Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 8626 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1066 Không có phụ nữ đáng thương

❊ ❊ ❊

"Không có."

"Không tức giận, mặt dài ra như thế làm gì? Anh đâu phải là con lừa." Bạch Vân Phi khúc khích cười.

"Nói chuyện khó nghe thật. Tôi không phải là giận, là đau lòng, tại sao đàn ông không được, đến phụ nữ cũng chẳng thèm thương hại anh." Vương Bảo Ngọc than thở, nhưng tâm trạng cũng khá hơn không ít, ít nhất Bạch Vân Phi không tuyệt giao với mình.

"Nhìn cái bộ dạng nhỏ mọn của anh kìa, thật uổng công làm cục trưởng!" Bạch Vân Phi vẫn cười ha hả.

"Cục trưởng thì sao? Giờ tôi thà không làm cục trưởng, đổi lại được làm một người đàn ông." Vương Bảo Ngọc vô cùng chán nản nói.

"Được rồi, hôm qua tôi không phải vì anh không được nên mới không thèm đếm xỉa tới anh, mà là vì anh quá đáng quá." Bạch Vân Phi giải thích.

"Thật vậy sao?" Vương Bảo Ngọc không dám tin hỏi.

"Đương nhiên, trong lòng anh không có tôi thì thôi, nhưng cũng không thể lấy tôi ra làm thuốc dẫn chứ. Nhưng tôi không vô lương tâm như anh, tôi đã thay anh giữ kín bí mật này, anh nên từ tận đáy lòng mà cảm ơn tôi mới đúng." Bạch Vân Phi nói.

Nhắc đến chuyện này, Vương Bảo Ngọc có chút hoảng, đúng rồi! Chuyện này chỉ cần không truyền ra ngoài, căn bản sẽ không ảnh hưởng đến hình tượng đàn ông của mình, khéo khi người khác còn thay đổi ấn tượng về mình, gọi mình là quân tử khiêm tốn, đàn ông chính trực.

"Bạch Vân Phi, thực sự cảm ơn cô. Nhưng, tôi cũng không phải là lợi dụng cô, cô nghĩ xem, bí mật trọng đại như vậy mà tôi chỉ nói cho một mình cô biết, đủ thấy cô quan trọng với tôi thế nào. Tại hạ sẽ ghi nhớ ân nghĩa của cô, đời đời không quên." Vương Bảo Ngọc chắp tay nói.

"Được rồi, đừng làm mấy cái trò sáo rỗng đó." Bạch Vân Phi khinh khỉnh xua tay, "Nói chuyện nghiêm túc đi, đã có bệnh rồi thì không được trốn tránh. Vừa hay ngày mai bệnh viện có mấy chuyên gia từ tỉnh về thăm khám, anh có muốn để họ xem thử không?"

"Vậy có tiện không? Ngộ nhỡ truyền ra ngoài..." Vương Bảo Ngọc do dự nói.

"Anh xem, lại giấu bệnh sợ thầy rồi chứ gì? Sĩ diện hão để rồi tự khổ, anh cũng là kẻ phàm phu tục tử." Bạch Vân Phi hừ một tiếng.

"Dù sao tôi cũng là đấng nam nhi, chuyện này còn chưa rõ thế nào, biết đâu hai ngày nữa vẫn cứ là 'kim thương bất đảo' như thường." Vương Bảo Ngọc tự an ủi.

"Người ta là chuyên gia, một ngày không biết tiếp nhận bao nhiêu ca bệnh yếu sinh lý của cánh đàn ông đâu, anh tưởng mình là ai chứ? Hừ, danh tiếng của anh quan trọng hay hạnh phúc tương lai quan trọng, anh tự cân nhắc đi! Tôi thì sao cũng được, dù sao cũng chẳng có ý định gả cho anh." Bạch Vân Phi nói.

Vương Bảo Ngọc nhăn nhó mặt mày, suy nghĩ nghiêm túc rất lâu, cuối cùng vẫn cảm thấy lời Bạch Vân Phi nói khá có lý, nhiều bệnh không phải cứ muốn nó khỏi là khỏi được, ngộ nhỡ là cái chứng bệnh "bệnh đi như tơ rút", thì tuổi thanh xuân tươi đẹp coi như phí hoài.

Thế là Vương Bảo Ngọc hạ quyết tâm, nói với Bạch Vân Phi: "Bạch thiên sứ, vậy làm phiền cô giúp tôi hẹn một vị lão chuyên gia có chuyên môn về mặt này, loại đức cao vọng trọng ấy, tiền bạc không thành vấn đề, có cần gì cứ mở lời với tôi. Nhưng cũng cố gắng giữ bí mật nhé!"

Bạch Vân Phi đáp ứng một tiếng, hài lòng gật đầu, mỉa mai nói: "Đến cái cảnh giới và địa vị như người ta rồi, cái người ta thiếu đâu phải là tiền, kẻ cầm tiền đi mời họ nhiều như núi ấy. Không tán gẫu với anh nữa, tôi tranh thủ thời gian đi hẹn, có xếp được lịch hay không còn chưa biết đâu."

Lại trải qua một ngày cực kỳ nhàm chán, Vương Bảo Ngọc cảm thấy khá hơn nhiều, không chỉ cơ thể nhẹ nhõm, mà còn có thể lắc đầu nguầy nguậy, triệu chứng đau đầu chóng mặt cũng giảm bớt đáng kể. Bác sĩ chủ trị đến kiểm tra, cho chụp lại CT não, cuối cùng quyết định, có thể xuất viện bất cứ lúc nào.

Vương Bảo Ngọc đương nhiên không muốn nằm lại cái bệnh viện nhàm chán này, bây giờ không biết có bao nhiêu người đang lùng sục khắp nơi tìm anh! Chớp mắt bốn năm ngày đã trôi qua, cũng chẳng biết công việc tiến triển đến mức nào rồi, Vương Bảo Ngọc lúc này có chút sốt ruột, anh hy vọng hoạt động công khai tài sản quan chức nhanh chóng kết thúc, dù sao thì dây dưa thời gian cũng quá dài rồi.

Vương Bảo Ngọc chào Phạm Kim Cường một tiếng, liền lập tức đi làm thủ tục xuất viện, vừa làm xong, Bạch Vân Phi đã vội vã kéo anh ra một bên, thì thầm nói đã giúp liên hệ xong với một vị chuyên gia từ tỉnh về, còn nói cô chỉ là một y tá nhỏ, làm chuyện này là không đúng với quy định của bệnh viện.

Vương Bảo Ngọc vẻ mặt nghiêm trọng bày tỏ sự cảm kích từ tận đáy lòng, rồi theo Bạch Vân Phi, vừa đi vừa ngó nghiêng như kẻ trộm, đi đến một phòng khám nam khoa nằm ở tầng hai.

Đến cửa phòng khám, Bạch Vân Phi bảo Vương Bảo Ngọc đứng đợi trước, mình gõ cửa đi vào trong, rất nhanh sau đó lại đi ra nói: "Chuyên gia Gia đang ở trong, tôi đã nói với ông ấy là bệnh tình của anh liên quan đến việc cảnh sát phá án, tốt nhất nên giữ bí mật, ông ấy cũng đã đồng ý. Lúc này vừa hay không có ai, nhanh vào đi!"

Vương Bảo Ngọc tán thưởng gật đầu với Bạch Vân Phi, lại hỏi nhỏ: "Cô không vào à? Tôi vào một mình thấy ngại lắm."

"Nghĩ gì thế, làm gì có chuyện đi khám bệnh mà không có y tá đi cùng, nhanh lên!" Bạch Vân Phi dùng sức đẩy Vương Bảo Ngọc một cái, Vương Bảo Ngọc thuận đà đẩy cửa vào phòng khám, nhìn thấy vị lão chuyên gia trước mắt, thật sự là giật mình, suýt chút nữa thì buột miệng gọi cha.

Lão già này sao mà giống cha nuôi thế không biết, râu dài, lưng thẳng tắp, vẻ mặt lúc nào cũng cười tủm tỉm, nhìn thoáng qua thì đúng là tiên phong đạo cốt, rất giống một thuật sĩ. Vương Bảo Ngọc để ý liếc nhìn biển tên, ôi giời, vậy mà cũng họ Gia, nhưng cái họ này chẳng ra sao cả, Chuyên gia Gia, nghe như là "chuyên gia giả" vậy, không biết có thực tài hay không.

"Chào chuyên gia Gia!" Vương Bảo Ngọc theo thói quen đi tới định bắt tay lão già, chỉ là không ngờ tới, lão chỉ cười lấy lệ một cái, tay lại như gặp phải ôn dịch, lập tức giấu ra sau lưng.

Động tác này khiến Vương Bảo Ngọc khá lúng túng, nhưng cũng chỉ có thể hiểu là lão chuyên gia có lẽ có thói quen quái gở, không thích bắt tay người khác. Lão chuyên gia tuy không bắt tay Vương Bảo Ngọc, nhưng biểu cảm vẫn cười hòa ái dễ gần, ông cẩn thận quan sát Vương Bảo Ngọc, hỏi: "Chàng trai trẻ, ngồi xuống đây. Hê hê, nhìn cậu còn trẻ tuổi, khí sắc cũng không tệ. Trong cuộc sống chắc hẳn phải là tinh thần phấn chấn, sinh long hoạt hổ, sao lại không được rồi?"

Vương Bảo Ngọc lúng túng nói: "Thực ra trước đây tôi luôn rất 'được', từ sau khi mấy ngày trước bị người ta đập một viên gạch vào sau gáy, hôn mê mất hai ngày hai đêm. Tình hình hiện tại là, cái đầu phía trên không sao, còn cái bên dưới thì ỉu xìu rồi."

Chuyên gia Gia cười hì hì, ngay lập tức chỉ vào chỗ bên dưới của Vương Bảo Ngọc nói: "Cởi quần ra, để tôi xem có bị bệnh biến cơ quan gì không."

Đã đến khám bệnh, Vương Bảo Ngọc cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thấy xấu hổ nữa, ngượng ngùng cởi quần trước mặt chuyên gia Gia, đứng ngây ra tại chỗ không dám nhúc nhích.

Cùng lúc đó, chuyên gia Gia cũng đeo khẩu trang và găng tay cao su vào, đi đến trước mặt Vương Bảo Ngọc, cúi đầu kiểm tra tỉ mỉ và mân mê hồi lâu, hỏi: "Nhìn màu sắc và tình trạng hao mòn này, chắc là đã từng 'gần gũi' với không ít phụ nữ rồi nhỉ. Cậu làm nghề gì thế?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1055
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.