Hắn khựng lại, nâng mắt lên, nói: "Ngươi đó, đoán chừng là bị người ta trêu đùa rồi."
"Đúng vậy, trong thành chúng ta, cũng cực kỳ hiếm khi xuất hiện đan dược bậc bảy, bây giờ sao có thể có người cầm đan dược bậc bảy tới đây? Chắc chắn là tới tìm ngươi mua vui rồi!"
Một người khác cười cười, rót rượu uống, nói: "Nhưng mà gan người này cũng lớn thật, cũng không xem đây là nơi nào, vậy mà cũng dám tới đây hồ nháo."
Nghe bọn họ nói vậy, Lâm quản sự lắc đầu, vẻ mặt nghiêm nghị: "Không, ta cảm thấy người kia không phải hạng người hồ nháo." Hắn nhìn thoáng qua mấy người: "Các ngươi chưa từng gặp qua hắn, người như hắn, sao có thể là người tầm thường? Biết đâu thứ hắn mang tới thật sự là đan dược bậc bảy."
Mấy người sững sờ, có chút kinh ngạc vì Lâm quản sự lại đề cao một người như vậy. Họ nhìn nhau, đều đặt chén rượu trong tay xuống: "Đã như vậy, vậy chúng ta cùng qua xem thử! Chúng ta cũng muốn xem xem, rốt cuộc là người thế nào mà có thể nhận được đánh giá như vậy từ Lâm quản sự." Nói rồi, từng người họ phủi vạt áo đứng dậy.
Thấy bảy tám người họ đều đứng dậy, Lâm quản sự không khỏi cười khổ một tiếng: "Thế này đi! Để Trần lão và Kha lão đi cùng ta là được! Vị kia ta nhìn cũng không phải người bình thường, đột nhiên dẫn nhiều người qua như vậy, ta sợ hắn sẽ không vui."
Trong bảy tám người này, ngoại trừ hai vị là giám định sư bậc nhất về đan dược và dược liệu ra, những người khác đều là giám định về bảo vật, pháp bảo, bọn họ có qua đó cũng không giám định được đan dược, chi bằng chỉ để hai vị hiểu về đan dược qua đó là tốt nhất, cũng tránh làm vị Quỷ Y kia không vui.
Nghe hắn nói vậy, mấy người sững lại một chút, sau đó cười rộ lên: "Cũng được, đã ngươi nói vậy, vậy chúng ta không qua đó nữa, tuy nhiên, lát nữa nhớ phải nói kết quả giám định cho chúng ta biết đấy." Họ cười cười, lại ngồi xuống.
"Các ngươi cứ tiếp tục đi! Cũng đừng uống quá khuya." Lâm quản sự nói, rồi cùng hai vị giám định sư kia đi về phía trước.
Quay trở lại phòng riêng, Lâm quản sự giới thiệu với Phượng Cửu: "Quỷ Y các hạ, hai vị này đều là giám định sư đan dược hàng đầu trong lầu chúng ta, vị này là Trần lão, vị này là Lý lão."
Trong lúc Lâm quản sự giới thiệu cho họ, hai vị lão giả đang đánh giá nam tử mặc hồng y đeo mặt nạ kia. Khi nhìn thấy nam tử hồng y này, họ mới biết tại sao Lâm quản sự lại coi trọng người này đến thế.
Phải nói rằng, chỉ riêng khí chất và khí thế trên người này đã đủ khiến người ta chấn nhiếp, trong số những người tới lui Dịch Bảo Lầu, họ chưa từng thấy ai xuất sắc hơn người này.
Ban đầu khi tới đây, trong lòng họ vốn không coi chuyện này ra gì, nhưng nhìn thấy người trước mắt, họ lại không khỏi có chút chờ mong viên đan dược kia.
Chẳng lẽ, thật sự là một viên đan dược bậc bảy?
"Đừng lãng phí thời gian, nghiệm đi!" Phượng Cửu ra hiệu, bảo họ mau chóng nghiệm đan.
Hai người bước lên, đi tới cạnh bàn rồi lấy công cụ nghiệm đan ra. Khi họ mở nắp bình đựng đan dược, ngửi thấy mùi dược hương nồng đậm lại mang theo thanh hương kia, không khỏi nhìn nhau một cái, lòng chấn động.
Dược hương này...
Thần sắc trên mặt họ trở nên nghiêm cẩn. Trần lão đổ viên đan dược trong bình ra chiếc đĩa bạch ngọc trước mặt. Khi viên đan dược lăn vào đĩa bạch ngọc, luồng dược hương xộc thẳng vào mũi, khiến họ chỉ mới ngửi thôi đã thấy tinh thần sảng khoái, linh lực khí tức trong cơ thể đang vận chuyển nhanh chóng...