Thần Cấp Sáp Ban Sinh

Lượt đọc: 4506 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1066
Thiết công kê

❊ ❊ ❊

Mọi người chỉ thấy Trình Vũ điểm vài cái vào thắt lưng Hoàng Nhị thiếu đang nằm liệt trên đất, Hoàng Nhị thiếu sờ vào chân mình, lập tức vui mừng khôn xiết.

"Có rồi! Có rồi! Có cảm giác rồi!" Hoàng Nhị thiếu kích động bò dậy từ mặt đất, nhìn hai chân mình lại có thể nhảy nhót liền hưng phấn không thôi, nhìn Trình Vũ luôn nở nụ cười trước mắt, hắn lập tức tỉnh táo lại, người này quả thực còn đáng sợ hơn cả ác ma.

Nghĩ đến những lời tên kia nói, trong vòng ba ngày nếu không giao cổ phần ra, thì mình sợ là thật sự phải biến thành thái giám rồi. Lúc này, hắn đã tin tưởng tuyệt đối vào lời của Trình Vũ.

Nhưng điều làm hắn nghi hoặc là, tại sao tên này lại bắt mình đem văn bản chuyển nhượng cổ phần đưa đến tay ông chủ Tân Quang là Tần Thương Hải chứ?

Đột nhiên, Hoàng Nhị thiếu dường như hiểu ra điều gì đó, hèn gì lúc ở Tân Quang người phụ nữ kia đánh mình mà không hề hấn gì, ngược lại chính mình lại bị người ta đuổi ra ngoài, hóa ra những người này cùng một bọn với họ.

Thật đáng hận mình quá hồ đồ, sao lại đắc tội với đám người này! Một trăm triệu cổ phần a, đó là toàn bộ gia sản của mình rồi.

Nếu để lão cha hắn biết mình đem hết cổ phần tặng người, lão cha hắn không bị tức chết thì hắn cũng sẽ bị lão cha đánh chết.

"Vậy bây giờ tôi có thể đi được chưa!" Hoàng Nhị thiếu thật sự không muốn giao thiệp với đám người này nữa, thật sự là quá đáng sợ, không phải giết người thì cũng là lừa tiền.

Trước đó, mình còn là một phú hào không lớn không nhỏ, nhưng giờ đây chỉ vì một sai lầm nhỏ của bản thân, vậy mà một bước quay về thời trước giải phóng, nghĩ lại thật sự không cam tâm mà.

Nhưng thế thì đã sao, với bản lĩnh của đám người này, hắn dù có bản lĩnh tày trời cũng không dám tìm bọn họ đòi lại số tiền này.

"Ngươi coi ta là kẻ ngốc à? Còn chưa điểm chỉ cơ mà?" Trình Vũ cầm văn tự vừa viết xong của Hoàng Nhị thiếu nói.

"Tôi đây chẳng phải đã viết tên rồi sao," Hoàng Nhị thiếu nói.

"Bớt nói nhảm!" Trình Vũ lại chẳng quan tâm nhiều như vậy, tóm lấy tay hắn, rạch một đường lên ngón cái của hắn, xuất hiện một vệt máu, sau đó ấn xuống văn tự.

"Được rồi, phi vụ này đã hoàn thành một nửa, tiếp theo ta sẽ đợi tin tốt của ngươi. Nếu ngươi cảm thấy thứ đó không cần cũng được, vậy ta cũng không nói gì nữa. Đương nhiên, nếu ngươi có bản lĩnh tìm người chữa khỏi giúp ngươi, ta tự nhiên cũng không có gì để nói, dù sao việc này kết thúc tại đây."

"Nhưng ta cũng phải nhắc nhở ngươi, tổng cộng chỉ có ba ngày thời gian, trong vòng ba ngày ngươi làm xong chuyện, giao đồ cho Tần Thương Hải, ta sẽ đến giúp ngươi chữa bệnh. Nhưng nếu quá ba ngày, ngươi mới tới tìm ta chữa, thì phải tính phí khác đấy, ngươi tự mình cân nhắc cho kỹ." Trình Vũ cười nói.

"Tôi biết rồi!" Hoàng Nhị thiếu nghiến răng, hắn tin tất cả những gì Trình Vũ nói tuyệt đối không phải lừa hắn.

Trình Vũ cuối cùng đặt ánh mắt lên người đại ca đeo kính râm, thân thể tên đại ca đeo kính râm run lên một cái, không kìm lòng được lùi lại hai bước. Rất rõ ràng, thủ đoạn vừa rồi của Trình Vũ đã dọa hắn sợ chết khiếp, chính mình đâu có nhiều tiền như vậy để chuộc mạng.

"Cách kiếm tiền có rất nhiều, có những khoản tiền không nên kiếm thì tuyệt đối đừng kiếm, nếu không lần sau thứ phải đền có khi là cái mạng đấy!" Trình Vũ nói.

"Vâng vâng vâng! Tôi nhất định ghi nhớ huấn thị của thần tiên đại nhân, sau này tuyệt đối không làm chuyện này nữa!" Đại ca kính râm thấy đối phương không có ý ra tay với mình, vội vàng cung kính gật đầu, sợ có chút bất kính nào đắc tội với đối phương.

"Chúng ta đi thôi!" Trình Vũ không nói nhảm với bọn họ nữa, có ý lập uy trước mặt họ, gật đầu với Tâm Hà bọn họ rồi trực tiếp bay lên không trung rời đi.

Nhìn tất cả mọi người cứ thế bay đi, biến mất trong màn đêm, tất cả mọi người đều tưởng là một giấc mơ, nhưng đống sư tử đá nhỏ vụn thành cám trước mắt nói cho họ biết, tất cả những điều này đều là thật.

Tuy họ đã không còn ở đó, nhưng nỗi sợ hãi mà họ để lại vẫn không hề tiêu tan trong lòng đám người kia.

"Đưa tao về!" Chỉ còn lại đám người bọn họ, sự kiêu ngạo của Hoàng gia nhị thiếu dường như đã quay trở lại, hắn nói với tên đại ca kính râm.

"Trời cũng không còn sớm, chúng tôi cũng phải về nhà rồi, Hoàng Nhị thiếu tự bắt xe về đi, không tiễn!" Nhưng đại ca kính râm lại không nể mặt hắn nữa, quay người lên chiếc xe van của mình, những người khác cũng lên xe theo, trong chớp mắt đã biến mất không dấu vết.

Vị thần tiên kia nói không sai, có những khoản tiền không thể kiếm được nữa, cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì cũng sẽ mất mạng.

Hôm nay mình may mắn, hắn cũng không so đo với mình, nhưng Hoàng Nhị thiếu với tư cách là kẻ chủ mưu thì thảm rồi, đùng một cái mất một trăm triệu, đây không phải ai cũng đền nổi.

Lần tới nếu mình lại đắc tội với vị thần tiên nào có tính khí tệ hơn, thì đến mạng cũng chẳng còn, dù sao mấy năm nay mình cũng kiếm được không ít tiền, chi bằng về quê làm chút kinh doanh thì ổn thỏa hơn nhiều.

Trên con phố dài trong đêm tối chỉ còn lại một mình Hoàng Nhị thiếu đứng chơ vơ giữa đường, sắc mặt khó coi tột độ.

"Đám khốn kiếp này! Nhận của tao bao nhiêu tiền mà nói trở mặt là trở mặt, sau này tao sẽ cho bọn mày biết tay!" Hoàng Nhị thiếu siết chặt quần áo trên người, đêm đông vốn dĩ đã lạnh, vừa rồi lại bị tên kia dọa cho toát mồ hôi toàn thân, giờ gió thổi qua, trên người càng lạnh hơn.

"Sư đệ, hóa ra cách ngươi làm ăn đều là như thế này, hèn gì có thể mua nổi biệt thự xa hoa như vậy, nhưng vụ làm ăn hôm nay ta cũng có phần, một trăm triệu này của ngươi liệu có phải chia cho ta một ít không!" Mọi người về đến nhà, Tâm Lạc ngồi trên ghế sofa êm ái nói.

Rõ ràng sau khi trải qua việc này, tâm trạng hắn cũng tốt hơn nhiều. Hơn nữa Trình Vũ đùng một cái vớ được một trăm triệu, tuy không biết một trăm triệu này có giá trị bao nhiêu ở thế tục, nhưng nghe bọn họ nói đâm chết một người chỉ đền mấy chục vạn mà xem, một trăm triệu này quả thực là một khoản tiền vô cùng lớn, trong lòng cũng có chút phấn khích nho nhỏ.

"Số tiền này ta là dùng để làm từ thiện, ngươi cầm đi làm gì? Nói nữa, ngươi ở chỗ ta, cho ngươi tiền cũng chẳng có chỗ mà tiêu. Chi bằng đem đi cứu tế người nghèo!" Trình Vũ gắt gỏng nói.

"Sư đệ ngươi thật được lắm! Một trăm triệu dùng để làm từ thiện, chỉ riêng điểm này của ngươi, tiền này ta không cần nữa, nhưng cực phẩm Tiên Nhân Túy ngươi đã hứa với ta thì không được thiếu!" Tâm Lạc giơ ngón cái với Trình Vũ, đối với hắn là tâm phục khẩu phục, bỏ ra nửa ngày thời gian kiếm được nhiều tiền như vậy mà lại dùng để cứu tế người nghèo, chỉ có hắn mới nghĩ ra được.

"Cho này! Nhưng ta nhắc trước, cực phẩm Tiên Nhân Túy ta cũng không còn nhiều, ngươi biết rồi đấy, đừng có uống hết một lúc, bằng không sau này lại chẳng có mà uống!" Trình Vũ lấy ra một bình sứ tinh xảo đặt trên bàn trà, nói.

"Ta biết rồi, ta sẽ uống tiết kiệm một chút!" Mắt Tâm Lạc sáng lên, vung tay liền thu cả bình Tiên Nhân Túy vào trong túi trữ vật của mình.

"Này! Tâm Lạc, ngươi đây là ý gì? Vũ sư đệ bình rượu này không phải cho một mình ngươi đâu, muốn uống thì mọi người cùng uống, ngươi muốn ăn mảnh à!" Thấy Tâm Lạc nhanh tay lẹ mắt như vậy, Tâm Hải lập tức bất mãn.

"Đây là ta đòi Vũ sư đệ đấy, các ngươi muốn uống thì tự đi mà đòi Vũ sư đệ!" Tâm Lạc lại không chịu lấy ra chia sẻ, trò đùa à, đã vào túi mình rồi làm gì còn đạo lý lấy ra chứ!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1030
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.