Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 49588 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2668
Bàng quan

❊ ❊ ❊

Nhưng tiếng cầu cứu của hắn vừa dứt đã bị Lang Vương đụng văng ra ngoài. Trong lúc cơ thể bị hất văng, một đầu lang thú khác liền nhào tới muốn cắn vào cổ hắn.

Chứng kiến cảnh tượng đó, huynh muội nhà họ Tạ kinh hô một tiếng. Tạ Ngọc Đường nhìn về phía Phượng Cửu, còn Tạ Thi Tư thì che mắt lại, không dám nhìn màn máu me ấy, chỉ sợ mở mắt ra sẽ nhìn thấy cảnh Quách Tín Ninh bị cắn đứt cổ.

Vết thương trên người vẫn không ngừng chảy máu, thể lực tiêu hao trong lúc chiến đấu cũng vô cùng lớn. Lúc này lại bị đụng văng, chưa kịp hoàn hồn đã thấy một đầu lang thú nhào tới, nhe nanh cắn xuống cổ mình.

Hơi thở của cái chết gần đến thế, sự tuyệt vọng trong phút chốc bao trùm lấy hắn. Chết rồi sao? Chẳng lẽ phải chết ở nơi này sao?

Trong khoảnh khắc, hàng vạn ý nghĩ xẹt qua trong đầu hắn, cuối cùng dừng lại ở thời điểm Phượng Cửu và mọi người quay lưng rời đi. Nếu sớm biết thế, nếu sớm biết kết cục này, dù có phải cầu xin, hắn cũng sẽ cầu xin họ ở lại. Nếu họ ở lại, có phải cảnh tượng này đã không xảy ra hay không?

Dẫu không cam lòng, dẫu không muốn chết ở nơi này, thế nhưng lúc này tay chân hắn như nặng ngàn cân, không thể nhấc lên nổi. Hắn ngẩng đầu, hai mắt phẫn nộ mà không cam lòng trừng trừng nhìn đầu lang thú đang lao đến cắn xé. Dù là chết, hắn cũng phải kéo đầu lang thú này đệm lưng cho mình!

Thế nhưng, ngay khi hắn đã ôm quyết tâm phải chết, lại nghe thấy một âm thanh bén nhọn xé toạc không khí, vút một tiếng với tốc độ nhanh đến mức không kịp che tai, đánh trúng đầu của đầu lang thú đang lao tới.

“Bành!”

Chỉ nghe “bành” một tiếng, toàn bộ cái đầu của con lang thú đó nổ tung ngay trước mặt hắn, não bộ và máu tươi bắn tung tóe lên khắp người hắn. Hắn ngây người nhìn đầu lang thú đổ gục xuống đó, giữa đám óc não văng tung tóe, có một hạt trái cây dính máu đang rơi trên mặt đất…

Chỉ dùng một hạt trái cây mà tiêu diệt một đầu lang thú? Hơn nữa còn là từ khoảng cách năm mươi mét, bắn trúng chính xác làm nổ tung đầu con lang thú đó? Phượng Cửu… hắn… rốt cuộc mạnh đến mức nào?

Trong lòng chấn động, khó mà bình phục như sóng cuộn biển trào. Hắn chậm rãi quay đầu nhìn về phía đại thụ nơi Phượng Cửu đang ngồi. Chỉ thấy thiếu niên y phục xanh nhạt kia đang nhàn nhã ngồi đó, đôi mắt đang hướng về phía hắn. Giọng nói lạnh lùng mà lười biếng mang theo vài phần thờ ơ truyền vào tai hắn.

“Thật ra không nên tìm ta cứu mạng đâu. Ta cũng chỉ là một đứa trẻ vô tri không biết trời cao đất dày là gì, hạng người như ta còn cần các ngươi bảo vệ nữa là! Sao có khả năng cứu ngươi được!”

Nghe những lời này, Quách Tín Ninh cười khổ. Hắn quả nhiên là tức giận rồi.

Mà đám đệ tử nhà họ Quách đang liều mạng chiến đấu, khi nghe thấy tiếng của Phượng Cửu, ánh mắt quét qua, nhìn thấy ba người trên cây thì đôi mắt ai nấy đều trợn to.

“Các ngươi vậy mà vẫn chưa chết?”

Phải rồi, họ cứ ngỡ ba người này chắc chắn đã bị cắn chết trước khi đàn thú tấn công họ, nào ngờ ba người này lại còn sống, hơn nữa còn chạy đến đây xem náo nhiệt.

Nghĩ đến cảnh lúc này họ kẻ thì nhếch nhác, kẻ thì chết kẻ bị thương, bị đàn thú vây công rơi vào tuyệt vọng, mà ba người kia lại bình an vô sự ngồi trên cây nhìn ngó. Cảnh tượng này khiến họ vừa chấn động vừa ngỡ ngàng.

“Chúng ta sống rất khỏe, không giống các ngươi, đang bị hung thú vây công.” Phượng Cửu nhàn nhã nói, dựa vào cành cây xem kịch.

Người đàn ông trung niên bị trọng thương đã không thể đứng dậy kia, ngay khi nghe Quách Tín Ninh cầu cứu Phượng Cửu, cả người đã chết lặng. Hắn không thể tin nổi nhìn thiếu niên đang ngồi trên cành cây kia, trong lòng như nổi lên một trận cuồng phong bão táp, không cách nào bình tĩnh nổi…

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2617
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.