Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính

Lượt đọc: 5076 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 582

❊ ❊ ❊

Trong lòng hắn không vui, nhưng nhìn ba mẹ già, lại cảm thấy họ vốn dĩ rất thiên vị mình, bây giờ có thể là không muốn để nhiều người biết, để lộ sơ hở cho hắn, dù sao, mấy anh em đều ngu ngốc.

Hắn nghĩ một lúc, gật đầu:"Được, chuyện này con lo."

Mấy người nói những chủ ý âm độc, nhưng lại không biết, Hương Chức đang xào rau ở ngoài không biết từ lúc nào đã áp tai vào cửa, nghe rõ mồn một.

Hương Chức:"..."

Đây đều là một đám người gì vậy!

Có một khoảnh khắc, cô bé thật sự muốn tìm công an bắt hết cả nhà này đi.

Quá xấu xa!

Đêm khuya thanh vắng tĩnh lặng.

Cố Lẫm lén lút một mình vác bao tải đi trong thôn.

Phía sau gã không phải ai khác, chính là con gái gã - Hương Chức. Người ta dẫn con đi sở thú, gã lại dẫn con đi làm kẻ trộm, làm cha mà như vậy đấy. Cố Lẫm thực ra cũng không muốn dẫn Hương Chức theo, suy cho cùng thêm một người là thêm một phần rủi ro.

Nhưng mà, một mình gã thì không thể mang hết ngần này đồ, cha gã là Cố lão đầu lại không đồng ý cho người khác tham gia, Cố Lẫm tự nhiên chỉ có thể đi một mình, ngặt nỗi số gạch này thật sự không ít. Nếu gã đi lại hai vòng thì rủi ro càng lớn, thế nên mới nghĩ đến Hương Chức.

Hương Chức khỏe mạnh, lại là con gái gã, vừa hay để cô bé đi theo.

Còn về việc trẻ con có ra ngoài nói lung tung hay không, Cố Lẫm đương nhiên đã dặn dò Hương Chức, cho dù Hương Chức không hiểu chuyện, dạy dỗ trẻ con một trận là xong. Lời trẻ con nói ai mà tin là thật? Cho nên Cố Lẫm vẫn gọi con gái đi cùng.

Hương Chức vác một bao tải, đi theo sau Cố Lẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé âm trầm, có vài phần giống Cố Lẫm, nhưng lại không nhìn ra rốt cuộc cô bé đang nghĩ gì. Hương Chức đi theo cha một mạch tiến về phía trước, ngước mắt nhìn cha mình.

Cô bé mím chặt khóe môi, tâm trạng rất nặng nề.

Cô bé mím môi, nói:"Ba, con cầm không nổi nữa."

Cố Lẫm mất kiên nhẫn đáp:"Cố gắng chút đi, sắp tới rồi."

Bọn họ đến nơi vẫn chưa phải là trọng điểm, còn phải tìm cơ hội nhét vào chỗ Trần Văn Lệ. Nửa đêm nửa hôm mò vào phòng nữ thanh niên tri thức, nghĩ thôi cũng thấy rủi ro rất lớn. Cố Lẫm quay đầu nhìn con gái, nói:"Lát nữa mày vào đi, mày là trẻ con, không dễ bị phát hiện."

Hương Chức:"!"

Cô bé khiếp sợ nhìn cha, Cố Lẫm ngược lại rất bình tĩnh:"Rương của bọn họ đều có viết tên, không phải mày đi học rồi sao? Đã đi học thì nhận ra được chữ, mày tìm thử xem."

Khóe miệng Hương Chức mím chặt hơn, cô bé đi học còn chưa tới một tuần.

Làm sao có thể nhận ra những chữ phức tạp như tên của bọn họ, hơn nữa, tối lửa tắt đèn thế này, nhận ra kiểu gì?

Hương Chức nhìn cha, chỉ cảm thấy tâm trạng càng thêm nặng nề, đối với cha mình cũng ngày càng thất vọng, tại sao gã không thể làm một người cha tốt!

Tại sao chứ!

Ngay cả bác cả, bác hai là những người đáng ghét, xấu xa như vậy, còn biết tính toán cho Đại Lư Tử và Nhị Lư Tử, tại sao cha cô bé lại không biết suy nghĩ cho cô bé!

"Lát nữa mày vào, nhét một trong hai cái bao này vào... Ái chà~"

Cố Lẫm vấp một cái, suýt nữa thì ngã nhào.

Hương Chức vội vàng vứt bao tải bước tới:"Ba!"

Cô bé vẫn rất quan tâm đến cha mình.

Cố Lẫm:"Tao không sao!"

Gã đẩy Hương Chức ra, nói:"Nhanh lên."

Lại nhịn không được trách mắng:"Mày nhìn mày xem, mày làm ra tiếng động để người ta nghe thấy thì làm sao."

Thực ra Cố Lẫm căn bản chưa nghĩ ra nên làm thế nào, nhiều gạch như vậy đặt ở chỗ người ta, là người thì đều có thể nhìn ra, nhưng Cố Lẫm mặc kệ những thứ đó. Dù sao thứ này cũng khó xử lý, gã cóc cần quan tâm, vứt cho Trần Văn Lệ, rồi để một ít ở chỗ Vu Chiêu Đệ là được!

Bản thân gã vứt bỏ được rắc rối là xong, người khác xui xẻo ra sao, xử lý thế nào là chuyện của người khác.

Gã rảo bước đi về phía trước.

"Ai ở đó?"

Đột nhiên, có người lên tiếng hỏi, là giọng của một người đàn ông.

Cố Lẫm lập tức hoảng sợ.

Gã vội vàng nép vào tường trốn ra sau.

"Là ai vậy?"

Điểm thanh niên tri thức vậy mà lại có người đi ra, Cố Lẫm chỉ biết than mình xui xẻo, gã lập tức nói nhỏ với con gái:"Mày dụ người ta đi chỗ khác đi."

Hương Chức:"!"

Cô bé mím môi, nhìn cha.

Cố Lẫm:"Còn không mau đi."

Gã dùng sức đẩy Hương Chức một cái, Hương Chức trực tiếp bị đẩy ra ngoài, cô bé kinh ngạc quay đầu nhìn cha mình, liền thấy cha cô bé vậy mà lại bỏ chạy.

Gặp phải chuyện này, Cố Lẫm hoàn toàn không thể dựa dẫm được.

Bên phía Hương Chức có tới hai cái bao tải, cô bé căn bản không chạy nổi.

Hốc mắt cô bé đỏ lên. Trong lòng lập tức sinh ra một tia ác ý, cô bé xách một viên gạch vàng lên, trực tiếp ném thẳng về phía cha mình..."Á!"

Cố Lẫm gào lên một tiếng.

Cố Hương Chức vội vàng chạy tới, xách gạch bồi thêm cho cha mình một cú nữa, Cố Lẫm còn chưa kịp bò dậy đã "bịch" một tiếng ngất xỉu, gã làm sao ngờ được Hương Chức nhà gã lại phát điên chứ.

"Ai? Là ai vậy? Hương Chức?"

Hương Chức quay đầu lại:"Là tôi!"

Cô bé nghe ra giọng nói đó rồi, là Giang Chu.

Bọn họ là đối tác cũ rồi.

"Cô cô cô cô, cô làm gì vậy?"

Hai chân Giang Chu run rẩy, anh ta chẳng qua chỉ ra ngoài đi vệ sinh, sao lại lắm chuyện thế này? Đứa trẻ này đang làm gì vậy?

Người đang nằm kia lại là ai?

Mẹ kiếp.

Hiện trường giết người à?

Hương Chức:"Đây là ba tôi."

"Hả?"

Giang Chu lại không hiểu rồi.

Người nông thôn các người quá phức tạp rồi đấy, trước đây anh ta thật sự chưa từng thấy qua, chuyện này là sao với sao?

Hương Chức cũng không nói gì, kéo bao tải vòng vào viện thanh niên tri thức, Giang Chu:"Cô cô cô, cô làm gì vậy?"

Hương Chức:"Tôi vứt gạch vàng giả xuống hố phân."

"Cái quái gì cơ?"

Hương Chức:"Gạch vàng giả, nhà tôi giấu từ trước, bây giờ không có cách nào tống khứ."

Giang Chu:"!"

Anh ta khiếp sợ:"Nhà cô còn giấu gạch vàng giả à? Ây không đúng, cô cô cô, cô vứt vào điểm thanh niên tri thức của tôi làm gì?"

Hương Chức:"Nơi này vốn là đại viện của địa chủ, có thứ này cũng không lạ. Hơn nữa, cũng chẳng ai đi đào hố phân cả."

Giang Chu:"Nhưng mà... ây không phải... tôi nói này..."

Anh ta mở lời mấy lần, đều không biết phải nói thế nào, dứt khoát nói:"Cô không sợ tôi bán đứng nhà cô sao?"

Hương Chức:"Tôi cũng biết bí mật của anh."

Cô bé nghiêm túc:"Anh không nói, tôi cũng không nói."

Giang Chu lập tức biến sắc:"Sao cô biết?"

Nói xong liền cảm thấy không đúng, anh ta thế này chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao?

Xưa nay anh ta luôn che giấu rất tốt, hết cách rồi, ai bảo anh ta muốn sống một cuộc sống yên tĩnh chứ?

"Cô... ha ha, tôi không hiểu cô nói gì."

"Không hiểu thì thôi, dù sao tôi cũng biết, chỉ có tôi biết, nếu anh không yên tâm thì giết tôi đi. Nếu không chúng ta cùng nhau giữ bí mật."

Hương Chức trực tiếp đổ gạch xuống hố phân, tiếng "bùm bùm" vang lên, âm thanh vậy mà không hề nhỏ.

May mà sân của điểm thanh niên tri thức vẫn rất rộng, tuy âm thanh không nhỏ, nhưng cách nhà chính vẫn còn một đoạn. Hơn nữa bây giờ đã bắt đầu thu hoạch vụ thu, đúng lúc đang mệt mỏi, mọi người đều ngủ rất say, không cần quá lo lắng.

Lại nói, cũng sẽ không ai nghĩ đến việc có người ném đồ xuống hố phân, Hương Chức hỏa tốc vứt sạch hai bao tải, nói:"Tôi đi đây."

Giang Chu:"Cô..."

Hương Chức:"Anh về ngủ đi, cứ coi như không nhìn thấy gì."

Cô bé sẽ không đi hãm hại Trần Văn Lệ, hơn nữa cô bé cũng không cảm thấy vụ hãm hại này có thể thành công, cho dù vẫn là một đứa trẻ, cô bé cũng thấy kế sách này thật sự quá rác rưởi. Thật chẳng ra làm sao. Nhưng cô bé chỉ có cha là người thân quan trọng nhất, không thể để cha bị những chuyện này vây hãm, thế này chẳng phải cô bé đã giải quyết xong rồi sao?

Hương Chức cũng mặc kệ Giang Chu, trực tiếp rời đi, kéo cha cô bé đi luôn.

Cố Lẫm bị Hương Chức kéo lê trên mặt đất.

Giang Chu:"!"

Ái chà mẹ ơi.

Cảnh này nhìn thật sự là...

Anh ta nhìn Cố Lẫm nằm trên mặt đất như một con chó chết, ôm mặt như bị đau răng.

Kéo một lúc, Hương Chức đại khái cũng cảm thấy sẽ đau, một đứa trẻ miễn cưỡng cõng cha ruột lên, từng bước từng bước nhích về nhà. Mặc dù cha đối xử không tốt với cô bé, nhưng cô bé vẫn rất tôn trọng cha, cô bé phải đưa cha về nhà.

Giang Chu nhíu mày, nhìn hai cha con bọn họ, cảm thấy nhà này thật sự quá kỳ lạ.

Nhưng mà, Hương Chức làm sao biết được chuyện của anh ta?

Ở địa phương này, anh ta chỉ có chị họ là người thân duy nhất, trừ phi chị họ nói, nếu không người khác không thể nào biết được. Suy cho cùng, lúc đó anh ta xuống nông thôn đã phải đi đường vòng rất nhiều, chính là vì muốn ổn định. Cho nên vẫn là chị họ sao?

Anh ta cũng không muốn nghi ngờ chị họ, nhưng người khác đâu có biết!

Giang Chu trở nên cẩn trọng, quyết định ngày mai sẽ đi tìm chị họ, xem tình hình thế nào.

Giang Chu không đi theo Hương Chức, anh ta hợp tác với Hương Chức cũng được mấy ngày rồi, coi như cũng hiểu rõ, cô bé thì không cần phải lo lắng.

Giang Chu mang theo đầy bụng tâm sự về phòng, đắp chăn lên.

Anh ta không muốn rời khỏi đại đội Thanh Thủy, nếu rời đi, đại đội khác có tốt như vậy hay không thì chưa chắc đâu.

Anh ta sầu não thở dài.

Áp lực quá lớn.

Hương Chức rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ, sức lực lớn thì cũng chỉ bằng sức người lớn, chứ đâu phải nghịch thiên. Lúc cô bé kéo được cha về đến nhà, trời đã tờ mờ sáng. Điền Xảo Hoa ra ngoài đi vệ sinh, liền nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé lướt qua.

Điền Xảo Hoa:"!"

Mẹ ơi!

Có ma!

Nhưng rất nhanh, bà lập tức lắc đầu, thanh thiên bạch nhật, càn khôn sáng sủa, có cái gì cũng không thể có ma!

Bà vội vàng thò đầu ra nhìn, lờ mờ thấy có người đi vào nhà bên cạnh, Điền Xảo Hoa vội vàng ra bờ tường rình mò, liền thấy Hương Chức đang dìu cha về nhà.

Điền Xảo Hoa:"?"

Cố Lẫm và Hương Chức sáng sớm tinh mơ đi làm gì vậy?

Điền Xảo Hoa trước đây cảm thấy Tiểu Ngũ Tử nhà mình là đứa hay làm trò, bây giờ coi như đã nhìn ra rồi, Tiểu Ngũ Tử thì tính là cái gì, Cố Lẫm nhà bên cạnh mới thật sự là kẻ hay làm trò. Nhìn xem suốt ngày thế này, chẳng có chút đứng đắn nào.

Bà chướng mắt lắc đầu, lặng lẽ đi vệ sinh.

Sáng sớm, Vương Nhất Thành đến đưa con đi học, hôm nay anh đến khá sớm, cả nhà Điền Xảo Hoa đang ăn cơm thì Vương Nhất Thành đã tới.

Điền Xảo Hoa:"Mày làm gì đây?"

Sao lại còn mang theo tay nải?

Vương Nhất Thành:"Vợ con đi công tác, mấy ngày nay con về đây ở."

Dù sao bên này anh cũng có phòng.

Điền Xảo Hoa:"Bọn chúng ở có quen không?"

Thực ra bà muốn hỏi là, Tiểu Tranh ở có quen không?

Nhưng Vương Nhất Thành lại tỏ vẻ rất bình thản:"Đương nhiên không thành vấn đề."

Bảo Nha vui vẻ nói:"Nội, cháu về ở, nội có vui không?"

Điền Xảo Hoa:"Vui."

Rất là qua loa.

Nhưng Bảo Nha lại vểnh khóe miệng lên, nói:"Cháu cũng rất vui."

Vương Nhất Thành:"Con đừng có vui vội, qua đây, ba giao cho con chút việc."

Bảo Nha:"Ba nói đi."

Vương Nhất Thành:"Con và anh nhỏ đi học về thì lau giường đất, lau tủ dọn dẹp đơn giản một chút, tối nay chúng ta ngủ ở bên này."

Tuy nói ngày nào cũng về, nhưng không có người ở thì sẽ có bụi.

Bảo Nha bĩu môi, nhưng vẫn rất miễn cưỡng đồng ý,"ồ" một tiếng, nói:"Được thôi."

Tiểu Tranh:"Cháu làm được."

Vương Nhất Thành:"Hai đứa làm cùng nhau."

"Vậy ba làm gì?"

Vương Nhất Thành liếc cô bé:"Con sợ ba lười biếng đúng không? Đương nhiên là ba lén nấu đồ ăn ngon cho hai đứa rồi, chúng ta mỗi người một việc."

"Dạ!"

Hai đứa trẻ bật cười. Tâm trạng của bọn trẻ khá tốt.

Vương Nhất Thành cất tay nải xong xuôi, nói:"Được rồi, đi thôi, hôm nay ba đưa hai đứa đến trường."

"Ngày nào ba chẳng đưa tụi con đến trường."

Vương Nhất Thành:"Thế sao giống nhau được, hôm nay chúng ta đi bộ qua đó."

"Ồ."

Trẻ con đi học, đó là chuyện lớn đấy.

Nhưng thực tế thì, trường tiểu học bây giờ vẫn rất nhẹ nhàng.

Điền Xảo Hoa thấy bọn họ ra khỏi cửa, nói:"Bắt đầu từ tuần sau, hai tuần tiếp theo đều học nửa ngày, lớp lớn cũng học nửa ngày."

Bà là cán bộ thôn, nên biết nhiều chuyện của trường tiểu học hơn một chút.

"Bắt đầu thu hoạch vụ thu rồi sao?"

"Bắt đầu rồi."

Mỗi năm vào mùa thu hoạch, trẻ con đều học nửa ngày, phải ra đồng giúp đỡ. Đương nhiên, giúp đỡ cũng không phải làm không công, cái đó là có điểm công đấy. Trẻ con nhà nào cũng sẽ đi. Vương Nhất Thành lại rất quyết đoán, bản thân anh còn chẳng muốn làm việc, tự nhiên cũng không muốn con gái phải làm, anh nói:"Vậy trưa tuần sau con sẽ đến đón bọn trẻ."

Bảo Nha và Tiểu Tranh đều chớp chớp mắt.

Vương Nhất Thành:"Người ta làm việc mà hai đứa đứng một bên xem náo nhiệt thì dễ chuốc lấy thù hận lắm, nếu không đứng xem mà hùa vào làm theo thì mệt mỏi biết bao. Chúng ta không thiếu chút điểm công đó, ba sẽ đến đón hai đứa." Vương Nhất Thành vô cùng dứt khoát.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.