Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 10718 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1618 Kẻ chực ăn

❊ ❊ ❊

“Bảo Ngọc, Lâm Lâm nói hôm nay là sinh nhật anh, chúc anh tìm được một cô vợ hoàn mỹ giống như em.” Tiểu Nguyệt cười khúc khích.

“Đừng nói nữa, ngoài một trăm khuyết điểm trên người ra, thì đúng là em vô cùng hoàn mỹ.” Vương Bảo Ngọc biết Tiểu Nguyệt đang đùa, cũng hùa theo.

“Tiểu Nguyệt lưu manh, muốn làm chị dâu tôi, trước hết phải qua được ải của tôi đã.” Vương Lâm Lâm nói.

“Xì, dựa vào việc chị luôn bao che cho em ở trường, em cũng phải đồng ý thôi.” Tiểu Nguyệt nói.

“Xì, phe của tôi cũng không ít người đâu.” Vương Lâm Lâm khinh khỉnh nói.

“Không chịu nổi một đòn, phe của chị một người đánh mười người của em đều rất dễ dàng.” Tiểu Nguyệt nói.

“Được rồi, đừng cãi nhau nữa, học hành đàng hoàng mới là quan trọng nhất, cứ lo ba cái chuyện vô bổ này.” Vương Bảo Ngọc mất kiên nhẫn xen vào.

Vương Lâm Lâm liếc nhìn đồng hồ, vừa đúng tám giờ tám phút tối, cô bé châm nến trên bánh kem, nói: “Anh, chúc anh sinh nhật vui vẻ, mau ước nguyện đi!”

“Lát nữa nhất định phải nói đã ước nguyện gì đấy.” Tiểu Nguyệt nói.

Vương Bảo Ngọc đội mũ sinh nhật, trịnh trọng nhắm mắt lại, thầm ước trong lòng: “Chư vị tiên Phật Bồ Tát, xin phù hộ con mọi sự thuận lợi, để bọn buôn ma túy và buôn đồ cổ đều chết sạch. Phù hộ cha nuôi mẹ nuôi mạnh khỏe sống lâu trăm tuổi, phù hộ Mỹ Phượng và Đa Đa, mọi sự đều tốt lành.”

Tại sao mình lại nghĩ đến Mỹ Phượng và Đa Đa nhỉ? Vương Bảo Ngọc thầm thở dài, mở mắt ra, thở hắt một hơi, thổi tắt nến sinh nhật. Hai cô gái lập tức vỗ tay, cùng nhau hát bài chúc mừng sinh nhật.

Vương Bảo Ngọc thấy sinh nhật lần này trôi qua rất vui vẻ, cả hai đều là em gái của mình, căn bản không cần phải ngụy trang bất cứ điều gì. Ngay khi anh muốn đứng dậy cắt bánh kem, Tiểu Nguyệt đột nhiên nở nụ cười gian xảo, đưa tay vốc một nắm bánh kem, không kịp đề phòng liền bôi lên mặt anh.

Vương Bảo Ngọc tất nhiên sẽ không chịu thiệt, anh lập tức phản công quyết liệt, vốc bánh kem bôi lên trán Tiểu Nguyệt. Tiểu Nguyệt lại quay sang tấn công Vương Lâm Lâm, Vương Lâm Lâm cũng không hề do dự ra tay. Đúng là anh em đồng lòng, Tiểu Nguyệt nhanh chóng xin hàng, trên mặt toàn là bánh kem, trên áo cũng dính không ít. Cô bé thở không ra hơi nói: “Các người chơi xấu, bà đây không chơi với các người nữa.”

Ba người đùa nghịch một lúc, đi rửa mặt rồi ngồi lại vào chỗ. Bánh kem đã không thể ăn được nữa, trên đó toàn là vết bàn tay. Vương Bảo Ngọc cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra bánh sinh nhật không phải để ăn, mà là để đắp mặt nạ.

“Tiểu Nguyệt, dạo này thế nào rồi? Có tiến bộ gì không?” Vương Bảo Ngọc quan tâm hỏi.

Nhắc đến chuyện này, Tiểu Nguyệt lập tức lộ vẻ vui mừng, đắc ý nói: “Cô Mạnh ở đoàn làm phim lần trước, thường xuyên liên lạc với em, dưới sự hướng dẫn của cô ấy, kỹ thuật trang điểm của em tiến bộ hơn rất nhiều rồi.”

“Xì, cũng chẳng thấy chị tự trang điểm cho mình đẹp hơn bao nhiêu, cô Mạnh đó của chị cũng chỉ là thùng rỗng kêu to thôi, mắt thẩm mỹ chắc chắn không ổn.” Vương Lâm Lâm xen vào.

“Em không biết thì đừng nói bừa, vừa rồi chị tẩy trang rồi!” Tiểu Nguyệt trợn mắt nói.

“Theo em thì trang điểm còn tùy vào người, giống như cô nương đây thiên tư quốc sắc, không cần trang điểm cũng đủ làm điên đảo chúng sinh.” Vương Lâm Lâm nói.

“Hê hê, em cứ chém đi! Chẳng phải là có gã nhà quê nghèo kiết xác nào đó, ngày nào cũng ngây ngốc nhìn chằm chằm vào em đó sao.” Tiểu Nguyệt khinh khỉnh nói.

“Lâm Lâm, có bạn trai rồi à?” Vương Bảo Ngọc vừa nghe đến đây, lập tức hứng thú hỏi.

“Anh, không có. Tiểu Nguyệt lưu manh, chị bớt nói bậy đi.” Vương Lâm Lâm ánh mắt né tránh, mặt lại đỏ ửng lên.

“Cả trường ai mà không biết cơ chứ, không tin anh cứ đi hỏi xem.” Tiểu Nguyệt nói với Vương Bảo Ngọc.

“Là ai thế? Anh sẽ giữ bí mật cho em.” Vương Bảo Ngọc hỏi.

“Em còn nhỏ, làm sao có thể chứ.” Vương Lâm Lâm ấp úng nói.

“Để chị nói cho anh biết, là một cậu học trò nghèo, học tập thì đứng đầu toàn trường, nhưng tính cách hơi quái đản, làm việc gì cũng rất cứng nhắc. Tên là gì nhỉ, à, Thạch Lâm Đông.” Tiểu Nguyệt nói.

Thạch Lâm Đông? Cái tên này nghe có vẻ rất quen, Vương Bảo Ngọc nhớ ra rồi, đây chẳng phải là cậu học trò nghèo từ trường cấp ba Phú Ninh lên đây chực ăn cơm đó sao? Nghĩ đến đây, tim Vương Bảo Ngọc hơi nhói, đứa em gái cưng như trứng mỏng của mình, từ nhỏ đã cơm bưng nước rót, lại có thể tìm cái loại con trai nghèo kiết xác như vậy.

Nhưng Vương Bảo Ngọc lập tức phủ nhận định kiến của mình, cậu con trai này cảm giác cũng được, là người có chính nghĩa, trông khá vững vàng. Nếu có thể đối xử chân thành với Lâm Lâm, thì thực ra điều kiện vật chất cũng chỉ là thứ yếu, cùng lắm thì người anh vợ như mình giúp đỡ thêm một chút là được.

“Tiểu Nguyệt lưu manh, không được nói bậy, bọn em chỉ là bạn bè thôi.” Vương Lâm Lâm bị bóc trần, không khỏi sốt sắng giải thích.

“Xì, sao em không tìm người khác làm bạn? Lần nào đi ăn ở căng tin, cũng thấy cậu ta mặt dày ngồi cùng bàn ăn với em. Em tưởng cậu ta thật lòng theo đuổi à, theo chị thấy cậu ta là do không đủ cơm ăn, nên ké cái danh người giàu như em thôi! Ha ha.” Tiểu Nguyệt không kiêng nể gì cười ha hả.

“Đừng nói bậy, người ta chỉ giúp em xếp hàng lấy cơm, chưa bao giờ chiếm lợi cả!” Vương Lâm Lâm biện bạch.

Tiểu Nguyệt cười càng vui vẻ hơn, nói: “Xót rồi à? Hi hi, anh ơi, em nói cho anh biết nhé, thằng nhóc đó đúng là kẻ ăn bám, nếu Lâm Lâm ăn không hết, thừa nhiều hay ít cậu ta đều có thể ăn sạch, ha ha, đúng là cái dạ dày cao su trong truyền thuyết. Vương Lâm Lâm, có phải có người ăn cơm thừa của em, em thấy có cảm giác thành tựu lắm đúng không? Hê hê, xếp hàng chực ăn cơm, rất hời, dù sao em cũng đâu thiếu tiền.”

“Tiểu Nguyệt lưu manh, chị không được sỉ nhục một học sinh có phẩm hạnh ưu tú! Hơn nữa, có tin em lấy đũa chọc mù mắt chị không.” Vương Lâm Lâm tức giận đứng dậy quát lên.

“A, sợ quá đi.” Tiểu Nguyệt ôm mặt cười không ngừng, Vương Lâm Lâm tức đến giậm chân liên hồi, chỉ hận không thể lấy đũa đánh cô thật.

“Lâm Lâm, cậu con trai đó anh có biết, tuy gia cảnh kém chút, nhưng người rất được, biết cầu tiến. Nếu sau này thành đạt, dẫn ra ngoài cũng là người có phong thái đàng hoàng.” Vương Bảo Ngọc xen vào.

“Anh, bọn em không phải mối quan hệ đó, chỉ là, chỉ là em cứ bắt cậu ấy làm bài tập giúp thôi. Học lực của em kém lắm, lúc thi toàn ngồi sau cậu ấy.” Mặt Vương Lâm Lâm đã đỏ như miếng vải đỏ, trông có vẻ trong lòng đã có chàng trai này rồi.

“Được rồi, biết câu 'càng che đậy càng lộ tẩy' có nghĩa là gì không? Thằng nhóc đó lúc nào cũng cái bộ dạng ngây ngô chính trực, tại sao lúc thi cử lại cứ để cho em xem bài? Nhưng mà, tính cách như em, cũng chỉ có thể tìm một cậu con trai nghèo, khá là xứng đôi đấy, hê hê.” Tiểu Nguyệt nói.

“Chị ngay cả một cậu con trai nghèo cũng không tìm được, cả trường này ai dám theo đuổi chị chứ?” Vương Lâm Lâm phản kích.

“Hê hê, người chị muốn tìm là người phải biết đánh đấm cơ.” Tiểu Nguyệt vung nắm đấm cười, đột nhiên, phảng phất nhớ ra điều gì, biểu cảm chợt ảm đạm, nói: “Đời này chị độc thân, không tìm nữa.”

“Chém gió đi, cho dù chị tìm ai, cũng đừng có tơ tưởng đến anh trai tôi.” Vương Lâm Lâm không sợ chết nói.

Vương Bảo Ngọc tất nhiên biết trong lòng Tiểu Nguyệt đang nghĩ gì. Cô gái này bề ngoài rất kiên cường, thực ra trong lòng rất khổ, căn bệnh động kinh này nếu không chữa khỏi, thì hạnh phúc hôn nhân đối với cô mà nói, thật quá xa vời.

“Lâm Lâm, bớt nói vài câu đi.” Vương Bảo Ngọc nói, anh đã nhìn thấy trong mắt Tiểu Nguyệt, xuất hiện ánh lệ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1573
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.