Cùng lúc đó.
Đám hải thú tụ tập lại bỗng nhiên như nhận được một tín hiệu nào đó.
Tiếng vang vọng ra!
Gấu trắng đang ăn ngon lành thì cảnh tượng này hoàn toàn vượt quá dự kiến của nó, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Nhưng sau khi kịp phản ứng, nó lập tức nổi giận, điên cuồng đuổi theo bầy cá dày đặc nhất ở phương bắc.
Thấy vậy, Hắc Linh Kê lại thở phào một hơi.
Rõ ràng trong vùng biển này tồn tại một thế lực thần bí, có thể khống chế đám hải thú kia, nhưng lại bó tay với con gấu trắng này.
Hắc Linh Kê tự nhủ, gấu trắng chưa chắc đã mạnh hơn nó, huống chi trong cơ thể nó còn có nguyên thần ngũ giai, dù không thể phóng ra ngoài nhưng cũng không sợ những thủ đoạn khống chế tâm hồn này.
Nó xoay cổ, nhìn thấy chỗ miệng hang kia dần ngừng phun ra sương mù thủy thể, trong mắt không khỏi dâng lên một tia hiếu kỳ.
"Thứ này, rốt cuộc là cái gì? Luôn cảm thấy có chút quen thuộc..."
Hắc Linh Kê chần chừ một lúc, hai chân nắm lấy đồng thụ, chậm rãi tiến lại gần.
Cái mùi kỳ quái kia lại càng nồng đậm, tựa hồ tanh dính vô cùng.
Nó không tùy tiện tiếp cận mà vẫn nắm lấy đồng thụ, dùng rễ cây thọc vào cửa hang.
Nó ngạc nhiên phát hiện, sương mù thủy thể vốn đã không còn nhiều kia lập tức ngừng hẳn.
Hoàn toàn không phun ra nữa.
Nhìn thấy một chút sương mù thủy thể tản ra trước mặt.
Nó lại quỷ dị dâng lên một tia thôi thúc, vô thức hé mỏ, nhẹ nhàng hít vào.
Sương mù thủy thể lập tức tràn vào miệng nó.
"Hửm?"
Khi sương mù thủy thể vừa vào miệng, Hắc Linh Kê đột nhiên trợn tròn mắt.
Nó biết đây là cái gì!
"Nguyên dương!?"
Ngay khi nó tâm thần chấn động, từ trong động bắn ra mấy bóng đen cực nhanh!
Hắc Linh Kê thậm chí không kịp phản ứng, hai chân, hai cánh và chỗ nối giữa thân với cổ đều bị một lực kéo không thể cưỡng lại!
Hắc Linh Kê kinh hãi!
Nó liếc nhìn thì thấy năm cái xúc tu trói chặt lấy thân nói
Thân thể lập tức giãy giụa kịch liệt.
Những xúc tu này căng cứng, dường như muốn đứt ra!
Nhưng đúng lúc đó.
Từ dưới động lại bắn ra một cái chân đốt to cỡ mấy trượng, đầy chất nhầy, thô bạo đâm vào xoang diều của Hắc Linh Kê khi nó đang giãy giụa!
Toàn thân Hắc Linh Kê đột nhiên căng cứng!
Hai mắt trợn trừng!
Trong mắt lóe lên vẻ khó tin và giận dữ!
Khoảnh khắc sau.
Một lượng lớn sương mù thủy thể phun vào.
Sương mù thủy thể nhỏ ra từ khe hở giữa phần đuôi của Hắc Linh Kê.
Và Hắc Linh Kê cuối cùng cũng phản ứng lại!
Hai móng vuốt sắc nhọn đột nhiên duỗi dài, móc ngược một cái!
Hai xúc tu lập tức đứt lìa.
Nó lập tức vung móng vuốt lần nữa, ba xúc tu còn lại cùng chân đốt kết nối với xoang diều của nó cũng bị cắt đứt.
Những xúc tu và chân đốt này dù rơi xuống vẫn điên cuồng vặn vẹo trong nước.
Và cùng với việc chân đốt bị tách ra, dường như có thứ gì đó đã thức tỉnh.
Dãy núi dưới đáy biển bỗng nhiên rung chuyển.
Một luồng khí tức đáng sợ trong nháy mắt lan tỏa ra.
Hắc Linh Kê hoảng hốt!
Không kịp trả thù, nó tứm lấy Bích Ngọc Hỏa Đồng, liều mạng bay lên mặt biển.
Nước biển rung chuyển dữ dội.
Dưới đáy biển, vô số đá vụn từ dãy núi đổ xuống.
Hắc Linh Kê không dám quay đầu, thậm chí không có tâm trí để tỏa thần niệm, trong lòng chỉ có một ý nghĩ:
Trốn!
Trốn càng xa càng tốt
Ánh sáng yếu ớt phía trên dần rõ hơn.
Cuối cùng nó cũng có thời gian mở thần niệm, nhanh chóng lan ra đáy biển...
Ngay trước khi xông ra mặt biển.
Nó cuối cùng cũng thấy được nguồn gốc của trận biến cố này:
Đáy biển.
Dãy núi liên miên kia chậm rãi thức tỉnh, từng tảng đá lớn rơi xuống, để lộ ra những mảng khoáng thạch nhẵn nhụi lấp lánh.
Không, đây không phải khoáng thạch mà là... vảy cá!
Dãy núi dưới đáy biển này rõ ràng là thân của một con cá khổng lồ!
"Rống ô!"
Gấu trắng vất vả đuổi kịp bầy cá kia ở ngoài mấy chục đặm đưới đáy biển cuối cùng cũng nhận ra dị thường, đang muốn nhanh chóng trốn đi.
Khoảnh khắc sau, ở ngay cạnh nó, một ngọn núi hình tròn khổng lồ dưới đáy biển ầm ầm vỡ ra... Mở ra một cái miệng lớn như vực sâu, chớp nhoáng nuốt trọn con gấu trắng vốn đã to lớn vô song kia, cùng với đám cá biển và hải thú...
Hắc Linh Kê kinh hãi.
Thân thể không chút do dự lao lên phía trên.
Ầm!
Mặt biển rung chuyển dữ dội, Hắc Linh Kê mang theo lửa đồng, ầm ầm lao ra.
Sương mù dày đặc, nhưng vẫn có thể thấy được ranh giới sương mù.
Hắc Linh Kê mừng rỡ, không dám nán lại, để lại một đạo tàn ảnh giữa không trung!
Trong chớp mắt nó đã xông ra khỏi vùng sương mù bao phủ.
Và ngay khi nó vừa trốn xa, trên mặt biển, một bóng đen khủng bố bao trùm hơn nửa mặt biển nhanh chóng phóng to!
Sau đó một con cá lớn tối tăm khổng lồ nhảy lên khỏi mặt nước, rồi nặng nề rơi xuống.
Vô số sóng nước tràn ra, khiến mặt biển trên vùng trời này đột ngột hạ xuống!
Sóng nước tiếp tục tung tóe ra ngoài.
Nhưng bỗng nhiên dừng lại giữa không trung.
Sau đó, một luồng vĩ lực vô hình khống chế những làn nước biển này nhanh chóng chảy ngược lại, lấp đầy vùng biển trên trời này một lần nữa.
Cá lớn lại trở về đáy biển.
Vô số tảng đá long tróc, im ắng bay trở về vị trí cũ.
Tôm cá cua ốc... và các loài hải thú khác lại tự do tự tại bơi lội trong vùng biển.
Tất cả những gì vừa xảy ra, dường như chỉ là một ảo giác.