Tuổi Trẻ Nào Rồi Cũng Sẽ Qua

Tuổi Trẻ Nào Rồi Cũng Sẽ Qua

Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hãy sống như một mùa hè

❊ ❊ ❊

Đó là một mùa hè sạm nắng.

Thị trấn của tôi nằm sát biển, nhưng khá heo hút. Hầu như chẳng có mấy khi khách du lịch đến đây. Thị trấn sở hữu một bờ biển phẳng lặng, buồn như chính tên gọi của mình: Đồi Vắng. Nhưng bù lại, những con đường mòn bao quanh biển uốn lượn rất duyên dáng, trông như thể chiếc đuôi của một nàng tiên cá nào đó vô tình bỏ quên.

Tôi đang nằm dài trên sàn gỗ của một tiệm tạp hóa gần nhà. Đầu hè, dường như có quá nhiều thứ cho một sự khởi đầu. Tôi thực sự yêu mùa hè, bởi lẽ những gì mùa hè mang lại thường khiến tôi mê say và không dứt ra được. Đó có thể là bầu trời cao vợi phủ sắc xanh nhìn đến hút mắt, hay những tán cây nhuộm sắc đỏ óng ánh của hoa phượng hoặc sắc vàng rực rỡ của bò cạp vàng. Và một lý do khá rõ ràng nữa là ba tháng hè đầy tự do tự tại và không phải lo nghĩ đến chuyện sách vở.

Mười sáu tuổi, tôi dễ dàng cảm nhận được tuổi trẻ của mình trong những đợt nắng gắt oi ả, tựa như nhiệt huyết của một cô gái mới lớn ẩn chứa trong tiết trời rực rỡ khi mùa hè bao phủ. Nằm trên sàn gỗ, cảm nhận vị lạnh của que kem tan trên đầu lưỡi, tôi đang thử hình dung mình sẽ trải qua mùa hè tuổi mười sáu như thế nào. Đó có phải là mùa hè đẹp nhất trong cuộc đời hay không, tôi không biết, nhưng nếu có thể, tôi muốn để lại một thứ gì đó đẹp đẽ và ấn tượng, để rồi khi nhắc lại, điều mà tôi cảm nhận sẽ là niềm tự hào cho tuổi trẻ vừa mới bắt đầu.

– Xin lỗi… Giọng một người con trai nào đó cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

– Chuyện gì vậy? – Tôi chồm ngồi dậy.

– Tớ muốn tìm nhà, cậu có thể giúp tớ được không? – Cậu ấy nở một nụ cười.

Đó là sự khởi đầu đầy bất ngờ mà mùa hè tuổi mười sáu tặng cho tôi. Cậu tên Vĩ, cùng tuổi với tôi, nhà ở thành phố, một mình xuống thị trấn hẻo lánh của tôi để trải qua ba tháng hè nắng nóng. Khi tôi hỏi cậu về lý do, cậu chỉ cười và nói rằng không khí trong lành ở biển rất thích hợp cho một chuyến nghĩ hè ngắn hạn. Hơn nữa, cậu có ông ngoại sống ở đây. Tôi cảm thấy hơi bất ngờ với câu trả lời đó. Nhưng rồi, cảm giác khi có thêm một người bạn mới bên cạnh khiến tôi phớt lờ nó.

Mùa hè, thật thú vị khi có một ai đó đồng hành. Chắc hẳn niềm vui sẽ nhân lên, thay vì cứ tự trải nghiệm một mình theo một cách nào đó.

Tôi trở thành hướng dẫn viên cho Vĩ, cùng cậu ấy khám phá mọi ngóc ngách của thị trấn, sau khi cậu ấy đã kì kèo một cách đầy thiết tha. Thị trấn khá nhỏ, hầu như chẳng có gì đáng để ở lại quá lâu, nhưng vì Vĩ là một cậu học sinh thành phố, thành ra có quá nhiều thứ cậu chưa từng được tiếp xúc trực tiếp, bởi vậy thị trấn nhỏ này trở thành niềm vui thú của một cậu trai mới lớn.

- Này, đó là con ve sầu đấy. – Tôi chỉ lên một thân cây.

- To thật đấy. – Vĩ thốt lên.

- Chụp hình đi.

Cậu lấy trong túi ra một chiếc điện thoại cũ, rồi nói, đó là món quà mẹ đã tặng khi cậu đoạt giải nhất cuộc thi piano cấp thành phố. Chiếc điện thoại chỉ có chức năng nghe gọi và chụp ảnh đơn giản, nhưng nó là thứ lưu trữ tất cả những nơi cậu đã đi qua. Khi tôi mượn điện thoại của cậu ấy, tôi có thể thấy những hình ảnh rất thú vị, đó có thể là những cánh diều bay giữa lòng thành phố, hay một cánh hoa dại mọc từ kẽ đất nhỏ của vỉa hè. Những thứ ấy khiến tôi nghĩ rằng, cậu ấy có một trái tim ấm áp, khi chỉ bị thu hút bởi những điều đơn sơ nhỏ nhặt.

- Cậu chơi piano lâu chưa? – Tôi hỏi.

- Từ năm mười tuổi.

- Lâu vậy à?

- Ở thành phố, thay vì mỗi ngày đối diện với xe cộ và những tòa nhà cao tầng, thì cách thả hồn vào một niềm đam mê nào đó sẽ có ý nghĩa hơn.

- Tớ chẳng có niềm đam mê nào như thế cả?

- Cậu có biển, thị trấn và mùa hè. Tất cả những điều đó không tạo ra sự nhàm chán như thành phố mà tớ đang sống.

Tôi mỉm cười. Biển, thị trấn và mùa hè ư? Những điều mà tôi nghĩ chẳng bao giờ đủ để tạo nên một sự khác biệt, lại là những thứ mà Vĩ lại cảm thấy rất quan trọng. Với tôi, sự đam mê phải gắn liền với một thứ gì đó sở hữu được, và của riêng mình. Đó có thể là khả năng chơi nhạc giống như Vĩ, hoặc một thứ gì đó tương tự khiến tôi có thể tự hào. Tiếc thay, tôi chỉ là một cô gái thị trấn chẳng may mắn có được những điều đó.

***

Sáng, Vĩ đến tìm tôi. Cậu ấy muốn tôi cùng đi tới ngọn hải đăng trên núi. Tôi từ chối, bởi lẽ tôi chờ thủy triều rút để đi đào hàu. Mùa hè là thời điểm thích hợp để tôi kiếm thêm thu nhập từ việc đào hàu bán cho các nhà hàng hải sản gần đấy. Và việc làm hướng dẫn viên cho Vĩ cùng là một trong những lý do để tôi kiếm thêm thu nhập, dù rằng số tiền cậu ấy trả chẳng nhiều nhặn gì.

- Tớ sẽ đi cùng cậu. – Vĩ lên tiếng.

- Thật à? Nhưng tớ sẽ không trả công đâu đấy.

Vĩ chỉ cười. Rồi cậu ấy hất mặt về phía sau yên xe, ngầm báo hiệu rằng tôi cứ việc ngồi lên đấy. Vĩ đạp xe chở tôi ra biển. Thủy triều rút, để lộ những tảng đá to tướng nằm trơ trên bờ biển. Lúc này vẫn chưa có nhiều người dân thị trấn ra đào hàu giống như tôi. Nhưng nhìn những con hàu bám lên thân đá nhiều vô kể, tôi nghĩ rằng cả mùa hè cũng không thể nào đào hết được đám động vật thân mềm ấy.

Sở dĩ tôi phải hì hục kiếm tiền là để trang trải chi phí cho những năm học sắp tới của mình. Ở thị trấn này, nguồn thu nhập rất ít ỏi, người ta có thể làm quần quật từ sáng tối mà chẳng mấy khi dư dả nổi.

- Này, ăn không? – Tôi quay sang hỏi Vĩ.

- Ăn sống à? – Vĩ thắc mắc.

- Ừ. Ngon lắm đấy.

Vĩ không thắc mắc nữa, mà khẽ đưa phần hàu vào miệng. Tôi có thể cảm nhận sự thích thú khi cậu ấy thưởng thức nó.

- Ngon thật đấy.

- Dĩ nhiên rồi. – Tôi cười.

- Mà sao cậu phải làm công việc này. Cậu cứ để người lớn làm là được mà.

- Mẹ tớ đã đủ bận rộn rồi.

- Tớ chẳng bao giờ thấy bố cậu nhỉ?

- Vốn dĩ từ lúc chào đời tớ chưa bao giờ nhìn thấy ông ấy.

- Sao vậy?

- Tớ chẳng biết. Chỉ nghe mọi người xung quanh kể lại rằng, ông ấy từ đâu đó xuống thị trấn này, kết thân với mẹ tớ, rồi ra đi. Kết quả là có tớ.

Vĩ im lặng. Đó dường như không phải là một câu chuyện để kể cho một mùa hè đầy nắng như hôm nay.

- Xin lỗi cậu nhé.

- Chẳng sao cả. Tớ quen rồi.

- Cậu là cô gái mạnh mẽ nhất mà tớ gặp đấy.

Nói rồi, Vĩ lấy điện thoại ra chụp tôi. Với hành động đó, tôi nghiễm nhiên trở thành một phần kí ức trong bộ sưu tập ảnh của cậu ấy. Chúng tôi ra về khi mặt trời gần lên cao. Nhìn lên trời, những sắc xanh đẹp đẽ và cao vợi, kèm theo đó là những cơn gió mát lành. Chúng tôi cũng bắt đầu một mối quan hệ đầy trong veo như thế.

***

Vĩ nói, cậu ấy sẽ chẳng đi đâu mà không có tôi. Tôi lại nghĩ, ngoài những lúc chúng tôi đi cùng nhau, thì cậu ấy cũng nên tự trải nghiệm mùa hè theo cách của riêng mình, như thế cậu ấy sẽ có một cảm nhận khác hẳn và thú vị hơn nhiều. Nhưng cuối cùng, cậu ấy vẫn cứ tìm mọi cách để làm điều đó.

Hôm nay tôi phải chở rau chuyển phát cho những người đặt mua trong thị trấn. Người đặt mua không nhiều, nhưng vì nhà cách xa nhau, nên tôi phải chuyển hàng từ sáng sớm. Vậy mà cậu ấy vẫn có mặt ngay lúc tôi chuẩn bị lóc cóc đạp xe.

Ngồi phía sau xe, tôi có thể cảm nhận bờ vai có phần to lớn của Vĩ. Cậu ấy lúc nào cũng vậy, luôn ân cần và chủ động dành lấy những phần nặng nhọc nhất thay tôi. Nhờ Vĩ mà công việc của tôi có phần nhẹ nhàng hơn. Chúng tôi đèo nhau lên ngọn hải đăng sau khi đã chuyển xong bó rau cuối cùng trong thị trấn. Đường núi khá dốc lại ngoằn nghèo, những giọt mồ hôi của Vĩ cứ lăn dài phía sau lưng. Vậy mà chốc chốc cậu ấy lại quay mặt về phía tôi mà cười rất tươi.

Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mùa hè của mình trở nên ý nghĩa hơn hẳn, bởi có Vĩ cùng với nụ cười ấm áp của cậu ấy.

Từ phía ngọn hải đăng, chúng tôi có thể nhìn bao quát thị trấn và bãi biển. Thị trấn phẳng lặng và thưa thớt, nhưng tạo cảm giác thân thuộc và gần gũi. Còn phía Đồi Vắng, những bãi cát sáng lấp lánh khi nắng hè chiếu xuống trông thật đẹp, tựa như những chiếc vảy cá.

- Cậu sẽ còn trở lại đây chứ? – Tôi bất giác hỏi.

- Tớ sẽ trở lại. Vì… tớ thích cậu.

Câu nói của Vĩ khiến tôi bần thần đôi chút. Cậu ấy thích tôi? Điều đó làm tôi cứ suy nghĩ mãi. Cậu ấy thích tôi vì điều gì cơ chứ? Tôi chỉ là một cô gái tỉnh lẻ, đen đúa và chẳng có tài năng nào nổi trội. Cái mà tôi có thể làm chỉ là đào hàu và giao rau cho từng nhà trong thị trấn vào mỗi dịp hè mà thôi.

Tối, tôi nằm ngủ với mẹ. Thỉnh thoảng bà ấy hay gặp ác mộng, vậy nên tôi cần phải ngủ bên cạnh để trấn an những cơn ác mộng không mong đợi ấy. Lúc nào cũng vậy, tôi đều thấy mẹ khóc sau khi trải qua một cơn ác mộng nào đó. Hình ảnh đó đã ám ảnh và đeo đẵng tôi suốt một quãng thời gian dài.

Ngoài kia có rất nhiều người đàn ông muốn làm chỗ dựa vững chắc cho mẹ, nhưng những cơn ác mộng như một đường hầm tối cuốn mẹ vào trong nỗi sợ hãi và mất niềm tin. Làm sao có thể chung sống với một người đàn ông khác khi từng bị chính họ phản bội chứ?

Suy nghĩ đó khiến tôi nhớ về câu nói của Vĩ trên ngọn hải đăng. Và nếu ví lời nói đó như ngọn đèn hải đăng trong đêm tối, thì tôi chính là con tàu lênh đênh giữa biển trời đen kịt, chẳng thể nào nhìn thấy gì dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt.

***

Gần cuối ngày, Vĩ chở tôi ra biển. Biển chiều lúc nào cũng êm ả. Đi bên cạnh cậu ấy, tôi có thể nghe tiếng sóng vỗ đập trong lòng mình. Nhưng khi nghĩ về những cơn ác mộng của mẹ, về người bố mà tôi chưa từng biết tên, một nỗi bất an nào đó chợt len lỏi trong tâm trí.

- Khi nào cậu trở lại thành phố?

- Một tuần nữa.

- Mùa hè đã qua nhanh đến vậy à?

- Ừ.

Chúng tôi không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng bước chậm trên nền cát trắng, để mặc cho những con sóng liếm vào gót chân mát lạnh. Dường như có một khoảng cách nào đó đang ngự trị giữa chúng tôi. Tôi ước giá như Vĩ không nói thích tôi thì có lẽ chúng tôi sẽ không suy nghĩ nhiều về mối quan hệ giữa chúng tôi đến vậy. Nhưng rồi, tôi lại nghĩ, nếu không phải Vĩ, mà là một người khác, liệu rằng tôi có dám đối diện với nỗi ám ảnh của mình hay không?

- Cậu có thích tớ không? – Vĩ hỏi.

- Tớ… không biết nữa.

- Hãy sống như một mùa hè đi.

- Sống như một mùa hè?

- Ừ, mùa hè lúc nào cũng đẹp. Mùa hè là giấc mơ mà mọi thứ ở đó đều thuộc về tuyệt đối. Tuyệt đối vui, tuyệt đối buồn, tuyệt đối nhiệt huyết và tuyệt đối trẻ. Không có chỗ trú ngụ cho những thứ cảm xúc bấp bênh và lưng chừng. Như hoa phượng lúc nào cũng đỏ rực, bầu trời lúc nào cũng trong vắt và biển thì mát lạnh.

Tôi không nói gì, chỉ cảm thấy luyến tiếc vì một mùa hè sắp trôi qua.

Đó có phải là rào cản giữa tôi với Vĩ hay không, khi bản thân tôi vẫn luôn mang một sự thiếu tin tưởng về tình cảm của một ai đó, rằng họ có thể bỏ tôi lại nơi thị trấn, giống như cách mà bố đã bỏ mẹ tôi lại, và khiến bà rơi vào trầm cảm. Nhưng rồi, sự nhiệt huyết, tự do và khát vọng của tuổi trẻ lại kéo tôi vào một suy nghĩ khác, rằng ở đó mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ, nếu người ta cứ sống và cháy hết mình như Vĩ nói.

Và tôi cứ rơi vào trong mâu thuẩn của mình một cách luẩn quẩn như vậy, không lối thoát.

***

Trước ngày đi, tôi đến nhà Vĩ. Tôi không vào nhà, chỉ đứng dựa vào tường nhìn Vĩ chơi đàn. Dĩ nhiên là Vĩ biết tôi đứng ngoài đó. Như một thói quen, cậu ấy luôn ngồi sát cửa sổ để từng nốt nhạc có thể bay đến chỗ tôi. Cậu ấy lúc nào cũng luôn tử tế như thế.

Tôi dựa lưng vào tường, lắng nghe bản nhạc Que sera sera mà Vĩ đang thả hồn trên từng phím đàn. Tôi đã từng hỏi ý nghĩa của ca khúc này là gì? Vĩ chỉ nói ngắn gọn “chuyện gì đến sẽ đến”. Và cậu ấy thích những điều như vậy.

- Nó thuộc về tuổi trẻ của chúng ta. – Vĩ nói.

- Vậy à? – Tôi lấp lửng.

Vĩ nhìn tôi bằng cặp mắt trong veo ngây thơ. Tôi nhìn cậu ấy bằng nỗi mặc cảm trong lòng mình. Thật khó để mở lời. Tôi nghĩ rằng, khi cậu ấy đi, mọi thứ sẽ trở về trạng thái ban đầu như lúc cậu ấy chưa đến. Dù rằng, tôi đang dối lòng mình về tình cảm của tôi đối với Vĩ.

- Này, cầm lấy.

- Gì vậy?

- Điện thoại của tớ đấy.

- Tớ không thể nhận đâu…

- Đừng ngại. Đây là thứ đã lưu trữ tất cả những kí ức mà tớ trải qua. Mỗi kí ức là một điều ý nghĩa để tớ tin tưởng vào cuộc sống. Đã đến lúc, tớ nghĩ cậu nên lưu trữ những điều tốt đẹp thuộc về cậu. Tớ luôn mong cậu sẽ luôn vui vẻ. Mùa hè năm sau, tớ sẽ trở lại xem những hình ảnh mà cậu đã chụp, được chứ?

Tôi cầm chiếc điện thoại của Vĩ giống như cầm khối tình cảm ấm nóng mà cậu ấy dành cho mình. Vậy mà tôi cứ vô tình phớt lờ nó, như thể chỉ riêng tôi mới sở hữu độc quyền nỗi buồn.

***

Những ngày Vĩ đi, tôi cứ lang thang khắp những nơi chốn cũ trong thị trấn – nơi mà tôi và cậu ấy đã đi qua. Khi tôi giơ điện thoại lên chụp, thì mới phát hiện ra cậu ấy đã từng chụp những bức ảnh tương tự.

Tôi viết thư cho Vĩ, trong thư nội dung khá ngắn gọn:

“Cậu nói đúng, tớ chẳng cần phải sở hữu một điểm nổi bật nào đó để người ta biết đến. Người ta chỉ mong sở hữu chúng để tìm kiếm một niềm vui nhỏ nhoi nào đó. Ở đây, tớ có biển, thị trấn và mùa hè, vậy mà tớ cứ sống như một bóng đêm quá khứ dày đặc.

Tớ đã bỏ lỡ điều gì nhỉ? Tình cảm của cậu, và mùa hè mà lẽ ra tớ nên vui vẻ nhất. Một cách tuyệt đối. Nhưng tớ lại chọn nỗi hoài nghi, về một viễn cảnh rằng cậu sẽ không bao giờ trở lại thị trấn nữa. Tớ đã thấy ánh mắt buồn bã khi tiễn cậu về thành phố, nỗi buồn thì không phải độc quyền đúng không. Nhưng tớ đã lỡ nhuốm nó lên cậu mất rồi.

Và giờ, tớ thực sự rất nhớ cậu. Đó có thể thay cho câu hỏi mà cậu đã từng hỏi tớ không nhỉ?”

Tôi nhấp vào nút send, thư đã gửi.

Dự án Ebolic #66 Chụp sách: Sói Đánh máy: Quyptit, Đức Anh, Danny, Minh Trang, Cabu, Linh Nguyen, Danny, Mai Vương Chánh Soát lỗi: Tornad, Minh Trang Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 3/9/2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.