Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 3212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 634
Trận mở màn

❊ ❊ ❊

Tin tức Chu Hưng Vân vượt tường cao thoát khỏi khu phủ đệ, rất nhanh đã truyền tới tai Hoàng thập lục tử. Thích Nguyên cùng đám người không sao hiểu nổi, bảy người Chu Hưng Vân làm thế nào mà trong tình trạng không kinh động đến thủ vệ, trong nháy mắt chém giết tiểu phân đội gần trăm người, mở cổng thành đào thoát.

Phải biết rằng, thủ vệ không thể nào tập trung lại, đứng tại chỗ mặc cho họ tàn sát. Chỉ cần có một hai giây phản ứng, thủ vệ đã có thể phát tín hiệu cầu viện.

Thế nhưng, khi Thích Nguyên cùng đám người chạy đến hiện trường tử vong, lại phát hiện tất cả thủ vệ đều ở trong tình trạng không hề phòng bị, bị đao kình của kẻ nào đó phân thây.

Từ đó Thích Nguyên suy đoán, kẻ địch lẻn vào khu phủ đệ kinh thành không chỉ có bảy tên Chu Hưng Vân, khẳng định còn có cao thủ khác, hơn nữa võ đạo cảnh giới của người này không thấp hơn hắn, ít nhất cũng là Cực Phong võ giả...

Sau khi xác nhận Chu Hưng Vân đã bỏ trốn, Hoàng thập lục tử tức giận đến mức giậm chân đùng đùng, lập tức phái tất cả cao thủ trong phủ đi lục soát toàn thành để bắt giữ bảy người Chu Hưng Vân.

Nam Cung Linh cũng không ngoại lệ, bị phái tới khu thị chính lục soát phản tặc. Hoặc có thể nói, thân là đao phủ của Hoàng thập lục tử, Nam Cung Linh đã nhận được một nhiệm vụ mới... xóa sổ Chu Hưng Vân.

Chỉ là, Nam Cung đại tỷ vừa mới thả Chu Hưng Vân đi, đương nhiên sẽ không lập tức đi tìm họ, dù sao Chu Hưng Vân muốn bình định loạn lạc, hai người bọn họ sớm muộn gì cũng phải một quyết sinh tử.

Khi Thích Nguyên dẫn theo binh sĩ phản quân lật tung cả kinh thành để tìm Chu Hưng Vân, thì Nam Cung Linh lại vô mục đích đi dạo quanh khu phủ đệ...

Khi Nam Cung Linh sực tỉnh lại trong khoảnh khắc, cảnh tượng đập vào mắt lại là tòa đình viện quen thuộc này.

Nam Cung Linh lẳng lặng nhìn quanh Chu phủ người đi nhà trống, tầm mắt dừng lại trên cây bồ đào đầy phong sương. Mỗi lần Chu phủ xảy ra đánh nhau, kẻ ngã xuống đầu tiên không phải là người, mà là cây bồ đào bi đát này. Nay nó có thể ngoan cường vượt qua mùa đông, thật sự đã tạo nên một kỳ tích không nhỏ cũng chẳng lớn.

Chúng ta có một cuộc hẹn với mùa xuân...

Nam Cung Linh nhanh chóng chú ý đến những chữ nhỏ được khắc xiêu vẹo trên thân cây, đoán chừng là vào đêm trước khi Chu Hưng Vân rời kinh thành, quay về Kiếm Thục sơn trang, cùng muội tử nào đó tâm tình dưới gốc cây bồ đào để lại ước hẹn.

Nam Cung Linh lấy cây bồ đào làm điểm xuất phát, bắt đầu đi dạo quanh quan đệ của Chu Hưng Vân. Cảnh tượng mọi người sống trong phủ đệ, tựa như giấc mộng nồng say đêm qua, lướt qua trước mắt như xem hoa trên lưng ngựa...

Đối với nàng mà nói, nơi đây là một địa điểm vô cùng đặc biệt, nơi có những ký ức ấm áp, nơi không cần phải đề phòng bất cứ ai, nơi mà mọi người đều có thể đối xử chân thành và hòa hợp với nhau.

Chu Hưng Vân ở nơi này đã xây dựng nên một gia viên, một nơi chốn quy thuộc đủ để dung nạp nàng.

Nam Cung Linh không biết tự bao giờ đã dừng lại trước cửa sương phòng nàng từng ở. Bày trí trong phòng vô cùng ngăn nắp, giống hệt lúc nàng rời khỏi Chu phủ, không hề xảy ra chút thay đổi nào, dường như lúc nào cũng hoan nghênh nàng quay về.

Nói thật lòng, ban đầu Nam Cung Linh không hiểu, vì sao mình lại chấp niệm với Chu Hưng Vân đến vậy.

Nam Cung Linh hiểu rất rõ, bản thân trước kia là một Tuyệt Đỉnh võ giả, người có võ đạo cảnh giới cao hơn nàng thì không thiếu, mà nàng sở dĩ có thể sống sót, chỉ vì khi chiến đấu chưa từng đặt sinh tử cá nhân trong lòng, dù cho đối đầu với Cực Phong võ giả cũng có thể lấy hạ khắc thượng.

Nam Cung Linh không phủ nhận tính cách mình rất đặc biệt, luôn không thể ức chế chiến ý, mong chờ được sinh tử tương bác với cường giả. Thế nhưng...

Nam Cung Linh thực sự không hiểu, vì sao mình lại chấp niệm với Chu Hưng Vân.

Lần đầu tiên gặp gỡ Chu Hưng Vân, hắn chỉ là một võ giả không nhập lưu, Nam Cung Linh hoàn toàn không để hắn vào mắt.

Thế nhưng, trong vài tháng ngắn ngủi, Chu Hưng Vân đã hoàn thành sự tiến hóa long trời lở đất. Khi Thiếu niên anh hùng đại hội kết thúc, hắn đã có thể cùng Tuyệt Đỉnh cao thủ so tài cao thấp.

Nam Cung Linh thừa nhận Chu Hưng Vân rất có tiềm lực, võ kỹ thần kỳ của hắn khiến nàng nhiều lần cảm thấy kinh diễm. Chính vì thế, Nam Cung Linh mới đặt kỳ vọng vào Chu Hưng Vân, mong chờ hắn mau chóng trưởng thành, trở thành đối thủ tốt của mình.

Tuy nhiên, kỳ vọng của Nam Cung Linh đối với Chu Hưng Vân vốn chỉ nên dừng lại ở đó. Dù sao thiên hạ rộng lớn chuyện lạ gì cũng có, cao thủ có mặt khắp nơi, Nhiêu Nguyệt, Y Sa Bối Nhĩ, Hàn Sương Song, Hiên Viên Sùng Võ, thực lực đều mạnh hơn Chu Hưng Vân.

Lẽ phải mà nói, mặc dù Chu Hưng Vân tiềm lực vô hạn, nhưng Nam Cung Linh vốn sẽ không chấp niệm vào một đối thủ chưa thành hình, mà sẽ đi chú ý tới nhiều cường giả đương đại hơn. Như Huyết Long Lăng Mộ mộ chủ, Phượng Thiên Thành thành chủ, Cực Phong võ giả của các đại danh môn chính phái, thậm chí là Cổ Kim Lục Tuyệt, đều là những cường giả mà Nam Cung Linh khó lòng chiến thắng.

Chỉ là... Nam Cung Linh suy cho cùng vẫn cứ câu nệ vào một điểm, đặc biệt kỳ vọng vào Chu Hưng Vân, cho rằng chỉ có Chu Hưng Vân mới có khả năng chiến thắng nàng.

Ban đầu, Nam Cung Linh không biết tại sao mình lại có ý nghĩ này. Cho đến vài ngày trước, khi biết tin Chu Hưng Vân ở Thanh Liên sơn cận kề cái chết, hôm nay hai người lại trùng phùng, Nam Cung Linh mới hiểu ra nguyên nhân mình chấp niệm với Chu Hưng Vân.

Chu Hưng Vân rất mạnh, Nam Cung Linh hiểu rất rõ, hắn sớm muộn gì cũng có thể trở thành đối thủ sánh vai cùng nàng.

Khi biết tin Chu Hưng Vân tử trận trong Thiên Khải chi chiến, tâm trạng Nam Cung Linh vô cùng phức tạp, mất mát hụt hẫng, hoàn toàn không biết phải hình dung thế nào. Nhưng có một điểm có thể khẳng định, đó là tâm trạng nàng cực kỳ không vui, vì vậy...

Nam Cung Linh lạnh lùng vô tình, chặn giết những môn nhân chính phái hưởng ứng lời hiệu triệu của Võ Lâm Minh, đang trên đường tới Kiếm Thục sơn trang thảo phạt Chu Hưng Vân.

Các môn phái giang hồ ở gần kinh thành, ít nhiều đều nhận được thư mời của Bành trưởng lão, hưởng ứng lời hiệu triệu của Võ Lâm Minh để thảo phạt tên lãng tử kia.

Nam Cung Linh cung kính đợi họ trên đường hồi chính, kẻ đến không một ai sống sót.

Vài ngày trước, môn nhân chính phái chết dưới đao Nam Cung Linh nhiều không kể xiết, trong đó bao gồm ba tên Tuyệt Đỉnh cao thủ, cùng một tên Cực Phong võ giả.

Nam Cung Linh lấy đây làm cơ hội, một bước tiến lên trở thành Cực Phong võ giả.

Hiện tại trên giang hồ vẫn chưa truyền ra tin tức liên quan. Một là vì người trong võ lâm đều đang bàn luận về Thiên Khải chi chiến ở Kiếm Thục sơn trang, hai là các môn phái liên quan không hề biết môn nhân hưởng ứng lời hiệu triệu của Võ Lâm Minh, dẫn đội tới Kiếm Thục sơn trang đã bị người sát hại trên đường hồi trình.

Tất nhiên, theo thời gian trôi qua, sự việc sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ...

Hôm nay Nam Cung Linh nhìn thấy Chu Hưng Vân bình an trở về, nàng cuối cùng đã hiểu rõ lý do chấp niệm của mình.

Nhân sinh cuối cùng sẽ có lúc bại trận, dù cho muốn trở thành thiên hạ đệ nhất nhân, cũng phải trải qua ma nạn, không ngừng trưởng thành trong thất bại.

Nam Cung Linh có tự biết mình, không cho rằng bản thân có thể thắng mãi không bại, có một ngày, sẽ có một khoảnh khắc, nàng sẽ đón nhận bại cục...

Nam Cung Linh chỉ hy vọng, Chu Hưng Vân có thể nắm chắc khoảnh khắc đó, đánh gục nàng một cách tàn nhẫn.

Nói ra thì rất mâu thuẫn, Nam Cung Linh vừa khao khát chiến thắng cường địch, đồng thời cũng khao khát có người có thể chinh phục mình, có thể khiến nàng thua đến tâm phục khẩu phục. Mà trong khao khát được người chinh phục đó, lại chia làm hai tình huống...

Nam Cung Linh không muốn thua bất cứ kẻ nào, nhưng nếu thật sự thua, nàng hy vọng người chiến thắng mình sẽ là Chu Hưng Vân.

Nam Cung Linh thị huyết thành tính (tính thích khát máu), không thể ức chế cơn đói khát trong lòng, nay lại vì đủ loại sự tích mà nảy sinh tình cảm kỳ diệu với Chu Hưng Vân, trông mong Chu Hưng Vân có thể chiến thắng nàng một cách không lưu dư địa, khiến nàng hoàn toàn phục bại dưới chân hắn.

Dù sao, Nam Cung Linh từng thề rằng, ai có thể giẫm nàng dưới đất mà chà đạp, người đó mới có thể giành được sự hiệu trung của nàng. Dù cho người đó không phải Chu Hưng Vân, nàng cũng sẽ thực hiện lời thề, cho nên Nam Cung Linh sẽ không thua bất cứ ai...

Trong thời gian cư ngụ tại quan đệ của Chu Hưng Vân, Nam Cung Linh lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ kỳ diệu, phá thiên hoang, rằng bại trong tay Chu Hưng Vân cũng chẳng tệ chút nào.

Tất nhiên, Nam Cung Linh không cho phép bản thân thủ hạ lưu tình, giả vờ bại dưới tay Chu Hưng Vân. Bởi vì nếu làm vậy, nàng sẽ không cách nào thừa nhận lựa chọn của chính mình, cũng không thể từ đáy lòng thừa nhận Chu Hưng Vân.

Cho nên, Nam Cung Linh vô cùng kỳ vọng vào Chu Hưng Vân, hy vọng hắn có thể chinh phục nàng một cách tàn nhẫn, nhưng sẽ không làm ra một chút nhượng bộ nào. Nếu Chu Hưng Vân thắng, thì hắn sẽ có được tất cả của nàng, bất kể là linh hồn hay thể xác, nàng đều sẽ không oán không hối mà dâng hiến lên. Đến lúc đó Chu Hưng Vân dù có bắt nàng tự phế võ công, làm một hiền thê lương mẫu, Nam Cung Linh cũng sẽ không do dự nửa giây.

Nếu Nam Cung Linh thắng, thì chỉ có thể nói rằng, nàng đã nhìn lầm người. Nam Cung Linh sẽ tiếp tục con đường Tu La, cho đến khi nàng bị người đánh bại mới thôi.

Chỉ là, Nam Cung Linh sẽ không thua kẻ không nhận được sự công nhận của nàng, kết quả sẽ là... ngươi chết ta sống. Bại trận đồng nghĩa với tử vong.

Bảy người Chu Hưng Vân thoát khỏi kinh thành, thẳng tiến tới "Thủy Môn quan" tìm Hứa Chỉ Thiên hội hợp.

Mặc dù bảy người bọn họ đại náo trước cổng hoàng thành, thậm chí giao phong với hai vạn phản quân, nhưng "Kinh thành đoạt hồi chiến" chỉ mới vừa kéo màn khởi đầu. Bảy người Chu Hưng Vân tương đương với việc đánh một tiếng chào hỏi với Hoàng thập lục tử, dùng phương thức mạnh mẽ nhất để cảnh cáo kẻ địch, chúng ta... đã trở lại!

Tiếp theo, chính là trận mở màn thực sự, phối hợp trong ngoài với Hàn Thu Linh để đoạt lại "Thủy Môn quan".

Đả thảo kinh xà (đánh cỏ động rắn) tuy sẽ khiến Hoàng thập lục tử cảnh giác, khiến phản quân đề cao cảnh giác, nhưng, chỉ cần nắm bắt thời cơ tốt, là có thể hình thành hiệu quả thanh đông kích tây.

Hiện nay sự chú ý của Hoàng thập lục tử đều đặt trên người bảy tên Chu Hưng Vân, chắc chắn sẽ chỉ huy phản quân lục soát khắp thành để bắt họ. Hàn Thu Linh và Hứa Chỉ Thiên xuất kỳ chế thắng, vừa vặn có thể nhanh chóng đoạt lại cửa ải.

Trong tình huống bình thường, Hàn Thu Linh một khi tấn công "Thủy Môn quan", phản quân tại cửa ải sẽ đốt phong hỏa đài, thông báo cho phản quân ở kinh thành.

Hoàng thập lục tử biết tin, chắc chắn sẽ lập tức xuất binh cứu viện.

Mặc dù "Thủy Môn quan" cách kinh thành một đoạn đường, kỵ binh lên đường phải mất một hai canh giờ mới có thể tới nơi, mấu chốt là, giả sử Hàn Thu Linh không thể công phá cửa ải trong vòng một hai canh giờ, cảnh ngộ của họ sẽ vô cùng tồi tệ.

Tình hình hiện tại, Chu Hưng Vân đại náo kinh thành một phen, Hoàng thập lục tử trước là công đánh hoàng thành, ngay sau đó lại truy bắt bảy người họ khắp thành, dù cho là đội ngũ tinh nhuệ chinh chiến lâu năm, lúc này cũng mệt muốn chết.

Ngoài ra, Hàn Thu Linh phát động tấn công, Hoàng thập lục tử muốn xuất binh cứu viện "Thủy Môn quan", thì buộc phải tập hợp nhân mã trước, triệu tập binh sĩ đang phân tán khắp kinh thành, lục soát Chu Hưng Vân quay về, sau đó mới có thể chỉnh đốn trang bị xuất phát.

Tổng hợp hai điểm trên, bảy người Chu Hưng Vân đại náo kinh thành, ít nhất đã tranh thủ được thời cơ chiến đấu một canh giờ cho Hàn Thu Linh.

Nói cách khác, viện quân vốn dĩ một hai canh giờ là có thể tới "Thủy Môn quan", bây giờ ít nhất phải mất ba canh giờ, thậm chí lâu hơn mới có thể tới "Thủy Môn quan".

Viện quân đến chiến trường đúng giờ, và chậm trễ hai tiếng, có thể nói là mấu chốt định đoạt thắng cục.

Hứa Chỉ Thiên chính vì hiểu rõ điểm này, mới để Ỷ Lợi An và Hiên Viên Sùng Võ đi cùng Chu Hưng Vân vào thành gây chuyện...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:537
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.