Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính

Lượt đọc: 5107 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 571

❊ ❊ ❊

"Ba ơi, vậy nhanh lên đi ạ."

Vương Nhất Thành:"Được."

Hôm nay Vương Nhất Thành lấy bắp cải từ chỗ mẹ anh.

Anh nói:"Nhà mình xào bắp cải nhé, chà, cũng sắp đến lúc muối dưa cải rồi!"

Bảo Nha ngồi khoanh chân:"Con biết làm, con từng thấy bà nội làm rồi."

Cậu bé Cao Tranh lập tức lên tiếng:"Cháu cũng từng thấy người ta làm rồi, cháu cũng có thể giúp một tay."

Nói xong cậu bé hơi hối hận, mím chặt môi.

Bởi vì tuy từng nhìn thấy, nhưng cậu bé chẳng biết làm chút nào.

Vương Nhất Thành:"Không cần hai đứa đâu, nhìn thấy đâu có nghĩa là biết làm, chú định nhờ bà nội và bác cả của cháu giúp."

Bảo Nha chớp mắt:"Bà nội chắc chắn không làm đâu."

Vương Nhất Thành cười hì hì, nói:"Sơn nhân tự có diệu kế."

Có tiền mua tiên cũng được.

Mẹ anh là người thế nào, anh còn không biết sao?

Anh nói:"Dưa cải hầm miến cũng ngon lắm đấy."

Bảo Nha gật đầu, cô bé thích ăn miến lắm, xì xụp xì xụp.

"Năm nay bảo bà nội con làm thêm ít miến nữa."

Bảo Nha:"Vâng ạ!"

Cậu bé Cao Tranh cũng nở nụ cười tươi rói.

Tâm trạng của cậu bé rất tốt. Từ khi Vương Nhất Thành dẫn Bảo Nha chuyển đến đây, cuộc sống của cậu bé tốt hơn trước rất nhiều. Nhà cậu bé không nghèo, ngược lại còn rất khá giả, suy cho cùng cả nhà đều không phải công nhân bình thường, điều kiện chắc chắn là tốt rồi.

Nhưng điều kiện tốt thì tốt, người nhà ai cũng bận rộn, trước nay chẳng có ai quản lý Tiểu Tranh cả.

Hồi nhỏ nhà cậu bé có bảo mẫu, nhưng sau này bảo mẫu cũng không được thuê nữa. Rồi sau đó cậu bé theo mẹ đến đây, làm gì cũng phải tự túc. Mặc dù chị Cao Ninh cũng mang cơm cho cậu bé, nhưng phần lớn thời gian cậu bé đều ăn uống qua loa, hoặc ăn cơm thừa.

Nhưng bây giờ thì tốt rồi.

Ngày nào cũng có cơm dẻo canh ngọt, hơn nữa trong nhà lúc nào cũng náo nhiệt. Chú Vương và Bảo Nha đều là người ồn ào, trong nhà lúc nào cũng ríu rít tiếng nói cười. Tiểu Tranh... Tiểu Tranh vui lắm.

Trước đây cậu bé luôn cảm thấy nhà mình thật lạnh lẽo, nhưng bây giờ thì khác rồi. Trong nhà lúc nào cũng ấm cúng, nhộn nhịp.

Nói thế nào nhỉ?

Nếu Vương Nhất Thành và Hồng Nguyệt Tân thực sự kết hôn, Tiểu Tranh sẽ không dễ dàng chấp nhận Vương Nhất Thành như vậy.

Nhưng mà, họ không phải là vợ chồng thật.

Có thể nói, đó là kế sách tạm thời trong tình hình hiện tại.

Cậu bé không phải là Bảo Nha, mới bảy tuổi chẳng hiểu gì. Cậu bé đã là đứa trẻ mười tuổi rồi, nhìn qua là biết chú Vương và mẹ mình không phải vợ chồng thật. Có lẽ cũng vì lý do này, cậu bé rất hòa hợp với chú Vương và Bảo Nha.

Chú Vương sẽ không cướp mất mẹ của cậu bé, lại còn đối xử rất tốt với cậu bé, Bảo Nha thì đáng yêu vô cùng.

Đương nhiên là cậu bé vui rồi.

Tiểu Tranh ngồi trên sô pha lục cặp sách, nói:"Bảo Nha, đến giờ nghe kể chuyện bình thư rồi."

Bảo Nha lập tức đáp:"Em ra đây!"

Vương Nhất Thành quay đầu nhìn hai đứa trẻ ngồi xếp hàng nghe bình thư, cũng bật cười.

Anh nhanh chóng xào xong thức ăn, lại hấp thêm một nồi bánh bao chay. Ừm, sáng mai có thể ăn bánh bao thái lát chiên rồi. Bột mì trắng đúng là ngon hơn bột nhị hợp, so với bột ngô thì đúng là một trời một vực. Anh nấu xong bữa tối, hai con mèo tham ăn chẳng cần ai gọi, tự động lạch bạch chạy tới.

Ba người cùng ăn cơm, Bảo Nha tò mò hỏi:"Ba ơi, ba và dì Hồng đều làm cùng một xưởng, tại sao dì ấy bận rộn thế, mà ba lại không bận ạ?"

Đũa của Tiểu Tranh khẽ run lên.

Vương Nhất Thành thì chẳng thấy ngại ngùng chút nào, anh đáp:"Dì Hồng của con là xưởng trưởng, phải lo toan nhiều việc, đương nhiên là bận rồi. Ba chỉ là một tên lính quèn, ba chả quản gì sất, đương nhiên là ba nhàn rồi! Hơn nữa, nếu cả hai người đều bận thì ai lo cho các con chứ."

Bảo Nha:"Cũng đúng ha."

"Thêm nữa, trên đời này mỗi người một vẻ. Dì Hồng của con luôn phấn đấu tiến bộ, còn ba ấy à, ba thấy tàm tạm là được rồi. Con người với con người đương nhiên là khác nhau." Anh cảm thán:"Ba còn hận không thể nghỉ làm luôn ấy chứ. Tiếc là không đi làm không được, không đi làm thì ai phát tiền cho."

Cậu bé Cao Tranh:"..."

Chủ trương chính của xã hội hiện nay là phục vụ nhân dân.

Mọi người chưa chắc đã nghĩ như vậy, nhưng nhất định phải nói như vậy. Cậu bé nghiêm túc nhắc nhở:"Chú Vương đừng ra ngoài nói những lời này nhé."

Vương Nhất Thành nhướng mày, cười ha hả, đưa tay xoa đầu Tiểu Tranh, nói:"Ừ, chú nghe cháu, cháu thông minh thật đấy."

Mới mười tuổi đầu đã biết có những lời không thể nói ra ngoài rồi.

Bảo Nha ghen tị nói:"Con cũng thông minh mà, con cũng biết mà, ba chẳng khen con gì cả."

Vương Nhất Thành:"Sao ba lại không khen con chứ, ngày nào ba chẳng đi khoe với người khác là con gái tôi thông minh lắm, xinh đẹp lắm."

Bảo Nha lập tức nở nụ cười ngọt ngào.

Vương Nhất Thành:"Con gái ba đâu phải người bình thường."

Anh khen ngợi một tràng, rót toàn mật ngọt vào tai, hai đứa trẻ đều cười tít mắt.

Vương Nhất Thành cũng cười theo, anh không vội dọn dẹp bàn ăn, nói:"Đi thôi, đến trạm thu mua phế liệu."

"Bây giờ luôn ạ?"

Vương Nhất Thành:"Đúng thế."

"Tuyệt quá, con nhớ ông nội Bảo rồi."

Vương Nhất Thành:"Cái miệng con đúng là ngọt xớt."

Vương Nhất Thành dẫn hai đứa nhỏ ra khỏi nhà. Anh thầm cảm thán, thực ra công việc của Bảo thúc đúng là không tồi, ít việc, người lại nhàn nhã. Ngoại trừ cái tên nghe hơi kém sang - thu mua đồng nát, thì thực sự chẳng có gì để chê.

Tiểu Tranh lần đầu tiên đến trạm thu mua phế liệu, chưa đến nơi đã hơi phấn khích.

Vương Nhất Thành người chưa tới, tiếng đã vang lên:"Bảo thúc, Bảo thúc."

Bảo thúc xoa huyệt thái dương bước ra, nói:"Cậu có thể đừng lần nào đến cũng gào ầm lên được không."

Vương Nhất Thành cười cợt nhả:"Cháu sợ chú lớn tuổi lãng tai không nghe thấy mà."

Bảo thúc tức giận cởi phăng chiếc giày, ném thẳng ra ngoài.

Vương Nhất Thành vội vàng né tránh, mặt nhăn nhó:"Chú làm gì thế? Lớn tuổi rồi mà tính khí vẫn nóng nảy vậy. Trước mặt trẻ con, chú cũng phải nể mặt cháu chút chứ."

Bảo thúc:"Cái thằng ranh con nhà cậu thì cần gì thể diện."

Ông hừ lạnh một tiếng, nhìn sang hai đứa trẻ, nhướng mày:"Cậu lại kiếm đâu ra đứa trẻ này thế? Đẻ trộm à?"

Vương Nhất Thành vừa nãy còn nhăn nhó, quay ngoắt đi đã cười hì hì:"Chú nói gì lạ thế, làm gì có ai đẻ cái tẹt ra được đứa con mười tuổi, cháu có phải mẹ Na Tra đâu."

Cậu bé Cao Tranh:"..."

Cô bé Bảo Nha:"Hi hi."

Vương Nhất Thành:"Cháu tái hôn rồi mà? Đây là con trai của vợ cháu, Tiểu Tranh."

Anh cơ bản sẽ không bao giờ nói Tiểu Tranh là con trai mình.

Dù sao cũng không phải con ruột, anh không muốn bản thân thấy gượng gạo, Tiểu Tranh cũng thấy gượng gạo.

Thực tế, hai người giữ mối quan hệ chú Vương và Tiểu Tranh mới là hài hòa nhất. Cả hai đều không bị áp lực.

À không, Vương Nhất Thành thì chẳng có áp lực gì, anh thực ra cũng không bận tâm việc coi thằng bé như con trai, nhưng rõ ràng là Tiểu Tranh chắc chắn không muốn.

Điều này anh có thể hiểu được, con gái anh chẳng phải cũng không thích gọi người khác là mẹ sao.

Suy bụng ta ra bụng người thôi.

Anh nói:"Tiểu Tranh, chú giới thiệu với cháu nhé, đây là Bảo thúc, cháu cứ gọi là ông nội là được. Ông ấy cũng là người đại đội Thanh Thủy chúng ta, nhưng từ hồi giải phóng đã làm việc ở đây rồi. Cháu nhìn ông ấy có vẻ lớn tuổi, thực ra ông ấy còn ít tuổi hơn bà nội cháu đấy. Nếu cháu không thích gọi là ông nội, thì cứ gọi là Bảo thúc giống chú cũng được."

Cậu bé Cao Tranh kinh ngạc trợn tròn mắt:"!"

Bà nội Điền ít tuổi hơn ông bà ngoại của cậu bé.

Bảo thúc ít tuổi hơn bà nội Điền.

Vậy thì!

Tại sao Bảo thúc trông lại già hơn ông ngoại cậu bé rất nhiều?

Tuy rất kinh ngạc, nhưng đứa trẻ ngoan ngoãn vẫn vội vàng chào hỏi:"Cháu chào ông ạ."

Bảo thúc nở nụ cười:"Tốt tốt tốt, Bảo Nha, cháu dẫn Tiểu Tranh đi dạo xung quanh đi."

"Vâng ạ!" Bảo Nha lanh lảnh đáp, cô bé nói:"Anh Tiểu Tranh, đây là trạm thu mua phế liệu, những đồ mọi người không dùng nữa sẽ được mang đến đây. Có phải anh lần đầu tiên đến đây không, em dẫn anh đi xem nhé."

"Được."

Tiểu Tranh quả thực là lần đầu tiên đến đây, tò mò nhìn ngó xung quanh.

Hai đứa trẻ nắm tay nhau rời đi, Bảo thúc liếc xéo:"Cậu đến đây làm gì?"

Vương Nhất Thành:"Chú xem, cháu không có việc gì thì không được đến chơi à?"

Bảo thúc hừ một tiếng.

Hai người lớn bàn chuyện chính sự, Bảo Nha dẫn Tiểu Tranh đi xem khắp nơi, nói:"Anh Tiểu Tranh nhìn này, ở đây có nhiều đồ lắm đúng không?"

Tiểu Tranh gật đầu, có thể thấy đồ đạc quả thực rất nhiều, nhưng ngoài những thứ rách nát đến không thể rách nát hơn, thì toàn là đồ bị đập phá. Thực tế cũng chẳng có món đồ nào ra hồn. Nhưng điều đó hoàn toàn không cản trở hai đứa trẻ đi xem khắp nơi, chúng rất tò mò về nơi này.

Bảo Nha:"Cái bàn nhỏ nhà mình, chính là lấy ván gỗ ở đây, rồi chú Hầu Quý Nhi đóng cho đấy."

Tiểu Tranh gật đầu, hỏi:"Trên núi chẳng phải có rất nhiều cây sao?"

Đừng thấy Tiểu Tranh lớn hơn Bảo Nha, cũng hiểu biết nhiều hơn Bảo Nha, nhưng những chuyện trong thôn, cậu bé lại không nắm rõ bằng.

Bảo Nha lanh lảnh đáp:"Không được dùng đâu ạ, cây trên núi không được chặt bừa bãi đâu. Bọn em đi nhặt củi cũng chỉ được nhặt cành khô thôi, nếu ai chặt cây mà bị phát hiện, sẽ rắc rối to đấy. Trong thôn cũng có định mức gỗ, nhưng nhà em dùng hết rồi."

Cô bé dang hai tay:"Cây mới thì chưa lớn."

Tiểu Tranh chợt hiểu ra, lại nghĩ đến chuyện thú rừng săn được trên núi dù có bắt được cũng không được rêu rao khắp nơi, cậu bé lờ mờ hiểu ra chút ít.

Cậu bé nói:"Người thành phố cũng vậy, nếu thiếu đồ dùng, cũng đến trạm thu mua phế liệu tìm."

Bảo Nha:"Anh đã đến đây bao giờ đâu."

Tiểu Tranh cười:"Anh đúng là chưa đến bao giờ."

Hai đứa trẻ ríu rít trò chuyện, ở độ tuổi này vốn dĩ cái gì cũng tò mò.

Bảo Nha:"Đến đây một lần là thấy chẳng có gì đặc biệt nữa, ở đây không vui đâu."

Tiểu Tranh gật đầu:"Đúng vậy, chắc chắn là sở thú vui hơn."

Khựng lại một chút, cậu bé mím môi, nói:"Cuối tuần này chúng ta đi sở thú, hai đứa mình cùng chụp ảnh nhé."

Bảo Nha ngẩng đầu nhìn anh trai nhỏ, gật đầu:"Dạ được ạ."

Cô bé hớn hở:"Chúng ta lên thành phố, là được ăn tiệm cơm quốc doanh trên thành phố rồi."

Tiểu Tranh:"Buổi trưa ra ngoài ăn không tiện lắm đâu?"

Bảo Nha ỉu xìu:"Cũng đúng ha."

Nhưng rất nhanh, cô bé lại nói:"Không sao, chúng ta có thể mang cơm theo, ba em nấu ăn cũng ngon lắm."

Tiểu Tranh ừ một tiếng, khóe miệng cong lên.

Hai đứa trẻ bên này vui vẻ hớn hở, bên kia Vương Nhất Thành đang cùng Bảo thúc vẽ vời tính toán. Chính xác mà nói, là Bảo thúc vẽ cho Vương Nhất Thành xem. Ông nhìn ánh mắt hơi mơ màng của Vương Nhất Thành, hỏi:"Rốt cuộc cậu có hiểu không đấy."

Khóe miệng Vương Nhất Thành giật giật, nói:"Bảo thúc à, chú vẽ xấu quá đi mất. Đâu thể trách cháu không hiểu được."

Bảo thúc hừ một tiếng, nói:"Đây là thái độ nhờ vả của cậu đấy à? Không hiểu thì đừng xem nữa."

Vương Nhất Thành vội vàng cười xòa:"Được được được, là cháu sai, Bảo thúc, cháu sợ mình làm không rõ thôi mà. Chú giảng lại cho cháu nghe đi..."

Bảo thúc nhìn Vương Nhất Thành, nói:"Cậu không rành mấy việc này, hay là thôi đừng làm nữa."

Nghĩ ngợi một lát, ông lại nói:"Hay là để tôi làm luôn cho cậu một cái."

Vương Nhất Thành:"Thế sao được! Trẻ con đón sinh nhật, cháu cũng phải thể hiện chút tấm lòng chứ, làm gì có món quà nào ý nghĩa bằng tự tay làm."

Bảo thúc cạn lời:"Cậu xem cậu kìa, sao không tìm một cô vợ tử tế mà sống qua ngày. Hết thanh niên tri thức lại đến nữ xưởng trưởng, người ta là nữ cường nhân làm gì có thời gian lo cho gia đình. Cậu nhìn lại mình xem, chẳng giống đàn ông con trai chút nào."

Tư tưởng của thế hệ trước như ông, ít nhiều vẫn cho rằng đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Nhưng ông cũng chưa lập gia đình, tự nhiên cảm thấy mình chẳng có tư cách gì khuyên bảo người khác. Nói khó nghe chút, ông là một lão độc thân thì biết cái rắm gì!

Vương Nhất Thành:"Chậc, giống hay không giống, đâu phải do cái miệng nói là được. Cháu vốn dĩ là đàn ông mà! Cần gì phải xoắn xuýt chuyện giống hay không giống? Hơn nữa, tìm người thế nào cũng phải xem duyên phận chứ?"

Anh cười nói:"Những người có duyên với cháu đều có điều kiện tốt, cháu còn chê được sao. Cuộc sống là do mình tự sống, người khác nói gì cũng không quan trọng lắm."

Bảo thúc:"Cái thằng này... đúng là khác người."

Người bình thường ăn bám vợ ít nhiều cũng thấy ngại ngùng, nhưng anh thì lại coi đó là chuyện đương nhiên.

Cứ như thể anh mới là người không có vấn đề gì vậy.

Bảo thúc thuộc thế hệ trước, thực sự rất chướng mắt cảnh đàn ông ăn bám vợ. Chẳng có chút khí phách nào cả. Nhưng rốt cuộc ông cũng quá hiểu Vương Nhất Thành. Ông biết thằng nhóc này bản chất rất tốt, nên không đến mức khinh thường, nhưng ít nhiều cũng có chút hận sắt không rèn thành thép.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.