Ở một hướng khác, hai gã giác tỉnh giả hệ tốc độ đang bỏ chạy, nhanh chóng rời khỏi khu vực bộ lạc người thần lằn, tiến vào một sơn cốc.
Nơi đây có vài người đang cẩn thận ẩn nấp, tập trung cao độ, đề phòng một hướng khác.
Thanh niên dẫn đầu nhóm người này là Vương Thành, người sáng lập "Áo Trắng Giáo". Trang phục của hắn rất dễ nhận diện, nửa trắng nửa đen.
Màu trắng không chỉ biểu tượng cho địa vị trong giáo, mà quan trọng hơn là khi ra ngoài thành cướp bóc, đốt giết, nó giúp phân biệt địch ta.
"Thành ca!"
Một giác tỉnh giả gọi lớr, vẻ mặt lo lắng, "Kế hoạch cứu viện người thằn lằn tộc của chúng ta thất bại rồi! Ngay cả Tuyên tỷ và Nghiêm ca cũng bị kẹt lại!”
"Cái gì? Sao có thể như vậy?"
Vương Thành cau mày. Trải qua thời gian dài chém giết, cùng máu tươi tẩy lễ, cả người hắn toát ra vẻ lạnh lùng.
Hai gã giác tỉnh giả hệ tốc độ thuật lại chi tiết những chuyện vừa xảy ra, bao gồm cả phù văn quỷ dị, dẫn đến thất bại đáng tiếc.
"Lần này thì phiền toái rồi."
Vương Thành liếc nhìn hướng bộ lạc người thằn lằn, rồi lại nhìn về một phương xa khác.
Ban đầu, hắn dẫn dắt giáo chúng Áo Trắng chỉ hoạt động ở biên giới đại lục dị tộc, nhưng cao thủ từ nội thành nhân loại văn minh phái đến đã truy lùng và tiêu diệt họ.
Vì vậy, bất đắc dĩ, họ phải càng lúc càng tiến sâu vào bên trong.
Nhưng những cao thủ nội thành vẫn truy tìm dấu vết của họ. Họ sắp bị dồn vào đường cùng, một bên là bộ lạc người thằn lằn, bây giờ có thể nói là "trước có sói, sau có hổ," triệt để lâm vào tình cảnh lưỡng nan.
"Thành ca, hay là chúng ta đi đường vòng, tránh bộ lạc người thằn lằn?" Một người đề nghị.
"E là không kịp nữa rồi.”
Ánh mắt Vương Thành ngưng trọng.
Người thằn lằn có khứu giác nhạy bén, và bộ lạc của chúng không chỉ có một chỗ, phạm vi phân bố rất rộng, căn bản khó mà đi vòng.
Mặt khác... Càng đi sâu vào đại lục dị tộc, quái vật càng mạnh. Dù có thể đi vòng, cũng không chừng gặp phải sinh vật gì nguy hiểm, không thua gì giao chiến với cao thủ nội thành.
"Không còn cách nào khác, chúng ta liều mạng với giác tỉnh giả nội thành thôi!"
Một thủ hạ tàn nhẫn nói. Những kẻ phải trốn chưi lủi đến đại lục dị tộc, không ai là hạng vừa.
Vương Thành suy tư, chậm rãi lắc đầu. Bây giờ không phải lúc hành động theo cảm tính.
"Chúng ta không phải đối thủ của đám giác tỉnh giả đó, cùng đi cũng chỉ là chịu chết. Chi bằng... Áo Trắng Giáo tạm thời giải tán đi."
"Hả?"
Giáo chúng khẽ giật mình, kinh ngạc.
Đương nhiên là có chút không nỡ.
Nhưng tách ra chạy trốn, quả thật có thể tăng cơ hội sống sót.
Trong khoảnh khắc, mọi người im lặng, bầu không khí trở nên bi thương.
Đúng lúc này, từ xa vọng lại tiếng loạt xoạt, cành cây rừng rậm lay động, tựa hồ có thứ gì đó đang đến gần.
"Ai?"
Vương Thành giơ lưỡi dao lên, mắt cảnh giác nhìn về phía trước.
Lá cây rừng rậm bị đẩy ra, một nữ hài xuất hiện. Mặt cô trắng bệch, khóe miệng còn vương vết máu. Đó là Uông Tử Tuyên, tả hộ pháp của Áo Trắng Giáo.
"Tuyên tỷ?"
Mọi người khẽ giật mình khi thấy cô.
Đặc biệt là hai gã giác tỉnh giả hệ tốc độ, như thể gặp quỷ. Rõ ràng họ đã thấy cô bị tộc trưởng người thằn lằn đánh trọng thương, vậy mà giờ lại xuất hiện.
Không chỉ có vậy, phía sau cô còn có gã thanh niên hệ hỏa. Hắn bị tấn công tỉnh thần, sắc mnặt cũng tái nhợt.
Cả hai bước đi phù phiếm, từng bước tiến lại gần.
"Chuyện này..."
Mọi người cảnh giác cao độ, nắm chặt vũ khí, thầm tự hỏi đó là người hay quỷ.
Ở đại lục dị tộc, quái vật quỷ dị quá nhiều. Những kẻ có thể ngụy trang thành người không phải là ít.
“Mọi người đừng khẩn trương, thật là chúng tôi trở về. Chúng tôi không chết!”
Nữ hài yếu ớt giải thích.
Vương Thành hỏi: "Chuyện gì đã xảy ra với các người?"
"Tôi... Tôi cũng không rõ lắm. Trong bộ lạc người thằn lằn có người dường như quen biết ngài, lão đại. Có lẽ do bị ép buộc, họ đã thả chúng tôi về."
"Quen biết ta?"
Vương Thành càng thêm khó hiểu.
Chuyện này không thể nào...
Dù hắn có chút danh tiếng, nhưng tự biết mình có bao nhiêu cân lượng. Hắn không có uy lực gì để khiến người thằn lằn tộc phải nể sợ.
Nhưng vào lúc này, một bóng người mặc áo trắng từ rừng sâu xuất hiện, chậm rãi tiến lại gần.
Phía sau hắn, có vài người được giải cứu, vịn vào nhau, khập khiễng bước ra.
Vương Thành nhìn kỹ, cả người ngây dại. Khuôn mặt lạnh lùng, tàn nhẫn của hắn bỗng trở nên xúc động.
Khóe miệng hắn giật giật, hai hàng nước mắt không kìm được tuôn rơi, như đứa trẻ chịu nhiều uất ức, cuối cùng cũng gặp được người thân.
"Sư phụ!"
Vương Thành vứt vũ khí, chạy lên phía trước, quỳ sụp xuống đất, cảm xúc dồn nén bấy lâu nay bùng nổ, gào khóc.
Mọi người xung quanh đều kinh ngạc.
Trong lòng họ xuất hiện một đấu chấm hỏi lớn.
Sư phụ?
Họ chưa từng nghe nói Vương Thành có sư phụ.
Hơn nữa, hắn đã chinh chiến khắp nơi, giết người vô số. Đúng như Uông Tử Tuyên miêu tả, hắn tính toán chi li, có thù tất báo, lòng dạ hẹp hòi, độc ác tàn nhẫn. Trong giới nhân loại, hắn còn có biệt danh là "Vạn Người Đồ."
Không ngờ người luôn kiên nghị, lạnh lùng như hắn lại khóc.
Nhưng ánh mắt mọi người đổ đồn vào y phục của Lâm Đông, một màu trắng tinh khiết, vô cùng nổi bật.
Họ dường như đã nghĩ ra điều gì đó, trong đầu hiện lên bốn chữ.
"Áo Trắng Tín Ngưỡng!"
"Chẳng lẽ..."
"..."
Lâm Đông bình tĩnh nhìn xuống thiếu niên đang run rấy, vai co giật, mắt ngấn lệ.
"Sao vậy? Khóc thảm thiết thế?"
"Không... Không có gì. Con nhìn thấy ngài nên quá kích động."
Vương Thành dùng tay áo lau mặt, cố gắng lau khô nước mắt, cảm thấy mình thật vô dụng.
Bên cạnh, Uông Tử Tuyên cúi đầu, giờ mới biết người có uy hiếp thật sự không phải là lão đại, mà là vị trước mắt này...
“Cao thủ trong thành đang thay nhau truy sát chúng ta, không kể ngày đêm, đã kéo dài cả tháng rồi. Chúng ta không còn đường trốn nữa!”
"Vậy à..."
Lâm Đông đáp lời.
Ánh mắt đảo qua những giáo chúng khác, thấy họ phong trần mệt mỏi, thần sắc uể oải, quầng thâm mắt dày đặc, trên người ai cũng mang thương tích. Quả thực là họ đã không được nghỉ ngơi trong một thời gian dài.
Đúng lúc này, trong rừng cây vang lên tiếng cánh đập, một con ong mật mô phỏng bay đến từ xa.
"Đến rồi! Bọn chúng lại đuổi tới”
Vẻ mặt mọi người căng thẳng, vội cầm lấy vũ khí. Tiếng ong vo ve như một cơn ác mộng.
Bởi vì đó chính là thiết bị truy tìm của nội thành, sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, 24 giờ không ngừng.
Thậm chí, không ít người đã bị ảo giác vì chuyện này.
Dù sao cũng đã kéo dài hơn một tháng, dù là giác tỉnh giả cũng không chịu nổi.
"Âm!"
Một giác tỉnh giả hệ hỏa ngưng tụ năng lượng, vung tay đánh rơi con ong mật mô phỏng.
Chỉ có điều, hình ảnh ở đây đã truyền đi.
Ở phía xa chân trời, một phi hành khí cỡ trung có hơn mười giác tỉnh giả đang lăm lăm súng tinh hạch và dao găm.
Ở vị trí điều khiển, một thanh niên nhìn chằm chằm vào màn hình, khóe miệng nhếch lên.
“Hóa ra trốn ở đây. Bị ta phát hiện rồi. Lũ nhà quê ngoại thành này lại còn đòi khởi nghĩa khăn trắng, thật không biết lượng sức."