Sơn trại này là nơi tạm trú được Phượng Thiên Thành gấp rút xây dựng cách đây một tháng, cấu trúc vô cùng đơn sơ. Cộng thêm việc họ bắt giữ được đông đảo chính đạo võ lâm, dưới niềm vui chiến thắng, tinh thần cảnh giác của mọi người đều giảm sút đáng kể.
Chu Hưng Vân mặc lên mình một bộ y phục đệ tử Phượng Thiên Thành, dễ như trở bàn tay liền lẻn đến căn nhà tranh nhỏ nơi Nhiêu Nguyệt ở riêng. Chẳng biết là do thiếu nữ ưa tĩnh lặng, hay là nàng ỷ vào võ công cao cường của bản thân mà xung quanh căn nhà tranh chẳng thấy lấy một tên lính gác.
Xuyên qua cửa sổ căn nhà tranh, Chu Hưng Vân có thể thấy ánh nến chập chờn, thầm đoán đối phương vẫn chưa ngủ nên quyết định đứng đợi ngoài cửa một lát. Chỉ là, Chu Hưng Vân đã ngồi xổm suốt hai khắc đồng hồ, hai chân đều tê dại cả rồi mà trong nhà vẫn chẳng hề có chút động tĩnh nào…
“Chẳng lẽ nàng ấy đã ngủ rồi? Chỉ là chưa thổi đèn thôi nhỉ…” Chu Hưng Vân tự lẩm bẩm, sau đó cẩn thận tiến lại gần căn nhà tranh, lén lút dán sát vào cửa sổ nhìn trộm.
Khi nhìn thấy nữ tử áo đỏ đang tĩnh mịch ngồi trước bàn, Chu Hưng Vân lập tức rụt đầu lại, sợ rằng hành tung của mình bị lộ.
Năm giây, mười giây, hai mươi giây, thời gian lại trôi qua một chút, trong nhà tranh vẫn không có âm thanh gì. Chu Hưng Vân không nhịn được lại thò đầu ra quan sát, chỉ thấy giáo chủ Phượng Thiên Thành - Nhiêu Nguyệt, một tay chống cằm, yên lặng ngồi trong phòng nhắm mắt dưỡng thần.
Thì ra nàng ấy ngủ rồi! Chu Hưng Vân có chút kích động, thầm nghĩ thiếu nữ áo đỏ giao đấu với Cổ Mạc đại sư trăm hiệp, chắc chắn đã rất mệt mỏi nên ngồi trước bàn rồi ngủ quên mất lúc nào không hay.
Cơ hội không thể bỏ lỡ, thời cơ qua rồi không trở lại, Chu Hưng Vân hít sâu một hơi, rồi cẩn trọng trèo qua cửa sổ vào trong.
“…” Nhiêu Nguyệt khẽ mở hé một bên mắt, nhìn động tác trèo cửa sổ lén lút như chuột của Chu Hưng Vân, khóe miệng không ai nhận ra lộ một nụ cười nhạt.
Đánh bất ngờ không kịp đề phòng! Trước khi lẻn vào căn nhà tranh, Chu Hưng Vân đã nghĩ đi nghĩ lại và diễn tập trong đầu thủ pháp điểm huyệt để chế ngự Nhiêu Nguyệt. Mặc dù khi thực chiến lòng rất hoảng, nhưng hắn hiểu điều này liên quan đến cả kế hoạch cứu người, cho nên dù rất sợ, hắn vẫn kiên quyết chịu đựng áp lực, rót chút nội lực ít ỏi của mình vào đầu ngón tay, với tốc độ nhanh như chớp, "tạch tạch tạch" điểm lên người nữ tử áo đỏ mấy cái.
Bên hông đột nhiên bị chọc mấy cái, Nhiêu Nguyệt không khỏi lộ vẻ bất lực, khẽ thở dài: “Làm người phải biết tự lượng sức mình, không tự lượng sức cũng phải có chừng mực chứ, dựa vào công phu mèo cào này của ngươi mà cũng dám đến ám toán ta? Điểm huyệt còn điểm sai vị trí, ngươi có hiểu võ công không thế?”
“Nàng giả ngủ!”
“Không thì ngươi dám lại gần ta sao?”
Nữ tử áo đỏ cười mỉm, lộ ra dáng vẻ âm mưu đã đạt được. Chu Hưng Vân thấy vậy lòng hoảng sợ, vội vàng quay người nhảy qua cửa sổ bỏ chạy…
Thế nhưng, khi Nhiêu Nguyệt đang định vung tay tóm lấy Chu Hưng Vân thì kinh ngạc phát hiện, cơ thể mình lại không thể cử động được.
Nhìn dư quang thấy nữ tử áo đỏ muốn cử động mà không được, Chu Hưng Vân đang trèo cửa sổ được một nửa lập tức dừng động tác, đôi mắt ngây thơ quay đầu lại nhìn vị giáo chủ đại nhân đang vững như thái sơn kia.
“Ủa? Vị tỷ tỷ này vừa nói gì nhỉ? Đệ đệ nghe không rõ, phiền tỷ nói lại lần nữa.”
“Nghiệp chướng mà…” Nhiêu Nguyệt vạn lần không ngờ tới, thủ pháp điểm huyệt của Chu Hưng Vân lại độc đáo như vậy, thế mà lại chế ngự được nàng. Tất nhiên, nếu nàng cưỡng ép vận công thì cũng có thể lập tức giải huyệt, chỉ là làm vậy có chút tổn hại thân thể, nên không giải cũng chẳng sao. Dù sao nàng cũng không muốn đối đầu với Chu Hưng Vân…
“Nói ngắn gọn, nàng giấu chìa khóa hầm ngầm ở đâu?” Chu Hưng Vân hiểu rất rõ bản lĩnh của mình, do nội lực hắn còn nông, thiếu nữ sẽ sớm hành động trở lại, bây giờ mỗi giây đều quý giá.
“Muốn biết thì cầu xin ta đi.” Nhiêu Nguyệt thong thả nói.
“Cầu nàng? Này này, nàng có hiểu rõ tình cảnh của mình không đấy? Nàng bây giờ là con tin! Không nói thì đừng trách ta lạt thủ tồi hoa (ra tay tàn nhẫn với hoa) nhé!” Chu Hưng Vân vẻ mặt đê tiện, hai tay múa may, vừa nói vừa làm động tác khớp ngón tay ngay dưới mắt thiếu nữ.
“Hừ hừ, ta có một tin tốt và một tin xấu, ngươi có muốn nghe không?” Nhiêu Nguyệt hoàn toàn không hoảng hốt, ung dung điềm tĩnh lộ ra nụ cười mỉm.
“Nàng mau nói đi…”
“Tin tốt là, ta tu luyện là Thuần Âm Xử Nữ Công, bây giờ ta không cử động được, ngươi muốn cưỡng ép phá thân ta thì lập tức có thể đoạt được năm thành công lực của ta, nội công tu vi nhảy vọt lên thành tuyệt đỉnh cao thủ.”
“Thật hay giả đấy? Không đúng… yêu nữ nhà ngươi bớt lừa người, ta mới không tin.” Chu Hưng Vân lắc đầu kịch liệt, nữ tử áo đỏ đẹp tựa tiên nữ, hắn suýt chút nữa không chịu nổi cám dỗ mà sa vào ma đạo.
“Tin hay không tùy ngươi. Tin xấu là, ngươi chỉ có nửa khắc thời gian để làm bất cứ điều gì với ta, lỡ qua rồi thì đừng có hối hận đấy.”
“Ta nói này giáo chủ đại nhân, nàng có thể đừng lảng sang chuyện khác không! Chúng ta đang nói là chìa khóa! Chìa khóa cửa hầm ngầm sơn trại!”
“Không phải giáo chủ, là Thánh nữ.” Nhiêu Nguyệt nhẹ nhàng chỉnh lại. Thực ra nàng là Thánh nữ Phượng Thiên Thành, nhưng trước đây nàng từng nghe Chu Hưng Vân nhắc đến từ 'thặng nữ' (gái ế), mà Thánh nữ lại trùng âm với thặng nữ, nên nàng liền bắt mọi người đổi cách gọi thành giáo chủ.
Tóm lại, những kẻ dám gọi nàng là 'thặng nữ' đều không có kết cục tốt đẹp, Chu Hưng Vân là ngoại lệ…
“Được rồi được rồi, phiền Thánh nữ đại nhân mau nói cho ta biết chìa khóa hầm ngầm giấu ở đâu?”
“Cầu xin ta đi.”
“Trời ơi, nàng có thể đừng như thế được không.”
Vấn đề vòng vo tam quốc, Nhiêu Nguyệt lại lái câu chuyện quay về chỗ cũ, Chu Hưng Vân nhất thời á khẩu, không biết nên hình dung tâm trạng lúc này thế nào.
“Được rồi được rồi! Coi như ta cầu nàng, phiền tỷ tỷ nói cho ta biết chìa khóa nhà lao ở đâu?”
“Không cửa (không có đâu). Ha ha ha…” Nhiêu Nguyệt nhìn bộ dạng "ăn quả đắng" của Chu Hưng Vân, chớp mắt giống như con hồ ly nhỏ ăn vụng trứng, cười đầy đắc ý.
“Nàng! Tin nàng ta thật là ngốc!”
“Không phải ngốc, là ngu.”
“Trời ơi! Ta muốn giết người!” Chu Hưng Vân chịu hết nổi rồi, người phụ nữ này tuy xinh đẹp vô cùng, nhưng cô ta nói chuyện có độc, ba câu hai lời liền khiến hắn tức điên lên.
Có lẽ vì hai người tuổi tác xấp xỉ, có lẽ vì Nhiêu Nguyệt nói chuyện thân thiện, khiến Chu Hưng Vân hoàn toàn không nhận ra nữ tử áo đỏ trước mắt là một cao thủ cảnh giới Cực Phong.
“Nàng đùa giỡn ta phải không. Có ngày nàng sẽ phải hối hận!”
Nhiêu Nguyệt lớn lên quá xinh đẹp, Chu Hưng Vân không nỡ dùng đại hình với người đẹp, nhưng tử tội có thể miễn, hình phạt sống khó tha. Nhìn thấy bút mực trên bàn, hắn nảy ra một ý, đột nhiên nghĩ ra một kế sách hay để trừng phạt giai nhân.
Chu Hưng Vân cười không có ý tốt, nhấc bút lông lên, lấy đạo của người trả lại cho người, hướng về phía thiếu nữ áo đỏ cười tủm tỉm. Chỉ là, gương mặt tầm thường của hắn mà học theo nụ cười của người đẹp, hình ảnh này thực sự có chút không nỡ nhìn…
Khi Nhiêu Nguyệt đang thấy lạ không biết Chu Hưng Vân cầm bút lông làm gì thì trên gương mặt trắng nõn của nàng đã xuất hiện thêm một chòm râu đen.
“Ba nét bên trái, ba nét bên phải, chấm một chấm trên chóp mũi nhỏ… Oa! Tỷ tỷ nhìn giống hệt một con hồ ly tinh!”
“Gan cũng lớn đấy.” Nhiêu Nguyệt cười không cười nhìn Chu Hưng Vân, nụ cười vốn đang đắc ý thầm lặng, không biết từ lúc nào đã biến thành nụ cười công nghiệp hơi cứng đờ.
“Có bản lĩnh thì cắn ta đi!” Chu Hưng Vân tiểu nhân đắc chí, quên mất đối phương là một cao thủ Cực Phong, bóp chết hắn dễ như bóp chết một con kiến. Nhưng điều này cũng không thể trách hắn, Nhiêu Nguyệt trước mặt hắn trông như một cô gái nhỏ tĩnh mịch, hoàn toàn không có dáng vẻ bề trên. Mặc dù nụ cười giảo hoạt của nàng khiến người ta hơi sợ, nhưng hắn hoàn toàn không cảm nhận được ác ý…
“Không phải không báo, chỉ là thời điểm chưa tới.”
“Nàng không nói cho ta biết chìa khóa giấu ở đâu thì đừng trách ta vô lễ!”
Lời nhắc nhở cố tình hay vô ý của Nhiêu Nguyệt lập tức khiến Chu Hưng Vân ngộ ra thời gian có hạn, một khi huyệt đạo trên người thiếu nữ tự giải khai, nàng sẽ khiến hắn sống không bằng chết.
Chu Hưng Vân bất đắc dĩ, đành phải tự mình ra tay lục soát người, mặc dù hành động này làm tổn hại đến sự trong trắng của thiếu nữ…
“Thật là cầm thú mà.”
“Không thể trách ta.”
Chu Hưng Vân đâm lao phải theo lao, tiến lên lục soát, chỉ một lát sau đã tìm thấy trong người Nhiêu Nguyệt một chiếc chìa khóa bạc, một tấm lệnh bài vàng và một quả mận xanh.
“Thất lễ rồi.” Chu Hưng Vân vô cùng xấu hổ lùi lại, trong lòng xao động khó hiểu, chắc là do hai người dựa quá gần, hương thơm thanh khiết của thiếu nữ khiến hắn thần hồn điên đảo.
Tay cầm quả mận xanh còn vương hơi ấm, Chu Hưng Vân không kìm được đưa lên môi hít một hơi sâu… thơm quá!
“Không phải thất lễ, là thất mận (mất quả mận).”
“Khụ khụ, ăn rất ngon.” Chu Hưng Vân để che đậy ý đồ xấu xa, liền cắn một miếng mận, quả mận trông có vẻ xanh chát nhưng hương vị lại ngon đến không ngờ.
Nhiêu Nguyệt nhìn Chu Hưng Vân cười mà không nói, chút động tác nhỏ ấy của hắn, liệu có thể gạt được cao thủ Cực Phong?
“Ta đi đây, cáo từ.” Chu Hưng Vân làm việc xấu nên chột dạ, cuối cùng không chịu nổi ánh mắt đầy hoài nghi của thiếu nữ, lủi thủi trốn khỏi căn nhà tranh. Hắn phải cứu những bậc trưởng bối bị nhốt dưới hầm ngầm trước khi Nhiêu Nguyệt giải huyệt, nếu không thiếu nữ chỉ cần ba chiêu hai thức là có thể tóm được hắn. Dù sao thì hắn cũng đã biến đại mỹ nữ thành con mèo hoa mất rồi…
Sau khi Chu Hưng Vân vội vã rời đi, Nhiêu Nguyệt tùy tay nhặt quả mận xanh ăn dở trên bàn, cũng chẳng chê nó bẩn, miệng ngậm nụ cười nhạt, ăn một cách ngon lành…
Trước cửa phòng giam dưới hầm có hơn mười đệ tử Phượng Thiên Thành đang canh gác. Chu Hưng Vân ngập ngừng một lát, rồi hiên ngang bước tới, giơ tấm lệnh bài vừa lấy được từ người Nhiêu Nguyệt ra.
“Giáo chủ bảo ta vào thẩm vấn phạm nhân.”
Do thời gian gấp rút, Chu Hưng Vân không kịp nghĩ cách lẻn vào hầm ngầm, một khi Nhiêu Nguyệt giải huyệt, chắc chắn sẽ đuổi theo, đến lúc đó đừng nói là cứu người, sợ là đến mạng mình cũng không giữ nổi. Dù sao hắn cũng đã biến đại mỹ nữ thành con mèo hoa…
Tóm lại những điều trên, Chu Hưng Vân quyết đánh cược một phen, mượn danh nghĩa của Nhiêu Nguyệt, quang minh chính đại vào địa lao. Dù sao đệ tử Phượng Thiên Thành đông như quân Nguyên, lính gác không thể nào ai cũng biết mặt nhau, cộng thêm gương mặt đại trà như người qua đường này của hắn, đúng lúc lại có thể phát huy tác dụng.
“Bái kiến Thánh giả đại nhân.”
Lính gác tuy trong lòng còn nghi vấn, nhưng cũng không thể không lập tức quỳ xuống hành lễ, bởi vì Chu Hưng Vân đang cầm 'Phượng Hoàng Lệnh' của chưởng giáo Phượng Thiên Thành, thứ này luôn do giáo chủ cất giữ. Nghĩ khắp võ lâm cũng chẳng có mấy người có thể cướp được đồ từ tay Nhiêu Nguyệt, họ liền tin là thật, thả Chu Hưng Vân vào trong địa lao.
“Vân nhi!”
Đột nhiên thấy Chu Hưng Vân đẩy cửa vào hầm ngầm, Đường Ngạn Trung và Dương Khiếu lập tức sững sờ.
“Cữu cữu! Đại bá. Hai người không sao chứ?”
“Cả con cũng bị bắt tới đây sao?”
Đường Ngạn Trung khó hiểu nhìn Chu Hưng Vân, nhưng nhìn đi nhìn lại, hắn cũng không giống tù nhân, huống hồ lính gác Phượng Thiên Thành bên ngoài đều cung kính với Chu Hưng Vân, Chu Hưng Vân bảo họ ra ngoài đợi, họ liền ngoan ngoãn đứng ngoài cửa, thậm chí còn không dám quay đầu nhìn lại…
“Nói ra thì dài dòng, đợi thoát ra ngoài rồi nói tiếp, con giúp hai người cởi…” Từ cởi trói còn chưa thốt ra, Chu Hưng Vân đã sững sờ trước tình cảnh trước mắt, các bậc trưởng bối bị xích lại với nhau bằng xích sắt, không có chìa khóa thì căn bản không mở được.
Không còn cách nào khác, Chu Hưng Vân chỉ đành đâm lao phải theo lao đi tìm lính gác đòi chìa khóa.
May thay, đệ tử Phượng Thiên Thành rất nghe lời, Chu Hưng Vân nói gì họ cũng ngây ngô gật đầu, vẻ mặt nịnh nọt, suýt chút nữa là cung phụng hắn lên luôn rồi.