“Lục Lang?”
Liễu Thanh Nghiên cũng thấy Lục Chinh thu đồng tiền, ánh mắt khẽ giật mình.
Lục Chinh gật đầu.
Bên ngoài Nhân Tâm Đường, lão ẩu và cô gái mặc áo tố y đang nói chuyện. Cô gái kia truyền âm cho lão ẩu: "Đại tỷ, người tình của Liễu cô nương kia, ánh mắt nhìn chúng ta có vẻ hơi lạ."
Lão ẩu gật đầu, có chút nghi hoặc: "Nhưng ta cảm thấy hóa trang của mình rất giống mà, hắn làm sao nhận ra được?"
Đúng lúc này, hai người đến trước ngõ Ất, thấy cửa lớn Liễu gia mở rộng, Liễu Thanh Thuyên hoạt bát chạy ra.
Lão ẩu, "......"
Cô gái áo tố y, "......"
"Vừa mới xuống, sao ngươi không xem xét các gia đình trong ngõ này?" Lão ẩu thở dài.
Cô gái áo tố y bất đắc dĩ nghĩ, lúc đó ta chỉ chú ý Nhân Tâm Đường, còn ngươi cũng không để ý Liễu Thanh Nghiên ở ngay ngõ Ất này sao?
Thảo nào Lục Chinh kia nhìn hai người mình ánh mắt có chút kỳ lạ, thì ra mình hai người từ cửa nhà hắn xuất hiện.
Làm sao mà không phát hiện ra cho được?
Cô gái áo tố y bất đắc dĩ hỏi: "Vậy giờ làm sao?"
Lão ẩu đành chịu lắc đầu: "Chỉ là muốn tiếp cận trước thôi, không ngờ lại lộng xảo thành vụng."
"Vậy nói thẳng ra có được không?"
“Có khi nào dọa nàng sợ không?”
"Chắc không đâu? Dù sao đây cũng đâu phải chuyện xấu."
"Nhưng dù sao... chuyện năm đó..."
"Chuyện năm đó xưa như trái đất rồi, hơn nữa lão thái quân cũng thường xuyên hối hận chuyện năm đó, nếu không chúng ta cũng không dám tự mình đến đây đâu!"
Lão ẩu suy tư một lát, ánh mắt chợt lóe lên, khẽ cười nói: "Không vội không vội, lần này bại lộ rồi, ngày mai đổi bộ dạng khác là được."
Cô gái áo tố y yếu ớt nói: Như vậy có ổn không? Lỡ lại bị nhìn thấu thì thật ngại quá."
Lão ẩu nghiêm mặt: "Ngươi không tin kỹ xảo của ta sao?"
Cô gái áo tố y lắc đầu lia lịa: "Không phải không phải! Tin tưởng tin tưởng!"
"Vậy được rồi! Đi, chúng ta đi tìm Tam muội trước, đến lúc đó ba người xuất hiện, cũng dễ đánh lạc hướng sự nghi ngờ của bọn họ." Ánh mắt đục ngầu của lão ẩu đột nhiên trở nên linh động vô cùng, không còn chút nào cảm giác tang thương.
Hai người nhìn trái phải không thấy ai, liền rẽ vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ, trong nháy mắt, biến mất không thấy.
...
Trong hậu đường Nhân Tâm Đường, Lục Chinh, Liễu Thanh Nghiên và Đỗ Nguyệt Dao đang ngồi vây quanh Vân Cung Bảo Giám.
Trong gương của Vân Cung Bảo Giám, lão ẩu và cô gái áo tố y rẽ vào hẻm nhỏ, phất tay thi triển chướng nhãn pháp, biến mất.
Chướng nhãn pháp này rõ ràng không thể qua mắt Vân Cung Bảo Giám, ba người vẫn thấy rõ thân hình hai người khẽ động, trong nháy mắt thay đổi dung mạo.
Lão ẩu thẳng lưng, thân hình cao lên, nhanh chóng biến thành một thiếu nữ trẻ tuổi mặc váy the mỏng màu trắng điểm hoa, mặt mũi linh động, thông minh xinh xắn.
Cô gái áo tố y cũng trải qua một hồi lưu quang chớp động, từ đầu đến chân đổi sang váy gấm bách hợp màu xanh biếc, mày như lá liễu, mắt như sao, tướng mạo dịu dàng, nhu nhược khiến người thương xót.
"Oa, đẹp quá!" Đỗ Nguyệt Dao kinh ngạc thốt lên.
Ai thấy một lão ẩu và một cô gái có tướng mạo bình thường biến thành mỹ thiếu nữ mà không kinh ngạc, hai thiếu nữ này quả thật xứng đáng với tiếng kêu của Đỗ Nguyệt Dao.
Dù phong thái khác nhau, nhưng đều vô cùng xinh đẹp.
"Huyễn thuật lợi hại thật, vừa nãy ta hoàn toàn không nhận ra." Liễu Thanh Nghiên nói.
Lục Chinh gật đầu: "Ta cũng vậy.”
Đỗ Nguyệt Dao cảm thán một tiếng, rồi lập tức phản ứng lại hỏi: "Tại sao các nàng phải hóa thành người bình thường đến Nhân Tâm Đường khám bệnh?"
"Là đến tìm Thanh Nghiên." Lục Chinh nhíu mày, trầm ngâm nói: "Hình như không có ác ý, còn có chút quan hệ với Thanh Nghiên, không biết là quan hệ từ bao giờ, hay chỉ là nhận nhầm người."
"Hả?" Đỗ Nguyệt Dao quay đầu, không hiểu hỏi: "Sao ngươi biết?"
Lục Chinh nhíu mày cười, đưa tay chỉ vào môi của thiếu nữ mặc váy the mỏng trong gương.
Hai mắt Liễu Thanh Nghiên sáng lên: "Đọc môi?”
Lục Chinh gật đầu: "Các nàng có vẻ định biến hóa một lần nữa, rồi lại đến tìm chúng ta, muốn làm quen với ngươi trước."
Liễu Thanh Nghiên rất khó hiểu: "Vì sao?"
"Đến nhận thân?" Lục Chinh nhún vai, hỏi ngược lại: "Các nàng vừa nói chuyện cũ năm xưa, còn nói lão thái quân hối hận gì đó, chẳng lẽ tổ tiên Thanh Nghiên, từ một gia tộc bạch hồ nào đó trốn đến?"
"Không thể nào?" Liễu Thanh Nghiên trừng mắt: "Ta chưa từng nghe cha nói chuyện này. Hơn nữa dòng dõi mẫu thân ta cũng chỉ là bạch hồ bình thường, nghe nói bà ngoại ta cũng tự thức tỉnh."
Lục Chinh hỏi: "Vậy Thiên Hồ huyết mạch trên người ngươi từ đâu mà có?”
Liễu Thanh Nghiên: ???
Lục Chinh hỏi: "Liễu bá và mẹ ngươi tu luyện 《 Thiên Yêu Cửu Hóa Luyện Huyết Pháp 》 hiệu quả thế nào?"
Ánh mắt Liễu Thanh Nghiên dao động, khẽ cắn môi dưới, nói: "Chỉ có cha hiển lộ dị tượng, nhưng cũng chỉ có một đuôi."
"Xem ra là Liễu bá." Lục Chinh gật đầu: "Tuy không biết các nàng tìm đến bằng cách nào, nhưng không ngại hỏi Liễu bá trước."
“Ta đi gọi Liễu bá!" Đỗ Nguyệt Dao vội nói, rồi đi ra tiền đường, lôi Liễu Lão Trượng vào hậu đường.
"Làm gì vậy?" Liễu Lão Trượng ngơ ngác: "Dù phía trước không có bệnh nhân, cũng không thể bỏ trống được chứ?"
"Để tôi!"
Đỗ Nguyệt Dao mặt mày quyết liệt, hy sinh anh dũng, trong mắt lộ rõ sự đau khổ và tiếc nuối vì không được thỏa mãn tính tò mò.
Liễu Thanh Nghiên che miệng cười trộm, Lục Chinh cũng cười nói: "Để tôi xem, khi nào có bệnh nhân lại nói."
“Ừ ừ ừt" Đỗ Nguyệt Dao liên tục gật đầu.
Liễu Lão Trượng không khỏi hỏi: "Rốt cuộc cần làm gì?"
Lục Chinh bắt đầu kể lại chuyện vừa rồi, trong khi đó, ống kính trong gương đã rời khỏi hai cô gái, nhanh chóng chuyển đến một miếu thờ bỏ hoang ở vùng ngoại ô Đông Lâm huyện.
......
"Ơ? Tam muội đâu?" Thiếu nữ đáng yêu nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Tam muội đâu cả.
Thiếu nữ dịu dàng mắt sắc, thấy được dòng nhắn trên vách tường ở góc miếu, lên tiếng đọc: "Khó khăn lắm mới đến Trung Nguyên một chuyến, chuyện tìm người thân giao cho các ngươi, ta đi các châu phủ lân cận chơi đây. ˆ
"Đúng là đồ hồ ly tinh ham chơi!" Thiếu nữ đáng yêu dậm chân nói: "Mỗi lần cần đến thì lại không thấy đâu!"
Thiếu nữ dịu dàng rụt cổ: "Vậy giờ làm sao?"
"Đương nhiên là đi bắt nàng về..." Thiếu nữ đáng yêu nói được nửa câu, lại thở dài: "Thôi đi, bắt nàng về cũng vô dụng, có khi còn lộ tẩy nhanh hơn, hay là chúng ta tự đi đi."
"Hả?" Thiếu nữ dịu dàng chớp mắt mấy cái, bất đắc dĩ nói: "Còn phải diễn nữa sao?"
"Đương nhiên, ít nhất cũng phải kết bạn trước, rồi tính sau!" Thiếu nữ đáng yêu khăng định: "Chúng ta nghĩ xem, lần này nên hóa trang thành gì?”
Thiếu nữ dịu dàng, "......"
......
Ở bên kia, Liễu Lão Trượng nghe Lục Chinh kể chuyện, cũng trợn mắt, không thể tin nổi: "Cái gì? Ta thực ra đến từ một đại gia tộc?"