Thi Vương Quật Khởi, Bắt Đầu Độn Ức Vạn Huyết Nhục

Lượt đọc: 34543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 856
Cực hạn chạy trốn

❊ ❊ ❊

"“Vút!”

Bốn tên thi thủ cực kỳ ăn ý, quay người cắm đầu bỏ chạy.

Phía sau là đường xuống núi, vô cùng thuận lợi, chỉ vài bước nhảy vọt, hoặc lăn lông lốc, đã xuống tới chân dốc.

Chạy trốn đối với bọn chúng mà nói, là bản năng trời phú, sớm đã quen đường.

"Chạy nhanh vậy?"

Dưa Leo cùng đám thi nhìn xuống, mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Trên người hắn ánh lục nhạt phun trào, hai bàn tay biến thành dây leo, giương nanh múa vuốt vươn xuống.

Màu xanh biếc lan nhanh, chỉ chớp mắt đã muốn trói chặt lấy chúng.

"Nã đại bác vào nó!"

Truy Tôm thấy vậy, vội vàng lôi khẩu súng tinh hạch sau lưng ra, bóp cò xả đạn.

Tuy súng của hắn cấp không cao, nhưng bắn đứt dây leo thì thừa sức.

Ầm ầm ầm ầm!

Năng lượng tinh hạch liên tiếp nổ tung, nghiền nát đám dây leo xanh, khói xanh bốc lên mù mịt, tràn ngập mùi khét lẹt.

"Tê... Bỏng tay!"

Dưa Leo bị đau rát, nhe răng trợn mắt.

Đám đàn em bên cạnh hắn thừa cơ xông lên, từng khuôn mặt dữ tợn, càng lúc càng gần.

"Sương Mù đệ, thả khói!"

Chiêu Phong Nhĩ chỉ huy.

"Rõ!" Mê Vụ đáp lời, khói đen quanh thân phun trào, tựa như mực tàu, nhả ra một lượng lớn sương mù.

Hắc vụ dày đặc, lập tức bao phủ cả khu vực.

Đám zombie Trung Châu xông vào trong đó, lập tức mất phương hướng.

"Cái thứ gì đây?"

"Tối thui à..."

"Ta ngửi được mùi của chúng, theo ta đuổi!"

"... "

Một con zombie tỉnh nhuệ, khứu giác đặc biệt nhạy bén, dẫn đầu đám zombie khác tiếp tục truy đuổi.

Chúng xuyên qua trong bóng tối, cảm giác mờ mịt như không có mặt trời.

"Ngửi được gì không? Bọn chúng chạy đâu rồi?"

Đám zombie phía sau sốt ruột, giọng điệu gấp gáp.

Zombie dẫn đầu dừng bước.

“Hình như có mùi. năng lượng tỉnh hạch.”

"Cái gì?"

Đám thi lộ vẻ kinh ngạc.

Ngay lập tức, trong hắc vụ, ánh sáng lấp lóe, hướng bên này cấp tốc tới gần, đồng thời vô cùng dày đặc.

Đoàng đoàng đoàng đoàng!

Vô số hỏa lực trút xuống, đội lên thân thể đám zombie.

Bốn tên Chiêu Phong Nhĩ dốc toàn lực, cầm súng tinh hạch của mình tấn công.

"Sướng!"

Bọn chúng thầm hô trong lòng, tuy vũ khí không xịn, chỉ cấp A hoặc cấp B, nhưng uy lực không thể xem thường.

Bắn nát tay chân đám zombie đối diện, máu me văng tung tóe, thảm không để đâu cho hết.

"Đám phế vật!"

Dưa Leo nổi nóng, lục quang quanh thân tràn ngập, hai tay biến thành dây leo, đột nhiên vung mạnh về phía trước, tạo ra mấy nhánh, quất tan đám năng lượng tinh hạch.

Chiêu Phong Nhĩ nhíu mày, cảm thấy tên này vẫn là một đối thủ khó chơi.

Chiến lực cấp S+ khác biệt quá lớn, trước mắt không thể chống lại.

"Đừng đánh nữa, chúng ta phải rời khỏi đây, chạy mau!"

“A a, chạy đâu?” Truy lôm hỏi.

"Đương nhiên là lên phi hành khí!"

Chiêu Phong Nhĩ nói.

Vì xung quanh còn có zombie Trung Châu khác, bây giờ gây ra động tĩnh lớn như vậy, nhỡ hấp dẫn thêm nhiều nữa thì phiền phức.

Cho nên tình cảnh của bọn chúng vô cùng nguy hiểm.

Bốn tên thi không tiếp tục công kích, hướng phi hành khí cắm đầu chạy, tốc độ cực nhanh.

Dưa Leo và đám thi bị oanh tạc một trận điên cuồng, đương nhiên không thể bỏ qua bọn chúng, dựa vào mùi, cực tốc đuổi theo.

"Dừng lại! Đừng chạy!"

"Đứng lại không chạy là con rùa..."

Chiêu Phong Nhĩ thầm nhủ.

Tiếng gào thét phía sau, rõ ràng càng lúc càng gần.

Vì Dưa Leo tiến hóa cấp cao, nên tốc độ cũng không chậm.

Truy Tôm và Đầu Tàu vừa chạy vừa quay đầu nhả đạn.

Nhưng trong quá trình di chuyển, độ chính xác rất kém, hoàn toàn chỉ mang tính chất hù dọa, gần như không có hiệu quả.

"Tai ca, chúng ta bắn không trúng, vẫn là giao cho anh đi."

Hai tên thi không tiếp tực công kích, toàn lực chạy, rất nhanh vượt qua hắn.

Tốc độ chạy trốn của bọn chúng, còn nhanh hơn Chiêu Phong Nhĩ một chút.

"Ái..."

Chiêu Phong Nhĩ kinh hãi, cảnh tượng trước mắt, có chút quen thuộc.

Phi hành khí đỗ ở sau tảng đá lớn phía trước, không còn xa nữa.

Dưới lớp hắc vụ, bốn tên thi cực độ áp sát.

Đầu Tàu là người đầu tiên nhảy lên phi hành khí, dù sao hắn từng tiêm virus tiến hóa, tuy thiên phú chiến đấu thấp, nhưng ít nhiều cũng coi như một 'vương bài'.

Mê Vụ đến thứ hai, hắn tinh thông đạo 'cẩu', năng lực chạy trốn nhất lưu, hơn nữa trình độ tiến hóa cũng cao hơn một chút.

Theo sát phía sau, là Truy Tôm, hắn là zombie hệ sức mạnh, nhưng ít nhiều tốc độ cũng được gia tăng.

Hơn nữa trước đó thường xuyên đuổi bắt, rất giỏi chạy.

Chỉ có Chiêu Phong Nhị, năng lực thính giác không giúp ích gì cho việc chạy trốn, kinh nghiệm không bằng Mê Vụ, thể lực không bằng Truy Tôm, lại chưa từng tiêm virus tiến hóa, nên chạy cuối cùng.

"Tai ca, cố lên!"

"Nhanh lên, zombie Trung Châu đuổi tới rồi!"

"Anh mà không được, tụi em bay trước đó nha."

"... "

Tam Thi nằm ở cửa khoang tuần hạm, hô hào.

Chiêu Phong Nhĩ càng thêm vội vàng.

Thầm nghĩ đừng bay nha... Nếu không thì các cậu sẽ không có Tai ca nữa.

Tiếng gào thét phía sau, càng lúc càng gần, đã có thể nhìn thấy, bóng người hung tợn đang điên cuồng lao tới dưới lớp hắc vụ.

Chiêu Phong Nhĩ liếc nhìn trước sau, ước lượng khoảng cách, phát hiện trước khi bị đuổi kịp, hắn thật sự chưa chắc chạy lên được phi hành khí.

"Liều mạng!”

Hắn nghiến răng, móc khẩu pháo tinh hạch cấp S ra, năng lượng còn lại không bao nhiêu, sắp bộc phát ra uy lực cuối cùng.

Chiêu Phong Nhĩ cảm thấy vô cùng xót của, lần này không thể lấy chiến nuôi chiến, thay đổi tinh hạch, e rằng một đại 'Pháo vương' phải xuất ngũ như vậy...

'Oành ——'

Chiêu Phong Nhĩ xoay người, khai hỏa phát cuối cùng, năng lượng hừng hực hội tụ, toàn bộ trút xuống.

Vì khoảng cách tương đổi gần, nên vô cùng chuẩn xác.

Năng lượng pháo nổ tung giữa đám thi thể.

Kèm theo tiếng nổ long trời lở đất, mặt đất rung chuyển.

Một đám zombie Trung Châu, bị hỏa lực chặn lại.

Chiêu Phong Nhĩ mượn cơ hội này, lập tức kéo dài khoảng cách, ba chân bốn cẳng, vọt lên, đâm đầu vào cửa khoang phi hành khí.

Ngay sau đó, Lam Diễm phưn trào, phi hành khí đột ngột rời khỏi mặt đất.

Nhưng trong vùng hỏa lực bao trùm, Thi Vương gào thét vang vọng, tản mát ra sự giận dữ ngút trời, mấy sợi dây leo bốc lửa, quấn về phía phi hành khí.

"Trời ơi...!"

Truy Tôm và đám thi kinh hãi, vội vàng bóp cò súng tinh hạch.

Vô số hỏa lực trút xuống, chặn đứng đám dây leo.

Cho đến khi phi hành khí rời khỏi mặt đất, bay lên không trung.

Bọn chúng mới an toàn...

Đợi khi mặt đất lắng xuống, hắc vụ và bụi tan đi, bốn tên thi nhìn xuống, phát hiện đám zombie Trung Châu, bị một pháo của Chiêu Phong Nhĩ nổ chết không ít.

Dưa Leo toàn thân cháy đen, máu đen chảy ròng ròng, vô cùng chật vật, đôi mắt hung ác lóe lên sự căm giận ngút trời, nhìn chằm chằm phi hành khí.

"Nhìn gì? Có bản lĩnh lên đây đánh tao!"

"“Thoảng qua thoảng qua! Đánh không tới, tức chết mày, ài hắc hắc."

"Tiểu Lục Thi, chờ đó, sớm muộn gì cũng có một ngày tao biến mày thành dưa chuột muối!"

Bốn tên thi ghé vào cửa khoang, nhăn nhó mặt quỷ, chế nhạo...

Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.