"Đáng chết!" Hắn kinh hãi thất sắc, mặt mày lập tức trắng bệch.
Dù cho hắn không phải y giả, nhưng cũng biết nếu ngân châm ngập hoàn toàn vào chủ mạch thì sẽ tự động vận hành, nếu không kịp thời bức ra, chỉ sợ sẽ mất mạng!
Đang định chạy ra ngoài, hắn vào giờ khắc này không dám chủ quan, càng không dám ôm hy vọng may mắn. Khi quay đầu thấy thiếu niên nọ đang cố gắng kéo sợi huyền thiết liên để cứu Thượng Quan Uyển Dung, hắn lập tức rẽ một hướng đến bên vách tường phía đối diện, ngồi xếp bằng xuống, vận khí trong cơ thể cố gắng bức ngân châm sau lưng ra.
Lúc này, Phượng Cửu vì thấy mẫu thân hơi thở thoi thóp nên không đuổi theo hắn. Nàng kéo kéo xiềng xích, phát hiện là huyền thiết liên, dao kiếm thông thường không chém đứt được, lập tức lấy Thanh Phong kiếm ra, vận linh lực vào tay chém đứt sợi huyền thiết liên đang khóa tay chân mẫu thân.
"Keng!"
Một tiếng kim loại đứt gãy giòn giã vang lên, huyền thiết liên rơi xuống. Mẫu thân nàng mất thăng bằng ngã xuống đất, nàng vội vàng thu Thanh Phong kiếm lại, dùng một tay đỡ lấy bà.
Bắt mạch một chút, thần sắc nàng hơi thay đổi, nhét một viên đan dược cho bà uống xong, ánh mắt quét qua, chợt thấy một gốc linh dược bị hất rơi ở góc tường, liền lập tức tiến lên nhặt gốc linh dược đó cất vào không gian, rồi đỡ mẫu thân đi ra ngoài.
Đến phía bên kia bức tường, Tam Dương Tử đã không thấy bóng dáng. Lúc này, nàng mơ hồ nghe tiếng Thôn Vân truyền đến từ ngoài động phủ. Nàng bước nhanh đỡ mẫu thân đi ra ngoài, thấy Thôn Vân đang giao chiến với Tam Dương Tử, bèn đặt mẫu thân bên gốc cây, vận khí lướt tới.
"Lão già! Hôm nay không ai cứu được ngươi! Ta nhất định phải lấy mạng ngươi!"
Không giết hắn, sao có thể tiêu tan cơn giận trong lòng nàng! Người như vậy, căn bản không xứng đáng sống sót!
Nghe vậy, Tam Dương Tử sợ đến mức hai chân mềm nhũn. Thân thủ của thiếu niên này hắn đã được chứng kiến, hắn không hề cảm thấy đối phương chỉ đang nói suông hù dọa mình, hắn, là thật sự muốn giết hắn!
Vào thời khắc này, hắn không màng gì khác, vội vàng lục từ trong Càn Khôn túi ra tín hiệu cầu cứu, trước đó vì lòng rối như tơ vò nên hắn quên mất mình còn có tín hiệu cầu cứu.
"Đùng!"
Một đạo hỏa quang màu xanh vút lên không trung, nổ tung giữa trời. Trong tông môn đang ồn ào tiếng người chữa cháy tứ tung, tiếng nổ tuy không lớn nhưng vẫn thu hút sự chú ý của mọi người.
"Mau nhìn xem! Đó chẳng phải là tín hiệu cầu cứu của tông môn chúng ta sao?"
"Hình như là tín hiệu cầu cứu phát ra từ Tam Dương Phong!"
"Chỉ là cháy thôi thì cũng đâu cần phát tín hiệu? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?"
"Ngươi ngốc à! Không thấy đó là tín hiệu màu xanh sao? Đó là tín hiệu chỉ có Phong chủ mới có, chắc chắn là Tam Dương Phong chủ đã xảy ra chuyện rồi!"
Nghe vậy, đám người thần sắc khác nhau, nhưng họ là đệ tử các phong, phong của mình vẫn còn đang cháy chưa dập tắt, đương nhiên không thể đi cứu viện nơi đó, vì vậy, ai nấy đều im lặng. So với việc quan tâm người khác, họ vẫn nên lo cho mình trước đi!
Nhưng, mấy vị Phong chủ khác, cùng với các vị Trưởng lão và Tông chủ trong tông môn, sau khi nhìn thấy tín hiệu đó lập tức nghĩ ngay đến việc đại loạn trong tông môn đêm nay sợ là có liên quan đến tín hiệu cầu cứu của Tam Dương Tử.
Đột nhiên cả tông môn các phong đầu đều bốc cháy rơi vào hỗn loạn, Tam Dương Phong vì không bị cháy nên đệ tử mới đua nhau chạy đến các phong khác tương trợ chữa cháy. Đúng lúc này, Tam Dương Phong chủ lại phát tín hiệu cầu cứu, xem ra là có người đã dùng kế thanh đông kích tây và điều hổ ly sơn!
Rốt cuộc là kẻ nào dám làm loạn ở Đan Dương Tông? Đan Dương Tông họ là tông môn lớn nhất trong tám đại đế quốc, từ trước tới nay chưa từng có ai dám đến tông môn bọn họ làm ra chuyện như thế này. Tình huống trước mắt này, tuyệt đối là hành động khiêu khích trắng trợn!