Phượng Cửu khựng lại một chút, nhìn về phía năm sáu người kia, trong đó ba người là tạp dịch, thực lực ở tu vi Trúc Cơ, ba người còn lại nhìn ngọc bài bên hông thì là đệ tử tông môn, thực lực tu vi ở cấp độ Kim Đan, sáu người cộng thêm tên tạp dịch dẫn đường kia, tổng cộng là bảy người.
"Tìm ta làm gì vậy?" Nàng ngơ ngác hỏi, vẻ mặt không hiểu ra sao.
Trong đó một người tiến lên, bàn tay to liền đẩy một cái: "Tiểu tử, có phải ngươi đã thầu hết việc của đệ bát phong rồi không?"
Phượng Cửu lảo đảo lùi lại, dưới chân lại bị một người khác vươn chân ra cản lại, nàng phát ra một tiếng kêu kinh ngạc "A", cả người liền ngã ngồi xuống đất, kinh ngạc nhìn bảy người đang vây quanh mình này.
"Các ngươi làm gì mà bắt nạt ta?"
Nàng có chút tủi thân nói, vừa cụp mắt xuống, dáng vẻ vô cùng buồn bã, mà sâu trong đôi mắt cụp xuống kia lại xẹt qua một tia u quang.
Rõ ràng nàng cũng đâu có đi bắt nạt người khác, sao lại tới bắt nạt nàng chứ? Gần đây nàng đã khiêm tốn đến mức không thể khiêm tốn hơn được nữa rồi, việc gì còn phải tới gây sự với nàng?
"Lấy đồ ra đi! Chúng ta biết rõ, tiểu tử ngươi gần đây trà trộn ở các ngọn núi rất khá, không ít sư huynh luyện đan đều ban thưởng cho ngươi không ít đan dược."
"Ta đem đan dược tặng cho người khác rồi." Nàng ngẩng đầu nói, liếc nhìn người đàn ông đang nói chuyện.
Người này nàng nhớ, là một đan đồ của đệ lục phong, tài luyện đan bình thường, nghe nói ở tông môn cũng đã có vài năm, nhưng đến cái bằng luyện đan sư còn chẳng thi đỗ nổi.
"Tặng người rồi? Hừ, ngươi lừa ai đấy? Một kẻ chạy vặt như ngươi dù có đem đan dược tặng người cũng sẽ giữ lại cho mình một ít, không thể nào tặng sạch sành sanh được."
Hắn cười lạnh, hai tay khoanh trước ngực nhìn xuống Phượng Cửu đang ngã ngồi dưới đất, mất kiên nhẫn nói: "Mau lấy đan dược ra đây, còn nữa, thức thời thì sau khi về hãy nói với quản sự là nhường lại việc đưa linh dược ở đệ bát phong này cho bọn ta, nếu không, hừ hừ!"
Lúc này, Phượng Cửu đang ngã ngồi dưới đất trong đầu đang suy nghĩ: Dọn dẹp bọn chúng? Giết thì không được, quá gây chuyện, đánh bọn chúng một trận? Cái này có vẻ cũng không ổn, bởi vì thực lực nàng hiển lộ ra chỉ là Trúc Cơ, một tu vi Trúc Cơ mà nếu thực sự có thể đánh một trận với mấy tu sĩ thực lực Kim Đan, e là người ở cấp trên đều phải kinh động mất.
Hay là ôm đầu mặc cho bọn chúng đánh mắng một trận? Loại thiệt thòi này nàng cũng không muốn chịu! Hạ thuốc bọn chúng? Cái nàyĐáo thị (thì) có thể cân nhắc.
Mà lúc này, Phượng Cửu không hề chú ý tới, ở không trung không xa, một bóng dáng màu trắng đang ngự kiếm bay từ đệ cửu phong xuống, hướng về phía đệ bát phong. Tuy nhiên, khi bóng dáng đó vô tình liếc mắt nhìn thoáng qua, ánh mắt rơi vào người Phượng Cửu đang ngã ngồi dưới đất bị sáu bảy người vây quanh, bóng dáng khẽ khựng lại.
Thượng Quan Uyển Dung khẽ nhíu mày liễu, đôi mắt đẹp rơi vào chỗ sườn núi phía sau kia. Nàng là ngự kiếm đứng ở trên cao nhìn xuống mới thấy được, nếu ở dưới đó, nơi như vậy sẽ không ai để ý tới.
Mà điều khiến nàng dừng lại là, thiếu niên đang ngã ngồi dưới đất kia, chẳng phải chính là thiếu niên hôm trước mang linh dược tới cho nàng sao?
Cho dù ở trong tông môn luyện đan như thế này cũng là cá lớn nuốt cá bé, thiếu niên kia chỉ có tu vi Trúc Cơ, lại chỉ là một tên tạp dịch chạy vặt, e là nên bị những kẻ kia để mắt tới mà bắt nạt rồi.
Việc này vốn chẳng liên quan tới nàng, cũng không nên để nàng xen vào việc của người khác, nhưng, nhìn thấy thiếu niên kia bị người ta vây quanh, dáng vẻ ngã ngồi dưới đất vô trợ cô đơn không nơi nương tựa, tâm nàng không khỏi mềm nhũn.
Không nhịn được khẽ thở dài một tiếng: "Cũng chỉ là một đứa trẻ thôi mà!"
Nghĩ đến con gái mình, nếu như có thể gặp lại, chắc cũng trạc tuổi thiếu niên này.