Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 9679 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hội nghị tổng kết cuối năm

❊ ❊ ❊

Đến nước này thì Vương Bảo Ngọc thực sự sợ hãi, cậu ô ô cầu xin, vẻ mặt đầy hoảng loạn, dùng ánh mắt ám chỉ phần thân dưới, cả người lại chẳng dám động đậy. Đây là trên ghế sô pha, vạn nhất mà lăn xuống đất, một cái không khéo, nhỡ đâu làm cái thứ kia gãy mất thì sao?

Hạ Nhất Đạt liếc nhìn phần dưới của Vương Bảo Ngọc, phì cười một tiếng, cảm giác mặt nóng bừng lên. Rốt cuộc vẫn thấy xót Vương Bảo Ngọc, cô cẩn thận cởi dây giày phía trên ra, sau đó ném một cái gối tựa sô pha che lên mặt Vương Bảo Ngọc.

Chỉ nghe thấy tiếng cởi quần áo sột soạt, ngay sau đó, Vương Bảo Ngọc cảm thấy Hạ Nhất Đạt đã ngồi lên người mình, tiếp theo đó, ghế sô pha bắt đầu lắc lư.

Tay chân Vương Bảo Ngọc không thể động đậy, miệng lại càng không phát ra được tiếng nào, nhưng điều bất ngờ là, cảm giác bị khuất nhục này lại khiến Vương Bảo Ngọc hưng phấn khác thường, chỉ mười mấy phút đã bắn ra rồi.

“Thằng nhóc thối, hời cho ngươi rồi.” Hạ Nhất Đạt thỏa mãn mặc lại cảnh phục, lấy cái gối tựa trên mặt Vương Bảo Ngọc đi, tiện tay rút chiếc quần lót trong miệng cậu ra.

Vương Bảo Ngọc há miệng thở dốc, chỉ nghe Hạ Nhất Đạt lại cười nói: “Tiểu tặc, ngươi chiếm tiện nghi của bổn cảnh quan này, tội gia một bậc.”

“Cảnh hoa đồng chí, sau này không thể chơi thế này nữa, miệng mũi đều bị cô bịt kín, vạn nhất ngạt thở thì làm sao.” Lúc này Vương Bảo Ngọc mới điều chỉnh lại nhịp thở.

“Không cho ngươi chút giáo huấn, lần sau ngươi lại ăn trộm đồ.” Hạ Nhất Đạt chấn chấn hữu từ.

“Cảnh hoa đồng chí, rõ ràng là cô chiếm tiện nghi của tiểu nhân.” Vương Bảo Ngọc cãi chày cãi cối, lại vô cùng dư vị nói: “Thật kích thích, nghỉ một lát rồi làm lại lần nữa đi.”

“Còn không ngoan ngoãn, tin không tôi dùng tất nhét vào miệng ngươi.” Hạ Nhất Đạt trừng mắt nói.

Tin, Vương Bảo Ngọc biết Hạ Nhất Đạt đã tiến vào trạng thái thì chuyện gì cũng làm được. Lúc này cậu cảm thấy tay chân tê dại rất khó chịu, thế là ám hiệu thốt ra: “Nữ chủ nhân, tôi nguyện ý phục vụ cô cả đời.”

Chơi trò chơi thì phải tuân thủ quy tắc, Hạ Nhất Đạt lầm bầm một câu: “Hy vọng ngươi nói được làm được.” Sau đó, cởi trói tay chân cho Vương Bảo Ngọc.

Vương Bảo Ngọc chậm rãi ngồi dậy, xoa bóp cổ tay đau nhức, bất mãn nói: “Đồ điên này, sao mà ác thế, cô nhìn cổ chân tôi xem, đều lằn đỏ hết cả rồi.”

“Hừ, chọc giận phụ nữ, hậu quả rất nghiêm trọng.” Hạ Nhất Đạt nói.

“Hắc hắc, chọc giận đàn ông hậu quả còn nghiêm trọng hơn. Đến lượt tôi đóng giả cảnh sát rồi, tôi không cần cảnh phục, mượn cái mũ này đội là được.” Vương Bảo Ngọc mặt dày hỏi.

“Không được, ngươi không thấy tin tức trên mạng à, một gã đàn ông đùa với vợ, chĩa vào vợ phóng rắm, kết quả vừa vặn gặp lúc bị đau bụng, gắng sức một cái, kết quả phun cho vợ đầy mặt cứt, ê, thật ghê tởm chết đi được.” Hạ Nhất Đạt lắc đầu nói.

“Cô là sợ tôi phóng rắm vào cô chứ gì, được thôi, tôi đảm bảo sẽ không làm thế.” Vương Bảo Ngọc hạ thấp yêu cầu.

“Hôm khác rồi tính, mệt chết rồi, mau ngủ thôi.” Hạ Nhất Đạt nói, vừa rồi giày vò một trận, cô quả thật mồ hôi đầm đìa, trông rất mệt mỏi.

“Tôi nghĩ ra kiểu mới rồi, bảo đảm cô đã nghiền.”

“Cái đầu ngươi thì có thể có ý tưởng hay ho gì, không ngoài việc muốn quấn tóc tôi vào chân bàn.” Hạ Nhất Đạt khinh bỉ nói.

Sao cô biết hay vậy, lão tử đúng là đang ảo tưởng thế đấy. Vương Bảo Ngọc sững người, nịnh nọt cười nói: “Nữ vương bệ hạ, tiểu nhân cầu xin cô đấy.”

“Tôi mắt mũi còn chẳng mở nổi, chắc chắn không vào trạng thái được đâu, ngươi sẽ không chơi đã đời được đâu.”

“Không được, tối nay cả người tôi đều chịu thiệt, cô nhất định phải để tôi thỏa mãn.” Vương Bảo Ngọc kiên trì nói.

“Được rồi, lần sau tôi đóng vai người hầu nữ, ngươi đóng vai chủ nhân là được chứ gì.” Hạ Nhất Đạt nói.

“Hắc hắc, một lời đã định.” Vương Bảo Ngọc cười nói, trong lòng tràn đầy mong đợi.

Hạ Nhất Đạt rất nhanh đã ngủ thiếp đi, đây là đặc điểm của cô sau mỗi lần "hắc hưu". Vương Bảo Ngọc tuy rất mệt, nằm một lát, chuyện không vui hiện lên trong đầu, lại tỉnh táo, thế nào cũng không ngủ được. Cậu lại lấy ống nhòm ra, muốn xem Nhiêu An Ni đang làm gì.

Nhiêu An Ni kéo rèm cửa, xuyên qua ánh huỳnh quang trong rèm, đại khái là đang lên mạng. Đợi hồi lâu cũng không có động tĩnh gì, điều này khiến Vương Bảo Ngọc thấy khá thất vọng. Cậu lại chuyển ống kính sang phòng Khâu Tá Quyền, tối đen như mực, cũng chẳng có phong cảnh gì đáng xem.

Ngay lúc Vương Bảo Ngọc thất vọng định thu ống nhòm lại, chuẩn bị kiên nhẫn đi ngủ, đột nhiên, đèn trong phòng Khâu Tá Quyền sáng lên. Ngay sau đó, Lữ Nam và một chàng trai trẻ bước vào phòng.

Hắc hắc, lần này có cái hay để xem rồi. Chuyện Khâu Tá Quyền đi tỉnh học tập thì Vương Bảo Ngọc vẫn biết. Không ngờ vợ Lữ Nam lại gan to thế, thế mà dẫn tình nhân về nhà, lại còn là loại cỏ non. Chuyện này nếu để Khâu Tá Quyền biết, chắc chắn sẽ tức chết.

Hai người trông rất thân mật, rất nhanh đã vào phòng thay đồ ngủ ra, cùng ngồi trên sô pha xem tivi. Mẹ kiếp, thế mà cũng bình tĩnh được. Vương Bảo Ngọc cũng bình tĩnh, kiên nhẫn nhìn.

Thế nhưng qua rất lâu, mới thấy chàng trai trẻ kia cuối cùng nắm tay Lữ Nam đứng dậy. Quan hệ hai người hình như không bình thường, Vương Bảo Ngọc vội vàng chụp một tấm ảnh, chờ đợi màn kịch hay diễn ra.

Thao, hay cái gì mà hay, Lữ Nam bỗng liếc nhìn khung cửa sổ, buông tay chàng trai trẻ ra, đi tới hô một cái kéo rèm cửa lại.

Vương Bảo Ngọc rất u uất, tối nay coi như hết tiết mục rồi, đành lên giường ngủ. Hạ Nhất Đạt trong cơn say ngủ trở mình, một bàn tay lần mò, ôm chặt lấy cậu, trong miệng lầm bầm nói: “Đừng rời bỏ em.”

“Tiểu Hạ, sao thế, anh sẽ luôn ở bên cạnh em mà, đừng sợ đừng sợ.” Vương Bảo Ngọc đắc ý cười, tưởng rằng Hạ Nhất Đạt đang tỏ tình với mình. Tuy nhiên, tiếng ngáy khẽ sau đó lại khiến cậu thất vọng thêm lần nữa.

Vương Bảo Ngọc không phải không thích Hạ Nhất Đạt, đôi khi, cậu thậm chí có ảo giác, phảng phất Hạ Nhất Đạt chính là vợ mình, hai người thân mật như một gia đình vậy. Thế nhưng, Hạ Nhất Đạt chưa từng nói yêu mình, thậm chí còn chưa từng ảo tưởng về tương lai của hai người. Những giây phút vui vẻ khi hai người ở bên nhau cũng chẳng qua chỉ là trong trò chơi ảo tưởng mà thôi, phần lớn bản thân chỉ là chất liệu sống của cô ấy.

Nhìn lại sắp đến cuối năm, các bộ phận trong Cục Giáo dục đều đang bận rộn viết tổng kết cuối năm, đây là việc trọng đại hàng đầu trong giai đoạn này. Tổng kết viết có tốt hay không, liên quan đến thành tích công tác trong một năm qua như thế nào. Vương Bảo Ngọc không quan tâm đến việc này, đều nhường cho Chân Ưu Mỹ đi lo liệu. Làm lãnh đạo mà, phải cân nhắc những vấn đề lớn, làm những việc đại sự chỉ đạo phương hướng lớn.

Cục Giáo dục triệu khai hội nghị tổng kết cuối năm, Phó thị trưởng phụ trách đi công tác nửa tháng là Khâu Tá Quyền, không những tham gia hội nghị, còn mang về tinh thần hội nghị của tỉnh.

“Liêm khiết tự luật là chuẩn tắc mà mỗi cán bộ phải tuân thủ, hội nghị của tỉnh lần này, chú trọng chỉ ra phải triển khai hoạt động liêm khiết tự luật trong hệ thống giáo dục một cách thường xuyên không giải đãi.” Khâu Tá Quyền nói những lời quan cách, truyền đạt tinh thần hội nghị. Hôm nay ông ta tỏ ra rất tinh thần, không biết có phải lại kết thân với lãnh đạo lớn nào ở tỉnh hay không.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1483
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.