Thế nhưng, ngay lúc Vương Bảo Ngọc đang muốn thể hiện chút bản lĩnh to lớn của mình, đột nhiên cảm thấy bụng dưới trướng lên, ý muốn đi tiểu vô cùng mãnh liệt. Vương Bảo Ngọc khom người, thầm nghĩ, cố nhịn thêm chút nữa, trượt xuống núi rồi tìm nhà vệ sinh sau.
Thế mà vừa nghĩ đến nhà vệ sinh, cậu ta lại cảm thấy không thể nhịn được nữa, thậm chí cảm giác được vài giọt nước tiểu đã rò rỉ ra ngoài. Mẹ kiếp, bãi tiểu này đến đúng lúc thật, hơn nữa với cái tình hình này, chưa trượt xuống tới nơi, chắc chắn là sẽ tè ra quần mất.
Sao đột nhiên lại thấy buồn tiểu thế nhỉ? Đừng bảo là chứng bất lực còn chưa chữa khỏi, lại mắc thêm cái bệnh tiểu rắt tiểu gấp đấy chứ? Vương Bảo Ngọc thầm thở dài xui xẻo, bực bội thu lại tư thế, tháo ván trượt xuống, muốn tìm chỗ giải quyết.
Mặc dù nơi này địa thế rất cao, nhưng giải quyết tại chỗ cũng có phần không đàng hoàng, hơn nữa phòng quản lý sân trượt còn có một cái kính viễn vọng siêu lớn, đang quan sát mọi thứ trên sân.
Vương Bảo Ngọc quay đầu thấy trong rừng cây phủ đầy tuyết cách đó không xa dường như có một lối nhỏ. Ơ! Bên đó hình như có dấu vết đi lại, chắc cũng là có người tìm chỗ giải quyết nhỉ?
Thế là Vương Bảo Ngọc đặt ván trượt xuống, đi đôi giày trượt nặng nề, vội vàng rảo bước về hướng đó.
Vương Bảo Ngọc không hề biết rằng, nguy hiểm đang lặng lẽ đến gần, một màn âm mưu đã được tính toán kỹ lưỡng đang diễn ra, mà tuyệt đối không phải là đang đóng phim.
Vương Bảo Ngọc men theo con đường nhỏ đi vào trong rừng, đến một nơi bên ngoài không nhìn thấy được, cởi thắt lưng ra, lôi vật ấy ra, ào ào trút bỏ bầu tâm sự, không thể sảng khoái hơn.
Gỡ bỏ gánh nặng, toàn thân Vương Bảo Ngọc nhẹ nhõm, bãi tiểu này tới quá gấp, làm bụng đau cả lên. Vương Bảo Ngọc kéo quần lên, vừa định quay về tiếp tục trượt tuyết, nhưng ngay khi vừa thắt xong dây lưng, đột nhiên lại một trận buồn tiểu ập đến. Không phải chứ? Lại mắc thêm cái bệnh tiểu không hết, tiểu rắt tiểu són à?
Vương Bảo Ngọc bực bội cởi quần ra lần nữa, đầy bụng buồn tiểu mà lại không đi được, cảm giác rất kỳ quái. Vương Bảo Ngọc cố gắng thả lỏng tâm trạng, tự huýt sáo, đến khi mông sắp đông cứng lại mới rặn ra được vài giọt nước tiểu nóng hổi, dần dần tụ lại thành dòng rồi từng đợt từng đợt bài tiết ra ngoài.
Vương Bảo Ngọc vừa cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, bỗng nhiên cảm thấy một trận gió rít lên sau đầu, chỉ cảm thấy có một vật gì đó nện mạnh vào sau gáy, thân hình nghiêng đi, trong nháy mắt mất đi tri giác.
Sau đó, một bóng trắng nhanh chóng rời khỏi hiện trường, Vương Bảo Ngọc cứ như vậy bất động nằm trong tuyết, nếu nửa tiếng đồng hồ không ai phát hiện ra cậu ta, cho dù không bị đánh chết thì cũng có thể sẽ bị chết cóng.
Hôn mê không biết bao lâu, một giọng nói ngọt ngào truyền đến bên tai, tựa như tiếng trời, Vương Bảo Ngọc cố gắng mở mắt ra, trước mắt xuất hiện khuôn mặt quen thuộc của một cô gái, chính là Trình Tuyết Mạn.
"Bảo Ngọc! Bảo Ngọc! Anh sao thế?" Trình Tuyết Mạn ra sức đẩy Vương Bảo Ngọc, lo lắng hét lên.
"Tuyết Mạn, anh còn sống không?" Vương Bảo Ngọc thắc mắc hỏi, cậu khó khăn ngẩng đầu lên, lại cảm thấy đau đầu như búa bổ, bèn nằm xuống, quần vẫn chưa kịp kéo lên, bên trên toàn là nước tiểu đã đông cứng, rốt cuộc vẫn là tè ra quần.
"Bảo Ngọc, sao anh lại chảy máu rồi, anh phải kiên cường lên!" Trình Tuyết Mạn vừa xót xa kêu lên, vừa dùng hết sức bình sinh, đỏ mặt giúp Vương Bảo Ngọc kéo quần. Chỉ là Vương Bảo Ngọc nặng như chì, trên quần toàn là băng với tuyết, căn bản không kéo lên nổi.
"Tuyết Mạn, mau đi gọi người đến cứu anh, anh không động đậy được nữa rồi." Vương Bảo Ngọc cố sức nói, trong đầu lại một trận choáng váng, bàn tay vốn định giơ lên an ủi Trình Tuyết Mạn lại vô lực buông xuống.
Trình Tuyết Mạn nhanh chóng cởi bộ đồ trượt tuyết của mình ra quấn lên người Vương Bảo Ngọc, đẫm lệ nói: "Bảo Ngọc, anh nhất định phải kiên trì, lại đây em đỡ anh dậy."
Vương Bảo Ngọc đau lòng nói: "Mặc, mặc áo vào đi, anh không lạnh." Miệng nói nhưng răng đánh cầm cập, cảm thấy trên người không còn chút nhiệt độ nào nữa.
Trình Tuyết Mạn nhìn quanh, vươn tay đỡ Vương Bảo Ngọc, nhưng cô dù sao cũng chỉ là một cô gái, dùng hết sức lực toàn thân cũng không đỡ nổi Vương Bảo Ngọc dậy, bản thân chỉ mặc mỗi chiếc áo len bó sát người, gió lạnh đã sớm luồn qua, chẳng mấy chốc tay đã trở nên tê dại, không sao nắm chắc được Vương Bảo Ngọc, cuối cùng đành phải từ bỏ.
Bị Trình Tuyết Mạn giày vò như vậy, Vương Bảo Ngọc lại cảm thấy trước mắt tối sầm, cậu mỉm cười với Trình Tuyết Mạn, lần nữa hôn mê bất tỉnh.
"Bảo Ngọc, anh nhất định phải kiên trì, em đi gọi người đến đây ngay." Trình Tuyết Mạn nức nở nói, chỉ mặc mỗi chiếc áo len mỏng sát người cắm đầu chạy đi.
Khi Vương Bảo Ngọc tỉnh lại lần nữa, thì đã nằm trên giường bệnh của bệnh viện Nhân dân số một huyện, trong phòng ấm áp, vài tia nắng xuyên qua rèm cửa trắng, một nữ y tá mặc áo blouse trắng đang dùng tay chống cằm, mắt nhắm hờ, gà gật buồn ngủ.
"Y tá!" Vương Bảo Ngọc khẽ gọi, hơi nhấc đầu lên một cái, lại một trận chóng mặt đau đầu ập tới.
"Anh tỉnh rồi à!" Nữ y tá dụi dụi mắt, ghé lại hỏi: "Cảm thấy thế nào?"
"Đau đầu!" Vương Bảo Ngọc lộ vẻ đau đớn, lại khó hiểu hỏi: "Sao tôi lại đến đây nữa rồi?"
Đây đã là lần thứ ba trong năm Vương Bảo Ngọc nhập viện rồi, lần đầu tiên vì sự tính toán của Vô Tướng mà suýt chết đuối, lại mắc viêm phổi; lần thứ hai bị Tiểu Kiện đập cho một viên gạch, bị chấn động não nhẹ; giờ đây lại nhập viện, điều này khiến Vương Bảo Ngọc trong lòng vô cùng khó chịu, thầm mắng thật mẹ kiếp xui xẻo.
"Anh bị người ta đánh, là chấn động não." Nữ y tá nói.
"Lại chấn động não? Thế tôi có chết không?" Vương Bảo Ngọc mặt mày khổ sở hỏi.
"Hi hi, yên tâm đi, không chết được đâu." Nữ y tá cười khúc khích, rồi nói: "Chờ nhé! Có người đang đợi anh ở bên ngoài đấy!"
Nữ y tá đi ra ngoài, ngay sau đó, Phạm Kim Cường sải bước đi vào, vẻ mặt đầy vẻ lo lắng, nhìn bộ dạng thì có vẻ đã chờ đợi từ rất lâu rồi.
Nhìn thấy Phạm Kim Cường, Vương Bảo Ngọc cảm thấy vô cùng thân thiết, đến trước giường bệnh, Phạm Kim Cường giơ ba ngón tay lên, cười hỏi: "Người anh em, đây là mấy?"
"Hai." Vương Bảo Ngọc đáp lại một cách yếu ớt.
Phạm Kim Cường đôi lông mày kiếm nhíu chặt lại, nét mặt đầy ưu tư, không cam tâm giơ thêm một ngón tay nữa, hỏi: "Đây là mấy?"
Vương Bảo Ngọc thẹn quá hóa giận gạt ngón tay của Phạm Kim Cường ra nói: "Anh Phạm, đừng đùa nữa, đầu óc tôi không có vấn đề gì cả."
"Người anh em, cậu bị người ta tập kích trên núi, suýt chút nữa là mất mạng rồi, may mà có kinh không hiểm, đúng là phúc lớn mạng lớn." Phạm Kim Cường giơ ngón tay cái lên nói.
Lúc này Vương Bảo Ngọc mới nhớ lại chuyện bị người ta đánh một gậy từ phía sau, tức giận mắng vài câu. Phạm Kim Cường lại hỏi nhỏ: "Người anh em, lúc đó cậu làm gì ở đó vậy? Trời lạnh thế kia, cậu sẽ không phải là đang làm chuyện đó với ai chứ?"
Vương Bảo Ngọc dở khóc dở cười, chắc chắn lúc mình được đưa đến chắc chắn là còn đang tồng ngồng rồi, Phạm Kim Cường không phải mở miệng ra là kinh nghiệm phá án sao? Vậy mà còn tưởng mình đang dã chiến trong bãi tuyết âm bốn mươi độ cơ đấy!
Vương Bảo Ngọc hừ một tiếng, nói: "Thực ra lúc đó tôi đang thực hiện bãi tiểu thứ hai. Chưa kịp đi xong thì đã ngã lăn ra rồi. Bắt được người đánh tôi chưa?"