Thần Cấp Sáp Ban Sinh

Lượt đọc: 4506 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1077
Trách nhiệm và ước mơ của bác sĩ

❊ ❊ ❊

Nhìn thấy bệnh nhân như vậy, tất cả mọi người đều hoảng sợ, đặc biệt là thanh cốt thép to bằng ngón tay cái xuyên thấu qua ngực bệnh nhân vẫn còn dựng đứng ở đó. Không ai có thể cảm nhận được đó là cảm giác gì, nhưng mọi người đều biết, chắc chắn là đau thấu tim gan.

"Bác sĩ, anh nhất định phải cứu chồng tôi, nếu anh ấy có mệnh hệ gì, tôi cũng không sống nổi nữa!" Bên cạnh chiếc cáng đẩy theo một người phụ nữ trung niên, cũng đội mũ bảo hộ, toàn thân bẩn thỉu, mặt mày lấm lem, nước mắt giàn giụa, nỗi bi thương vô tận in hằn trên khuôn mặt.

Có thể thấy, đây là một đôi vợ chồng trung niên làm việc ở công trường, xét tình cảnh của họ thì tin rằng gia cảnh không hề khá giả, bằng không cũng sẽ không làm những công việc thô kệch nguy hiểm như vậy ở công trường. Nay lại xảy ra chuyện này, e rằng một gia đình cứ thế mà tan nát.

Cảnh tượng này, tiếng khóc than bi thương của người phụ nữ, xen lẫn vô vàn nỗi xót xa, đau đớn, thật sự là người nghe đều đau lòng, người thấy đều rơi lệ, những câu chuyện như thế này trên tin tức truyền hình cũng thường xuyên bắt gặp.

Thế nhưng giờ đây tận mắt chứng kiến cảnh này, mắt của tất cả mọi người đều đã ướt nhòe, đặc biệt là những người có mặt ở đây đều là bản thân hoặc người nhà đang mắc trọng bệnh, gia cảnh của một số người cũng chẳng khá hơn đôi vợ chồng này là bao.

Đối mặt với việc này, họ càng cảm thấy đồng cảm, ai cũng không dám gây ồn ào nữa, ngay cả người nhà bệnh nhân vừa rồi còn kích động không thôi, tranh cãi không ngừng cũng không thể mở miệng yêu cầu cứu cha mình trước được nữa.

"Thần y, ngài cứu ông ấy trước đi!" Người nhà kia nói.

"Anh yên tâm đi, cha anh sẽ không sao đâu!" Trình Vũ gật đầu, đầu ngón tay điểm nhẹ vào ngực cha của người nhà này, rồi đẩy bệnh nhân đó vào phòng phẫu thuật, tất cả những người khác đều ở lại bên ngoài.

Hức hức hức!

"Thế này thì bảo tôi sống làm sao đây!" Người phụ nữ làm công đứng một mình bên ngoài, cảm giác vô cùng bất lực, thế mà lại ngã quỵ xuống đất khóc lớn.

"Em gái à, mau đứng lên đi, đừng đau buồn như vậy nữa, em có biết vị bác sĩ vừa rồi ở bên trong là ai không?" Mấy người phụ nữ thấy vậy vội vàng đỡ người phụ nữ làm công kia dậy, an ủi.

"Là ai ạ?" Người phụ nữ làm công rõ ràng không biết những chuyện này.

"Chồng em có phúc rồi, đó là thần y thực thụ đấy, nghe nói là thần y ngay cả người chết cũng có thể cứu sống, chồng em tuyệt đối sẽ không sao đâu!" Người phụ nữ mỉm cười an ủi.

"Chị ơi, chị đừng lừa em nữa, trên đời này làm gì có bác sĩ nào lợi hại đến thế!" Người phụ nữ làm công lại căn bản không tin, nỗi bi thương trên mặt khó lòng xóa nhòa.

"Đây chính là vận may của nhà em đấy, bao nhiêu lúc không xảy ra chuyện, lại cứ nhằm đúng lúc thần y ngồi khám mà xảy ra chuyện, đây không phải có phúc thì là gì? Em nhìn chúng ta - những người nhà này xem, nhà nào mà chẳng có bệnh nhân trọng bệnh, thế nhưng hôm nay tất cả đều xếp hàng ở đây chữa bệnh, nếu không phải có thần y, thì em làm sao thấy được cảnh tượng này!"

Người phụ nữ làm công nghe xong lời này, nhìn xung quanh một lượt, quả nhiên phát hiện bệnh nhân ở đây dường như đều khá nghiêm trọng, không phải nằm trên cáng đẩy thì cũng là ngồi trên xe lăn, cơ bản đều đeo mặt nạ dưỡng khí, những bệnh nhân như vậy mà lại tụ tập cả ở đây, chẳng lẽ thực sự có thần y?

Lần này bệnh nhân đi vào có chút lâu, bệnh nhân ở các phòng phẫu thuật khác đi vào mười mấy phút là đã ra rồi, hơn nữa sau khi những bệnh nhân trọng bệnh này đi ra, tình trạng quả nhiên là tốt hơn không ít, lập tức cô có thêm lòng tin với chồng mình.

Chỉ là các phòng phẫu thuật khác đã thay phiên qua mấy lượt rồi, thế mà chồng mình vào lâu như vậy vẫn chưa thấy ra, người phụ nữ làm công không khỏi lại lo lắng, tỏ ra có chút đứng ngồi không yên.

"Bác sĩ! Thần y bên trong thật sự có thể cứu mạng chồng tôi sao? Nhưng tại sao anh ấy vẫn chưa ra ạ?" Người phụ nữ làm công nhìn Quý Văn Bác, lo âu bất an nói.

"Cô yên tâm đi! Cho đến nay, tôi vẫn chưa thấy bệnh nhân nào mà cậu ấy không chữa khỏi cả, tình trạng chồng cô cô cũng thấy rồi đấy, nghiêm trọng như vậy chắc chắn cần thêm chút thời gian!" Quý Văn Bác nói.

"Viện trưởng! Xin lỗi, vừa rồi là tôi quá kích động!" Lúc này, người nhà bệnh nhân trước đó bước tới xin lỗi Quý Văn Bác.

"Không sao, tâm trạng của các vị tôi có thể hiểu được, chỉ mong tiên sinh đừng vọng tưởng suy đoán người khác. Trong ngành y tế đúng là có tồn tại một số chuyện không thể cho ai thấy, nhưng không phải tất cả mọi người, tất cả các bệnh viện đều như vậy, cho nên cũng mong anh có thể hiểu cho!" Quý Văn Bác nghiêm túc nói.

"Viện trưởng nói đúng, đây đúng là lỗi của tôi, tôi không nên nghi ngờ tất cả mọi người!" Người nhà kia lúng túng nói.

"Ừm!"

"Ngoài xin lỗi, tôi còn muốn bày tỏ lòng cảm ơn tới ông, nếu không phải nhờ ông, chúng tôi căn bản không thể nào được thần y miễn phí điều trị, ông là một bác sĩ tốt, một viện trưởng tốt!" Người nhà kia cúi chào Quý Văn Bác, nghiêm túc, nghiêm nghị, lại còn kích động không thôi nói.

"Đúng vậy, viện trưởng, chúng tôi thay mặt cho tất cả bệnh nhân, xin bày tỏ lòng cảm ơn tới ông!" Giây phút này, tất cả người nhà bệnh nhân đều cúi chào Quý Văn Bác!

Quý Văn Bác nhìn cảnh tượng này, khuôn mặt hơi run rẩy, nhưng nội tâm lại như sóng cuộn biển trào. Ông nhìn ra được, trên mặt những người này tràn ngập hạnh phúc, lời cảm ơn của họ xuất phát từ tận đáy lòng, đây vốn dĩ là điều mỗi bác sĩ nên làm, nhưng họ nỗ lực suốt bao nhiêu năm qua, lại không làm được điểm này.

Nay, dưới sự giúp đỡ của Trình Vũ, cuối cùng đã khiến ông thấu hiểu được ước mơ thời trẻ, để tất cả bệnh nhân đều có thể khỏe mạnh xuất viện. Để tất cả mọi người đều tràn đầy kính trọng và biết ơn đối với bác sĩ, giây phút này, Quý Văn Bác đã rơi lệ.

Tuy tất cả những điều này đều là Trình Vũ mang lại cho ông, nhưng ông cảm thấy đời mình thế là đáng giá. Ông muốn tiếp tục phấn đấu vì tất cả những bệnh nhân vẫn còn đang bị bệnh tật giày vò. Tuy ông không thể đạt tới thành tựu như Trình Vũ, nhưng ông sẽ tiếp tục nỗ lực, cố gắng hết mức để bệnh viện của mình phục vụ nhiều bệnh nhân hơn, cứu vãn nhiều gia đình hơn nữa.

Giang Tư Hải và những người đứng bên cạnh cũng kinh ngạc, đây là lần đầu tiên họ thấy nhiều bệnh nhân chân thành cảm ơn một bác sĩ đến vậy. Đặc biệt là Giang Tư Hải, với tư cách là một bác sĩ, ông là người xúc động nhất, đã từng có lúc, ông cũng từng có ước mơ như thế này.

Thế nhưng bao nhiêu năm trôi qua rồi, ước mơ của bản thân thì sao? Dường như đã sớm bị giẫm dưới chân, con người hiện tại của ông chỉ biết dựa vào quyền lực trong tay mà không ngừng leo cao.

Giây phút này, ông không còn chút tâm trạng nào để thuyết phục Quý Văn Bác vì tiền đồ của bản thân mà chữa trị cho cha của hai người sau lưng mình. Là một bác sĩ, điều nên nghĩ tới phải là làm sao cứu người chữa bệnh, chứ không phải làm sao để trèo cao hơn!

Có lẽ đợi đến ngày mình lìa đời, hồi tưởng lại cả cuộc đời, với tư cách là một bác sĩ, ngoài việc nịnh bợ cấp trên ra, dường như chẳng để lại được gì, đó mới là điều thực sự đáng buồn!

"Phó Viện trưởng Từ, Đổng sự Hạ, chúng ta về thôi!" Giang Tư Hải quay người lại, nhìn hai người họ thản nhiên nói.

"Viện trưởng Giang, bệnh của cha tôi còn chưa chữa mà? Ông giúp tôi nói thêm với Viện trưởng Quý đi, tôi thấy vị thần y kia nói chuyện cũng khá dễ gần, biết đâu có thể giúp cha tôi chữa trị chứ?" Đổng sự Hạ lên tiếng nói. Ông ta đã tận mắt chứng kiến thực lực của vị thần y này rồi, ông ta không muốn bỏ lỡ cơ hội này!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1030
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.