Vương Bảo Ngọc kích động quay đầu, dán lên đôi môi đỏ mọng của Hạ Nhất Đạt. Hạ Nhất Đạt cũng đáp lại, trong miệng vẫn lẩm bẩm nói "Em yêu anh". Vương Bảo Ngọc chỉ cảm thấy máu nóng sôi trào, tim đập như nổi trống. Nếu không phải đang ở trên thuyền, hai người chắc chắn đã quên mình mà thực hiện một cuộc kết hợp giữa linh hồn và thể xác, phóng thích tận cùng nỗi lòng nồng nàn yêu thương.
Hai người chỉ lo nhắm mắt trao nhau tình yêu, bầu trời vốn đang quang đãng bỗng chốc biến sắc. Những đám mây đen kịt không biết từ đâu ùa đến, trong chớp mắt đã che khuất cả bầu trời.
Một cơn gió lạnh thổi qua, Hạ Nhất Đạt là người tỉnh lại đầu tiên. Nàng ngẩng đầu nhìn lên trời, thần sắc căng thẳng vội vàng gọi Vương Bảo Ngọc chèo thuyền: "Bảo Ngọc, chúng ta mau về thôi, sắp mưa rồi."
Vương Bảo Ngọc cũng nhìn thấy sự biến dị trên bầu trời. Mặt hồ vốn trong vắt, dưới sự phản chiếu của bầu trời đã chuyển sang màu đen đặc không thấy đáy. Con thuyền nhỏ bắt đầu lắc lư theo những cơn gió ngày một mạnh hơn, một trận bão tố sắp ập đến.
Hai người ra sức chèo thuyền, thế nhưng ngay khi chỉ còn cách bờ chừng trăm mét, vài giọt mưa lớn nặng nề rơi xuống người họ. Mặt hồ đen kịt bắt đầu nổi lên những gợn sóng đáng sợ.
"Bảo Ngọc, cố thêm chút nữa đi." Hạ Nhất Đạt run giọng hét lên. Vương Bảo Ngọc tất nhiên không dám dừng lại, anh cắn răng dốc hết sức bình sinh chèo về phía bờ.
Thế nhưng, hai người càng sốt ruột thì bờ hồ ngay trước mắt lại càng xa vời. Chẳng mấy chốc, mưa tuôn xối xả như trút nước, giữa đất trời hình thành những bức màn nước màu xám trắng khổng lồ, dày đặc khiến người ta không thở nổi. Vương Bảo Ngọc lập tức cởi áo, đứng dậy bọc kín đầu Hạ Nhất Đạt. Nhưng ngay lúc này, một cơn cuồng phong bất ngờ ập đến, hất văng Vương Bảo Ngọc vốn đang chao đảo theo con thuyền xuống nước.
"Bảo Ngọc!" Hạ Nhất Đạt xé lòng gào thét rồi vươn tay ra, thế nhưng chỉ vừa chạm được vào ngón tay của Vương Bảo Ngọc, người thương đã ngay lập tức bị một con sóng lớn đánh chìm xuống nước, mất hút.
"Bảo Ngọc! Bảo Ngọc!" Hạ Nhất Đạt điên cuồng vung tay quờ quạng trong nước, nhưng làm gì còn bóng dáng người đâu. Mặt nước vốn bình lặng sạch sẽ giờ cuộn trào sóng dữ, những con sóng màu mực nhảy lên giống như những gương mặt ác quỷ. Hạ Nhất Đạt vừa lo vừa sợ, cuối cùng bật khóc nức nở.
Lại nói về Vương Bảo Ngọc, vừa rơi xuống nước, nước hồ lạnh thấu xương khiến tay chân anh lập tức tê dại, toàn thân mất đi nhiệt độ. Trán anh đau nhói như bị hàng vạn cây kim bạc đâm vào, đau đớn vô cùng. Với ý chí sinh tồn mãnh liệt, anh liều mạng dùng tuyệt kỹ bơi chó, không ngừng đập nước, thế nhưng, vẫn cảm thấy như có một bàn tay khổng lồ đang kéo mình xuống đáy hồ.
Nghe nói nước ở hồ này sâu tới mấy chục mét, nếu cứ rơi xuống như vậy, liệu có ai tìm thấy mình không? Trong lòng Vương Bảo Ngọc lại dâng lên một nỗi xót xa, "Cha mẹ, con bất hiếu. Mỹ Phượng, nếu ông trời cho anh thêm một cơ hội nữa, anh thà mang hết tiền ra cho em mua bò."
Trong cơn mơ màng, Vương Bảo Ngọc cảm thấy nước xung quanh bỗng chốc yên tĩnh lạ thường. Ngay sau đó, một vật từ trên mặt nước rơi xuống, toàn thân xanh biếc, hình dáng như rồng bay. Vật này lao vút xuống đáy hồ, tiếp đó, Vương Bảo Ngọc cảm thấy một luồng nước ấm áp truyền tới từ phía dưới, nâng anh lên khỏi mặt nước.
Vương Bảo Ngọc nhìn thấy Hạ Nhất Đạt đang lo lắng vung chèo quờ quạng, vội vàng đưa tay ra nắm lấy. Sau mấy lần nỗ lực, cuối cùng anh cũng trèo được lên thuyền. Vương Bảo Ngọc sống sót sau tai nạn, nằm vật ra thuyền, mặc cho nước mưa vả vào mặt mình.
Điều khó hiểu là, chỉ vài phút sau, mưa dần nhỏ lại, lại mười phút nữa trôi qua, mặt trời ló dạng khỏi tầng mây, bầu trời trở lại quang đãng. Nhìn lại hồ Thiên Trì, nó tựa như viên ngọc bích tỏa ra hào quang rực rỡ, nào ai biết được vừa nãy nó suýt chút nữa đã nuốt chửng Vương Bảo Ngọc.
Hai người ướt sũng từ đầu đến chân, nhất là Vương Bảo Ngọc, lạnh đến mức răng va vào nhau cầm cập. Hạ Nhất Đạt liều mạng chèo thuyền, cuối cùng cũng tới bờ. Với sự giúp đỡ của nhân viên, hai người cuối cùng cũng lên bờ.
Hai người bất lực khoác lên mình chiếc áo bông nhân viên đưa tới, thất thần nhìn mặt nước. Vương Bảo Ngọc lầm bầm: "Thời tiết ở đây lạ thật, trời đang đẹp tự nhiên lại đổ mưa."
"Em đã bảo anh đừng ăn nói lung tung rồi mà, giờ bị trừng phạt rồi chứ gì." Hạ Nhất Đạt vừa vuốt lại mái tóc ướt sũng vừa trách móc.
"Anh có nói gì đâu, chẳng qua chỉ hét một câu 'Lão tử tới rồi' thôi mà." Vương Bảo Ngọc đáp.
"Anh còn nói." Hạ Nhất Đạt vội vàng bịt cái miệng thối của Vương Bảo Ngọc lại.
"Lão tử ngày thường vẫn nói thế, sao nào?" Vương Bảo Ngọc gạt tay Hạ Nhất Đạt ra với vẻ khó chịu.
"Câu nói đó là sự mạo phạm, nơi linh thiêng này sao có thể để anh tùy tiện bôi nhọ." Hạ Nhất Đạt vừa nói vừa lục tìm trong túi xách. Đột nhiên, nàng thốt lên một tiếng "Á" kinh ngạc, rồi không cam lòng lục lại mấy lần nữa, cuối cùng thần sắc lập tức trở nên vô cùng chán nản.
"Sao thế?" Vương Bảo Ngọc hỏi.
"Tiểu Long có lẽ rơi xuống nước mất rồi." Hạ Nhất Đạt cúi đầu, áy náy nói nhỏ.
"Haizz, lần này tổn thất lớn rồi." Vương Bảo Ngọc cũng thấy không cam lòng. Thế nhưng, cả một vùng nước rộng lớn thế này, biết tìm bóng dáng Tiểu Thạch Long ở đâu chứ?
"Sao có thể rơi xuống nước được? Rõ ràng em đặt trên thuyền mà, anh xem, túi của chúng ta vẫn còn đây." Hạ Nhất Đạt vẫn không dám tin.
"Thôi bỏ đi, đến cả gia đình nhà Bộc Mai còn không trấn giữ nổi nó, chúng ta cũng vậy thôi. Anh xem, từ khi có nó, dọc đường đi bao nhiêu chuyện không thuận lợi." Vương Bảo Ngọc tùy ý an ủi.
"Đó là mê tín." Hạ Nhất Đạt mất đi khoản tài sản lớn, dù sao cũng là phụ nữ, trong lòng sao có thể bình thản được.
"Lúc anh ăn nói linh tinh sao em không bảo là mê tín? Đừng chán nản nữa, 'của đi thay người', cũng là chuyện tốt." Vương Bảo Ngọc nói.
"Đó còn là vật đính ước của chúng ta, xem ra chúng ta chẳng có duyên phận gì cả." Hạ Nhất Đạt phiền não nói.
"Đây là Hắc Long Đàm, Tiểu Long đã tìm thấy nhà của nó rồi, vật này chắc không nằm trong tay những kẻ phàm trần như chúng ta đâu." Vương Bảo Ngọc đành phải an ủi như vậy. Anh nhớ lại tình cảnh lúc ở dưới nước, chợt cảm thấy, luồng nước cứu mạng mình kia, có lẽ chính là Tiểu Long.
Nghĩ đến những điều này, trong lòng Vương Bảo Ngọc cũng cảm thấy an ủi đôi chút. Xem ra Tiểu Long đối với mình cũng coi như có tình có nghĩa.
"Cũng không phải Thúy Long Đàm hay Lục Long Đàm, Tiểu Long đi rồi cũng không làm đầu được." Hạ Nhất Đạt thở dài. Hai người ngồi thêm một lát, lúc này mới mặc bộ quần áo vẫn còn ẩm ướt, ủ rũ xuống núi.
Sau khi xuống núi, Vương Bảo Ngọc thấy Hạ Nhất Đạt vẫn thần sắc ảm đạm, lại một phen an ủi, đề nghị tìm chỗ khác chơi. Hạ Nhất Đạt nói không có tâm trạng, hai người đành bắt taxi, khi đêm buông xuống thì về đến nhà.
Mẹ của Hạ Nhất Đạt đang lo lắng chờ đợi, thấy hai người về, lúc này mới vỗ ngực lộ ra vẻ yên tâm. Hỏi ra mới biết, hóa ra ngay buổi trưa hôm đó, mẹ Hạ Nhất Đạt cảm thấy vô cùng bồn chồn, luôn cảm giác con gái sắp gặp chuyện không hay.
Đúng là tình mẫu tử tâm linh tương thông. Vương Bảo Ngọc không biết những người thân cách xa nghìn dặm có sự cảm ứng này hay không.
Những ngày tiếp theo, hai người không đi xa, quá chán thì đi dạo trung tâm thương mại hoặc chợ đêm. Không ngờ trong trung tâm thương mại đầy rẫy những cô gái Duy Ngô Nhĩ xinh đẹp bán quần áo. Vương Bảo Ngọc giơ máy ảnh chụp không ngừng nghỉ.