Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 50966 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3094
Kỳ quái

❊ ❊ ❊

"Mộc Cửu?" Gọi hai tiếng, vẫn không có tiếng trả lời, cũng không nghe thấy tiếng tắm rửa. Hắn có chút không yên tâm đi về phía khe suối kia, nhưng mới đi được vài bước thì sững sờ.

"Trận pháp?" Hắn ngẩn người, đứng ngây ra tại đó: "Mộc Cửu thiết lập trận pháp ở đây sao?" Trong lòng cảm thấy kỳ lạ, liền bước tiếp, nghĩ thầm, chỉ là một trận pháp mà thôi, chẳng lẽ mình lại không phá nổi sao?

Không ngờ, chính mình đi một vòng trong trận pháp lại đi ra ngoài. Hắn không cam tâm tiếp tục đi vào trong, chọn một con đường khác, nhưng cuối cùng vẫn từ trong trận pháp đi vòng về điểm xuất phát.

"Quái lạ thật." Quách Tử Tề nói, gãi gãi đầu nhìn chằm chằm phía trước. Bây giờ hắn có thể khẳng định, mình không thể nào đi vào trận pháp này được.

"Tử Tề, ngươi đang làm gì ở đây thế?" Lâm Thừa Cẩn bước tới, kỳ quái nhìn hắn đứng lẩm bẩm ở đó.

"Ngươi đến đúng lúc lắm, chẳng phải ngươi am hiểu trận pháp sao? Mau lại đây, ngươi thử xem có thể đi qua không." Quách Tử Tề kéo hắn lên trước.

Nghe vậy, Lâm Thừa Cẩn hơi sững sờ: "Trận pháp?" Ánh mắt nhìn về phía trước, hơi kinh ngạc: "Ai lại bố trí Cửu Cung Mê Trận ở đây thế? Mộc Cửu đâu?"

"Chắc là Mộc Cửu bày ra, hắn đang tắm rửa ở khe suối phía trước kia. Ngươi nói xem, một đại nam tử tắm thì cứ tắm đi, còn bày trận pháp không cho người ta lại gần, đây là làm gì chứ? Kỳ kỳ quái quái."

Quách Tử Tề vừa nói, càng không nhìn thấy lại càng tò mò, liền bảo Lâm Thừa Cẩn: "Ngươi đi thử xem? Xem có phá được không."

Lâm Thừa Cẩn cười cười, lắc đầu: "Như vậy không hay đâu." Hắn nói: "Đã là Cửu Cung Mê Trận do Mộc Cửu bày ra, thì chắc chắn là không muốn người khác vào quấy rầy, chúng ta cứ đợi hắn ra ngoài ở đây thôi!"

Thấy hắn đã nói như vậy, Quách Tử Tề cũng không nói thêm gì nữa, chỉ tìm một chỗ ngồi xuống, đợi ở bên ngoài này.

Còn Lâm Thừa Cẩn nhìn về phía trận pháp trước mặt, ánh mắt hơi lóe lên, cười cười, ngồi cùng Quách Tử Tề đợi ở đây.

Bên trong, Phượng Cửu tháo lớp dịch dung trên mặt xuống, rửa mặt thật kỹ, sau đó dịch dung lại lần nữa, thay y phục tông môn cấp rồi tự đánh giá bản thân từ trên xuống dưới, lúc này mới thu hồi trận pháp, đi ra ngoài.

Trận pháp vừa được thu hồi, đi được vài bước, liền thấy Quách Tử Tề và Lâm Thừa Cẩn đang ngồi không xa đó, vừa trò chuyện. Nàng đi tới, nói: "Ta tắm xong rồi, các ngươi cũng muốn đi tắm sao?"

"Chỉ là tắm rửa thôi mà ngươi cũng thần thần bí bí, Mộc Cửu, ngươi thật kỳ quái." Quách Tử Tề nhìn chằm chằm hắn nói.

Phượng Cửu khẽ mỉm cười: "Chỉ là thói quen thôi, các ngươi đi đi! Ta về trước đây." Nói đoạn, liền sải bước rời đi.

Lâm Thừa Cẩn cười cười, nhìn bóng lưng ấy rời đi rồi mới đi về phía khe suối, rửa mặt xong, múc ít nước rồi cũng quay về.

Khe suối là nước chảy, nguồn nước đổ về phía dưới, cho dù vừa có người tắm rửa ở đây, nước vẫn là nước sạch chảy từ trên xuống. Vì vậy, sau khi Quách Tử Tề dằn lòng lại những nghi hoặc trong lòng, liền ba chân bốn cẳng cởi y phục bước vào trong khe suối ngâm mình tắm rửa.

Phượng Cửu trở về, liền tìm một gốc cây đại thụ, nhảy lên đó nghỉ ngơi, cũng chẳng thèm để ý đến đám người bên dưới, tự mình chìm vào giấc ngủ sâu.

Mộc Lăng đã sắp xếp người luân phiên gác đêm, bởi vậy, đêm đó diễn ra vô cùng bình lặng. Cho đến sáng sớm hôm sau, khi Tiết Khải Chi tỉnh lại vì vết thương đau nhức mà khẽ hừ một tiếng, họ mới đều tỉnh lại.

"Tiết sư huynh? Huynh tỉnh rồi sao? Huynh cảm thấy thế nào?" Lâm Vũ Thi đang canh giữ bên cạnh vội vàng hỏi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3073
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.