mình rã rời và kiệt sức để không nghĩ về anh. Tôi lao vào những cuộc chơi thâu đêm, những cuộc hò hẹn ở quán bar dành cho người đồng tính. Trong cơn say, hình ảnh anh bất ngờ hiện ra, một cách rõ nét, tôi lao vào anh, tôi ngấu nghiến đôi môi mà anh đã hôn tôi dồn dập, tôi để mọi cảm xúc của mình quay về như ngày xưa cũ. Để rồi tỉnh dậy, người đang nằm bên cạnh tôi lại không phải là anh.

Mắt tôi nhòe đi. Tôi lao ra khỏi khách sạn một cách vội vã, bỏ lại sự ngạc nhiên của gã đàn ông có gương mặt gần giống anh đang nhìn tôi một cách khó hiểu.

Năm giờ chiều, thứ sáu, khách thưa thớt. Tôi đóng cửa tiệm sớm, tôi chẳng có tâm trí nào để làm việc, những deadline làm tôi căng thẳng, tôi muốn ngủ vùi bằng một bản nhạc không lời và dạ dày lấp đầy rượu whiskey. Và khi tôi bắt đầu thu dọn mọi thứ trong studio thì chị đến. Tôi nhớ rõ như in dáng người chị, cả nửa khuôn mặt khi chị ngồi quay lưng lại với tôi ở phía dãy bàn bên kia quán cafe. Trông chị thật đẹp, và khi tôi đối diện với chị, tôi vẫn không thể cảm nhận hết vẻ đẹp mà chị sở hữu.

Chị muốn nhờ tôi chụp giúp chị một album ảnh cưới. Có lẽ chị sẽ kết hôn với anh, tôi nghĩ thầm. Tự thâm tâm tôi, tôi muốn xua đuổi chị, tôi muốn chị biến mất khỏi cuộc đời tôi cùng với anh. Tôi hận chị, tại sao giữa lúc lòng tôi đang thanh thản và thôi nghĩ về anh thì chị lại xuất hiện. Chị đã may mắn có được anh, tại sao lại còn mang đến đau khổ và dằn vặt cho tôi. Nhưng có một thứ gì đó ngăn tôi lại. Phải, một ý nghĩ bất chợt, rằng tôi sẽ có cơ hội gặp lại anh. Hoặc nếu đó không phải là anh, tôi có thể mừng quýnh lên và lao đi tìm anh mà không cần suy nghĩ.

Tôi pha cho chị một tách trà mật ong, đưa cho chị một vài cuốn album mẫu mà tôi tâm đắc. Tôi mở bản nhạc bất hủ Yesterday của The Beatles với âm lượng vừa phải, đủ để không ảnh hưởng đến buổi tiếp chuyện với chị. Chị nhìn tôi ái ngại, chị đưa cho tôi một tấm hình chị chụp với một người đàn ông. Là anh, là anh thật. Cả cuộc đời này, tôi những tưởng không bao giờ còn có thể nhìn thấy anh, dù chỉ là một tấm ảnh. Vậy mà giờ đây, tôi sắp được gặp lại anh thêm một lần nữa. Con tim tôi muốn gào thét, một phần tôi muốn nói với anh rằng tôi yêu anh, tôi có thể cùng anh đến bất cứ nơi đâu để xây dựng hạnh phúc thật sự, một phần tôi cảm thấy có lỗi với người phụ nữ đang ngồi trước mặt mình. Không có anh, chị sẽ như thế nào? Liệu rằng chị có như tôi, tìm kiếm bóng hình anh bằng những cuộc gặp gỡ với những người đàn ông khác nơi khách sạn?

***

Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi. Tôi như chết đứng khi gặp lại anh, tai tôi ù đi, không còn nghe rõ bất cứ thứ gì trong khi chị gần như hét to lên thông báo rằng chị và anh đã sẵn sàng. Tôi chụp ngoại cảnh cho họ, trong khi họ đang tươi cười trước ống kính thì những giọt nước mắt của tôi thay phiên nhau nấp phía sau. Kết thúc buổi chụp hình, tôi lao như bay về studio của mình, đóng chặt cửa và khóc như điên. Tôi cào cấu da thịt mình, tôi xé nát những thứ tôi nhìn thấy, kể cả chiếc áo cưới đắt tiền vừa mới nhập sáng nay. Tôi dốc từng ngụm rượu lớn whiskey cho đến khi cơ thể bắt đầu nôn ọe. Tôi nghe tiếng đập cửa, tôi chẳng muốn gặp ai lúc này, nhưng có thể người khách hàng nào đó đến để nhận album của tuần trước. Có lẽ họ không đợi được, đối với mỗi người, ảnh cưới như một kỷ vật thiêng liêng mà ai ai cũng muốn gìn giữ. Tôi đã làm công việc này năm năm, đã từng đồng cảm và vui mừng thay cho hạnh phúc của họ. Nhưng lần này thì không, trái tim tôi trở nên đố kỵ, tôi căm ghét tất cả những ai đang hạnh phúc, đang ngây ngất khi tìm thấy một nửa của chính mình. Hoặc tôi chỉ căm ghét mỗi chị, người sắp bước cùng anh đi đến cuối con đường.

Tôi bước đi chao đảo, tôi bám víu vào những thứ tôi có thể đặt tay vào đấy. Cơ thể tôi nặng trịch, đầu óc tôi không còn phân biệt được hình ảnh. Trong vùng hỗn độn của ảo ảnh, tôi lại nhìn thấy anh, ngỡ như là giấc mơ cứ lặp đi lặp lại và bắt tôi phải chứng kiến hết lần này đến lần khác. Nhưng hôm nay, giấc mơ thật đến không ngờ, tôi ngã vào người anh, tôi cảm nhận được da thịt anh săn chắc, cả mùi cơ thể anh, mùi nước hoa của tôi, tất cả dường như không còn là ảo ảnh.

Là anh.

Tôi khóc ngon lành trên vai anh, cho đến khi cơn mệt mỏi khiến tôi ngã gục và ngủ thiếp đi trong vòng tay mà tôi từng được anh bao bọc. Tối hôm đó, tôi ngủ thật sâu, và cũng là lần đầu tiên tôi được ngủ trong bóng tối, kể từ ngày anh bước chân ra khỏi cuộc đời tôi không dấu vết. Tôi sợ bóng tối một cách cực đoan, tôi có cảm tưởng chỉ cần không gian thiếu đi ánh sáng, tôi có thể tỉnh dậy bất cứ lúc nào. Điều này ám ảnh tôi một thời gian dài, sau lần tôi với tay không còn tìm thấy anh nằm bên cạnh.

Anh nấu bữa sáng cho tôi. Nhìn vào đôi mắt anh, tôi thấy mình trẻ lại. Tôi yêu đời và hoạt bát hơn mọi khi. Tôi cảm nhận rõ nét tình cảm của mình, và tình yêu mà anh mang tới. Anh chưa hề quên tôi, anh nói. Ngày anh cắt đứt liên lạc, chị đã đập tan chiếc điện thoại anh lưu số điện thoại của tôi. Chị biết mọi chuyện, chị hét lên như một kẻ đau khổ nhất mà anh biết. Chị đánh anh, rồi lại đánh mình. Chị yêu anh nhiều hơn anh tưởng, rằng chị sẽ giúp anh trở lại với giới tính bình thường, chị sẽ cùng anh sống hạnh phúc với những đứa con mà chị sẽ mang nặng đẻ đau cho anh, và với tình cha to lớn, anh sẽ trở thành một người đàn ông đúng nghĩa.

Anh im lặng, khóc trước mặt chị. Anh nắm lấy tay chị, cổ tay chi chít những vết sẹo sau những lần tự tử không thành. Anh bỏ buông số phận, làm sao anh có thể để một người con gái như chị tự tử thêm một lần nữa. Dù bản ngã của anh như muốn gào thét trong lồng ngực, muốn bảo anh hãy sống đúng với con người thật của mình đi, đừng tự gây đau khổ cho bản thân và cho người khác nữa. Nhưng anh đã không làm được.

Chị xinh đẹp, chị là mẫu phụ nữ nhiều người đàn ông thòm thèm. Nhưng chị chỉ yêu mỗi anh. Anh phong trần, thành đạt và lịch lãm, anh yếu đuối trước những định kiến của xã hội, anh yêu chị bằng một thứ tình cảm ngụy tạo. Không như tôi, có thể sống và chết với giới tính mà tôi lựa chọn. Không phải vì tôi may mắn hơn anh, mà vì tôi sẵn sàng đánh đổi, tôi muốn sự bình yên trong tâm hồn thay vì che đậy một sự thật mà mọi người dị nghị. Tôi cảm thấy tôi không có lỗi lầm gì khi trót sinh ra với giới tính thứ ba. Nhưng anh thì không làm được. Tôi hiểu, một phần vì sự nghiệp của anh, phần vì cuộc sống xung quanh anh chẳng ai muốn chấp nhận.

Đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất của tôi. Tôi yêu anh trong sự khổ đau của chị. Tôi ngang nhiên chiếm đoạt anh vì tôi biết rằng anh cũng yêu tôi. Và sau này cũng vậy, nếu anh có kết hôn với chị thì cũng không gì có thể ngăn cản tình yêu tôi dành cho anh.

***

Sáng thứ tư, ngày không nắng. Chị đến, chị khóc trước mặt tôi, thật lâu. Chị van xin tôi hãy từ bỏ anh. Chị nói chị thật ngốc khi để anh gặp lại tôi, chỉ vì chị không kìm lòng khi thấy anh gọi tên tôi trong những giấc mơ khó nhọc. Anh dằn vặt, chị đau lòng. Anh đau khổ, chị bất lực. Chị nói chị ích kỷ, nhưng chị tin chị có thể thay đổi một con người. Tôi cười nhạt, chị biết gì chứ, nếu chị có thể thay đổi giới tính của người khác, thì thế giới này đâu còn tồn tại những con người mang trong mình giới tính như tôi, và anh.

Chị muốn cho tôi thấy chị và anh hạnh phúc, rằng với album ảnh cưới mà tôi chụp cho chị, tôi sẽ tự đành lòng buông xuôi. Rằng với cái đám cưới cận kề, anh sẽ thôi nghĩ về tôi và quên tôi nhanh chóng. Chị sắp xếp mọi chuyện. Nhưng chị không ngờ, bản ngã trong tôi và anh lại quá lớn. Chúng tôi như hai thỏi nam châm thất lạc, mừng rỡ lao vào nhau, đẩy chị ngày càng trôi ra xa, không kiểm soát.

Và hiện giờ, chị không biết bám víu vào ai. Chị đến tìm tôi, như một người tình bi thảm. Tôi nhìn chị, nước mắt chực chờ tuôn. Thay vì đồng ý, tôi van xin ngược lại chị. Tôi khuyên chị đừng tự huyễn hoặc mình nữa, rằng với giới tính mà tôi và anh đang sở hữu, chị chỉ là một kẻ chen chân lạc lối. Tôi gào thét, tôi uất ức, tôi van xin chị hãy để anh sống thật với bản ngã của mình. Rằng trên đời này mỗi người chỉ có một cuộc sống, hà tất chị phải bắt anh lựa chọn một cuộc sống giả dối như vậy.

Chị tát tôi thật mạnh. Tôi điếng người. Tôi chửi mắng chị thậm tệ. Tôi khinh bỉ chị, rằng với tình yêu ích kỷ đó, chị sẽ chẳng thể yêu được ai, mãi mãi. Tai chị ù đi, chị lao đi trong sự tức tưởi, nước mắt chị theo gió bay vào tôi, hòa lẫn với dòng chảy trên khuôn mặt. Chúng tôi như hai kẻ đáng thương, cùng yêu thương một người một cách ngoan cố.

Tối đó, anh đến thăm tôi, tôi giấu nhẹm cuộc gặp gỡ sáng nay. Tôi đắm chìm trong hạnh phúc, tôi lại được ngửi thấy mùi cơ thể anh, anh ngửi mùi nước hoa tôi ưa thích. Tôi và anh lao vào nhau như những kẻ khát tình điên dại. Và mệt lả đi khi con phố đã thôi tiếng ồn ào.

Vào cái đêm tôi và anh quấn lấy nhau, chị dốc hết tất cả lọ thuốc ngủ vào miệng, khẽ gọi tên anh trong sự yếu ớt. Chị chẳng bao giờ tỉnh lại nữa, mọi người nói với anh như vậy. Anh ngã gục, anh hét to trong sự bất lực. Anh đã giết chết người con gái yêu thương anh nhất, để chạy theo bản ngã.

Anh trách mình, giá mà ngay từ đầu anh can đảm đối diện sự thật thì có lẽ anh đã không lạc lối, anh đã không làm khổ chị, anh sẽ không để chị phải tìm đến cái chết. Tôi trách tôi, nếu như tôi không chen chân vào hạnh phúc của chị, nếu như tôi nhẹ nhàng an ủi và khuyên bảo chị, có lẽ chị sẽ không làm điều rồ dại. Cái chết của chị, cả tôi và anh, đều ân hận và dằn vặt đến điếng người.

Anh chủ động chia tay tôi, anh nói cả cuộc đời này, coi như anh nợ tôi, nợ chị. Làm sao anh có thể yêu tôi khi đã đẩy chị vào con đường chết, làm sao anh có thể thảnh thơi bên cạnh tôi khi mọi thứ chỉ làm anh nghĩ đến chị. Tôi tìm thấy một con người khác trong tôi, thay vì phản đối, tôi chấp nhận lời đề nghị của anh. Tôi chẳng đủ can đảm để yêu anh thêm lần nữa, sau tất cả những chuyện đã xảy ra.

Tôi đóng cửa tiệm, bán lại studio tôi gây dựng suốt 5 năm trời cho một người khác. Tôi trốn chạy thực tại, tôi sẽ rời khỏi thành phố này. Tôi sợ anh nhìn thấy tôi, anh sẽ nghĩ về chị, anh sẽ lại đau đớn dằn vặt, và biết đâu chừng, quá khứ xưa cũ sẽ khiến anh làm điều rồ dại. Tôi căm ghét chính mình, căm ghét luôn cả cái bản ngã mà tôi tự hào. Tôi và anh sẽ sống như thế nào đây, với cái bản ngã đã nhuốm màu hoen ố?

Dự án Ebolic #66 Chụp sách: Sói Đánh máy: Quyptit, Đức Anh, Danny, Minh Trang, Cabu, Linh Nguyen, Danny, Mai Vương Chánh Soát lỗi: Tornad, Minh Trang Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 3/9/2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.