Ta Có Một Cái Lưỡng Giới Ấn

Lượt đọc: 60129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1017
Không giảng võ đức đánh lén

❊ ❊ ❊

"Kimono?”

"Người Nhật?"

"Thật sự có người nói tiếng Nhật kìa, mà khoan, hình như có cả một nhóm người nói tiếng Hoa."

Một đám người mặc kimono, cả nam lẫn nữ, cùng nhau tiến vào, khiến mọi người xôn xao bàn tán, chỉ trỏ không ngớt.

So với sự rời rạc, tự phát của nhóm Hán phục, nhóm kimono này rõ ràng có sự chuẩn bị kỹ càng. Có người mặc trang phục đồng nhất, có người mang theo cờ hiệu với dòng chữ "Lễ hội mùa hè" bằng tiếng Nhật, có người mang theo ô giấy, quạt xếp, kiếm Nhật, lại có người mang theo bàn bày biện đủ loại trang sức kiểu Nhật, thậm chí có người còn mang theo cả bộ dụng cụ lắp ghép, có vẻ như có thể dựng lên các công trình kiến trúc Nhật Bản đơn giản.

“Các người muốn làm gì?” Một chàng thư sinh tiến lên hỏi.

"Sao vậy? Công viên là của nhà anh chắc? Chúng tôi đến công viên tổ chức hoạt động thôi!" Một người đàn ông mặc kimono, có vẻ là người cầm đầu, bước lên phía trước, cười khẩy nói, "Các anh tổ chức hội hè miệt vườn được, thì chúng tôi cũng chuẩn bị tổ chức Lễ hội mùa hè ở công viên này."

"Anh..." Chàng thư sinh nhất thời nghẹn họng.

Công viên An Sơn là công viên miễn phí, ai cũng có thể đến chơi, miễn là không tổ chức hoạt động thương mại, không ảnh hưởng đến khách tham quan thì mọi người đều có thể tự do hoạt động trong công viên.

Nhưng hoạt động của nhóm Hán phục đã được tổ chức từ trước và gây được tiếng vang lớn, theo lý mà nói thì nhóm kimono không thể không biết.

Xung quanh đâu phải không có công viên khác, các người tổ chức ở công viên khác cũng được vậy, cớ sao lại rầm rộ kéo nhau đến tận Công viên An Sơn?

Nếu không phải cố ý đến phá đám thì chàng thư sinh kia nuốt luôn cái quạt xếp vào bụng.

"Các người cố ý đấy!" Một cô gái tức giận nói.

"Thì sao? Hôm nay là cuối tuần bình thường, đâu phải ngày lễ gì đặc biệt đâu, chúng tôi đến công viên dạo chơi, thư giãn, có vấn đề gì không?" Một cô gái kimono đứng ra cười nói.

Sau đó, đám người mặc đủ loại kimono, chuẩn bị cho Lễ hội mùa hè, bắt đầu dựng lên các gian hàng ở khu vực trống trải, mở chế độ chụp ảnh và livestream.

Nói đi cũng phải nói lại, người Trung Quốc vốn rất bao dung. Chỉ cần bạn không cố tình khiêu khích vào những địp hoặc địa điểm đặc biệt, hoặc mặc trang phục đặc thù, thì ngày thường bạn mặc kimono hay tổ chức hoạt động kiểu Nhật cũng chăng ai quản.

Ví dụ như hiện tại, dù nhóm Hán phục rất khó chịu, nhưng những du khách xung quanh lại không có phản ứng gì gay gắt, thậm chí còn tỏ ra hứng thú với Lễ hội mùa hè này.

Sau đó, nhóm Hán phục chia làm hai phe rõ rệt, nhanh chóng chiếm hết những vị trí còn lại.

Bảy tám cô gái kimono cầm quạt và ô giấy nhảy múa uyển chuyển trên nền nhạc hoa anh đào, bên cạnh còn có người chơi đàn tam thập lục và sáo trúc đệm nhạc.

Một vài cô gái xinh đẹp ngồi trước bàn trang trí lộng lẫy, trình diễn cắm hoa và trà đạo, mời khách qua đường thưởng thức.

Người ta dựng lên những công trình kiến trúc Nhật Bản đơn giản để chụp ảnh và livestream.

Người khác bày bàn vẽ, bắt đầu vẽ tranh Ukiyo-e.

Lại có người mang theo rất nhiều trang sức, phụ kiện kiểu Nhật, bùa hộ mệnh để tặng cho khách tham quan, lôi kéo sự chú ý đến tài khoản của mình.

"Quá đáng thật!"

"Chắc chắn là có chuẩn bị từ trước rồi!"

"Chủ yếu là. họ chuẩn bị kỹ càng hơn chúng ta, mà hiệu quả lại tốt hơn nữa.

Nói rồi, vài cô nàng Hán phục thấy du khách bị thu hút sang bên kia xem múa hoa anh đào và tranh Ukiyo-e thì tức đến phát khóc.

Thật ra thì, chuyện này cũng không có gì lạ.

Nhóm Hán phục đều là tự phát đến, hơn nữa phần lớn chỉ là những người yêu thích nghiệp dư. Mấy người chơi đàn, vẽ tranh kia trình độ cũng có hạn, còn kém xa Cố Đình Đình.

Cho nên, họ hoàn toàn bị nhóm kimono có sự chuẩn bị lấn át. Hơn nữa, bên nhóm kimono còn có cả người Nhật, mà thoạt nhìn còn rất có thân phận, rất có bản lĩnh.

Điều khiến người ta khó chịu hơn là, rất nhiều nam nữ người Hoa mặc kimono vây quanh những người Nhật kia, khúm nứm cười nói, trông thật đáng ghét.

"Đừng để ý đến họ, chúng ta cứ làm tốt việc của mình là được." Có người khuyên nhủ.

"Chơi cho vui vào, livestream thật tốt, đừng để họ làm cho mất hứng." Người khác động viên.

Thế là nhóm Hán phục tiếp tục các hoạt động của mình, chơi trò chơi, chụp ảnh, livestream.

Cùng lúc đó, nhóm kimono cũng bắt đầu các hoạt động, trò chơi, chụp ảnh, livestream của họ.

Vì cùng một lúc, cùng một địa điểm, nên phòng livestream của một vài tài khoản nổi tiếng trên Mỗ Âm cũng bị nghẽn mạng.

Nếu như ngoài đời thực, hai bên khó chịu nhưng không đụng chạm gì đến nhau, thì trong phòng livestream lại là một cảnh tượng khác.

Các streamer của nhóm Hán phục đương nhiên lên án nhóm kimono cố ý gây sự, không chơi đẹp.

Các streamer của nhóm kimono thì chế nhạo nhóm Hán phục không có sự chuẩn bị, trình độ kém cỏi, đặc biệt thích đem mấy cô nàng chơi đàn xoàng xĩnh và mấy anh chàng thư pháp nghiệp dư ra so sánh, rồi dùng âm nhạc, vũ đạo và tranh Ukiyo-e của bên mình để vả mặt.

Khán giả trong phòng livestream thì càng loạn cào cào.

Khen ngợi, cổ vũ, chửi bới, mia mai, cái gì cũng có.

"Đều là dân nghiệp dư, đánh không lại thì cứ nói thẳng ra, có gì mà xấu hổ."

"Nói vớ vẩn, đám người Nhật kia rõ ràng là có chuẩn bị từ trước, ai biết họ đã chuẩn bị bao lâu, mời bao nhiêu người nữa."

"Ha ha, biện minh làm gì, chứng tỏ nhóm Hán phục không có ai giỏi thôi! Nếu có người giỏi, dù không chuẩn bị trước, nhiều người tham gia hoạt động như vậy, lẽ nào không có lấy một cao thủ?"

"Tôi thấy chị Anh Tử chơi đàn tranh cũng khá mà."

“Nói xạo không chớp mắt!”

"Xem xét kỹ lại thì những cái đàn tranh, tỳ bà mà bọn Nhật dùng chẳng phải là do chúng ta truyền sang hay sao!"

"Hắc hắc, người ta đã cải tiến những nhạc cụ đó từ lâu rồi, kết quả bây giờ các người vẫn còn ôm khư khư đồ cổ."

"Càng mất mặt hơn là, đều là đàn tranh, tỳ bà, kết quả các người còn chơi không bằng người ta, ha ha ha, quả nhiên Hán hóa chính thống ở Nhật Bản!"

"Cút mẹ mày đi!"

"Thôi đi, hết lý rồi thì bắt đầu chửi người à? Quả nhiên là người Trung Quốc xấu xí!”

"Mày không phải à?"

"Tao là tinh thần Nhật Bản nha!"

"Thanh Long ca cố lên, anh vẽ bức tranh này nhất định phải đánh bại cái tranh Ukiyo-e kia!"

"Có sao nói vậy, vẽ thế này mà cũng đòi khoe mẽ. Anh vẽ cho vui trong giới Hán phục thì được, chứ so với người ta thì còn kém xa."

“Các người làm ăn kiểu gì vậy, tổ chức hoạt động lớn thế này mà không mời cao thủ? Tôi không tin là Trung Quốc không có người tài."

"Vì cao thủ thật sự có nhiều hoạt động khác, kiểu hội hè tạp nham này thì người ta không thèm đến đâu!"

"Mấy người Nhật đó rõ ràng là đánh lén, dùng cao thủ kimono đánh lén mấy người mới Hán phục?"

"Coi như là vậy đi, nhưng cái hội hè này gây tiếng vang lớn đấy, tiêu đề có thể lên là 'Văn hóa truyền thống Nhật Bản nghiền nát văn hóa truyền thống Trung Quốc'."

"Cmn! Vô sỉ!"

"Video bằng chứng đều ở đây, sau này họ sẽ là người có tiếng nói." Một cư dân mạng thông rrỉnh vạch trần chân tướng, “Có câu 'tưng tin đồn nhảm há miệng, bác bò tin đồn chạy gãy chân, đến lúc đó dù bạn có giải thích thế nào thì còn ai nghe nữa?”

Và tất cả những điều này đều được Lục Chinh và mọi người chứng kiến tận mắt, đồng thời nhìn thấy đủ loại bình luận trên livestream.

Cảm tạ Ma Giới nho nhỏ hổ đạo hữu, nhàn ngư đại đầu đạo hữu, 08a đạo hữu, Ám Dạ Tinh thần đạo hữu, thư hữu 20200815143550236 đạo hữu, Otaku 001 đạo hữu đã ủng hộ.

Tiên Hiệp
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.