Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 8498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
974: Đúng là ba năm

❊ ❊ ❊

"Dựa vào anh á? Vừa không đẹp trai lại chẳng đáng yêu, mà cũng bày đặt đưa ra điều kiện." Điền Anh khinh bỉ nói.

"Còn hơn cái mũi hếch của cô!" Vương Bảo Ngọc bất ngờ vươn tay véo lấy cái mũi nhỏ xinh hếch lên của Điền Anh, cười nói: "Ăn miếng lê chua này."

Điền Anh giận dữ đấm mạnh vào người Vương Bảo Ngọc, vừa xoa mũi vừa nói: "Nếu anh còn dám đụng vào mũi tôi lần nữa, tôi bóp nát mạng căn của anh đấy."

"Đừng mà! Tàn nhẫn vậy sao." Vương Bảo Ngọc ôm lấy hạ bộ, làm bộ kinh hãi.

"Lần này biết tay bà hổ này chưa!" Điền Anh đắc ý nói: "Sau này nếu chồng tôi dám có lỗi với tôi, tôi sẽ biến anh ta thành thái giám."

Vương Bảo Ngọc vội vàng nhăn mặt nói: "Tôi rút lại câu muốn cưới cô vừa nãy đây, cô thích gả cho ai thì gả."

"Không được, anh phải nói rõ cho tôi, gả cho anh thì có điều kiện gì?" Điền Anh tò mò hỏi.

"Điều kiện đương nhiên là cao rồi. Trước hết phải thông minh, xinh đẹp, vóc dáng phải chuẩn, tốt nhất là mông phải đẹp, loại tròn trịa căng đầy ấy, còn phải sinh được con trai song sinh, rồi còn nữa..." Vương Bảo Ngọc vừa bẻ ngón tay vừa nói huyên thuyên ở đó.

Điền Anh nghe không nổi nữa, đứng dậy nói: "Đi chết đi! Có cô gái tốt như vậy, người ta làm sao mà gả cho cái tên Diêm Vương sống như anh chứ. Tôi đi tắm đây, không được nhìn lén đấy nhé!"

"Xem chán rồi, chẳng có gì hiếm lạ cả." Vương Bảo Ngọc bĩu môi. Đêm đó anh và Điền Anh từng ở trong nhà trọ nhỏ, quả thực là đã thấy hết rồi, còn suýt chút nữa thì... chuyện đó không tiện nói ra cho trẻ con nghe.

"Còn nói nữa, cẩn thận bổn cô nương không khách khí với anh đấy." Điền Anh thẹn quá hóa giận.

"Được rồi, đi nhanh đi, tắm cho sạch sẽ vào, bao lâu rồi chưa tắm mà trên người toàn mùi rồi này!" Vương Bảo Ngọc cười nói xong liền nhảy tránh ra, kịp thời né được chiếc áo khoác Điền Anh cởi ra.

Vương Bảo Ngọc quay đầu xem tivi, còn Điền Anh tìm thấy bộ đồ ngủ của Lý Khả Nhân trong tủ, cầm lấy rồi đi vào phòng tắm. Tất nhiên Vương Bảo Ngọc sẽ không nhìn lén, chủ yếu là vì phòng vệ sinh có cửa, bên dưới lại kín mít, có muốn nhìn cũng chẳng thấy được. Thế nên, sau này phải lắp cái cửa kính mới được, vừa xem tivi vừa xem phụ nữ tắm, xem tivi chán thì ngắm người, ngắm người chán lại xem tivi, chà chà, cảm giác đó mới sướng làm sao.

Đương nhiên hiện tại mà nói, đây đều là chuyện viển vông. Vương Bảo Ngọc xem tivi một lúc thì cơn buồn ngủ ập đến, anh ngáp một cái, rồi tự mình lên giường nằm trước.

Còn chưa kịp ngủ, Điền Anh đã mặc đồ ngủ đi vào, hỏi: "Bảo Ngọc thối, tôi ngủ đâu đây?"

Vương Bảo Ngọc uể oải nhấc mí mắt, nói: "Bên cạnh có phòng nhỏ, còn có gác mái, cô muốn ngủ đâu thì ngủ."

"Anh dám bắt tôi ngủ gác mái á?" Điền Anh rất bất mãn.

"Ga tàu hỏa còn ngủ được, gác mái thì không à? Đúng rồi, trên gác mái có thể ngắm sao đấy." Vương Bảo Ngọc kịp thời đưa ra một điều kiện rất quyến rũ đối với phụ nữ.

Chỉ nghe bốp một tiếng, Điền Anh vả một cái vào mông Vương Bảo Ngọc, giận dữ nói: "Anh tưởng tôi là đồ ngốc chưa thấy sao bao giờ à! Anh muốn đi thì tự đi mà ngủ, dựa vào cái gì mà một thằng đàn ông như anh lại nằm giường lớn chứ!"

"Sao cô kém sang thế không biết. Điền Anh, tôi nói cho cô biết, ở đây tôi là chủ, cô là khách, đừng có mà nhầm lẫn." Vương Bảo Ngọc xoa cái mông đang đau nhói, thầm nghĩ sớm biết thế này đã chẳng đưa cô về, đáng lẽ nên để cô mồ hôi nhễ nhại mà ngủ ở ga tàu cho rồi!

"Không được, tôi muốn ngủ giường lớn, anh sang phòng nhỏ bên cạnh mà ngủ." Điền Anh không khách khí nhấc chăn của Vương Bảo Ngọc lên, xua đuổi anh.

Vương Bảo Ngọc sao chịu thỏa hiệp, cười hì hì nắm chặt chăn không buông. Điền Anh nóng nảy, liền nhảy lên giường ra sức kéo, một kẻ thì nhe răng trợn mắt, một người thì liều mạng chống cự. Kết quả cuối cùng Điền Anh vẫn không giành lại được Vương Bảo Ngọc, cô tức tối nói: "Đồ Bảo Ngọc chết tiệt, anh không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả! Cút ngay cho tôi!"

"Tôi thế đấy thì sao nào? Tôi đổi chỗ là không ngủ được, đâu có như cô, nằm ổ rơm cũng ngáy khò khò được." Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói.

Điền Anh nhìn cái mặt cười đáng ghét của Vương Bảo Ngọc, lòng quyết tâm, dứt khoát nằm xuống giường: "Nếu anh không đi thì đêm nay tôi ngủ ở đây. Tôi ghét nhất cái vẻ mặt này của anh, đàn bà con gái mà cũng tranh! Dù sao tôi cũng không đi, để xem bạn gái anh tới ngửi thấy mùi đàn bà khác thì anh có mà ăn đủ."

"Hì hì, đây chính là lý do tôi không cho cô nằm giường lớn đấy. Cô ấy mà! Mùi cơ thể nồng quá." Vương Bảo Ngọc cười gian không dứt.

Điền Anh nghe vậy thì thẹn quá hóa giận, lập tức nhảy dựng lên, lao vào người Vương Bảo Ngọc, vừa vung nắm đấm nhỏ đánh tới tấp, vừa mắng: "Bảo Ngọc thối, người hôi rình ra còn nói tôi, đánh này! Đánh, đánh, đánh!"

"Đánh không trúng! Không trúng! Đồ khỉ khô tức điên người!" Vương Bảo Ngọc cười cợt nhả né trái tránh phải. Cuối cùng, Điền Anh mệt lả, đổ gục trên ngực Vương Bảo Ngọc.

Cảm nhận sự mềm mại đó, ngửi mùi hương thoang thoảng từ hơi thở của Điền Anh, Vương Bảo Ngọc không kìm được mà ôm chặt lấy cô. Điền Anh không hề cử động, cứ mặc cho Vương Bảo Ngọc ôm như vậy, hai hàng nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, làm ướt đẫm trước ngực Vương Bảo Ngọc.

"Anh Tử, sao lại khóc nữa rồi." Vương Bảo Ngọc khẽ hỏi.

"Không sao, chỉ là cảm thấy mệt mỏi thôi." Điền Anh sụt sịt mũi, buồn bã nói.

"Vẫn còn nghĩ đến những chuyện không vui đó à? Đều qua cả rồi, hơn nữa chú Điền và thím Tiểu Quyên đã có công việc, sau này cô cũng không cần vất vả như vậy nữa." Vương Bảo Ngọc khẽ vỗ lưng Điền Anh.

"Bảo Ngọc, anh có cảm giác này không? Cảm giác mệt mỏi vô cùng, cứ thấy ngủ mấy ngày mấy đêm cũng không lại sức nổi, có phải đây gọi là mệt mỏi trong tâm không?" Điền Anh kéo áo Vương Bảo Ngọc lau nước mũi rồi hỏi.

"Ha ha, con nhóc như cô thì biết gì là mệt mỏi trong tâm? Cô là vừa học vừa làm, cứ không chịu dừng lại thôi. Dậy đi, nằm sấp xuống, tôi giúp cô thư giãn chút." Vương Bảo Ngọc nói rồi đẩy Điền Anh ra khỏi người mình. Điền Anh hiểu Vương Bảo Ngọc muốn mát-xa cho mình, không khỏi chuyển buồn thành vui, nhe răng đấm Vương Bảo Ngọc một cú, mừng rỡ nói: "Bảo Ngọc thối, anh đúng là đồ đê tiện!" Nói xong liền vui vẻ nằm sấp trên giường.

Nghĩ đến cô gái lớn lên cùng mình từ nhỏ, phải chịu biết bao uất ức, Vương Bảo Ngọc bỗng sinh lòng dịu dàng, tự mắng mình đê tiện thì đê tiện vậy.

Vương Bảo Ngọc vừa mát-xa tỉ mỉ cho Điền Anh qua lớp đồ ngủ, vừa an ủi: "Anh Tử, sau này có khó khăn nhất định phải nói với tôi, đừng có nén trong lòng. Tôi đã không còn là tên nhóc nghèo kiết xác, một chiếc quần lót mặc hai năm như trước nữa rồi."

"Biết rồi, anh bây giờ oai rồi, không tìm anh thì tìm ai? Đúng rồi, tôi nhớ hồi nhỏ anh có cái quần đùi mùa hè mặc tận ba năm!" Điền Anh hưởng thụ ừ một tiếng, tuy là đùa giỡn, nhưng vẫn lén rơi hai giọt nước mắt cảm động.

"Cái đó á, hai năm thôi chứ?" Vương Bảo Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói.

"Ba năm! Năm đầu tiên thì rộng, cạp quần kéo lên tận nách. Năm thứ hai thì vừa vặn, năm thứ ba lúc xuống sông tôi thấy anh mặc cái quần lót bó sát đó bắt cá cơ mà!" Điền Anh cười khúc khích.

"Quan sát kỹ thế nhỉ! Sau này ra ngoài không được nói lung tung đấy nhé!" Vương Bảo Ngọc cười hì hì.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:917
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.