Phong Vân dọc đường đi suy nghĩ mãi mà vẫn không hiểu ra sao cả.
Rốt cuộc tại sao lại gấp gáp như vậy?
Cho nên hắn chỉ vận công khiến cơ thể nhẹ hơn, dán chặt vào Dạ Ma rồi chạy như bay.
"Phó tổng giáo chủ đang ở đâu?"
Dạ Ma hiện thân hỏi.
"Trong thư phòng. Đã dặn rồi, ngài chỉ cần tới, lập tức đưa Phong Vân đi gặp ngài!"
"Được!"
Dạ Ma túm lấy Phong Vân rồi biến mất.
Bước vào thư phòng Nhạn Nam.
Nhạn Nam đang thư thái ngồi trên ghế tròn, dường như chẳng có chuyện gì xảy ra, chỉ là nhàn nhã tự tại.
Thấy hai người bước vào, ông cười khà khà, nói: "Phong Vân tới rồi, ngồi đi."
Sau đó nói với Dạ Ma: "Ngươi ra ngoài đi, không cho phép bất cứ ai vào."
"Tuân lệnh."
Dạ Ma xoay người bước ra, trong nháy mắt ném ra vô số kết giới cách âm, tự cách ly mình ngoài thư phòng, đứng thẳng tắp.
Phó tổng giáo chủ nói: Không cho phép bất cứ ai vào, câu này rất rõ ràng.
Cho nên, ta bắt buộc phải đứng gác ở đây.
Bởi vì các phó tổng giáo chủ khác mà tới, người khác chưa chắc đã cản được.
Bên trong.
Phong Vân giật thót mình, vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Tôn nhi bái kiến Nhạn tổ."
Tự xưng là "tôn nhi" là cách xưng hô thống nhất của đệ tử chín đại gia tộc đối với Nhạn Nam và những người khác, bởi vì thế hệ cách biệt thật sự quá xa xôi!
Căn bản không thể gọi thế nào cho phải, đành lấy một cách xưng hô cho xong chuyện.
Trừ phi là đi cùng cha ông mấy đời người cùng tới gặp mặt thì làm một lần câm điếc, khi đó bề trên dập đầu tự xưng tôn nhi, thì kẻ hậu bối cứ im lặng không nói gì, dập đầu theo là được.
"Ừm."
Nhạn Nam đợi Phong Vân dập đầu xong mới ôn hòa nói: "Ngồi đi."
"Tôn nhi không dám."
"Ngồi!"
Phong Vân ngồi xuống ngay ngắn.
"Muốn uống trà gì thì tự rót."
Nhạn Nam nhướng mắt, nói: "Tiện thể chăm sóc hộ chén trà của ta, để ta tận hưởng lòng hiếu thảo của hậu bối chút xem."
"Vâng."
Phong Vân ngoan ngoãn đứng dậy, rửa trà, hãm trà, rót trà.
Sau đó bưng qua cho Nhạn Nam, còn chén của mình, nghĩ ngợi một chút rồi vẫn rót đầy một chén.
"Ồ?"
Nhạn Nam nhướng mắt.
Phong Vân cười làm lành: "Tôn nhi hiếm khi có cơ hội này, cho nên... xin chút phúc khí của Nhạn tổ."
"Chỉ có nhóc con nhà ngươi là khôn lỏi biết nói chuyện."
Nhạn Nam cười mắng một tiếng.
Phong Vân cười trừ.
Sau đó là khoảng thời gian uống trà tĩnh lặng, Phong Vân ngồi thẳng tắp, hai tay khép nép bưng chén trà, uống từng ngụm nhỏ, thả lỏng hoàn toàn tư tưởng của mình, để tâm trí ở trạng thái tập trung nhất, bình tĩnh nhất.
Nhạn Nam uống trà, trong lòng có chút hài lòng.
Phong Vân quả nhiên không tệ.
Vậy mà có thể đoán được mục đích chén trà này của ông.
Đúng vậy, chính là để hắn hoàn toàn, triệt để bình tĩnh lại.
Đây là thời gian ông cho, nếu hết thời gian mà Phong Vân vẫn không thể bình tĩnh lại, thì chỉ cần một cái nhíu mày thôi cũng đủ khiến hắn về nhà hoang mang sợ hãi suốt mấy năm.
Cuối cùng.
Nhạn Nam nhẹ nhàng đặt chén trà xuống.
Phong Vân vội vàng đặt chén trà trong tay xuống, cầm ấm trà lên châm đầy cho Nhạn Nam. Còn của mình thì không châm thêm nữa.
"Còn muốn ta nhường ngươi à?"
Nhạn Nam nói.
"Không dám, không dám."
Phong Vân cười làm lành, tự châm đầy cho mình. Sau câu nói này, từ nay về sau chỉ cần uống cạn trà là có thể tự rót.
Vấn đề lễ nghi này, Phong Vân là đệ tử đại gia tộc, đương nhiên là am hiểu.
"Khoảng thời gian này, ở Đông Nam làm không tệ."
Nhạn Nam thản nhiên nói: "Tuy trên danh nghĩa mà nói, là chẳng làm nên trò trống gì, nhưng cái ta cần chính là Đông Nam không làm gì cả! Rõ ràng ngươi đã hiểu ý ta."
Phong Vân đứng thẳng dậy, cung kính nói: "Vâng, tôn nhi từng nghĩ trong lòng về dụng ý của Nhạn tổ khi để con qua đó. Con đã qua cái thời cần phải nổi bật, không còn sự sắc bén của ham muốn thể hiện như trước nữa, đã vào lúc này mà để con qua đó, thì tất không phải là để con lập công xây nghiệp."
"Cũng là sau khi tới Đông Nam mới lĩnh hội được ý của Nhạn tổ, Thủ Hộ Giả ngoài lỏng trong chặt, bố cục ở Đông Nam vô cùng to lớn, nếu một khi hành động, sợ rằng hậu quả gây ra sẽ kéo theo toàn cục. Mà lúc này, Duy Ngã Chính Giáo chúng ta không thích hợp để khơi mào đại chiến toàn cục, tới lúc đó mới hiểu, Nhạn tổ phái con qua đó là để duy trì ổn định."
"Tôn nhi ngu dốt, xin Nhạn tổ trách phạt."
Nhạn Nam thản nhiên nói: "Ngươi đều nhìn ra được, còn gì là ngu dốt nữa? Ngươi đang đợi ta khen ngươi?"
"Tôn nhi không dám."
"Nhưng ta thấy, ngươi ở Đông Nam duy trì ổn định, thậm chí còn lấy lòng Thủ Hộ Giả, Trấn Thủ Giả; cũng là sợ Đông Phương Tam Tam sẽ lấy ngươi ra tế cờ chứ gì?" Nhạn Nam cười cười.
"Nhạn tổ anh minh."
Phong Vân vẻ mặt xấu hổ, nói: "Đúng là có ý nghĩ này, cũng có sự lo lắng đó, dù sao với năng lực thông thiên triệt địa của Đông Phương quân sư, muốn bóp chết tôn nhi ở Đông Nam một cách lặng lẽ cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực."
"Cho nên tôn nhi cũng không dám manh động. Chỉ sợ vừa động là mất đầu. Là tôn nhi nhát gan sợ chết."
Phong Vân cúi đầu, nhận tội rất dứt khoát.
"Ngươi ngược lại rất thẳng thắn."
Nhạn Nam cười khà khà, nói: "Ngồi xuống đi. Tha tội cho ngươi."
Phong Vân cúi đầu: "Đa tạ Nhạn tổ."
Lại quy củ ngồi xuống, cũng từ khoảnh khắc này, cuối cùng có thể ngồi nói chuyện.
Mà đoạn hỏi đáp này, tương đương với 'vượt cửa ải'.
Trông như tán gẫu, nhưng khảo sát bên trong đã là vượt qua mọi mặt rồi.
Nhạn Nam đương nhiên là vì chuyện của Dạ Ma, nhưng ông cũng tuyệt đối không ngại tận dụng cơ hội để khảo hạch Phong Vân thêm một lần nữa.
Bởi vì Nhạn Nam cũng giống Phong Vân: cơ hội gặp nhau của hai người không nhiều.
Chớ coi thường những chuyện nhân tình thế thái và cử chỉ lễ nghi này, đôi khi trước mặt nhân vật lớn, có bất cứ chỗ nào không chu đáo, đều sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ cuối cùng của cả đời này.
Đây thật sự không phải chuyện đùa.
Nhạn Nam rõ ràng là rất hài lòng.
Ông uống một ngụm trà, nhìn Phong Vân đối diện, thản nhiên nói một câu: "Phong Vân, ngươi đã thông tuệ như vậy, vậy ngươi có biết, lần này để ngươi gấp rút trở về, là vì chuyện gì không?"
"Tôn nhi không dám suy đoán."
Phong Vân cung kính nói.
"Ta cho phép ngươi đoán!"
Nhạn Nam trầm giọng nói.
"Có phải là vì chuyện của Thần Hữu Giáo?"
Phong Vân nói: "Hay là, Thần Hữu Giáo có dính dáng gì tới Phong gia chúng con?"
Nhạn Nam lắc đầu: "Không phải."
Phong Vân thở phào nhẹ nhõm, lại nghe Nhạn Nam nói: "Thần Hữu Giáo có dính dáng tới Phong gia các ngươi hay không, không phải là chắc chắn không có, mà là vẫn chưa tra ra phương diện này."
Trên trán Phong Vân rịn ra lớp mồ hôi mỏng.
"Chẳng lẽ là nội bộ Phong gia xảy ra chuyện lớn gì, khiến Nhạn tổ không hài lòng?"
Phong Vân cực kỳ cẩn thận hỏi: "Ngài phát hiện ra vấn đề nội bộ lục đục của Phong gia? Hoặc là, Phong gia có người..."
Hắn cắn răng nói: "Có người có lòng phản trắc?"
Câu này nói ra cực kỳ nghiêm trọng và thẳng thắn.
Trong mắt Nhạn Nam thêm vài phần tán thưởng, cho nên ông cũng nói thẳng luôn: "Cũng không phải!"
Phong Vân hoàn toàn thở phào: "Vậy thì, tôn nhi không đoán ra được."
Nhạn Nam thấy thần sắc hoàn toàn thả lỏng của Phong Vân, trong cảm ứng thần niệm tuyệt đối không phải giả vờ, trên mặt cũng lộ ra chút ý cười.
Thản nhiên nói: "Ta hỏi ngươi một câu, ngươi phải trả lời ngay khi lời ta vừa dứt. Nếu không,"
Ông liếc nhìn Phong Vân đầy ẩn ý.
Phong Vân ngồi nghiêm chỉnh, như lâm đại địch: "Xin Nhạn tổ hỏi."
Nhạn Nam gật đầu, mắt nhìn thẳng mắt Phong Vân, đột ngột mở miệng: "Thân phận thật của Dạ Ma là ai?"
"Phương Triệt!" Phong Vân thốt ra.
"Sao lại biết?"
"Đoán ra."
"Vì cái gì mà đoán ra?"
"Vì chiến trận bí cảnh và sự điều động của Sinh Sát Tuần Tra."
"Còn nữa không?"
"Vì thái độ của Tiểu Hàn."
"Đã từng nói với ai chưa?"
"Tuyệt đối chưa!"
"Mấy người biết?"
"Chỉ mình con biết!"
Sáu câu hỏi liên tiếp, vừa gấp vừa nhanh.
Thần thức chấn nhiếp, Phong Vân hoàn toàn bị cuốn theo tiết tấu của Nhạn Nam.
Trong nháy mắt đã trả lời xong.
Nhạn Nam ngồi lại vào chỗ, nhàn nhã thưởng trà.
Lúc này Phong Vân mới tỉnh táo lại, khoảnh khắc bị hỏi chuyện vừa rồi, hắn chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, hoàn toàn là phản xạ tự nhiên mà trả lời.
Hơn nữa tốc độ nói lại nhanh đến thế.
Cuối cùng cũng tỉnh táo lại, tự mình hồi tưởng lại một lượt, không khỏi toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Một trái tim đập thình thịch.
Thực sự là có chút đáng sợ.
"Đầu óc khá lắm." Nhạn Nam thản nhiên cười: "Phản ứng cũng được."
"Nhạn tổ không trách tội, tôn nhi mới yên lòng."
"Là ngươi tự đoán ra, chứ không phải tra ra, chuyện này trách ngươi cái gì?"
Nhạn Nam cười nhạt, sau đó hỏi: "Phong Vân, ngươi nói xem, ngươi đã có thể dựa vào điều này mà đoán ra, vậy những người khác thì sao? Những người khác còn ai, có thể dựa vào điều này mà đoán ra?"
Phong Vân nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: "Nhạn Bắc Hàn đại nhân hẳn cũng có thể phát hiện ra chút manh mối. Tuy nhiên lúc tôn nhi trò chuyện với Tiểu Hàn, đã bảo với cô ấy Dạ Ma hẳn là Đông Vân Ngọc..."
Trên mặt Phong Vân có vẻ xấu hổ, vì hắn biết mình chắc chắn sẽ bị mắng.
Quả nhiên, Nhạn Nam trừng mắt, cười mắng: "Nhóc con nhà ngươi, đem cháu gái ta làm con ngốc mà lừa à?"
"Không dám."
Phong Vân cười khổ: "Tuy tôn nhi nói vậy, nhưng với sự thông tuệ của Tiểu Hàn, e rằng trong mắt cô ấy, con đã trở thành kẻ ngốc rồi cũng rất có thể."
Nhạn Nam gật đầu, nói: "Ngoài hai người các ngươi ra, còn ai nữa?"
Phong Vân thực sự bắt đầu suy nghĩ, nói: "Thân phận Dạ Ma cực kỳ ẩn giấu, hơn nữa, bản thân Dạ Ma làm việc, thiên y vô phùng, tâm tư kín kẽ, trí lực cao tuyệt."
"Ít nhất từ bề ngoài mà nói, Phương Triệt và Dạ Ma, là hai tính tình, hai tính cách hoàn toàn khác biệt, hơn nữa còn có thế thân xuất hiện bất cứ lúc nào..."
Phong Vân trầm tư hồi lâu, nói: "Cho dù là người luôn theo dõi cả hai bên mọi lúc mọi nơi, cũng chưa chắc đã phát hiện ra. Mà người vừa theo dõi Dạ Ma mọi lúc mọi nơi, nhưng cũng đồng thời theo dõi Phương Triệt, vốn dĩ rất ít."
"Cho nên... tôn nhi không dám bảo đảm."
Phong Vân ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng đưa ra câu trả lời như vậy.
"Một người cũng không?" Nhạn Nam nhíu mày hỏi.
"Nếu có, thì đó là những gia tộc thuộc về những người từng bị Dạ Ma giết, hơn nữa bắt buộc phải là đại gia tộc, loại có cái nhìn đại cục trong lòng. Cũng chỉ có họ, mới có thể vừa vì tư thù mà theo dõi Dạ Ma, vừa vì đại cục mà theo dõi Phương Triệt. Mới có chút khả năng nhỏ nhoi đó, mà phát hiện ra."
Phong Vân nói: "Nếu không phải vậy, tuyệt đối không thể!"
Nhạn Nam gật đầu: "Vậy Dạ Ma nếu muốn bị lộ, thì điểm yếu lớn nhất nằm ở đâu?"