Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 3993 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1010
Đẹp, thật sự là rất đẹp

❊ ❊ ❊

“Hóa ra mục tiêu của Châu mục đại nhân là ta.” Chu Hưng Vân thản nhiên bước lên trước, một tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Hàn Thu Linh. Đã biết rõ thân phận của mình, Chu Hưng Vân cũng lười che giấu, dù sao đêm nay cả hai bên đều sẽ ngả bài phân thắng bại…

Chỉ là, Hàn Thu Linh có chút không hài lòng với cử chỉ cợt nhả của Chu Hưng Vân, dù sao nàng cũng là công chúa, thằng nhóc này dám ngang nhiên ôm nàng trước mặt bao người, rõ ràng là không có tôn nghiêm. Thế nhưng, Hàn Thu Linh tỉ mỉ suy nghĩ lại, trước đó nàng đã bị bách tính thành Lăng Đô khinh rẻ ở đây, Kình Thiên Hùng căn bản chẳng coi nàng ra gì, uy nghi hoàng thất gì đó sớm đã không còn nữa.

“Điều này thật ngoài dự liệu của ta. Uổng công ta tốn bao tâm tư bắt công chúa điện hạ khuất phục, lại không ngờ, thiếu niên thần y, Thái tử thiếu phó, Phò mã đô úy lừng danh kinh thành, lại là một tên lãng tử khét tiếng trong giang hồ.” Đêm nay, lần đầu tiên Kình Thiên Hùng dùng ánh mắt chính diện nhìn Chu Hưng Vân, giờ hắn mới hiểu ra, vì sao đầu năm nay Tây Cảnh Quận vương lại xúi giục họ phái người đến Kiếm Thục sơn trang thảo phạt tên lãng tử này.

Hóa ra, cản trở Hàn Thu Linh về kinh chỉ là giả, diệt trừ Chu Hưng Vân mới là ý định thực sự. Tên này giấu nghề quá sâu, suýt chút nữa hắn cũng bị gã lừa.

Kình Thiên Hùng trầm mặc dõi mắt nhìn Chu Hưng Vân, từ việc Hàn Thu Linh vừa rồi đứng sóng vai cùng Chu Hưng Vân, thái độ tự tin không chút sợ hãi trước nguy nan đó, có thể thấy Chu Hưng Vân đã trở thành chỗ dựa tinh thần của Hàn Thu Linh.

Chỉ cần có Chu Hưng Vân ở bên cạnh Hàn Thu Linh, Hàn Thu Linh sẽ không khuất phục hắn.

Thảo nào hơn nửa tháng trước, khi hắn đưa Hàn Thu Linh đến quảng trường nhộn nhịp ở thành Lăng Đô, để bách tính thành Lăng Đô sỉ nhục nàng, Hàn Thu Linh lại cứng rắn đứng ra, không chút nao núng đối đầu với hàng vạn dân chúng. Có lẽ tất cả là vì, Chu Hưng Vân đang đứng ngay bên cạnh nàng, thầm lặng cổ vũ và ủng hộ nàng…

Kình Thiên Hùng dừng lại một chút, lập tức cất giọng lạnh lùng đầy địch ý: “Công chúa điện hạ thật sự tâm đầu ý hợp với ngươi, hoàn toàn không coi ta ra gì.”

“Vấn đề ngoại hình thôi, tiểu sinh tuấn tú, công chúa điện hạ thích thì chịu thôi… Á! Tiểu Thu Thu, sao nàng lại ngang ngược hơn cả Túc Dao thế này? Ta chỉ giả vờ chút thôi, còn chưa kịp trêu chọc nàng mà, sao nàng lại nhéo bụng ta.”

Chu Hưng Vân đột ngột gào lên, gã hiếm khi gặp được một người xấu hơn mình… à phi! Gã hiếm khi được thể hiện phong độ trước mặt mọi người, Hàn Thu Linh lại không để gã nói hết câu đã ra tay nhéo da gã, thật là quá đáng.

“Vẫn chưa mà.” Nhiêu Nguyệt khẽ cười. Chu Hưng Vân nói "vẫn chưa", nói cách khác, gã đang chuẩn bị trêu chọc Hàn Thu Linh, chỉ là chưa kịp nói hết câu thì Hàn Thu Linh đã chặn họng gã.

Hàn Thu Linh quá hiểu cái tính nết của Chu Hưng Vân, những lời tiếp theo của tên này mười phần thì chín phần là: công chúa điện hạ chính là thích ta thế này thế kia, nói mấy lời sáo rỗng khó lọt tai.

“Xem ra các ngươi hoàn toàn không nhận thức được tình cảnh của bản thân.” Kình Thiên Hùng nhìn thái độ cợt nhả của Chu Hưng Vân, trong lòng không khỏi vô cùng phẫn nộ, thằng nhóc không biết trời cao đất dày này, hoàn toàn không coi hắn ra gì, thật sự là không biết sống chết.

“Không, người không nhận thức được tình cảnh bản thân không phải là chúng ta, mà là các vị ở đây.” Chu Hưng Vân hiên ngang đối đầu với Kình Thiên Hùng.

Xem thường đối thủ từ góc độ chiến lược, coi trọng đối thủ từ góc độ chiến thuật, đây là kiến thức cơ bản khi đối đầu với kẻ địch. Tất nhiên, những kiến thức này đối với Chu Hưng Vân đều là lời nhảm nhí, dù sao lý do gã xem thường Kình Thiên Hùng chẳng liên quan gì đến chiến thuật chiến lược cả, thuần túy là nhất thời mồm mép tép nhảy.

“Cung chủ Y Sa Bối Nhĩ, bà đặt cược vào người này, thật sự ổn chứ?” Cung chủ Linh Xà cung Hằng Ngọc đột ngột chen lời hỏi Y Sa Bối Nhĩ. Khoảnh khắc biết Chu Hưng Vân là Thái tử thiếu phó, Hằng Ngọc mới thực sự hiểu rõ, tại sao vị Cung chủ Huyền Băng cung vốn luôn cao cao tại thượng lại kết hôn ước với tên lãng tử này.

“Cung chủ Linh Xà cung hà tất phải lo lắng cho tiểu nữ tử.” Y Sa Bối Nhĩ mỉm cười búng tay, ngọn lửa bao quanh dưới chân họ lập tức bị đóng băng tắt ngấm, chỉ còn lại một vòng lửa phía ngoài cùng.

Như vậy, phe ta có thể nhìn rõ kẻ địch, còn tầm nhìn của kẻ địch lại u ám.

“Lời hay đã nói hết rồi, Cung chủ Y Sa Bối Nhĩ cứ khăng khăng đối đầu với chúng ta, vậy ta đành đắc tội rồi.”

Hằng Ngọc nhắm chuẩn cơ hội, đột ngột lao tới, tấn công Chu Hưng Vân đang đứng ra ngoài.

Trước đó Chu Hưng Vân luôn đứng giữa đội ngũ khiến họ không tìm được cơ hội tốt để ra tay, giờ Chu Hưng Vân lại dám bước ra đối đầu với Kình Thiên Hùng, chẳng khác nào tự dâng cơ hội tấn công cho họ.

Hàn Thu Linh vô cùng quan trọng đối với Kình Thiên Hùng, không được phép có chút tổn thương nào, họ muốn vây giết Chu Hưng Vân lại phải tránh làm tổn thương Hàn Thu Linh, nên chỉ có thể tìm cơ hội ép Chu Hưng Vân rời xa Hàn Thu Linh càng xa càng tốt.

Hằng Ngọc dương đông kích tây, bề ngoài như tấn công Y Sa Bối Nhĩ, nhưng thực chất sau khi ra chiêu lại đột ngột đổi hướng, đánh về phía Chu Hưng Vân.

Tuy nhiên, ngay khi Hằng Ngọc cấp tốc áp sát Chu Hưng Vân, một tia hàn mang lướt qua dưới ánh trăng, đánh thẳng về phía cổ họng hắn.

Trong tình thế cấp bách, Hằng Ngọc buộc phải xoay người nghênh chiến, chém rơi mũi tên bắn tới.

“Là kẻ nào!” Đòn tấn công của Hằng Ngọc bị cắt đứt, lập tức quát lên về phía hướng mũi tên bắn tới.

Võ giả đi theo Kình Thiên Hùng vốn định nhân lúc Hằng Ngọc ép lùi Chu Hưng Vân mà cùng nhau bao vây tấn công Hàn Thu Linh và những người khác, lúc này cũng vì tình huống đột phát mà dừng bước chân xung phong theo chỉ thị của Kình Thiên Hùng.

Thú thật, Kình Thiên Hùng cũng bị mũi tên đột ngột này làm kinh ngạc…

Nhóm người Chu Hưng Vân vậy mà có viện quân? Điều này thật không thể tin nổi!

Tuy nhiên, dù rất khó tin, nhưng trong con hẻm tối tăm của quảng trường nhộn nhịp, đột nhiên lao ra một toán người, lướt đi trong không trung đáp xuống bên cạnh nhóm người Chu Hưng Vân.

Kình Thiên Hùng vô cùng kinh ngạc, không ngờ trong vòng vây trùng điệp của họ lại còn có người lẻn được vào quảng trường nhộn nhịp.

Nguyên nhân dẫn đến tình huống này có lẽ chỉ có một, đó là đối phương đã ẩn nấp tại quảng trường nhộn nhịp thành Lăng Đô sớm hơn người của hắn.

“Khà khà, hắn sợ ngốc rồi kìa.” Kha Phù phát ra tiếng cười quái dị, có lẽ thấy bộ dạng kinh ngạc trố mắt của Kình Thiên Hùng rất thú vị.

Cùng lúc đó, Hứa Chỉ Thiên thong thả bước lên đài, đứng trước Chu Hưng Vân và Hàn Thu Linh, bình tĩnh nói với Kình Thiên Hùng: “À lala, hóa ra bao nhiêu binh lính và cao thủ tụ tập ở quảng trường nhộn nhịp là để tập kích đêm công chúa điện hạ.”

Lúc này Hứa Chỉ Thiên đang đối lập với Kình Thiên Hùng, nét mặt nghiêm nghị không chút cười cợt, khác hẳn với thái độ vô hại thường ngày.

Chu Hưng Vân nhìn sinh vật nhỏ trước mắt đang không chút biểu cảm, hoàn toàn không có khí chất của một sinh vật nhỏ dễ thương, không khỏi cảm thấy có một hương vị khác lạ, thầm khen ngợi Hứa Chỉ Thiên nghiêm túc không cười kia cũng có uy áp của nữ mưu sĩ cao lãnh.

Hay nói đúng hơn, khi Hứa Chỉ Thiên ở bên gã luôn tỏ ra thân thiện, gặp ai cũng nở nụ cười gần gũi, khiến Chu Hưng Vân chưa từng thấy được khí thế khi sinh vật nhỏ cự tuyệt người khác.

“Cháu gái Thái phó, không ngờ ngay cả cô cũng tới, xem ra thu hoạch đêm nay vượt xa tưởng tượng của ta.” Kình Thiên Hùng cảnh giác nhìn quanh quảng trường nhộn nhịp, đề phòng ngoài nhóm người Hứa Chỉ Thiên ra còn có viện quân khác đến giúp Hàn Thu Linh.

May thay, sau khi quan sát kỹ lưỡng, ngoài hơn mười người Hứa Chỉ Thiên ra, không còn ai khác ở quảng trường nhộn nhịp.

Thế nhưng, khi Kình Thiên Hùng thầm khánh hạnh vì không có thêm cao thủ viện trợ nào đến giúp Hàn Thu Linh, cũng lờ mờ cảm thấy kỳ lạ, thực lực của nhóm người Hứa Chỉ Thiên, mạnh nhất cũng chỉ là thiếu nữ trẻ tuổi đang cười khúc khích vừa rồi, một võ giả cấp Cực Phong… những người còn lại cơ bản đều chỉ có thực lực đỉnh tiêm, họ đến đây chẳng khác nào nộp mạng.

“Châu mục đại nhân có phải đang nghĩ, chúng ta liều lĩnh đến giúp công chúa điện hạ chẳng khác nào tự tìm đường chết?” Hứa Chỉ Thiên không cần tốn não cũng có thể đoán ra lý do khiến Kình Thiên Hùng lộ vẻ nghi hoặc, bèn tự tin nói: “Châu mục đại nhân thấy chúng ta giống kẻ mãng phu hữu dũng vô mưu sao?”

Hứa Chỉ Thiên đột ngột xuất hiện cùng hơn mười mỹ nữ, thật sự khiến Kình Thiên Hùng và những kẻ khác thấy bối rối.

Mộ Nhã, Ninh Hương Di, Mục Hàn Tinh, Trịnh Trình Tuyết, Đường Viễn Doanh, Hiên Tịnh, Tuần Huyên, Phương Thục Thục, Hiên Viên Phong Tuyết, Ngu Vô Song, Chu Linh, đều là những đối thủ không đáng kể, họ bất ngờ chui ra, tiến vào vòng vây thập diện mai phục, quả thực là đến dâng thịt…

Khi Huyền Dương Thiên Tôn, Hằng Ngọc, Thẩm Tuyền vân vân, tất cả nam giới đang vây quanh Hàn Thu Linh nhìn thấy nhiều tuyệt sắc giai nhân cùng xuất hiện, trong chốc lát đều mất hồn mất vía, dán mắt ngắm nhìn người đẹp, thầm nghĩ đêm nay nếu thành công bắt được họ, vậy chắc chắn sẽ là…

Chỉ có Kình Thiên Hùng là định lực khá tốt, vẫn bình tĩnh không chút lay động đáp lại câu hỏi của Hứa Chỉ Thiên: “Tài danh của tài nữ thành Phất Cảnh, dù ở tận Bắc Cảnh cũng lừng lẫy, ta đương nhiên không cho rằng các ngươi sẽ hành động lỗ mãng. Nhưng… dù các ngươi có kế hoạch khác, đêm nay cũng không thể thoát khỏi vòng vây của chúng ta!”

Kình Thiên Hùng thực sự không nghĩ ra Hứa Chỉ Thiên có cách gì để giải vây? Việc duy nhất cô ta có thể làm lúc này là giương oai dọa nạt.

“Châu mục đại nhân vẫn tự tin như ngày nào.” Tuần Huyên lúc này tháo khăn che mặt, từ phía sau đám đông bước ra. Nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của nàng như viên dạ minh châu trong đêm khuya, tức thì trở thành tiêu điểm, thu hút mọi ánh nhìn.

Những binh lính vốn đang giơ cao binh khí, sẵn sàng khai chiến, đều không tự chủ được mà hạ tay xuống khi nhìn thấy Tuần Huyên, không nỡ dùng mũi thương nhọn hoắt chĩa vào giai nhân khuynh thành, sợ rằng lợi khí trong tay mình sẽ làm tổn thương Tuần Huyên.

Cho đến khoảnh khắc Tuần Huyên xuất hiện, Kình Thiên Hùng cuối cùng cũng động lòng, hai nắm tay vô thức siết chặt: “Ngươi là di cô của Tuần Châu mục. Người phụ nữ khiến Hoàng thập lục tử vì đó mà mất kiểm soát, quả nhiên là ngươi…”

Sắc đẹp của Tuần Huyên không phải người thường có thể cưỡng lại, Chu Hưng Vân tin rằng, lúc này nếu Tuần Huyên nói một câu: "Ai có thể giết Kình Thiên Hùng, ta sẽ làm nữ nhân của kẻ đó", thì trong số những nam nhân tại đây, ước chừng sẽ có hơn một nửa quay giáo đối đầu. Một nửa còn lại thì sẽ tìm cách ngư ông đắc lợi…

“Đẹp! Thật sự là rất đẹp! Uổng cho ta bôn ba giang hồ bao nhiêu năm, vậy mà chưa từng gặp người phụ nữ nào xinh đẹp nhường này.”

Khi nghe thấy câu này, chỉ phân tích từ mặt chữ, Kình Thiên Hùng, Huyền Dương Thiên Tôn đều vô thức cho rằng đây là lời phát biểu của Hằng Ngọc, thế nhưng… suy đoán từ giọng nói, những lời kích động này lại xuất phát từ miệng Thẩm Tuyền.

Thẩm Tuyền lập tức bị vẻ đẹp của Tuần Huyên chinh phục, không kìm lòng được mà thốt lên khen ngợi.

“Dù ta có đẹp đến đâu, cũng chỉ có một người. Đêm nay nếu các ngươi thắng, Kình đại nhân định ban ta cho ai? Hay là, Kình đại nhân vẫn còn nhung nhớ ta, không tiếc dùng mọi thủ đoạn, thậm chí hại ta nhà tan cửa nát, cũng muốn chiếm ta làm của riêng.” Tuần Huyên sắc mặt lạnh lùng, vô cảm nhìn chằm chằm Kình Thiên Hùng nói.

Nếu là trước kia, Tuần Huyên có lẽ thật sự sẽ nói một câu: ai có thể thay ta giết Kình Thiên Hùng, đời này ta làm nữ nhân của người đó, dùng mọi cách phục vụ ngươi.

Nhưng, Tuần Huyên của ngày hôm nay đã hứa với Chu Hưng Vân, nàng sẽ không vì báo thù mà tiếp tục chà đạp bản thân. Thế nhưng, trong điều kiện không hy sinh bản thân, dùng mỹ nhân kế để khiêu khích đối phương, thì không vấn đề gì cả.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:993
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.