Thiếu Niên Dược Vương

Lượt đọc: 24147 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
Có gì mà phải nói?

❊ ❊ ❊

Tất cả những gì diễn ra khiến Diệp Nhã Ngôn nhìn đến ngẩn ngơ. Ai có thể ngờ được, Cổ Tiểu Vân tuổi còn trẻ, vóc dáng cũng chẳng cao lớn là bao, vậy mà sức chiến đấu lại mạnh mẽ đến thế. Mấy gã bặm trợn vạm vỡ kia ngay cả vạt áo của cậu còn chưa chạm tới đã bị đánh gục xuống đất. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Diệp Nhã Ngôn tuyệt đối sẽ không tin.

"Này, cô còn định ngẩn người đến bao giờ?" Đang lúc Diệp Nhã Ngôn còn mơ màng, một tiếng quát khẽ của Cổ Tiểu Vân khiến cô giật nảy mình.

"Cậu... bọn họ..." Diệp Nhã Ngôn không biết là do kích động hay quá căng thẳng, đến mức nói năng lộn xộn.

Cổ Tiểu Vân lắc đầu, quay sang nhìn vị lão giả ăn mặc bóng bẩy nhưng thần trí lại ngây dại kia. Thấy trong mắt lão mông lung, hoàn toàn không có linh khí, cậu quay sang hỏi Diệp Nhã Ngôn: "Bố cô bị làm sao vậy?"

"Bố tôi?" Diệp Nhã Ngôn vừa nghe liền trợn tròn mắt, giận dữ nói: "Cậu có ý gì hả? Ông ấy lớn tuổi như vậy, sao có thể là bố tôi được?"

"Ơ? Sao lại không thể, tôi thấy tuổi tác của cô cũng đâu còn nhỏ! Chắc cũng bốn mươi rồi nhỉ?"

"Cậu..."

"Ha ha ha... đùa cô thôi, tôi thấy cô cùng lắm chỉ mới ba mươi!"

"Thằng nhãi ranh! Bổn cô nương năm nay mới hai mươi lăm!" Diệp Nhã Ngôn cố nén cơn giận trong lòng, gằn từng chữ quát lên.

"À? Thật~~~ sao?" Cổ Tiểu Vân cố ý kéo dài âm cuối, khiến Diệp Nhã Ngôn tức đến mức suýt chút nữa là bùng nổ tại chỗ.

"Súc sinh! Súc sinh!" Cổ Tiểu Vân đang hào hứng trêu chọc Diệp Nhã Ngôn thì lão giả kia đột nhiên lại gầm lên một tiếng, khiến cả hai giật bắn mình.

"Rốt cuộc vị lão gia này bị làm sao vậy?" Diệp Nhã Ngôn không rảnh để giận Cổ Tiểu Vân nữa, đầy lo lắng hỏi cậu.

Cổ Tiểu Vân tuy thông hiểu bách thảo nhưng lại không nghiên cứu về y thuật. Cậu lắc đầu đáp: "Tôi thấy chúng ta vẫn nên đưa ông ấy đến bệnh viện thôi."

"Đúng đúng đúng! Bệnh viện tôi làm việc ở ngay gần đây, để tôi dẫn đường!"

Diệp Nhã Ngôn đi trước dẫn đường, Cổ Tiểu Vân cõng lão giả, chẳng mấy chốc đã đến bệnh viện nơi Diệp Nhã Ngôn công tác.

"Đồng đại phu, Đồng đại phu!" Hai người vừa vào đến bệnh viện, Diệp Nhã Ngôn đã vội vàng gọi lớn một nam bác sĩ.

Vị bác sĩ kia nghe tiếng gọi, quay đầu lại thấy là Diệp Nhã Ngôn, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng, vội vàng tiến lại gần, cười tươi rói nói: "Nhã Ngôn, không phải em tan làm rồi sao, sao lại quay lại rồi? Có phải vì muốn đi cùng anh không?"

"Đi cùng cái đầu anh ấy! Anh mau xem qua vị lão gia này đi, hình như ông ấy bệnh rất nặng!" Diệp Nhã Ngôn khẽ hừ một tiếng nói.

Đồng Hạo Đông liếc nhìn lão giả, sau đó dán chặt ánh mắt lên người Cổ Tiểu Vân. Không còn cách nào khác, Cổ Tiểu Vân quá nổi bật, rất khó để không thu hút sự chú ý. Nhất là khi cậu lại xuất hiện cùng với Diệp Nhã Ngôn, điều đó càng khiến Đồng Hạo Đông không thể không để mắt tới.

Càng nhìn, Đồng Hạo Đông càng cảm thấy Cổ Tiểu Vân là một mối đe dọa lớn, trong mắt bất giác lộ ra vài phần địch ý.

Cổ Tiểu Vân thấy Đồng Hạo Đông cứ nhìn chằm chằm mình mà chẳng đoái hoài gì đến lão giả, trong lòng nổi giận, quát: "Mẹ kiếp, anh nhìn tôi làm cái gì, mau cứu người đi chứ!"

"Cậu..." Đồng Hạo Đông nghe vậy thì tức giận, định phát hỏa thì Diệp Nhã Ngôn bên cạnh cũng lên tiếng: "Đồng Hạo Đông, anh làm cái gì vậy?"

Đồng Hạo Đông lúc này mới trừng mắt nhìn Cổ Tiểu Vân một cái, chỉ tay vào phòng cấp cứu của mình rồi nói: "Cõng ông ta vào trong đó!"

Cổ Tiểu Vân vội vàng cõng lão giả vào phòng cấp cứu, chưa kịp thở dốc thì Đồng Hạo Đông đã rất mất kiên nhẫn vẫy tay đuổi cậu: "Ở đây không có việc của cậu nữa, mau ra ngoài đi!"

Cổ Tiểu Vân liếc nhìn lão giả một cái rồi quay người bước ra khỏi phòng cấp cứu, Diệp Nhã Ngôn cũng đi theo sau.

"Yên tâm đi, Đồng Hạo Đông là bác sĩ khoa não ưu tú nhất bệnh viện chúng tôi, giao người cho anh ấy không vấn đề gì đâu." Thấy vẻ mặt đăm chiêu của Cổ Tiểu Vân, Diệp Nhã Ngôn an ủi.

"Loại người như hắn mà cũng là ưu tú nhất bệnh viện các cô ư? Tôi thấy bệnh viện các cô cũng chẳng ra sao cả!" Cổ Tiểu Vân lắc đầu nói.

Diệp Nhã Ngôn bật cười khúc khích: "Tính cách anh ta tuy không ra sao, nhưng y thuật thì đúng là không chê vào đâu được. Phải rồi, tôi tên Diệp Nhã Ngôn, cảm ơn cậu hôm nay đã cứu tôi!"

"Ồ!" Cổ Tiểu Vân đáp qua loa một tiếng, rồi không thèm để ý đến cô nữa.

Diệp Nhã Ngôn trẻ tuổi xinh đẹp, vốn quen được mọi người vây quanh, thái độ lạnh nhạt của Cổ Tiểu Vân khiến cô có chút khó chịu. Tuy nhiên nghĩ đến việc Cổ Tiểu Vân làm vậy có lẽ vì lo lắng cho tình trạng của lão giả, cơn giận trong lòng cô cũng tự nhiên tiêu tan hơn phân nửa.

Đang định nói lời an ủi, Cổ Tiểu Vân bỗng lẩm bẩm tự nói: "Lão già đó rốt cuộc là ai, tại sao những kẻ mặc vest kia lại nhất quyết muốn lấy mạng ông ấy?"

Mấy câu này của Cổ Tiểu Vân khiến Diệp Nhã Ngôn cũng bất giác rơi vào trầm tư.

"Nhã Ngôn?" Đúng lúc hai người đang mải mê suy nghĩ, một giọng nói đầy kinh ngạc bất chợt vang lên.

Diệp Nhã Ngôn ngẩng đầu nhìn lên, thấy là Diệp Đằng Hùng, không khỏi kỳ lạ hỏi: "Ông nội, sao ông lại tới đây?"

Diệp Đằng Hùng không vội trả lời mà dán ánh mắt lên người Cổ Tiểu Vân bên cạnh Diệp Nhã Ngôn, trên mặt nở một nụ cười có phần kỳ quái, hỏi Diệp Nhã Ngôn: "Nhã Ngôn à, vị tiểu huynh đệ này là..."

Vừa thấy nụ cười của Diệp Đằng Hùng, Diệp Nhã Ngôn đã biết ông hiểu lầm rồi, gương mặt xinh đẹp không khỏi đỏ ửng, vội vàng giải thích: "Ông nội, ông đừng có suy nghĩ lung tung, chúng con cũng chỉ mới quen nhau trên đường thôi."

"Mới quen nhau? Tốt, tốt lắm, lần đầu gặp lạ, lần hai gặp quen, cứ từ từ mà tìm hiểu nhé!" Nụ cười trên mặt Diệp Đằng Hùng càng thêm rạng rỡ.

Cổ Tiểu Vân thông minh tuyệt đỉnh, từ đối thoại và biểu cảm của hai người đã sớm hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Tuy nhiên, cậu biết rõ những chuyện kiểu này càng thanh minh càng rối, nên không vội vàng giải thích như Diệp Nhã Ngôn, chỉ cúi người chào Diệp Đằng Hùng với tư cách một vãn bối.

"Ông nội, ông thực sự hiểu lầm rồi, con và cậu ấy không có gì cả!" Diệp Nhã Ngôn càng thêm sốt ruột.

Diệp Đằng Hùng cười ha hả nói: "Ôi dào, Nhã Ngôn, ta là ông nội của con, con không cần phải nói gì nữa, trong lòng ông hiểu rõ mà. Ha ha..."

"Con..." Diệp Nhã Ngôn thấy mình không cách nào giải thích rõ ràng với Diệp Đằng Hùng được nữa, không kìm được quay sang quát khẽ Cổ Tiểu Vân: "Này, cậu là câm à? Không biết nói một câu sao!"

"Nói gì? Có gì mà phải nói?" Cổ Tiểu Vân gãi đầu, làm ra vẻ ngơ ngác nói.

"Đúng! Có gì mà phải nói chứ? Kết bạn thôi mà, có gì to tát đâu, thời đại nào rồi! Nhã Ngôn, tư tưởng của con còn bảo thủ hơn cả ông lão này đấy! Ha ha ha... chàng trai, cậu rất được, ta rất thích cậu!" Diệp Đằng Hùng giơ ngón tay cái về phía Cổ Tiểu Vân, cười lớn nói. Biểu cảm đó như thể đã mặc định Cổ Tiểu Vân chính là cháu rể của mình rồi.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:1200
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Trục Một

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.