"Chủ nhân cũng đâu có nói là tìm mỹ nhân áo đỏ." Nó thì thầm, nhưng không dám nói nhiều hơn, chỉ nói: "Hơn nữa ta cũng không biết chủ nhân đang tìm mỹ nhân áo đỏ kia."
Phượng Cửu không khỏi đỡ trán, hỏi: "Vậy sau đó thì sao? Mỹ nhân áo đỏ đó thế nào rồi? Có phải được người cứu rồi không?"
"Lúc ta chú ý tới, nàng ấy đang bị mấy tên tà tu truy sát, hơn nữa lúc đó nàng bị thương rất nặng, dáng vẻ như sắp ngã xuống tới nơi. Ta lúc đó còn nghĩ nếu nàng ngã xuống thì sẽ kéo nàng vào hang, ai ngờ đúng lúc nàng không trụ nổi ngã xuống thì một nam tử mặc y phục trắng xuất hiện cứu nàng."
"Nam tử mặc y phục trắng?" Phượng Cửu hơi sững sờ.
"Đúng vậy, nam tử nhân loại mặc y phục trắng. Nam tử kia rất lạnh lùng, hơi thở trên người vô cùng mạnh mẽ, ta không dám lại gần. Lúc đó ta nghe thấy mấy tên tà tu kia kinh hô một tiếng, nói cái gì mà Tiêu Dao Kiếm Chủ, sau đó liền bị nam tử áo trắng kia giết chết."
Nói đến đây, nó rụt cổ lại: "Người đó lúc ấy còn phát hiện ra ta, nhìn ta một cái, ta thấy người đó rất nguy hiểm nên đã trốn trước."
"Tiêu Dao Kiếm Chủ?"
Hoàn Nhan Thập Tam khẽ kêu lên: "Đó chẳng phải là môn chủ của Tiêu Dao Phái sao? Nghe nói người kia luôn hành tung bất định, không phải đang bế quan tu luyện thì cũng là mất tích, sao lại tới khu rừng đó, còn cứu cả Thiên Hoa?"
"Môn chủ Tiêu Dao Phái? Không phải là một ông lão sao?" Phượng Cửu hỏi.
"Vị Tiêu Dao Kiếm Chủ kia không ai biết rõ hắn bao nhiêu tuổi, nhưng có thể khẳng định, tuyệt đối không phải trong vòng trăm tuổi. Thực lực người đó thâm bất khả trắc, lại rất ít khi lộ diện, ngay cả ta cũng chỉ từng thấy mặt hắn từ xa tại một đại hội nhiều năm trước."
Hoàn Nhan Thập Tam nói xong, thở phào nhẹ nhõm: "Nếu đã được Tiêu Dao Kiếm Chủ cứu thì không cần lo lắng, không sao đâu. Tiêu Dao Kiếm Chủ là người của chính phái, Thiên Hoa ở chỗ hắn sẽ không xảy ra chuyện gì."
"Vậy thì tốt rồi." Phượng Cửu nở một nụ cười, vươn tay xoa xoa đầu hổ thú: "Sớm nói với chúng ta thì chúng ta cũng không cần phải lo lắng như vậy."
Hai người bọn họ trò chuyện dưới đài, cuộc thi trên đài vẫn đang tiếp tục, còn dần tiến vào vòng cuối cùng. Hai người nhìn một mỹ nữ khoảng ba mươi tuổi trong lâu bước lên, nói với mọi người: "Chư vị, tài nghệ các phương diện mọi người cũng vừa thưởng thức xong, tiếp theo chính là phần so tài nhan sắc. Hôm nay không chỉ có các mỹ nhân trong lâu của chúng ta, mà còn có các thiên kim tiểu thư của các thế gia quý tộc nữa. Rốt cuộc năm nay đệ nhất mỹ nhân sẽ thuộc về ai? Hãy cùng chúng ta chờ xem!"
Giọng nàng vừa dứt, đưa tay vỗ ba cái, liền thấy rèm châu trên đài tròn được cuộn thu lại. Mười hai nữ tử xuất sắc nhất lần lượt đứng trên đài, trên mặt họ vẫn còn đeo khăn che mặt, trong tay đều ôm nhạc cụ lúc nãy thi thố, có người y phục hoa lệ, có người y phục giản dị, có người...
"Ơ? Sao lại có một nữ tử mặc y phục như thế đứng trên đài vậy?"
Trong chốc lát, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía nữ tử đứng cuối cùng, người mặc y phục cũ nát, trên mặt dùng một miếng vải lót áo làm khăn che mặt, ai nấy đều có chút bất mãn.
Họ muốn xem là mỹ nhân, sao lại đưa một nữ tử như cái bang lên trên đó? Hơn nữa còn trở thành một trong mười hai người?
Các nữ tử khác trên đài kẻ thì chê bai, người thì tránh né, giữ khoảng cách với nữ tử kia, như thể sợ chạm vào nàng vậy. Mà nữ tử kia ôm một cây đàn trong lòng, lẳng lặng đứng đó, không kinh không sợ, không hoảng không loạn, như thể người mà mọi người đang bàn tán không phải là nàng vậy.
"Nữ tử này ngược lại có khí chất rất tốt." Phượng Cửu khẽ cười, ánh mắt dừng trên người nữ tử kia.