Thiên Đường Tiền Xu Tập 2

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trà hiếu khách

❊ ❊ ❊

Midori sống độc thân. Chị sống một mình từ lâu lắm rồi. Chị vốn nghĩ ở một mình tha hồ thoải mái nhưng thỉnh thoảng, có những lúc chị cũng thấy buồn.

Buồn thật. Buồn thật. Trong căn phòng trống trải không người, có những khi chị buồn đến chết đi được. Giá như có ai đó ở đây. Chỉ cần có ai đó ở bên là chị mãn nguyện lắm rồi.

Nhưng chẳng có ai cả. Những lúc như vậy, chị lại ra ngoài mua sắm, dùng bữa ở nhà hàng sang trọng hoặc đi xem hòa nhạc cho khuây khỏa.

“Thấy chưa, sống độc thân hay mà. Chồng con vào rồi làm sao có thể mua sắm đồ đạc cho bản thân hay ăn một bữa trưa sang chảnh thế này chứ.”

Midori vẫn tự an ủi mình như vậy đấy.

Chuyện xảy ra vào một ngày Chủ nhật nọ. Hôm đó Midori thấy buồn bã hơn hẳn mọi khi.

“Phải đi mua sắm thôi.”

Midori tới trung tâm mua sắm yêu thích và bắt gặp ngay một chiếc khăn trải bàn tuyệt đẹp ở cửa hàng đầu tiên chị ghé vào. Tấm khăn thêu những bông hoa violet xinh xắn trên nền màu kem lọt vào mắt xanh của Midori ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chị mua nó liền tay.

Ở cửa hàng bán đồ tạp hóa nhập khẩu Midori ghé vào sau đó, chị lại tìm được một bộ ấm trà cực kỳ hoàn hảo. Những dây thường xuân trang trí màu xanh ánh vàng lộng lẫy thướt tha uốn lượn trên ấm và những tách trà. Kích cỡ và cả hình dáng bộ ấm cũng vừa như in với sở thích của Midori. Tất nhiên Midori cũng mua bộ ấm chén ấy.

Không ngờ lại tìm thấy nhiều món đồ tuyệt vời như vậy. Ngày hôm nay thật là may mắn. Mua được khăn trải bàn lại thêm ấm chén, có lẽ nào...

Lòng khấp khởi hy vọng, Midori quyết định tới Verde, tiệm bánh ngọt khoái khẩu của chị.

Tới trước cửa hàng, Midori hít một hơi thật sâu. Thật ra chủ tiệm bánh này là bạn cùng lớp với chị hồi tiểu học. Cậu ta tên Yamamoto Akira. Mặt cậu ta thô kệch nên mọi người thường gọi cậu là Gocchi.

Midori rất ngại anh chàng Gocchi này. Hồi nhỏ, cậu ta suốt ngày trêu chọc khiến chị phát khóc. Thành ra lúc Gocchi chuyển trường hồi đầu cấp hai, chị vui mừng khôn tả.

Chị đã nghĩ sẽ không bao giờ phải gặp lại cậu ta nữa. Vậy mà họ lại tái ngộ sau mười năm. Chỉ vừa nhìn qua chị đã nhận ra cậu ta ngay. Chẳng những thế, giờ cậu ta còn là chủ một tiệm bánh ngon trứ danh. Cuộc đời đúng là chẳng biết thế nào mà lần, Midori thở dài.

May mắn là cậu ta hình như không nhận ra Midori. Có lẽ cậu ta chỉ nghĩ chị là một vị khách đam mê bánh ngọt bình thường, thành ra Midori cũng thấy an tâm phần nào.

Được rồi, không có gì phải sợ cả. Midori mở cánh cửa.

“Xin chào.”

“Kính chào quý khách!”

Gocchi mỉm cười rất tươi. Hừm, trông bộ mặt tươi cười đó kìa. Người đâu mà vô tâm vô tính, đến đứa bạn cùng lớp hồi xưa mình thường xuyên bắt nạt cũng không nhớ nổi. Midori rủa thầm trong bụng. Bánh mà không thuộc loại hảo hạng thì nhất định chị chẳng thèm đặt chân tới cửa hàng này đâu.

Vừa nghĩ, Midori vừa ngó vào quầy trưng bày. Đúng là kỳ tích, món bánh kem trứ danh lúc nào cũng bán sạch bay hôm nay lại còn một chiếc.

“Tuyệt vời!”

Midori mạnh tay mua luôn chiếc bánh kem to kia cộng thêm hai món bánh quy giòn rụm khác nữa. Midori bất giác mỉm cười vui sướng, Gocchi thấy vậy cũng cười toe toét. Lập tức Midori thấy điên tiết.

Gì chứ! Chắc hắn đang nghĩ mình là đồ tham ăn đây mà! Tên đáng ghét!

Thế nhưng vừa ra khỏi cửa hàng, mọi bực dọc trong lòng chị đều tan biến hết.

Quên chuyện về tên đó đi. Hôm nay mua sắm vậy là cũng đủ rồi. Nhanh về nhà còn ăn bánh nào.

Midori vui vẻ bước đi. Đầu tiên chị sẽ trải tấm khăn lên bàn. Sau đó bày biện bánh kem, bánh quy, pha trà...

“Ôi không!”

Midori chợt đứng khựng lại. Chị quên khuấy mất là nhà đã hết hồng trà.

Làm sao bây giờ. Chị còn trà xanh và trà lúa mạch. Hay uống tạm trà xanh nhỉ? Không, không được. Bộ ấm trà đẹp thế này thì phải có hồng trà chứ. Trà nhúng lại càng không được. Nhất định phải là loại trà thơm phức, đựng trong hộp nghiêm chỉnh.

Hơi mất công một chút, nhưng đành quay lại mua hồng trà vậy. Vừa quay lưng, Midori nhận ra có một cửa hàng nhỏ trong góc con hẻm.

Hình như là tiệm bánh kẹo. Chị đã có bánh rồi, tiệm bánh kẹo đó chắc cũng chẳng bán trà đâu. Kệ nó vậy.

Bụng nghĩ vậy nhưng chẳng hiểu sao Midori lại bước về phía cửa tiệm bánh kẹo Thiên đường tiền xu ấy.

Tới gần, chị thấy vô số loại bánh kẹo được bày bán. Tất thảy toàn những thứ bánh kẹo Midori chưa thấy bao giờ.

Midori bỗng thấy hồi hộp. Tự nhiên chị thấy rất muốn mua một thứ gì đó. Nhưng biết mua gì đây?

“Quý khách đang tìm gì vậy?”

Nghe thấy có người gọi mình, Midori suýt chút nữa đánh rơi chiếc bánh ngọt yêu quý.

Chị quay lại thì bắt gặp một người phụ nữ to lớn đứng ngay sau lưng. Thân hình đồ sộ của người này trông chẳng kém một ngọn đồi nhỏ là bao. Người phụ nữ gây ấn tượng vô cùng mạnh, một phần có lẽ là do bộ kimono màu đỏ tím điểm xuyết họa tiết đồng xu cổ cỡ đại chị ta đang vận trên mình. Tóc chị ta bạc trắng, nhưng dày và mượt tới mức người khác phải ghen tị. Trên đó còn cài vô số những chiếc trâm đính hạt thủy tinh lấp lánh.

Dù tóc chị ta bạc trắng nhưng mặt lại căng mịn không một nếp nhăn, trông chị ta còn trẻ hơn Midori thiều. Song khí chất mới là thứ Midori thua xa. Midori thấy mình như đã biến thành một phụ nữ yếu đuối, nhỏ bé.

Người phụ nữ chăm chú ngắm nhìn Midori lúc này còn đang rụt rè rồi mỉm cười.

“Xin lỗi đã khiến quý khách kinh ngạc. Ta là Beniko, chủ tiệm. Quý khách mong muốn gì nào? Thiên đường tiền xu luôn tự hào có rất nhiều mặt hàng. Chắc chắn chúng sẽ biến mong muốn của quý khách thành hiện thực.”

Nghe thấy chủ tiệm tự tin nói vậy, Midori nhớ ra thứ mình đang cần.

“À, tôi đang muốn mua hồng trà...”

“Ồ, vậy sao.”

Người phụ nữ gật đầu, mắt không rời khỏi Midori. Cái nhìn bí ẩn như thể xuyên thấu tâm can Midori. Rồi chị ta phá lên cười.

“Quý khách thực sự rất may mắn đấy. Đúng lúc cửa tiệm của ta đang có sẵn một loại trà vô cùng phù hợp với quý khách. Quý khách hãy nhìn xem.”

Bà chủ tiệm lấy một chiếc hộp hình vuông từ trên giá xuống đưa cho Midori.

Trên hộp màu vàng ấy vẽ cảnh rất nhiều người đang tụ tập uống trà. Họ đến từ khắp nơi trên thế giới. Họ ngồi đó, vui vẻ vừa trò chuyện vừa thưởng trà.

“Đây là Trà hiếu khách. Mùi vị và hương thơm đều tuyệt hảo. Quý khách thấy thế nào? Nếu quý khách không ưng, ta có thể tìm một loại trà khác.”

Sao lại không ưng cho được? Ngay khi nhìn thấy hộp trà, Midori đã muốn mua rồi.

“Tôi, tôi sẽ mua. Bao nhiêu tiền vậy ạ?”

“Một yên thôi.”

“Sao cơ ạ?”

Midori tưởng mình nghe nhầm. Làm gì có chuyện hộp trà giá một yên chứ. Dù đây có là tiệm bánh kẹo đi chăng nữa cũng không thể có giá đó được.

Vậy mà bà chủ tiệm chỉ cười khùng khục.

“Đồng xu của ngày hôm nay là đồng một yên. Vì vậy ta sẽ bán hộp trà này với giá một yên. Đây là quy định của tiệm Thiên đường tiền xu. Quý khách chớ có nghĩ ngợi gì nhiều, hãy cứ nghĩ cho bản thân mình thôi. Trà hiếu khách giá một yên... Vậy quý khách thấy sao?”

Bị gặng hỏi, Midori vội lấy đồng một yên ra trả.

“Vâng. Đúng là đồng một yên năm Bình Thành thứ hai mươi rồi. Vậy, xin mời quý khách... Chúc quý khách thưởng trà ngon miệng.”

Chuyến mua sắm của Midori đã kết thúc như thế.

Midori tức tốc trở về nhà. Trước tiên chị đặt đồ đạc xuống, rồi lấy hộp Trà hiếu khách ra ngắm nghía khắp lượt.

Chiếc hộp đẹp mê người. Những người được vẽ trên hộp trông thực sự hạnh phúc. À, những người này đang chơi nhạc cụ. Một số khác thì đang nâng ly chúc mừng. Ôi, như thể chị đang nghe thấy tiếng nhạc và tiếng cười nói nhộn nhịp vậy.

Có khi ở đáy hộp cũng vẽ hình gì đó cũng nên. Chị lật hộp lên xem thử thì thấy có hướng dẫn sử dụng.

Có khi nào bạn cảm thấy trái tìm mình trống trải không? Có khi nào bạn cảm thấy mọi thứ sụp đổ như cát bụi chưa? Vào những lúc như thế, món trà này sẽ giúp bạn. Nếu rót Trà hiếu khách vào tách trà dành cho khách, người bạn chữa lành nỗi cô độc và sưởi ấm trái tim bạn sẽ tới. Chúc bạn thưởng trà ngon miệng!

“Nghĩa là phải chuẩn bị hai cái tách rồi rót trà vào cả hai đúng không nhỉ? Rồi bạn bè sẽ xuất hiện? Sao nghe điên rồ thế nhỉ.”

Ấy vậy mà giờ chị lại muốn thử làm cái điều điên rồ ấy mới chết chứ.

Midori chuẩn bị pha trà. Chị đặt ấm đun nước lên bếp, trong lúc chờ nước sôi, chị trải tấm khăn mới mua lên bàn, bày biện bánh kem và bánh quy vào đĩa thật đẹp.

Chị vừa đặt hai tách trà mới mua xuống bàn thì nước sôi. Midori mở nắp hộp trà. Bên trong hộp đầy ắp lá trà, vừa mở nắp một hương thơm ngào ngạt đã bay khắp phòng.

Mùi hương này tươi mới, dễ chịu mà lại đậm đà. Midori chưa bao giờ ngửi mùi nào thế này cả. Chỉ cần ngửi mùi hương này là đã cảm thấy mọi thứ đều viên mãn rồi. Hẳn là do trà còn nguyên lá đây mà. Rót nước sôi vào sẽ còn tuyệt vời hơn.

Midori háo hức cho lá trà tương đương bốn tách đầy vào trong chiếc ấm to rồi thêm nước sôi. Hai phút sau, chị nghiêng ấm về phía tách.

Một thứ trà màu hổ phách hoe đỏ chảy xuống tách trà. Màu sắc rất đẹp. Trong suốt nhưng đậm đặc. Tùy vào sắc độ ánh sáng có thể nhìn ra màu đỏ thẫm hay vàng sáng. Lại thêm hương thơm ngào ngạt nữa. A, thích quá đi mất. Loáng một cái, tâm trạng Midori đã vui vẻ hẳn lên.

Chẳng những thế, chị còn muốn trò chuyện cùng ai đó nữa cơ. Một người luôn cười thật tươi và kể thật nhiều chuyện vui cho chị nghe. Giá mà bây giờ có một người bạn như thế ở đây nhỉ.

Chị vừa nghĩ vừa rót trà vào chiếc tách kia. Pập, bỗng một âm thanh như tiếng mở nút chai vang lên. Thế rồi, một ông cụ to béo đứng chình ình ngay trước mặt chị.

Ông cụ mặc một chiếc áo len màu xanh lục đậm thời thượng, đầu đội chiếc mũ nồi màu ghi. Ông có bộ râu dài trắng phơ, hai má ửng đỏ tựa những quả táo, đôi mắt sáng lấp lánh.

Midori hoảng hốt trước sự xuất hiện của ông cụ xa lạ. Nhưng chị không bỏ chạy hay la hét. Chị không thể làm vậy. Bởi chị đã có cảm tình với khuôn mặt thân thiện và hóm hỉnh ấy của ông mất rồi.

Ông cụ bước tới chỗ Midori, miệng cười tươi.

“Hay quá. Ta đang nghĩ giá mà có ai đó mời đến uống trà. Cảm ơn cháu đã mời ta. Ta sẽ tận hưởng niềm hạnh phúc này.”

Ông cụ cúi đầu lịch sự. Ngay cả cử chỉ ấy trông cũng vô cùng nhã nhặn. Midori cũng bất giác nở nụ cười. Với một người như thế này chị chỉ có thể đáp lại rằng:

“Xin mời ông. Ông hãy ngồi xuống đi ạ.”

Ông cụ và Midori cùng ngồi xuống, sau đó hai người vui vẻ thưởng trà. Trà ngon hết chỗ chê, bánh kem và bánh quy cũng vậy. Nhưng chị thích nhất vẫn là cuộc trò chuyện cùng ông cụ.

Ông ăn uống chẳng hề khách sáo, ngược lại còn có vẻ rất tận hưởng là đằng khác. Ở bên cạnh người ăn uống ngon lành như vậy thật dễ chịu.

Hai người chuyện trò không ngớt, thế rồi Midori ngớ người khi biết thân phận thật sự của ông. Hóa ra ông chính là ông già Noel.

“Ồ vậy ạ? Cháu xin lỗi. Tại ông không mặc bộ đồ màu đỏ nên cháu không nhận ra.”

“Ha ha ha! Bộ đồ màu đỏ ấy là quần áo làm việc đặc biệt, cũng là bộ quần áo mồi của ta đấy. Ta chỉ mặc nó vào đêm Giáng Sinh thôi. Thông thường ta ăn vận bình dân như thế này này. Cháu thấy bộ dạng của ta hôm nay thế nào?”

“Đẹp lắm ạ.”

Nghe Midori khen, ông già Noel lại cười sung sướng. Họ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển mà không biết chán. Ông kể cho chị nghe nào tên của những chú tuần lộc mình đang nuôi, rồi ông làm gì trong kỳ nghỉ hè, hay chuyện những người lùn giúp ông làm ra những món quà, cả chuyện về nhà máy đồ chơi và đêm Giáng Sinh ông bận rộn thế nào nữa.

“Vậy đấy. Vất vả lắm. Chỉ một đêm đấy thôi mà ta phải đi vòng quanh thế giới. Nếu không có phép thuật của Giáng Sinh thì không thể thực hiện được đâu.”

“Phép thuật của Giáng Sinh?”

“Đúng thế. Giáng Sinh ban cho ta một loại ‘phép thuật thời gian’ đặc biệt. Nên với ta thời gian thông thường sẽ là một thứ rất khác. Chỉ có điều chuyện này là tuyệt mật nên ta không thể tiết lộ cho cháu thêm được.”

Ông già Noel nháy mắt với chị.

Khoảng thời gian vui vẻ thấm thoắt trôi qua, bánh kẹo trên bàn đã vơi đi nhiều. Trà trong ấm cũng đã cạn.

“Cháu chế thêm nước sôi nhé? Hay ông muốn uống trà mới ạ?”

Nghe Midori hỏi vậy, ông già Noel lắc đầu.

“Không cần đâu, vậy là đủ rồi. Ta chỉ có thời gian uống một ấm trà với cháu thôi, sắp tới lúc chia tay rồi. Ta đã rất vui, Midori ạ. Rất cảm ơn cháu đã mời ta đến.”

“Không đâu ạ, cháu phải cảm ơn ông mới đúng. Thực sự cháu cũng đã rất vui.”

“Vậy chúng ta nâng chén lần cuối nhỉ.”

Ông già Noel nâng tách trà lên, Midori cũng làm theo.

“Vì quãng thời gian vui vẻ!”

“Cạn chén!”

Sau đó hai người uống cạn tách trà cuối cùng.

Khi Midori đặt tách trà xuống thì ông già Noel đã biến mất. Hẳn là ông đã trở về ngôi làng bí mật ẩn trong rừng sâu ở phương Bắc rồi.

Lạ thay, chị không cảm thấy buồn mà trái lại còn rất mãn nguyện. Nhờ khoảng thời gian nói chuyện vui vẻ với ông già Noel mà nỗi buồn trong chị đã tan biến sạch. Giờ đây chị vô cùng hạnh phúc.

Midori vừa hồi tưởng lại cuộc trò chuyện với ông già Noel vừa bắt tay vào dọn dẹp, miệng khẽ ngâm nga một giai điệu.

Từ đó trở đi, mỗi khi buồn phiền hay bực bội, Midori lại pha Trà hiếu khách gọi những người bạn trà tới.

Mỗi lần lại một vị khách khác nhau. Dường như những người được mời đến khác nhau tùy vào tâm tình của Midori.

Khi chị muốn trở nên thật phấn chấn, những vũ công phương Nam sẽ ghé chơi, biểu diễn cho chị xem những điệu nhảy sôi động nhiệt tình.

Rồi khi chị bỏ lỡ một buổi hòa nhạc chẳng hạn, nhạc công violon và nhà soạn nhạc xuất hiện, sau đó người thì diễn tấu, người viết cả nhạc tặng chị.

Hoặc khi chị chán nản vì thất bại trong công việc, một bà cụ khỏe khoắn đã tới động viên tinh thần chị, nói với chị bao lời tích cực.

Lại có lần, một hồn ma xanh xao đã hiện ra nhân dịp trời mưa lâm thâm. Midori và hồn ma ấy hầu như thẳng chuyện trò gì, chỉ ngồi đó lắng nghe tiếng mưa rơi, chậm rãi tận hưởng khoảng thời gian tĩnh lặng.

Trà hiếu khách thực sự đã đem lại cho Midori rất nhiều khoảnh khắc. Chị có thể trò chuyện với đủ kiểu người ngay tại nhà mình. Trên thế giới chắc chẳng có thứ nào tuyệt vời thế này nữa đâu. Đối với Midori, Trà hiếu khách là báu vật quý giá nhất.

Nhưng nói gì thì nói, Trà hiếu khách cũng chỉ là đồ uống. Uống nhiều đương nhiên sẽ hết.

Midori đã rất cẩn thận, dè sẻn từng chút một nhưng cuối cùng cũng đến lúc chỉ còn sót lại một lần pha.

Chị muốn đến tiệm bánh kẹo nọ mua thêm nhưng không được. Bởi Midori đã đi tìm mấy lần nhưng tiệm bánh kẹo Thiên đường tiền xu đã biến mất không chút dấu vết, tìm mọi nơi đều không thấy.

Chỉ còn một lần uống trà nữa. Lần uống trà cuối cùng. Chị sẽ để dành cho lúc thực sự tuyệt vọng.

Chẳng mấy sau đó, Midori đã bị nỗi trống vắng tột độ bủa vây. Chị thấy căn nhà này sao mà rộng quá đỗi. Nơi đây quá yên tĩnh. Chị muốn có ai đó ở bên. Không cần nói gì cũng được. Chỉ cần có người ở cạnh chị thôi. Chị muốn có cảm giác bình an ấy. Tất nhiên nếu có thể cùng nhau trò chuyện thì càng tuyệt vời. Một người hiền lành, biết quan tâm, cùng sở thích và hợp với chị. Chị muốn uống trà cùng người ấy. Ngay bây giờ.

Kìm mình không nổi, Midori quyết định pha nốt chỗ Trà hiếu khách cuối cùng. Chị đun nước sôi, đổ vào ấm.

Cầu trời. Làm ơn hãy xuất hiện đi.

Ước muốn của chị lập tức thành sự thực. Nhưng người xuất hiện lại là một nhân vật chị không hề ngờ tới.

“Ơ! Ơ kìa! Sao cậu lại ở đây!”

Midori thét lên như vậy cũng dễ hiểu thôi. Bởi người xuất hiện chính là Gocchi, ông chủ cửa hàng bánh ngọt Verde. Midori há hốc miệng ngạc nhiên.

Gocchi trông cũng ngạc nhiên không kém. Anh chớp mắt liên tục, nhìn Midori rồi lẩm bẩm “Chắc mình đang mơ rồi.”

Cực chẳng đã, Midori đành đẩy ghế ra mời.

“À, mời, mời anh ngồi. Ừm, hôm nay tôi đã tự nướng bánh. Anh nếm thử xem thế nào nhé?”

“... Tôi rất sẵn lòng.”

Ban đầu bầu không khí vô cùng gượng gạo, hai bên không nói chuyện với nhau mấy. Tại sao lại là người này cơ chứ, Midori than thầm.

Phải tìm chủ đề gì để nói mới được, Midori bèn vu vơ hỏi.

“À, tại sao anh lại quyết định trở thành thợ làm bánh vậy?”

“A, chuyện này... nói ra thì hơi xấu hổ.”

Gocchi mỉm cười như muốn lảng tránh rồi nhấp một ngụm trà. Bỗng nét mặt của anh thay đổi. Nụ cười xã giao biến mất, anh làm mặt nghiêm nghị, chăm chú nhìn Midori.

“Để tôi kể cho cô nghe vậy. Thật ra, hồi tiểu học tôi từng thích một cô gái. Nhưng tôi rất hay mắc cỡ. Để che đậy sự ngượng ngùng ấy, tôi đã bày rất nhiều trò tai quái. Nào là cho cô tấm da rắn lột xác, bỏ con ếch to vào ngăn đựng giày của cô.”

“Ừm...”

“Tôi muốn cô ấy chú ý đến mình. Nhưng đương nhiên tôi chỉ bị cô ấy ghét bỏ mà thôi. Nhưng chuyện đó lại càng làm tôi bực bội, thế là tôi đã nói xấu cô ấy... Tôi chỉ toàn làm cô ấy khóc thôi.”

Midori chăm chú nhìn Gocchi mỉm cười cay đắng. Chị cảm thấy nghẹn ngào trong lòng. Chị hồi hộp, hơi thở dồn dập.

Nhưng Gocchi nào có nhận ra tâm tư của Midori, tiếp tục nói.

“Sau đó, tôi đã chuyển trường trong khi vẫn bị cô ghét cay ghét đắng. Nhưng tôi không muốn tạm biệt cô ấy như vậy. Một lúc nào đó, nhất định chúng tôi sẽ gặp lại nhau. Gặp nhau rồi, nhất định tôi sẽ khiến cô ấy trở nên hạnh phúc.”

“Vì thế mà... anh mở tiệm bánh sao?”

“Đúng vậy. Cô ấy thích đồ ngọt lắm. Trở thành chủ tiệm bánh rồi, biết đâu một ngày nào đó cô ấy sẽ đến cửa hàng của tôi, ăn món bánh tôi làm. Tôi đã nghĩ thế đấy.”

Ngốc thật nhỉ, Gocchi ngượng ngùng lấy tay khẽ quệt đầu mũi.

“Chỉ vì không thể quên được tình cảm thời trẻ con mà trở thành thợ làm bánh. Vẫn biết chắc chẳng đời nào cô ấy lại tới cửa hàng của tôi đâu nhưng tôi cứ canh cánh trong lòng vậy đó. Tên cửa hàng của tôi cũng được lấy theo tên cô ấy. Verde trong tiếng Ý cónghĩa là màu xanh lục[1].”

Nói xong, Gocchi nhìn thẳng vào mắt Midori. Khoảnh khắc ấy, Midori ngộ ra tất cả. Hóa ra Gocchi đã biết mình là ai!

Im lặng một hồi, cuối cùng Midori cũng lên tiếng.

“Cậu, cậu biết từ khi nào vậy?”

“Ngay lần đầu tiên cậu tới cửa hàng của tớ. Vừa nhìn tớ đã nhận ra ngay. Rằng cậu chính là Midori hồi đó. Làm sao không nhận ra được cơ chứ? Nhưng cậu lại vờ như không biết. Lúc ấy tớ đã nghĩ có khi cậu vẫn còn rất giận tớ... Thế nên, muốn để cậu quay lại cửa hàng, tớ chỉ còn cách tận dụng hết khả năng của mình, làm ra thật nhiều loại bánh ngon. Nghĩ lại, cửa hàng của tớ làm ăn phát đạt được như hôm nay đều là nhờ Midori cả.”

Hai người nhìn nhau cười.

“Cả hai chúng ta đều chẳng thành thực gì nhỉ.”

“Ừ. Chúng ta chỉ có thể thành thực như thế này trong mơ thôi. Tiếc quá. Giá như đây là sự thật, không phải giấc mơ. Được vậy nhất định chúng ta sẽ trở nên thân thiết hơn...”

Gocchi vươn tay với lấy tách trà của mình, vẻ mặt đượm buồn.

Midori hoảng hốt. Tách trà của Gocchi chỉ còn lại một ngụm trà nữa. Uống hết chỗ này, Gocchi sẽ biến mất. Anh sẽ coi những gì đang xảy ra chỉ là một giấc mơ.

Nghĩ đến đó, Midori thấy ngực mình đau nhói. Đây là lần đầu tiên chị thấy đau lòng khi phải chia tay với một người khách.

Chị không muốn để anh ra về như thế này.

Khoảnh khắc sau đó, Midori vươn tay ra phía trước. Chị giật lấy tách trà trên tay Gocchi, nhanh nhảu nói.

“Trà của cậu nguội rồi phải không? Tớ rót trà mới nhé. Trà Nhật có được không?”

“Ừ. Cảm ơn cậu.”

“... Với lại, Yamamoto này.”

“Ơi?”

“Đây không phải là mơ đâu.”

“Hả?”

“Không phải cậu đang mơ đâu. Cậu thực sự đang ở nhà tớ. Thật đấy.”

Giật mình, Gocchi đứng bật dậy khỏi ghế. Khuôn mặt anh đỏ bừng trong chớp mắt.

Hai mắt của Gocchi như sắp rơi ra ngoài. Thấy vậy, Midori bật cười.

“Hôm nay tớ nấu món thịt hầm đấy. Cậu ở lại ăn cùng tớ nhé? Đổi lại, cậu làm món tráng miệng cho tớ được không, tớ sẽ vui lắm đấy.”

“Hả? À, à, ừ. Tớ sẽ làm! À không, cảm ơn cậu vì bữa ăn! Xem nào, nhưng tớ phải quay về cửa hàng lấy nguyên liệu đã... Cậu muốn ăn món tráng miệng gì?”

“Ừ nhỉ. Tiramisu nhé.”

“Tiramisu! Tớ biết rồi, tiramisu nhỉ! Ừm! Tớ đi lấy nguyên liệu ngay đây!”

Gocchi tất tả chạy ra ngoài. Hẳn anh cũng sẽ trở lại rất nhanh thôi.

Midori đỏ ửng mặt, bắt tay chuẩn bị bữa tối. Chị chẳng mảy may bận tâm tới hộp Trà hiếu khách rỗng không nữa.

Giả sử Midori mở hộp trà lần nữa và nhìn vào bên trong, thể nào chị cũng sẽ phát hiện ra. Dưới đáy chiếc hộp rỗng có viết những dòng chữ thế này:

Những lá trà cuối cùng sẽ ẩn chứa phép thuật cho một cuộc gặp gỡ định mệnh. Có thể người định mệnh của bạn sẽ xuất hiện. Tuy nhiên, bạn có thực sự kết nối được với người định mệnh của mình hay không thì còn tùy thuộc vào khả năng hành xử của bạn nữa...

* * *

Arima Midori. Bốn mươi ba tuổi. Người phụ nữ có đồng một yên năm Bình Thành thứ hai mươi.

❀ ❀ ❀

[1] Trong tiếng Nhật, “midori” có nghĩa là màu xanh lục.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.