Thiên Đường Tiền Xu Tập 2

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bim bim âm nhạc

❊ ❊ ❊

A, chẳng muốn đi tẹo nào!

Câu nói đó lấp đầy tâm trí Hibiki, văng vẳng bên tai cậu bé suốt quãng đường đi tới phòng học piano.

Mình không muốn đi học piano. A, không muốn đi đâu. Thể nào hôm nay Hibiki cũng sẽ lại bị mắng thôi. Thầy Sasaki nghiêm khắc mà. Hibiki muốn chơi piano thật giỏi. Giá như không cần phải học mà vẫn giỏi được thì tốt biết bao.

Hibiki lại thở dài thườn thượt. Đột nhiên cậu bé nghe thấy tiếng đàn piano.

“Hình như là bài ‘Hành khúc Thổ Nhĩ Kỳ’?”

Hibiki bất giác dừng chân. Tình cờ thế nào đây lại chính là bản nhạc cậu bé đang tập gần đây. Ai chơi đàn mà hay thế nhỉ? Từng thanh âm vui nhộn, tươi sáng như những bước nhảy tràn đầy sức sống vậy. Nghe còn hay hơn cả bài diễn tấu của thầy Sasaki ấy chứ.

Hibiki bước theo tiếng nhạc, rẽ vào một con hẻm. Hibiki nhìn thấy một cây đàn piano phía bên kia con hẻm lờ mờ tối. Một người phụ nữ to lớn mặc kimono đang say sưa chơi đàn. Hibiki tròn mắt ngạc nhiên trước quang cảnh kỳ lạ đó, chầm chậm tiến lại gần.

Người phụ nữ có tạng người thật sự to lớn. Nhìn còn to hơn cả cây đàn piano. Mái tóc người này bạc trắng, nhưng khuôn mặt lại trẻ trung. Bàn tay mũm mĩm uyển chuyển lướt nhanh trên những phím đàn tựa như có phép thuật.

Bản diễn tấu của người phụ nữ đã chiếm trọn trái tim của Hibiki.

Ôi, mình muốn chơi giỏi được như thế này! Biểu diễn được thế này mới thích chứ!

Trong lúc Hibiki còn đang mải mê suy nghĩ, bản nhạc đã kết thúc. Người phụ nữ mãn nguyện nhấc tay khỏi phím đàn, nhìn về phía cậu bé.

“Úi chà, thính giả đã đến đấy ư?”

Người phụ nữ này nói năng lạ lùng quá. Hibiki chẳng biết phải trả lời thế nào, ánh mắt cậu bé lảng đi chỗ khác. Người phụ nữ mỉm cười.

“Có người nghe ta chơi nhạc thế này, ta vui lắm. Cây đàn piano này cũng vậy, đúng là không còn gì phải hối tiếc nữa rồi.”

“Cây, cây đàn piano này là của cô ạ?”

“Không đâu. Một kẻ thô lỗ đã vứt bỏ nó. Nó bị coi là rác quá khổ đấy.”

Đúng là cây đàn piano có vẻ bị hư hỏng nhiều chỗ. Vậy mà người phụ nữ này vẫn có thể chơi nó hay đến thế. Càng nghĩ, cậu bé càng thấy người phụ này không giống người bình thường. Chắc chắn người này là một nghệ sĩ dương cầm đẳng cấp thế giới. Mặc dù cậu chưa từng thấy nghệ sĩ dương cầm mặc kimono bao giờ.

Hibiki còn đang mông lung suy nghĩ thì người phụ nữ đã nhẹ nhàng đóng nắp cây đàn piano lại.

“Tại sao cô lại chơi đàn ở chỗ này vậy ạ?”

“Cây đàn piano này đã gọi ta tới đây.”

“Cây đàn piano này á?”

“Đúng rồi. Nó không thích bị coi là rác. Nó muốn được ai đó chơi thêm một lần cuối. Nó muốn người đó sẽ chơi bản nhạc Mozart mà nó yêu thích. Ta thấy nó thật đáng thương nên đã quyết định chơi một bản.”

Nghe thấy vậy Hibiki hơi bối rối. Cây đàn piano đã gọi người này tới sao? Hay đầu óc người này hơi có vấn đề chăng? Nhưng người phụ nữ này nhất định là một nghệ sĩ dương cầm xuất sắc. Nếu có thể chơi đàn giỏi như người này, chắc chắn cậu sẽ không còn bị thầy Sasaki mắng nữa.

Hibiki bỗng thấy ghen tị với người phụ nữ, khẽ buột miệng thốt lên.

“... Giá mà cháu cũng chơi đàn giỏi được như cô nhỉ.”

Thấy người phụ nữ cứ chăm chăm nhìn mình, Hibiki so vai, miệng lí nhí.

“Cháu cũng đang tập bài này. Nhưng cháu chơi kém lắm. Cháu sợ thầy Sasaki nổi giận nên không muốn đến lớp... Giá mà cháu chơi giỏi được như cô thì hay biết mấy.”

“Cháu bé sẽ làm được đấy.”

Hibiki ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Người phụ nữ nở một nụ cười bí hiểm. Cô lẩm bẩm câu gì đó kiểu như “Không ngờ lại gặp được khách hàng may mắn ở nơi này”, đoạn thò tay vào ống tay áo kimono rồi lấy ra thứ gì đó. Thứ này trông giống một gói khoai tây chiên nhỏ, một mặt gói khoai có kẻ khuông nhạc. Như thể nó được cắt ra từ một bản chép nhạc vậy. Phía trên khuông nhạc ghi dòng chữ màu xanh lục nhạt “Bim bim âm nhạc”.

Hibiki thầm hét lên trong lòng.

Mình muốn thứ này!

Khoảnh khắc nhìn thấy món đồ, cậu bé cảm thấy ruột gan mình nóng bừng bừng. Chưa bao giờ Hibiki thèm muốn thứ gì đến vậy.

Thế rồi người phụ nữ thủ thỉ như hát vào tai Hibiki lúc này còn đang dán mắt vào món đồ.

“Quý khách mà ăn Bim bim âm nhạc này vào sẽ lập tức trở thành bậc thầy âm nhạc. Beniko này chơi được đàn piano như vậy cũng là nhờ ăn nó đấy.”

Thấy người phụ nữ hỏi có muốn thứ đó không, Hibiki gật đầu lia lịa. Cậu bé thậm chí không nói nên lời. Người phụ nữ đã chìa sẵn một tay ra.

“Bim bim âm nhạc vị Mozart. Giá chỉ có mười yên thôi. Mua hay không là tùy cháu trai. Thế nào?”

Tất nhiên là Hibiki mua rồi. Cậu bé vội vàng rút ví ra. Vừa hay có đồng mười yên trong đó, Hibiki đưa luôn đồng xu ấy cho người phụ nữ. Người phụ nữ vừa nhìn thấy đồng mười yên đã nhoẻn miệng cười.

“Đồng xu của ngày hôm nay là đồng mười yên của năm Bình Thành thứ mười ba. Quả nhiên cháu trai là vị khách may mắn của ngày hôm nay. Vậy, Bìm bim âm nhạc của cháu đây.”

Hibiki gần như giật lấy gói bim bim người phụ nữ đưa cho. Cậu bé cảm thấy lâng lâng vui sướng, cảm giác lên tiên là thế này sao.

Hay quá, hay quá! Nó đã thuộc về mình! Bim bim âm nhạc đã thuộc về mình!

Lúc Hibiki trấn tĩnh lại, cậu bé nhận ra chỉ có mình mình ở đó. Người phụ nữ ấy đã đi rồi ư? Hình như cô ấy còn nói “Bim bim âm nhạc dùng để thưởng thức âm nhạc. Nhớ chú ý đừng khoe khoang quá đà” thì phải. Chẹp, sao cũng được. Trước tiên mình cứ phải ăn thử ngay cái đã.

Hibiki nôn nóng, cứ thế đứng đó bóc luôn gói bim bim. Bên trong là những miếng bim bim màu nâu nhạt có hình ký hiệu âm nhạc như nốt nhạc chẳng hạn. Ngoài ra còn nhiều loại khác như khóa son, nốt móc đơn, nốt trắng, dấu mắt ngỗng.

“Tuyệt quá. Làm đẹp ghê!”

Hibiki thích thú ăn thử một miếng.

“Ngon quá!”

Bim bim chỉ rắc thêm chút muối nhưng ngon bá cháy luôn. Miếng bim bim như đang nhảy nhót trong miệng vậy.

Hibiki không thể dừng lại, cứ đứng đó mà ăn. Càng ăn cậu bé càng thấy hạnh phúc. Ăn xong, Hibiki còn phấn khích đến mức muốn cất tiếng hát vang. Cậu bé không còn thấy sợ gì hết. Giờ thì học đàn cũng là niềm vui.

“Phải rồi. Mình phải đến lớp học đàn thôi.”

Hibiki nhét vỏ gói bim bim rỗng vào cặp sách rồi nhảy chân sáo tới phòng học đàn piano.

Thầy Sasaki đang chờ sẵn trong phòng học vó vẻ mặt dọa người. Vừa nhìn thấy thế, Hibiki bỗng tiu nghỉu mặt mày. Tâm trạng tươi vui ban nãy bỗng nhiên bị một màu đen che phủ.

“Em đến muộn đấy, Tachibana.”

“Em, em xin lỗi thầy ạ.”

“Thôi khỏi. Ngồi đó đi.”

“V... vâng.”

Hibiki rụt rè ngồi lên ghế piano.

“Rồi. Bắt đầu luyện thang âm nào. Sau đó là bản ‘Hành khúc Thổ Nhĩ Kỳ’ của Mozart. Chơi từ đầuđấy nhé.”

“Vâng.”

Hibiki vừa đặt tay lên phím đàn, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Trong đầu Hibild bất ngờ tràn ngập âm nhạc. Rồi những ngón tay của cậu cũng tự động chuyển động theo.

Bản “Hành khúc Thổ Nhĩ Kỳ” khởi đầu một cách hoàn hảo. Thậm chí nghe còn hay hơn cả bản diễn tấu trong CD. Thầy Sasaki há hốc miệng kinh ngạc trước dòng chảy âm thanh đẹp lấp lánh ấy. Ngay đến bản thân Hibiki là người đang chơi đây cũng thấy thảng thốt.

Ồ, mình chơi được này! Mình chơi được rồi! Mặc dù rõ ràng mình chỉ như đang ngồi trước đàn không thôi. Ôi, vui quá! Âm nhạc của Mozart tuyệt thật đấy!

Bản “Hành khúc Thổ Nhĩ Kỳ” đã kết thúc mà màn trình diễn của Hibiki vẫn chưa dừng ở đó. Hết bản nhạc này tới bản nhạc khác văng vẳng trong tâm trí cậu bé. Trong số đó có cả những bản nhạc cậu chưa nghe bao giờ nhưng Hibiki chẳng buồn bận tâm. Cậu phải biểu đạt hết cảm giác hân hoan, niềm vui sướng này qua cây đàn piano trước đã.

Cứ như vậy, Hibiki đã chơi không biết bao nhiêu giai điệu. Cuối cùng khi tâm trạng bình tĩnh trở lại, Hibiki mới buông tay khỏi phím đàn.

Cậu bé hít một hơi, quay lưng lại thì đã thấy mấy giáo viên dạy piano ở lớp khác đều đang tụ tập hết sau lưng mình. Ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt, thậm chí có người còn khóc.

Thế rồi, bầu không khí trở nên huyên náo. Thầy Sasaki hét lên đầy phấn khích “Cậu bé này là một thiên tài! Thế giới cần biết đến em ấy ngay!” rồi đi gọi điện thoại báo cho mẹ Hibiki biết.

Kể từ hôm đó, ngày nào Hibiki cũng bận rộn từ sáng đến tối. Nào là chơi đàn piano cho giáo viên nhạc viện và những nhạc sĩ nước ngoài nổi tiếng nghe, nào trả lời phỏng vấn truyền hình, tạp chí. Tiếng đàn piano của Hibiki luôn thành công vang dội mọi lúc mọi nơi.

Trong chớp mắt, Hibiki đã trở thành người nổi tiếng. Cậu bé cảm thấy thật tuyệt. Mọi người đều ca ngợi Hibiki là “Thần đồng piano” hoặc “Nghệ sĩ dương cầm thiếu niên thiên tài”. Hibiki cũng dần nghĩ rằng “Mình thực sự là thiên tài.” Cậu bé không luyện tập nữa. Vì tập luyện cũng có ích gì đâu, Hibiki cứ ngồi trước piano là ngón tay sẽ tự động di chuyển, và màn trình diễn của Hibiki sẽ luôn xuất sắc.

Không lâu sau, Hibiki nhận được lời mời tham dự một cuộc thi lớn. Cuộc thi này nhằm tìm ra người sẽ chơi được bản nhạc ban giám khảo chỉ định sẵn một cách hoàn hảo nhất trong cùng thời gian luyện tập ngắn ngủi.

Chắc chắn nếu chiến thắng ở cuộc thi này, mình sẽ lại càng nổi tiếng hơn. Họ chọn bản nhạc nào mà chẳng được. Mình đã ăn Bim bim âm nhạc rồi còn lo gì nữa.

Hibiki tràn đầy tự tin, thản nhiên đồng ý.

Một tuần trước khi cuộc thi diễn ra, nhạc phổ của bản nhạc chỉ định được gửi tới cho Hibiki, nhưng cậu bé còn chẳng thèm ngó đến.

Rồi ngày diễn ra cuộc thi cũng tới. Hội trường là một phòng hòa nhạc lớn đã được đặt trước. Khán phòng kín hết chỗ vì mọi người nghe tin thiên tài thiếu niên sẽ biểu diễn. Máy quay của đài truyền hình ở khắp mọi nơi.

Cuối cùng cũng tới lượt Hibiki. Cậu bé ưỡn ngực bước ra sân khấu. Một tràng pháo tay thán phục không ngớt vang lên. Mọi người có vẻ rất mong đợi màn trình diễn của Hibiki. Nhìn thấy vậy, cậu bé khẽ nhếch mép cười. Mình sẽ biểu diễn thật xuất sắc, khiến tất cả phải kinh ngạc.

Cậu ngồi xuống trước cây đàn piano và nhìn vào bản nhạc. Là bản Fantasie của Schumann. Đây là bản nhạc ngay cả người trưởng thành cũng khó có thể chơi thành thạo. Từng nốt nhạc bay bổng một cách phức tạp. Hibiki không đọc được dù chỉ một chút.

Nhưng mà chẳng sao. Những ngón tay của mình sẽ tự di chuyển thôi. Chúng sẽ làm tốt giống như mọi lần.

Hibiki hít một hơi dài, chờ đợi âm nhạc vang lên trong đầu và ngón tay cử động.

Vậy mà cậu bé chờ mãi, chờ mãi, những ngón tay vẫn không chịu nhúc nhích. Cũng không thấy cảm giác âm nhạc tuôn trào gì cả.

Chờ mãi không thấy Hibiki biểu diễn, khán giả bắt đầu xì xào bàn tán. Hibiki thấy toàn thân đang túa mồ hôi lạnh.

Tại sao! Tại sao tay lại không chịu cử động thế này? Làm ơn chơi đàn thuần thục như mọi lần đi mà!

Nhưng cho dù trong thâm tâm Hibiki có mắng nhiếc thế nào đi nữa, những ngón tay vẫn cứ ì ra đấy. Đến nước này rồi Hibiki phải tự chơi thôi. Nhưng bản nhạc phổ quá khó, cậu bé không tài nào đọc được.

Hibiki bắt đầu thấy khó chịu trong người. Đầu óc rồi bụng dạ cậu rối tung rối mù. Cuối cùng, Hibiki đá bay ghế đi, chạy khỏi sân khấu. Cậu bé cắm đầu bỏ chạy về phòng chờ. Hibiki khóa trái cửa, khi chỉ còn lại một mình, cậu lấy hai tay ôm đầu.

“Tại sao lại như vậy chứ! Tại sao!”

Chẳng lẽ Bim bim âm nhạc hết tác dụng rồi sao? Nếu đúng thế thì thời điểm quá tệ hại luôn ấy. Chí ít cũng phải cố gắng cho qua hết ngày hôm nay chứ. Đúng rồi! Vỏ bim bim! Mình vẫn nhét nó trong cặp. Biết đâu còn sót lại mấy mảnh vụn thì sao. Không biết liệu chúng có đem lại chút hiệu quả nào không nhỉ?

Như người sắp chết đuối vớ được cành củi khô, Hibiki lục tìm cặp sách của mình. Cậu bé tìm được ngay vỏ gói Bim bim âm nhạc nhưng bên trong lại rỗng không. Đến những mảnh vụn bim bim cũng không còn.

Không được bỏ cuộc! Đã thế mình sẽ tìm ra công ty sản xuất món bim bim này rồi đặt hàng nhờ họ chuyển đến một gói giống hệt là được. Nhất định mình sẽ làm được. Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.

Hibiki run rẩy lật mặt sau vỏ gói bim bim lên, tìm xem trên đó có ghi số điện thoại của công ty sản xuất không.

Không có số điện thoại nào cả. Thay vào đó chỉ có những dòng chữ sau:

Bim bim âm nhạc. Bim bim này phù hợp với những người muốn dễ dàng trở thành nhạc sĩ. Ăn món này vào, ai cũng có thể trở thành thiên tài âm nhạc. Vị của bim bim cũng rất đa dạng, nào là Mozart, Rossini, Bach, Schubert, Tchaikovsky; bạn có thể tùy ý chọn nhà soạn nhạc mình yêu thích. Chú ý khi sử dụng: Mỗi gói Bim bim âm nhạc chỉ dành cho một nhà soạn nhạc. Bạn có thể diễn tấu hoàn hảo những bản nhạc của nhà soạn nhạc ấy nhưng không thể diễn tấu những bản nhạc của nhà soạn nhạc khác. Gói này là vị Mozart.

Hibiki ngồi phịch xuống sàn nhà. Tay cậu run bần bật. Trong đầu cậu là một mớ âm thanh hỗn độn.

“Vị Mozart... Mozart... Thảo nào mình không thể biểu diễn được... bản nhạc của Schumann...”

Hibiki bàng hoàng, cậu bé bắt đầu nghe thấy tiếng trò chuyện nhộn nhạo bên ngoài phòng. Ai đó đập cửa dồn dập.

“Cậu Tachibana! Hãy mở cửa đi!”

“Hibiki! Con ở trong đó đúng không? Mẹ đây mà!”

“Chuyện này là sao, thưa thầy? Chẳng lẽ một thiếu niên thiên tài lại bị căng thẳng trước sân khấu thế này sao?”

“Này! Lúc này là lúc nào rồi, mọi người thôi đi! Ai đó đuổi hết đám phóng viên này đi giúp tôi!”

“Hibiki, không sao đâu. Ra ngoài đi nào!”

Hibiki một mình run rẩy giữa những âm thanh huyên náo càng lúc càng lớn. Cậu nhớ lại lời người phụ nữ đã bán cho cậu gói Bim bim âm nhạc này.

“Bim bim âm nhạc dùng để thưởng thức âm nhạc. Nhớ chú ý đừng khoe khoang quá đà.”

Rốt cuộc Hibiki đã hiểu ý nghĩa câu nói ấy. Ra là vậy. Mình không thể sử dụng năng lực của Bim bim âm nhạc để trở nên nổi tiếng được. Không thể không nỗ lực, cố gắng gì mà đòi đứng ngang hàng với những con người đang ngày đêm miệt mài luyện tập bằng chính thực lực của họ. Hibiki đã định chiến thắng cuộc thi một cách gian lận. Trời ơi, tại sao mình lại ngu ngốc như thế chứ!

Hibiki hối hận muốn chết.

“Xin lỗi mọi người. Xin lỗi mọi người.”

Thế nhưng dù Hibiki có xin lỗi bao nhiêu, hối hận bao nhiêu, đám đông ồn ào bên ngoài vẫn cứ chỉ ầm ĩ hơn. Nghe có người nói “Mang chìa khóa dự phòng tới đây!” Hibiki lại càng thấy như đang bị dồn vào chân tường.

Không được. Giờ mình chẳng muốn gặp ai hết. Mình không muốn ai nhìn thấy mặt mình cả. Nhưng mình cũng không thể chạy trốn được... Ai đó làm ơn giúp tôi! Giúp tôi với!

Đúng lúc đó, bên ngoài bỗng nhiên yên ắng hẳn. Chỉ trong tích tắc, hàng loạt tiếng ồn đã biến mất. Tựa hồ mọi âm thanh đều đã biến mất khỏi thế giới vậy.

Có chuyện gì vậy nhỉ? Sao lại đột ngột yên tĩnh thế này?

Hibiki còn đang sợ hãi, bỗng nắm cửa xoay cái cạch, cánh cửa mở ra.

Người đang chậm rãi bước vào là một phụ nữ to lớn mặc bộ kimono màu tím đỏ với mái tóc bạc phơ. Chính người này đã bán Bim bim âm nhạc cho Hibiki.

Hibiki không thốt nên lời trước sự xuất hiện của người mà cậu bé không hề ngờ tới. Đã thế nhìn kỹ phía sau người phụ nữ, bên ngoài phòng chờ, đám đông huyên náo đã lăn ra ngất hết cả. Mẹ cậu, nhân viên phòng hòa nhạc, người của đài truyền hình, tất cả đều nhắm mắt nằm gục trên sàn.

Người phụ nữ bắt chuyện một cách thân thiện để trấn an Hibiki.

“Không sao đâu. Họ chỉ ngủ thiếp đi một lát thôi. Đừng lo.”

Người phụ nữ mỉm cười rồi cúi đầu nhìn Hibiki với nét mặt nghiêm nghị.

“Rất xin lỗi vì đã làm phiền cháu trai nhé. Thực ta, hôm trước ta đã đưa nhầm Bim bim âm nhạc cho cháu. Thế nào mà ta lại đưa gói hết hạn sử dụng cho cháu chứ. Đây hoàn toàn là lỗi của ta. Ta đã làm một việc thật kinh khủng. Hãy tha lỗi cho ta nhé.”

Người phụ nữ nói lời xin lỗi rồi mở bọc vải đang cầm trên tay ra. Hibiki sững người. Bên trong bọc vải có tận mấy gói Bim bim âm nhạc lận.

“Ta mang cái này đến để tạ lỗi. Ngoài vị Mozart còn có vị Beethoven, Bach, Rossini, Brahms nữa. Tất nhiên có cả vị Schumann luôn.”

“Schumann...”

“Đúng vậy. Cháu hãy chọn một gói bất kỳ. Tất nhiên là miễn phí.”

Hibiki vươn tay theo phản xạ. Cậu khao khát gói Bim bim âm nhạc vị Schumann hơn tất thảy mọi thứ. Chỉ cần có nó, cậu sẽ vượt qua cơn khủng hoảng này. Chỉ cần có nó.

Nhưng nếu thế, mọi thứ sẽ tái diễn. Không được... mình không được phép làm thế này nữa.

Người phụ nữ chăm chú quan sát Hibiki đang cúi gằm mặt xuống, khẽ cười.

“Có vẻ cháu trai lại muốn thứ khác rồi nhỉ. Cháu muốn gì nào? Hãy nói cho ta biết. Hay để ta, Beniko thề với danh nghĩa bà chủ của Thiên đường tiền xu, sẽ biến mong ước của cháu thành sự thực?”

“Cháu... muốn quay lại.”

“Sao cơ?”

“Cháu muốn quay lại. Quay lại quãng thời gian trước khi ăn Bim bim âm nhạc. Nếu không ăn Bim bim âm nhạc thì chuyện này đã chẳng xảy ra. Thế nên cháu muốn quay lại.”

Nhưng chắc chắn là không được đâu.

Hibiki ôm mặt khóc nức nở. Người phụ nữ gật gù nhìn cậu.

“Nếu vậy, cháu thấy thứ này thế nào?”

Người phụ nữ chìa một vật nhỏ hình vuông về phía Hibiki. Nó được gói trong lớp giấy màu xanh nước biển nhạt.

“Đây là Kẹo cao su tẩy xóa. Nhai kẹo này rồi, tất cả quãng thời gian đã trôi qua hay những việc đã xảy ra đều sẽ được xóa sạch hết. Cháu hãy nhận lấy đi. Kìa, đừng ngại. Ngay cả thứ này cháu trai cũng không nhận thì Beniko ta sẽ áy náy lắm.”

Hibiki rụt rè nhận lấy viên kẹo cao su. Viên kẹo trông rất đỗi bình thường, giống như bao viên kẹo cao su khác. Nhưng nó lại là thứ người phụ nữ bí ẩn này cho cậu. Nhất định nó sẽ có công dụng nào đó.

Hibiki hít một hơi thật sâu rồi cho viên kẹo cao su vào miệng. Kẹo có vị bạc hà mát lạnh. Hibiki cắn một miếng, bong bóng phát ra như sủi bọt. Hibiki vừa nhai kẹo vừa thành tâm cầu nguyện.

Tôi muốn quay lại quãng thời gian trước khi ăn Bim bim âm nhạc. Tôi muốn quay lại. Tôi muốn quay lại.

Đầu óc Hibiki dần trở nên trắng xóa. Dường như Kẹo cao su tẩy xóa đang xóa đi vô số ký ức của cậu bé rồi.

Ôi, gì thế nhỉ? Mình... không biết gì hết.

* * *

Đến khi định thần lại, Hibiki nhận ra mình đang đứng trước con hẻm nhỏ.

“Hừm, sao mình lại ở đây nhỉ?”

Hibiki có cảm giác như mình vừa đứng đó vừa nằm mơ vậy. Giấc mơ ấy rất dài nhưng Hibiki tuyệt nhiên không thể nhớ ra.

“A! Chết rồi. Giờ học piano của mình!”

Mình mà đến muộn kiểu gì cũng bị thầy Sasaki quạt cho một trận mất thôi. Hibiki vừa rảo bước vừa thấy có gì đó là lạ.

Sao thế nhỉ? Mình không thấy ghét đi học như mọi lần. Phải chăng mình đã trải qua chuyện gì đó khủng khiếp hơn cả việc bị thầy mắng ư? Nhưng chuyện khủng khiếp đó là gì nhỉ?

Hibiki vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa rảo bước tới lớp học đàn piano.

* * *

Tachjbana Hibiki. Mười tuổi. Cậu bé có đồng mười yên của năm Bình Thành thứ mười ba.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.