Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 8790 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1192 Kinh nghiệm phá án

❊ ❊ ❊

“Dương bí thư, lần này tôi tới, chính là muốn tìm hiểu thêm về Ngô Lệ Uyển, làm phiền ông nhiều rồi.” Phạm Kim Cường nói, mắt luôn quan sát biểu cảm của Dương Nhất Phương, đây là một thói quen nghề nghiệp.

Dương Nhất Phương im lặng hồi lâu, cuối cùng thở dài nói: “Ai! Ngô Lệ Uyển xảy ra chuyện như vậy, tôi rất đau lòng, bao nhiêu năm qua, tôi luôn coi con bé như con gái ruột của mình.”

“Vậy những ngày này nó có liên lạc gì với ông không?” Phạm Kim Cường hỏi.

Dương Nhất Phương lắc đầu, nhìn Vương Bảo Ngọc đầy ẩn ý, rồi nói tiếp: “Kể từ khi Ngô Lệ Uyển từ bỏ chức vụ phó trấn trưởng, bỏ đi vì tình, nó chưa từng gọi cho tôi cuộc điện thoại nào.”

Vương Bảo Ngọc khó chịu liếc nhìn Phạm Kim Cường, ý là không biết nghe lời, rốt cuộc thì uổng công một chuyến rồi! Phạm Kim Cường coi như không thấy, lại tiếp tục hỏi: “Dương bí thư, vụ án của Ngô Lệ Uyển là đại án do cấp trên đốc thúc, bất kỳ manh mối nào chúng tôi cũng sẽ không bỏ qua, xin ông hãy kể lại chuyện Ngô Lệ Uyển từng bị kích động những năm trước đi!”

Dương Nhất Phương rõ ràng không muốn nhớ lại những chuyện cũ, nhưng chuyến đi này của Phạm Kim Cường là để hỏi án, không phối hợp thì không được, Dương Nhất Phương chỉ đành mang vẻ mặt buồn rầu kể lại tỉ mỉ chuyện xảy ra năm đó, còn nhấn mạnh nhiều lần rằng Ngô Lệ Uyển là đứa trẻ khổ sở, bản tính lương thiện, nó có thể gây ra án mạng, chắc chắn là kết quả của việc bị tà giáo mê hoặc.

Phạm Kim Cường lại nghiêm túc nghe một lần nữa về quá khứ đau thương của Ngô Lệ Uyển, đại khái cũng giống với những gì Vương Bảo Ngọc đã kể, không có gì mới mẻ. Nhưng đã tới đây, lại là nơi Ngô Lệ Uyển từng ở nhiều năm, chắc chắn sẽ có manh mối quan trọng chưa được phát hiện.

Phạm Kim Cường cau mày suy nghĩ một hồi, hỏi: “Dương bí thư, ông nói coi Ngô Lệ Uyển như con đẻ, vậy tình cảm của Ngô Lệ Uyển đối với ông như thế nào?”

Dương Nhất Phương thở dài, nói: “Tâm tư người trẻ bây giờ tôi cũng không nắm bắt được, nhưng mỗi khi gặp khó khăn, hoặc trong lòng không vui, phần lớn nó đều tìm tôi để tâm sự.”

Phạm Kim Cường lại hỏi: “Lần trước khi nó rời khỏi Thanh Nguyên trấn, có từng nhắc với ông không?”

Dương Nhất Phương gật đầu, nói: “Có nghe nó nói qua, nhưng tôi không ngờ là đi không trở lại, đều trách lúc đó tôi chủ quan.”

Ồ, Phạm Kim Cường trầm ngâm gật đầu, đột nhiên hỏi: “Dương bí thư, cái kho nhỏ mà ông từng nhốt Ngô Lệ Uyển năm đó, bây giờ còn không?”

Dương Nhất Phương sững người, nghĩ ngợi rồi nói: “Tiểu học Thanh Nguyên trấn đã sớm chuyển đi, khu đất đó được giao cho xưởng nông cơ, xưởng nông cơ kinh doanh không tốt, nên địa điểm trường học cũ cứ bỏ trống mãi, chắc là vẫn còn!”

“Tôi muốn tới xem thử, làm phiền ông dẫn đường.” Phạm Kim Cường kiên quyết nói.

Nếu không phải đang ở trước mặt Dương Nhất Phương, Vương Bảo Ngọc chắc chắn đã nổi cáu với Phạm Kim Cường rồi, quay lại chốn cũ, nhớ về chuyện xưa, những việc này đều là đang gây khó dễ cho Dương Nhất Phương, phải biết rằng, Dương Nhất Phương cũng là một ông lão đã ngoài sáu mươi rồi.

“Được thôi!” Dương Nhất Phương đứng dậy, bất đắc dĩ đồng ý.

Khi xuống lầu, Vương Bảo Ngọc vẫn không nhịn được nhỏ giọng hỏi Phạm Kim Cường: “Phạm đại ca, anh đang diễn vở kịch gì thế? Chẳng lẽ nói Ngô Lệ Uyển còn có thể quay lại đó sao?”

“Không đi xem thử làm sao biết được.” Phạm Kim Cường nói.

“Chuyện xảy ra ở đó nó đều không nhớ, chẳng lẽ còn có thể nhớ được cái kho nhỏ kia sao?” Vương Bảo Ngọc vẫn còn chút nghi ngờ.

“Cậu lại không phải là nó, theo kinh nghiệm phá án của chúng tôi, những thứ mà một số người thường bỏ qua lại chính là những thứ từng có ký ức sâu đậm nhất, thực ra đây là sự bài xích có chọn lọc.” Phạm Kim Cường cứ hở ra là lôi kinh nghiệm phá án ra nói, cứ như đang nói chuyện với người ngoài nghề vậy.

Vương Bảo Ngọc mặt mày khó chịu lái xe chở Phạm Kim Cường, đi theo xe của Dương Nhất Phương, đến xưởng nông cơ ở Thanh Nguyên trấn, cũng chính là trường tiểu học cũ.

Đúng vào lúc chập tối, hai dãy nhà gạch xám xịt của xưởng nông cơ trông càng thêm rách nát và cũ kỹ, ở cửa lại có một ông lão trông cửa, vậy mà đang ngủ gật, chắc hẳn ở đây đã nhiều ngày không có ai tới.

Sau khi xuống xe, Vương Bảo Ngọc tò mò hỏi Dương Nhất Phương: “Dương bí thư, một nơi như thế này, sao lại cứ bỏ hoang mãi vậy?”

“Thời kỳ kinh tế kế hoạch, xưởng nông cơ vẫn là một đơn vị quan trọng, thế nhưng vừa mới giao khu đất này cho họ, kết quả là thị trường mở cửa hoạt động, xưởng nông cơ lại trở thành vật vô dụng, mấy lần muốn chuyển đi cũng không thành, chủ yếu là không có tiền xây xưởng, sau đó thì hoàn toàn phá sản.” Dương Nhất Phương giải thích.

Ông lão cuối cùng cũng bị tiếng bước chân của ba người làm tỉnh giấc, ông ta dụi dụi mắt, nhìn thấy là Dương bí thư năm nào, vội vàng từ trong túp lều đi ra, mặt mày tươi cười chào hỏi.

“Lão Lý, chúng tôi vào xem một chút.” Dương Nhất Phương cũng không giải thích, lão Lý rất biết điều mở cổng lớn, dù sao bên trong cũng rách nát, ông ta cũng không sợ mất đồ, lập ra trạm gác này chẳng qua cũng chỉ để trông chừng mấy đứa trẻ nghịch ngợm, đừng có đập vỡ cửa kính, hoặc tháo gạch bên trong mang đi là được.

Dương Nhất Phương sải bước đi phía trước, Vương Bảo Ngọc và Phạm Kim Cường theo sát phía sau, mỗi khi đi qua một khung cửa, Dương Nhất Phương lại giải thích như thuộc nằm lòng, đây là phòng giáo vụ, kia là phòng hiệu trưởng, đây là lớp một, kia là lớp ba. Trong lúc nói chuyện, tâm trạng còn có chút kích động, giống như đã quay trở về quá khứ vậy.

Không biết từ lúc nào đã đi tới phía sau dãy nhà, quả nhiên có hai gian phòng nhỏ gắn chấn song sắt, khung cửa sổ đen ngòm giống như hốc mắt của bộ xương khô, một cơn gió thổi qua, lá khô trên mặt đất kêu xào xạc, khiến sống lưng người ta lạnh toát.

Dương Nhất Phương dừng bước, mắt nhìn chằm chằm vào cửa sổ rất lâu, rơi vào những hồi ức sâu xa. Phạm Kim Cường vừa định giục Dương Nhất Phương đi tiếp, nhưng bị Vương Bảo Ngọc ngăn lại, cũng đành kiên nhẫn đứng chờ một bên.

“Ai! Ngô Lệ Uyển nhỏ bé năm xưa từng bị nhốt ở đây.” Dương Nhất Phương cuối cùng cũng tỉnh lại, chỉ vào một trong những khung cửa sổ nói bằng giọng khàn đặc. Lệ quang lấp lánh trong mắt càng tụ càng nhiều, cuối cùng cũng có một giọt nước mắt trào ra khỏi hốc mắt rơi xuống, Dương Nhất Phương vội vàng nghiêng đầu lén lau đi.

Vương Bảo Ngọc nhìn về phía trước, cũng không khỏi thầm cảm thán, nơi như thế này, đừng nói là đứa trẻ như Ngô Lệ Uyển, dù là người lớn ở lại mấy ngày, chắc chắn cũng không chịu nổi.

Suốt dọc đường, Phạm Kim Cường luôn không nói lời nào, anh không có sức lực để ủy mị, trong lòng anh chỉ có một mục đích, đó chính là tìm kiếm manh mối liên quan đến vụ án này.

Chẳng phải chỉ là hai gian nhà rách thôi sao, lại gần nhìn một cái là thấy rõ ngay, có cần phải căng thẳng thế không! Vương Bảo Ngọc vẫn luôn oán trách Phạm Kim Cường vô tình khi phá án, không nhịn được mà lẩm bẩm nhỏ.

Thế nhưng Phạm Kim Cường lại tỉ mỉ quan sát môi trường xung quanh, đột nhiên, anh tiến lên giữ lấy Dương Nhất Phương, đồng thời ra hiệu cho Dương Nhất Phương và Vương Bảo Ngọc không được nói chuyện, còn bản thân mình thì rón rén nhẹ nhàng tiến về phía kho nhỏ.

Phạm Kim Cường cúi người, đi tới bên dưới cửa sổ có chấn song sắt của kho nhỏ, khom người nhặt mấy thứ lên nghiên cứu, khi Vương Bảo Ngọc nhìn rõ thứ trong tay Phạm Kim Cường, trong lòng bỗng chốc kinh hãi, tinh thần cũng trở nên vô cùng căng thẳng, bởi vì thứ Phạm Kim Cường đang cầm, chính là mấy vỏ lạc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1159
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.