Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 4082 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1056
Lừa lọc, dụ dỗ, gạt gẫm và trộm cắp

❊ ❊ ❊

"Hưng Vân sư huynh thật quá xấu xa." Hứa Chỉ Thiên chạy bước nhỏ đuổi theo Chu Hưng Vân, đối với sự sắp xếp hôm nay của huynh ấy, thật không biết nên dùng lời lẽ nào để hình dung cho đúng.

Ngươi cho rằng kế hoạch mà Chu Hưng Vân tính toán trong lòng tới đây là xong rồi sao? Hứa Chỉ Thiên nói cho mọi người biết rất rõ ràng: Không hề!

Chu Hưng Vân ngay từ đầu đã nắm chắc tâm lý của bách tính Lăng Đô Thành, hắn thao thao bất tuyệt, nói những lời nghe không hiểu nhưng cảm thấy rất lợi hại, lúc thì giả làm người xấu, lúc lại làm người tốt, khiêu khích mối quan hệ giữa bách tính Lăng Đô Thành và Kình Thiên Hùng, khiến bách tính Lăng Đô Thành bị dắt mũi xoay vòng vòng.

Nói chính xác thì, khi Chu Hưng Vân hoành hành bá đạo đóng vai kẻ ác, hắn đã gánh hết mọi ảnh hưởng tiêu cực lên người mình, nói cho bách tính Lăng Đô Thành biết rằng: Ta chính là một tên hôn quan. Khi Chu Hưng Vân giả vờ giả vịt làm người tốt, hắn lại đẩy ảnh hưởng tích cực về phía hoàng thất, vô hình trung làm nổi bật sự nhân từ và anh minh của hoàng thất.

Bây giờ bách tính Lăng Đô Thành biết được nhà của Ngô Thân, Cẩu Bân cùng những người khác đã không còn lương thực dự trữ, khi họ lần lượt nảy sinh ý định cầu xin gia nhập đội ngũ của Chu Hưng Vân, thì Chu Hưng Vân lại nhanh như cắt từ chối họ, tỏ vẻ mình đã mệt rồi, hôm nay không thu nhận người nữa...

Thái độ thờ ơ không quan tâm của Chu Hưng Vân đã tạo ra 'giả tượng' cung không đủ cầu, khiến bách tính Lăng Đô Thành ngứa ngáy khó nhịn, sợ Chu Hưng Vân giới hạn số lượng, đến muộn thì hết chỗ.

Dù sao thì lương thực dự trữ là có hạn, Chu Hưng Vân tích trữ bao nhiêu thức ăn, có thể nuôi sống bao nhiêu người, bách tính Lăng Đô Thành hoàn toàn không biết.

Tất nhiên, điểm cao minh trong thủ đoạn của Chu Hưng Vân không phải là việc dùng biện pháp cương nhu kết hợp để lôi kéo bách tính Lăng Đô Thành ở trên, mà là những chuyện sắp xảy ra tiếp theo.

Sau khi Chu Hưng Vân vào phủ đệ, binh lính hoàng thất ngoài cửa phủ liền làm theo phân phó của hắn, thưởng thức cháo cá thịt thơm nức.

Bách tính Lăng Đô Thành đã đói cả ngày, giờ nhìn binh lính hoàng thất uống cháo, cái cảm giác đó thật là... khó chịu!

Nhớ lại lúc trước, khi Kình Thiên Hùng quản thúc Chu Hưng Vân cùng những người khác, từng cắt nước cắt lương, dùng thủ đoạn tương tự, sai bảo thân vệ trong phủ ăn to uống lớn ở đình viện Đông Sương, mưu đồ lôi kéo võ giả bên cạnh Hàn Thu Linh, khiến đám người Chu Hưng Vân hai ngày một bữa nhìn mà khó chịu.

Bây giờ bách tính Lăng Đô Thành cũng chỉ đành "nhìn mai giải khát", chằm chằm nhìn binh lính hoàng thất uống bát cháo thơm ngon.

Thế nhưng, đúng lúc bách tính Lăng Đô Thành đang thèm nhỏ dãi, ngửi mùi cháo thơm không nỡ rời đi, một binh lính hoàng thất đột nhiên bưng một bát cháo đến trước mặt họ: "Ta uống không hết, ngươi có thể giúp ta không."

"Cái này..." Bách tính Lăng Đô Thành kinh ngạc nhìn chằm chằm người lính đang mỉm cười trước mắt.

Dù là binh lính dưới trướng Kình Thiên Hùng, hay môn nhân Huyền Dương Giáo, ở Lăng Đô Thành họ đều là tầng lớp bề trên, bách tính chỉ có thể lấy lòng họ mới được sống yên ổn.

Nay binh lính hoàng thất thấy bách tính Lăng Đô Thành đói khát mong chờ thức ăn, vậy mà lại hy sinh bản thân vì người khác, đem phần cháo của mình tặng cho họ. Bách tính sống ở Lăng Đô Thành, bao giờ được đối đãi thân thiện như thế này?

"Đại nhân nói, cháo này do chúng ta xử lý, nhưng không nói là chỉ được phép cho chúng ta uống." Binh lính hoàng thất nhét bát cháo ấm áp vào tay bách tính Lăng Đô Thành.

Các binh lính còn lại thấy vậy, liền múc đầy cháo, đưa cho những bách tính Lăng Đô Thành vẫn còn nán lại cửa phủ chưa rời đi.

Cảm nhận được ý tốt của binh lính hoàng thất, một lão ông bưng bát cháo, lập tức cảm động sâu sắc, tình không thể kìm nén mà để rơi hai hàng lệ: "Cảm ơn... cảm ơn các vị..."

Đây chính là mục đích cuối cùng mà Chu Hưng Vân muốn đạt được khi bày trò thần thần bí bí này.

Nếu binh lính hoàng thất trực tiếp phát thức ăn cho bách tính Lăng Đô Thành, chắc chắn họ sẽ không có cảm giác ấm lòng đến tận tâm khảm này. Bởi vì bách tính Lăng Đô Thành vốn đã thù địch với hoàng thất, hoàng thất trực tiếp lấy lòng, không khác gì "mặt nóng dán mông lạnh".

Thế nhưng, hiện tại Chu Hưng Vân đóng vai ác nhân, giày vò bách tính Lăng Đô Thành một trận tơi bời, sau đó lại để binh lính cơ sở của hoàng thất ban ơn...

Cái nhìn của bách tính Lăng Đô Thành đối với binh lính hoàng thất chắc chắn sẽ khác hẳn. Mặc dù Chu Hưng Vân rất đáng ghét, nhưng binh lính hoàng thất lại rất thấu hiểu nỗi khổ của dân...

Dùng ác hành và sự bá đạo của Chu Hưng Vân để làm nổi bật sự lương thiện và nhân tình của binh lính hoàng thất, từ đó lay động những bách tính Lăng Đô Thành vốn thù địch với hoàng thất.

Đây chính là điểm cao minh trong những việc làm hồ đồ của Chu Hưng Vân hôm nay.

Chỉ là... như vậy thì thật có chút ủy khuất cho Chu Hưng Vân, để hắn làm một kẻ xấu từ đầu tới cuối.

"Này, huynh có thể nói nhỏ cho ta biết, sao huynh đoán được nhà người kia còn tích trữ một đấu rưỡi gạo không?" Mạc Niệm Tịch thì thầm hỏi Chu Hưng Vân, đối với dự đoán như thần vừa rồi của hắn, nàng vô cùng hiếu kỳ.

Chu Hưng Vân làm sao nhìn thấu tâm lý đối phương?

"Đơn giản! Khi ta nói một đấu gạo, vẻ mặt tên kia tỏ ra khẩn trương, đến khi nói một đấu rưỡi, đồng tử hắn co rút, hơi thở dồn dập, đợi đến khi nói hai đấu, hắn lại lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nếp nhăn trên mặt giãn ra, tinh tế lộ vẻ khinh thường. Nói cách khác, lúc ta đoán hai đấu gạo, hắn liền cho rằng ta đang nói mò... Vậy đáp án đương nhiên là một đấu rưỡi gạo rồi."

Chu Hưng Vân không hề giấu diếm trả lời.

"Vậy huynh làm sao đoán được nhà hắn có ba người?" Duy Túc Dao hỏi tiếp, lúc này các thiếu nữ đều có chút khâm phục Chu Hưng Vân, hôm nay hắn tựa như thần nhân nhập xác, vận trù màn trướng nắm giữ tâm tư bách tính Lăng Đô Thành trong lòng bàn tay.

Bách tính Lăng Đô Thành đến kho lương làm loạn, kết quả lại bị Chu Hưng Vân nắm giữ thế chủ động, dùng cương nhu kết hợp hóa giải tâm thái thù địch với hoàng thất của họ, rồi kéo họ về phe mình.

"Hắc hắc, đó là do Tiểu Nguyệt lén nói cho ta biết." Chu Hưng Vân cười gượng gạo, thuật đọc tâm của hắn chẳng qua chỉ là chút kỹ năng kỳ lạ khó lên mặt bàn, chỉ cần mọi người học cách quan sát tỉ mỉ, đều có thể dễ dàng nắm vững. Linh Lung Tâm của Nhiêu Nguyệt muội tử mới là thuật đọc tâm hàng thật giá thật.

"Cần huynh làm gì." Ngu Vô Song khinh bỉ Chu Hưng Vân, có Nhiêu Nguyệt âm thầm giúp đỡ, thì lợn lên lợn cũng làm được.

"Người nhà hắn mắc bệnh cũng là Tiểu Nguyệt nói cho huynh ư?" Hứa Chỉ Thiên nghi ngờ hỏi.

"Không phải đâu." Nhiêu Nguyệt đáp khẽ, nàng chỉ nói cho Chu Hưng Vân biết nam tử kia là nhà có ba người.

"Khi ta đến gần hắn, trên người hắn có mùi thuốc đông y rất nồng, trong nhà chắc chắn có người bệnh, không phải vợ bệnh thì là con bệnh, cho nên ta nói vợ con hắn trong nhà mắc bệnh là không sai, sau đó hắn tự nói với ta là nương tử bệnh nặng." Chu Hưng Vân nhẹ nhàng bâng quơ nói, hắn hiển lộ khả năng 'bấm ngón tay tính toán' trước bàn dân thiên hạ, chủ yếu là để chuẩn bị cho ngày mai.

Bách tính Lăng Đô Thành đến kho lương làm loạn hôm nay, ngày mai ít nhiều gì cũng sẽ có người đầu quân cho phe hoàng thất, Chu Hưng Vân hôm nay giả thần giả quỷ, chẳng qua là để họ ngày mai bớt giở trò.

"Hưng Vân sư huynh, nói thật với chúng ta đi, thứ huynh kế thừa, thực sự chỉ là thuật đọc tâm thôi sao?" Hứa Chỉ Thiên nhạy bén nhận ra điểm khác thường, nếu chỉ là thuật đọc tâm, hôm nay Chu Hưng Vân không thể nào xoay bách tính Lăng Đô Thành như chong chóng.

Dựa vào biểu hiện túc trí đa mưu của Chu Hưng Vân, trong này mười phần đã ẩn giấu thứ khác.

"Thật! Thật sự chỉ là thuật đọc tâm!" Chu Hưng Vân nghiêm túc đáp.

"Lúc lừa người phải tự nhiên một chút, thả lỏng một chút, không phải huynh nói càng to, càng gắng sức thì càng đáng tin đâu. Vẻ mặt huynh gắng sức như thế, là sợ chúng ta không tin huynh đang nói dối à?" Hàn Thu Linh lạnh lùng nhìn Chu Hưng Vân, đây là điều vừa rồi hắn dạy nàng...

"À..." Chu Hưng Vân nhướng mày, im lặng vài giây, cuối cùng thở dài bất đắc dĩ: "Được rồi. Ta thú nhận, ta là một kẻ lừa đảo."

"Vậy huynh nói rõ xem, bản lĩnh quỷ dị gần đây huynh kế thừa rốt cuộc là gì? Chúng ta đều không phải người ngoài." Duy Túc Dao vô cùng khó hiểu, các cô gái có mặt đều có quan hệ không tầm thường với Chu Hưng Vân, tại sao hắn không nói lời thật.

"Ta kế thừa cái này..." Chu Hưng Vân dang hai tay, mấy túi tiền nhỏ rơi xuống đất.

"À la la, Hưng Vân sư huynh lấy đồ của người ta từ lúc nào thế?" Hứa Chỉ Thiên ngồi xổm xuống, nhặt túi tiền nhỏ của mình lên.

"Chính là lúc Túc Dao hỏi ta..." Chu Hưng Vân vừa nói vừa càm ràm: "Túc Dao, nàng cũng nghèo quá đi, trong túi tiền chỉ có năm đồng xu, ta còn lười trộm."

"Huynh kế thừa năng lực của một tên trộm sao?" Hàn Thu Linh khó tin hỏi.

"Không, ta kế thừa năng lực của một kẻ lừa đảo cấp huyền thoại, bây giờ ngũ hành đầy đủ, lừa lọc, dụ dỗ, gạt gẫm, trộm cắp món nào cũng tinh thông. Thuận tay dắt dê, lừa tiền lừa sắc, đảo lộn trắng đen, lừa phỉnh quần chúng, không gì không làm được. Lợi dụng tâm lý của mọi người để lừa gạt họ, chỉ là một trong những sở trường của ta..." Chu Hưng Vân rất thành khẩn nói với các thiếu nữ: "Tóm lại là, gần đây ta nói chuyện các nàng cứ đề phòng một chút, ta sợ mình vô thức nói bậy nói bạ, lừa các nàng chóng mặt quay cuồng."

"Ta cứ tưởng là cái gì... Bản tính huynh vốn thích nói hươu nói vượn, chúng ta sớm đã quen rồi." Hàn Thu Linh không để ý lắm, Chu Hưng Vân vốn là một tên khốn nạn chuyên nói chuyện hoang đường, bây giờ chỉ là tăng cường thêm một chút trên nền tảng cũ, họ chẳng có gì phải lo lắng.

"Không lừa người là ta khó chịu cả người, các nàng tự xem mà làm." Chu Hưng Vân bĩu môi.

"À, Hưng Vân sư huynh nói tối nay bồi ta, cũng là gạt Chỉ Thiên sao?"

"Gạt nàng lên giường là không giả." Chu Hưng Vân nói thẳng không kiêng dè, tối nay phải lừa Tiểu Manh Vật đến mức ngây người, a-ka a-ka a-ka.

"Thảo nào." Nhiêu Nguyệt nheo mắt, vươn tay gãi gãi cằm Chu Hưng Vân, hôm nay cứ thấy phong cách của Chu Hưng Vân rất hợp khẩu vị nàng, hóa ra là tình hình như vậy.

"Tiểu Nguyệt, tin ta đi, hai ta hợp tác thiên hạ vô địch!"

"Chắc chắn rồi, hừ hừ hừ."

Sau khi giải quyết xong rắc rối hàng ngàn bách tính Lăng Đô Thành đến đòi lương, trời đã về đêm, đoàn người Chu Hưng Vân trở về Đông Sương, bắt đầu bàn bạc sắp xếp cho ngày mai.

Tình trạng bách tính Lăng Đô Thành đến đòi lương hôm nay, chắc chắn sẽ nhanh chóng lan truyền, ngày mai ước chừng sẽ có không ít người mang theo lương dự trữ đến gia nhập họ.

Để đảm bảo an toàn, Chu Hưng Vân và Nhiêu Nguyệt sẽ chịu trách nhiệm kiểm tra, tránh việc có người giả dối mưu lợi.

Hàn Thu Linh và Hứa Chỉ Thiên thì phải bàn bạc chi tiết, thống nhất quản lý bách tính Lăng Đô Thành đến nương nhờ, để tiện phát lương thực.

Ngày thứ hai, bình minh sắp đến, Chu Hưng Vân không hề tình nguyện chui ra khỏi chăn, cùng Nhiêu Nguyệt muội tử ngồi bên lề đường, xét duyệt cư dân Lăng Đô Thành cải tà quy chính.

Chu Hưng Vân vốn còn muốn để cư dân Lăng Đô Thành chờ thêm một lát, đợi đến khoảng chín giờ sáng mới chậm rãi đi tiếp đãi họ. Một là gián tiếp nói cho cư dân Lăng Đô Thành biết, cơ hội gia nhập phe hoàng thất để chia sẻ lương thực dự trữ là rất khó có được, mong họ hãy trân trọng. Hai là Chu Hưng Vân muốn ở bên cạnh Tiểu Manh Vật thêm một lát...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1027
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.