Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 36410 | 5 Đánh giá: 7,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3198
Không nhẫn nhịn nữa

❊ ❊ ❊

Điền Nhược Tĩnh không ngờ tới, một tên phế vật Diễn Luân Cảnh lại có thể làm nặng thêm nghiệp chướng trong tâm cảnh của mình!

Trầm mặc hồi lâu, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng thoáng hiện lên vẻ quyết đoán.

Việc cần quyết mà không quyết, ngược lại sẽ chịu hại!

"Chưởng giáo, ta có một việc cần ngươi đi làm."

Một ngày sau, Điền Nhược Tĩnh tìm được Chưởng giáo Thiên Linh Tông là Văn Đồ Dương.

"Xin sư thúc phân phó."

Văn Đồ Dương vội vàng đáp ứng. Mười năm nữa, Điền Nhược Tĩnh sẽ trở thành trưởng lão trong Tiên Các, điều này khiến Văn Đồ Dương càng thêm cung kính, không dám chậm trễ.

"Ngươi dẫn người đến Thiên Võ Tông, mang Thanh Phong tên phế vật kia về đây."

Điền Nhược Tĩnh thần sắc đạm mạc, "Nếu bọn họ không đáp ứng, trực tiếp động thủ là được."

Văn Đồ Dương trong lòng chấn động, dù có bao nhiêu nghi hoặc và khó hiểu, nhưng vẫn lĩnh mệnh đáp ứng, vội vã rời đi.

"Ta giữ ngươi tên nghiệp chướng này bên cạnh, không tin là không thể trảm được ngươi!"

Trong mắt Điền Nhược Tĩnh tràn đầy vẻ tàn nhẫn.

"Chưởng giáo, không xong rồi, Chưởng giáo Thiên Linh Tông dẫn người tới, rêu rao muốn chúng ta giao Thanh Phong sư thúc tổ ra, nếu không, tự gánh hậu quả!"

Một giọng nói hoảng hốt vang lên trong Thiên Võ Tông.

Chưởng giáo Phù Vân Tử bị kinh động, ngay sau đó, Thái thượng trưởng lão Thanh Hằng, Thanh Canh cùng một đám đại nhân vật Thiên Võ Tông cũng đều bị kinh động.

Bọn họ đều rất kinh ngạc, hôm qua Điền Nhược Tĩnh mới đơn độc tới gặp Thanh Phong, sao mới cách có một ngày mà Thiên Linh Tông đã tới đòi người?

"Trước kia, Thanh Phong sư thúc mỗi lần đến Thiên Linh Tông đều bị ngăn trở, lần này bọn họ ngược lại chủ động tới cửa, muốn mang Thanh Phong sư thúc đi, thật đúng là lạ kỳ."

Có người lẩm bẩm.

"Chẳng lẽ ngày hôm qua, Thanh Phong sư thúc đã đắc tội với Điền Nhược Tĩnh kia?"

Có người nhíu mày.

"Người thiện không đến, người đến không thiện, Văn Đồ Dương bày ra trận thế lớn như vậy, chuyện hôm nay e là không thể dễ dàng dàn xếp ổn thỏa được."

Có người sắc mặt âm trầm.

"Phái người đi tìm Thanh Phong sư thúc của các ngươi, bảo hắn mau tới đây. Chúng ta đi tới trước sơn môn xem thử."

Thanh Hằng hạ đạt mệnh lệnh.

Trước sơn môn Thiên Võ Tông.

Chưởng giáo Thiên Linh Tông là Văn Đồ Dương, cùng một đám đại nhân vật hội tụ thành một trận doanh mạnh mẽ.

Trong trận doanh này, có hai vị Thái thượng trưởng lão Tuyệt Đỉnh Đế Tổ cảnh, có một đám trưởng lão mang tu vi Tuyệt Đỉnh Đế Cảnh.

Có thể nói, ngoại trừ Điền Nhược Tĩnh, Thiên Linh Tông hầu như đã phái ra lực lượng mạnh mẽ nhất.

Khi Thanh Hằng, Thanh Canh, Phù Vân Tử và những người khác nhìn thấy cảnh này, sắc mặt đều hơi ngưng trọng.

"Văn Đồ Dương, Thiên Linh Tông các ngươi đây là ý gì?"

Chưởng giáo Phù Vân Tử trầm giọng mở lời.

Văn Đồ Dương thản nhiên nói: "Phụng lệnh của Thái thượng trưởng lão Điền Nhược Tĩnh, mời Thái thượng trưởng lão Thanh Phong của quý tông theo chúng ta đi một chuyến."

Hắn mặc mãng bào, thân hình cao lớn, là một tồn tại Tuyệt Đỉnh Đế Cảnh bát trọng.

"Có thể có nguyên do không?"

Phù Vân Tử hỏi lại.

"Cần gì nguyên do?" Văn Đồ Dương bật cười, "Phù Vân Tử, mệnh lệnh của Thái thượng trưởng lão Điền Nhược Tĩnh của tông ta không dùng được sao?"

Trong giọng nói lộ ra sự ngạo nghễ.

Ở Đông bộ cương vực này, tông môn nào mà không biết chuyện Điền Nhược Tĩnh sắp bay lên trời cao, trở thành trưởng lão Tiên Các? Kẻ biết điều đều phải hiểu rõ nên làm thế nào!

Phù Vân Tử và những người khác sắc mặt đều có chút âm trầm.

Văn Đồ Dương thì thong dong mở miệng nói: "Chư vị, đối với các ngươi mà nói, Thanh Phong là một nhân vật mang tính sỉ nhục, theo ta thấy, các ngươi hẳn là sẽ không vì chuyện này mà giao ác với Thiên Linh Tông chúng ta chứ?"

"Nực cười, nếu cứ như vậy mà giao người, mới hiển lộ Thiên Võ Tông ta vô năng!"

Thanh Hằng không nhịn được lạnh lùng lên tiếng.

Văn Đồ Dương hừ lạnh, "Thanh Hằng, ngươi đã tổn thương đạo căn, vết thương trên người sợ là còn chưa lành, nếu ngươi không màng tới sự sống chết của trên dưới Thiên Võ Tông, cứ việc lựa chọn khai chiến với Thiên Linh Tông chúng ta!"

Một phen lời nói khiến sắc mặt Phù Vân Tử và những người khác đều biến ảo không ngừng.

Vì một Thanh Phong, đáng để đi đánh nhau sống mái với Thiên Linh Tông sao? Huống chi, như vậy thì chẳng khác nào đắc tội triệt để với Điền Nhược Tĩnh!

"Sư bá, chuyện này..."

Một vị trưởng lão Thiên Võ Tông do dự mở miệng.

Lời còn chưa dứt, Thanh Hằng đã giận dữ nói: "Ngươi muốn ta bỏ mặc Thanh Phong không màng tới sao?"

Ánh mắt lạnh lẽo đó khiến vị trưởng lão Thiên Võ Tông kia run bắn người, vội vàng lắc đầu, nói: "Không dám, không dám."

Văn Đồ Dương thấy vậy, không khỏi lạnh lùng nói: "Thanh Hằng, ngươi quyết tâm bảo vệ Thanh Phong đó, nhưng trên dưới Thiên Võ Tông không hề nghĩ như vậy, ngươi xác định muốn vì một tên phế vật như Thanh Phong mà khiến tất cả mọi người Thiên Võ Tông gặp nạn sao?"

Bầu không khí áp chế. Những đại nhân vật Thiên Võ Tông kia thần sắc đều âm tình bất định.

Giao ra một Thanh Phong, có thể đổi lấy cả tông môn tránh được một kiếp nạn, điều này đối với đại đa số bọn họ mà nói, cũng là chuyện có thể chấp nhận được.

Nguyên nhân rất đơn giản, những năm này, Thanh Phong vốn dĩ là nỗi sỉ nhục của tông môn, khiến Thiên Võ Tông chịu nhục không biết bao nhiêu lần, nếu không phải vẫn luôn có Thanh Hằng che chở, không biết bao nhiêu người đã sớm trục xuất hắn khỏi tông môn rồi!

"Chưởng giáo, ngươi thấy thế nào?"

Thanh Hằng đưa mắt nhìn Phù Vân Tử, trong lòng thực ra đã có chút bi lương, hắn sao lại không biết trên dưới tông môn nhìn nhận Thanh Phong như thế nào chứ?

Vào thời khắc mấu chốt liên quan đến sự sống chết của tông môn này, bọn họ đương nhiên thà hy sinh Thanh Phong để đổi lấy sự thái bình nhất thời!

Những người khác cũng đưa mắt nhìn về phía Phù Vân Tử.

Phù Vân Tử trầm mặc một lát, nói: "Sư bá, theo ý ta, không thể giao người! Làm như vậy, chẳng khác nào ôm củi cứu lửa, củi không hết, lửa không tắt! Hôm nay nhượng bộ, sau này bọn chúng Thiên Linh Tông lại được đằng chân lân đằng đầu, chúng ta có phải là sẽ phải giao ra càng nhiều người hơn không? Cái khe hở này, tuyệt đối không thể mở!"

Nói đến cuối cùng, thần sắc hắn đã trở nên vô cùng quyết liệt.

Không ít người trong lòng trầm xuống. Thanh Hằng thì lộ ra một tia vui mừng, trên người Phù Vân Tử vẫn còn phong cốt!

Nhưng lúc này, Thanh Canh lại nổi giận, quát lớn: "Hồ đồ! Ngươi thân là một Chưởng giáo, lại vì loại phế vật như Thanh Phong mà muốn hy sinh những người khác trong tông môn sao? Ngươi có biết, làm như vậy chúng ta sẽ phải trả cái giá thảm trọng đến mức nào không?"

Thanh Hằng cau mày. Sắc mặt Phù Vân Tử cũng biến đổi. Nhìn lại những người khác, thì dường như đã tìm được chủ tâm cốt, rõ ràng đã bắt đầu lấy Thanh Canh làm đầu tàu.

Thanh Canh đưa mắt nhìn về phía Thanh Hằng, "Sư huynh, ngươi muốn bảo vệ Thanh Phong phế vật kia thì được, nhưng đừng hòng kéo cả Thiên Võ Tông xuống nước! Chuyện này, ta đồng ý giao Thanh Phong ra ngoài!"

"Ta cũng đồng ý với quyết định của Thanh Canh sư bá."

Một vài vị trưởng lão do dự một chút, cũng nghiến răng biểu thái, ủng hộ Thanh Canh. Mà một vài trưởng lão khác đều trầm mặc không nói.

Tình thế lập tức trở nên phức tạp.

Những cảnh này đều thu hết vào mắt Văn Đồ Dương và những người khác ở phía xa, tất cả đều âm thầm cười lạnh không thôi.

Ai mà nhìn không ra Thiên Võ Tông nội bộ đã loạn?

"Các ngươi cho rằng ta đang bảo vệ Thanh Phong, nhưng các ngươi lại đâu biết rằng, một khi hôm nay chúng ta làm như vậy, Thiên Võ Tông sau này, tất sẽ bị từng bước tằm ăn lên, đi tới suy tàn!"

Thanh Hằng thở dài một tiếng, "Thôi vậy, ta và Thanh Phong rời đi là được, như thế cũng có thể để các ngươi tránh được kiếp nạn trước mắt!"

"Sư bá, ta đi cùng người!"

Phù Vân Tử phẫn nộ nói.

Những chuyện xảy ra trước mắt này khiến hắn đều khó mà chấp nhận, trước kia cũng căn bản không ngờ tới, một Thiên Võ Tông lớn như vậy, khi gặp nguy cơ lại có thể bộc lộ ra nhiều vấn đề như thế, tỏ ra không chịu nổi như vậy!

Đặc biệt là sự lựa chọn của Thanh Canh và các vị trưởng lão khác, càng khiến lòng hắn lạnh giá.

Không gặp nguy hiểm thì mọi người còn có thể hòa thuận cùng ở một trận doanh.

Một khi gặp nguy hiểm, rất nhiều bộ mặt thật liền lộ ra!

Đúng như câu đạo bất đồng, bất tương vi mưu (đạo khác biệt, không cùng mưu tính).

Phù Vân Tử hiểu rất rõ, Thiên Võ Tông qua chuyện này, định mệnh sẽ từ đó mà suy tàn, đi tới diệt vong.

Mà hắn, thà rằng hôm nay chiến tử, cũng không muốn cẩu sống ở đời!

"Tốt! Tốt! Tốt! Một Thiên Võ Tông lớn như vậy, ngươi Phù Vân Tử quả nhiên không làm ta thất vọng."

Thanh Hằng vui mừng cười lớn.

Sau đó, hắn đưa mắt nhìn về phía không xa, "Thanh Phong sư đệ, ngươi qua đây."

Lâm Tầm đã sớm đến trước sơn môn, đem tất cả những chuyện này thu vào trong mắt, trong lòng cũng không có bao nhiêu gợn sóng.

Hắn trước kia đã gặp quá nhiều chuyện tương tự.

Lúc đại nạn ập đến, mới thường thường có thể nhìn ra phẩm hạnh của một người, cũng có thể nhìn ra khí tượng của một tông môn.

Mà những đại nhân vật Thiên Võ Tông này, quả thực thiếu hụt một chút nội tình, chỉ biết nhìn cái lợi trước mắt, mà không biết qua chuyện này, sau này sợ là định mệnh sẽ trở thành món ăn trong mâm của Thiên Linh Tông.

"Sư huynh, chúng ta hôm nay không cần đi."

Lâm Tầm nhẹ giọng nói, "Thiên Võ Tông có thể có địa vị ngày hôm nay, sư huynh ngươi công lao không nhỏ, mà Phù Vân Tử càng là vì tông môn đã trả giá tâm huyết cực lớn, đây là nơi của các người, sao có thể cứ như vậy mà để người khác chà đạp?"

Lời này vừa ra, tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Hình như đều không ngờ tới, một nỗi sỉ nhục của tông môn như vậy, lại còn dám ở lúc này nói khoác mà không biết xấu hổ.

"Thanh Phong, nếu không phải ngươi, tông môn sao có thể gặp phải nguy cơ hôm nay?"

Thanh Canh sắc mặt trầm xuống, lớn tiếng quát tháo.

Các trưởng lão khác cũng đều trừng mắt nhìn Lâm Tầm.

"Sư đệ, đừng tranh chấp với bọn họ nữa."

Thanh Hằng thở dài một tiếng.

"Ta đúng là lười lãng phí miệng lưỡi với bọn họ."

Lâm Tầm vừa nói, đã đem ánh mắt nhìn về phía Văn Đồ Dương và những người khác ở phía xa, "Chuyện hôm nay, đúng là vì ta mà khởi, vậy thì để ta giải quyết là được."

Ánh mắt hắn bình tĩnh, trong lòng đã làm ra quyết đoán.

Khiêm tốn nhẫn nhịn hơn một năm, đã gặp phải nguy cơ cỡ này, nếu còn nhẫn nhịn nữa, hắn sẽ cảm thấy hổ thẹn với lòng bảo vệ của Thanh Hằng!

"Ngươi?"

Ở phía xa, Văn Đồ Dương không nhịn được kinh ngạc, sau đó cười lớn, "Ngươi tên sỉ nhục của Thiên Võ Tông này, lại còn dám nói ra lời đại ngôn như vậy, quả thực là khùng điên rồi."

Bên cạnh hắn, những đại nhân vật Thiên Linh Tông kia cũng đều cười rộ lên, bị chọc cười rồi.

Chín trăm năm rồi, trong nhận thức của bọn họ, Thanh Phong chính là một trò cười, bùn nhão không thể trát lên tường, khiến Thiên Võ Tông không biết đã bao lần chịu nhục.

Một món hàng như vậy, lại vào lúc này nói khoác không biết xấu hổ, liền trở nên quá nực cười.

Mà Thanh Canh và các trưởng lão khác đều cảm thấy mặt mũi vô quang, trong lòng dâng lên cảm giác xấu hổ không nói nên lời, Thanh Phong này... quả thực làm mất sạch mặt mũi bọn họ!!

Lúc này, trong trận doanh Thiên Linh Tông, một nam tử râu tóc bạc trắng, nhưng mặt như thiếu niên cười ha hả nói:

"Thanh Phong, không phải ngươi muốn một mình giải quyết chuyện hôm nay sao, qua đây đi, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, đỡ cho chúng ta phải động thủ lần nữa."

"Được thôi."

Lâm Tầm cũng cười, sâu trong đáy mắt có một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên rồi biến mất.

Hắn nhấc bước đi về phía xa.

Thanh Hằng đưa tay vừa muốn ngăn cản, lại bị một lực lượng vô hình chặn lại.

Cùng lúc đó, bên tai hắn vang lên một đạo truyền âm, "Sư huynh, có một việc ta vẫn luôn chưa nói với người, nhưng lát nữa... người có lẽ sẽ hiểu thôi."

Giọng nói vẫn còn đang phiêu đãng, bóng dáng Lâm Tầm đã hư không mà đi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3014
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.