Thấy Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch, sắc mặt Tê Vô Lực cùng Viên Tiểu Thất lập tức trở nên vô cùng khó coi. "Hai người các ngươi năm xưa ở Phi Điểu Thành bày mưu tính kế thiếu gia nhà ta, vậy mà còn dám xuất hiện trước mặt chúng ta. Gan các ngươi cũng lớn thật đấy!”
Sắc mặt Tô Tranh cũng trở nên âm trầm.
Nghe vậy, Mai Đại Nam vội nói: "Tê hộ vệ, lời này của ngươi không đúng rồi. Chuyện ở Phi Điểu Thành năm đó, tại hạ và sư đệ cũng chỉ là bị gia chủ Mạc gia che mắt, nghe theo lời xúi giục, nhất thời hồ đồ nên mới ra tay với Tô Thiên Sư. Nhưng Tô Thiên Sư ngày ấy đã bỏ qua, tại hạ và sư đệ cũng bị Tê hộ vệ cùng Viên hộ vệ dạy dỗ một trận. Chuyện này lẽ nào không nên bỏ qua sao? Chẳng lẽ Tô Thiên Sư lại hẹp hòi đến vậy, vẫn không chịu buông tha chúng ta?!"
Lời của Mai Đại Nam đẩy hết trách nhiệm lên đầu gia chủ Mạc gia, biến bọn hắn thành kẻ vô tội.
Hắn còn dùng lời lẽ này để chặn họng Tô Tranh, khiến Tô Tranh không thể phản bác. Nếu không, chẳng phải đúng như lời Mai Đại Nam nói, trở thành kẻ lòng dạ hẹp hòi hay sao?
Nghe xong, Tô Tranh khẽ nheo mắt, đáy mắt lóe lên sát cơ.
Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch hết lần này đến lần khác nhảy ra đối đầu với hắn, điều này đã chạm đến giới hạn cuối cùng của hắn.
Nhưng hiện tại hai người này lộ diện cũng tốt, nếu không bọn chúng cứ lẩn trốn trong bóng tối, sau lưng hạ độc thủ, Tô Tranh lại không biết phải làm sao.
Tô Tranh mỉm cười, mở miệng: "Hai vị nói gì vậy, đã các ngươi đều nói chuyện này bỏ qua, ta sao lại truy cứu. Nhưng hôm nay hai vị cũng muốn tham gia vào cuộc đổ thạch này sao?"
"Đương nhiên. Trước kia ở Phi Điểu Thành được chứng kiến thủ đoạn của Tô Thiên Sư, sư huynh đệ ta vô cùng bội phục. Thêm nữa, sư huynh đệ ta cũng có chút hứng thú với đổ thạch, nên khi biết hôm nay Tô Thiên Sư muốn cùng hai vị Đại Sư luận bàn đổ thạch chi thuật, chúng ta lập tức xin Y công tử cho phép đến đây kiến thức một chút. Không biết các vị Đại Sư có cho phép sư huynh đệ chúng ta tham gia hay không?"
Mai Đại Nam ngoài miệng nói những lời hoa mỹ, nhưng trong lòng lại chứa đầy ý đồ xấu xa.
Mọi người xung quanh nhìn nhau dò xét.
Cuối cùng Y Kinh Long lên tiếng trước: "Thì ra hai vị và Tô huynh còn có ân oán như vậy, tại hạ thật không biết. Nhưng Tô huynh có thể rộng lượng bỏ qua sai lầm của hai vị, chắc hẳn cũng không từ chối việc hai vị tham gia, đúng không Tô huynh?"
Tô Tranh quay đầu lại, chạm phải ánh mắt của Y Kinh Long.
Trong đáy mắt mỗi người đều lóe lên những tia sáng sắc bén.
"Đương nhiên là hoan nghênh." Khóe miệng Tô Tranh khẽ nhếch lên, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.
Đúng là nợ nhiều không lo, đã bọn chúng khăng khăng muốn gây khó dễ cho hắn, Tô Tranh cũng không ngại, sẽ không khách khí với chúng.
Văn Khai Thái và Viên Thiên Thành thấy Y Kinh Long đã lên tiếng, hơn nữa nhìn dáng vẻ của Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch, cũng hiểu rõ bọn chúng đang nhắm vào Tô Tranh, lập tức chắp tay nói: "Chúng ta cũng không có ý kiến gì, hoan nghênh hai vị đạo hữu gia nhập."
Mọi người xung quanh vẫn còn mơ hồ, nhưng ai cũng biết, vở kịch trước mắt đang ngày càng trở nên hấp dẫn.
Sau đó, đám người lên lầu hai, đi đến chỗ những thạch liệu.
Lần này, để chuẩn bị cho cuộc đổ thạch, Đổ Thạch Phường dường như đã chuẩn bị từ trước, bố trí thêm không ít thạch liệu mới. Khí cơ xung quanh hỗn loạn, khiến mọi người càng khó đoán được tảng đá nào chứa bảo vật.
Liếc nhìn thạch liệu, Y Kinh Long nói: "Các vị tỷ thí, dù sao cũng phải có thời gian quy định chứ, nếu không mỗi người xem một khối đá nửa ngày, vậy cuộc tỷ thí hôm nay xem ra không xong mất."
"Y công tử nói rất đúng. Ta đề nghị, mỗi người chọn mười khối thạch liệu, lấy một nén hương làm thời hạn. Đến giờ mà ai chưa chọn xong thì cũng không được chọn nữa, chư vị thấy sao?"
Viên Thiên Thành tự tin vào khả năng chọn đá của mình, lập tức hưởng ứng đầu tiên.
Văn Khai Thái trầm ngâm một chút rồi cũng gật đầu.
Luyện Bách Thạch và Mai Đại Nam tự nhiên không có ý kiến, mọi người cuối cùng nhìn về phía Tô Tranh.
Tô Tranh nhìn Y Kinh Long, thần sắc khó lường. Quy tắc này rõ ràng là nhắm vào hắn, sợ hắn có quá nhiều thời gian quan sát thạch liệu.
Nhưng hiện tại, địch nhân đang ôm thành một đoàn, một mình hắn nói cũng chẳng ai nghe, ngược lại còn bị người ta vin vào cớ.
Tô Tranh chỉ có thể cười lạnh một tiếng: "Ta tự nhiên không có ý kiến."
Phía sau, Quan Sơn Nhạc và những người khác cũng nhận ra đối phương đang nhắm vào Tô Tranh, không khỏi nhíu mày.
“Đáng giận, bọn gia hỏa này quá đáng quái Thiếu gia sao có thể đồng ý?” Tê Vô Lực hạ giọng nói.
Quan Sơn Nhạc lắc đầu với hắn: "Thiếu gia đã đồng ý, chứng tỏ cậu ấy có nắm chắc. Không sao, cứ xem tiếp rồi tính."
"Được, nếu chư vị không có ý kiến gì, vậy chúng ta bắt đầu..."
Văn Khai Thái tuyên bố, chuẩn bị chính thức bắt đầu tỷ thí.
Nhưng lúc này, Mai Đại Nam lại nhảy ra, ngăn lại: "Khoan đã..."
Văn Khai Thái thấy mình hai lần mở miệng đều bị Mai Đại Nam cản trở, trong lòng không vưi, nhưng nể mặt Y Kinh Long, hắn đành nén sự bất mãn, hỏi: "Không biết Mai đại sư còn có ý kiến gì?”
Mai Đại Nam không để Văn Khai Thái vào mắt, hắn nhìn Tô Tranh nói: "Đã là đổ thạch, không biết các vị đã định ra tiền cược chưa?"
Lời này của hắn có ý nhắc nhở mọi người.
Viên Thiên Thành vuốt râu: "Vẫn chưa định."
"Nếu là đổ thạch, sao có thể không có tiền cược, chẳng phải là không hợp quy củ." Vừa nói, Mai Đại Nam vừa nhìn Tô Tranh.
Cảm nhận được ánh mắt khiêu khích, ánh mắt Tô Tranh càng thêm lạnh lẽo: "Ngươi đã nói vậy, chắc hăn Mai đại sư đã có chủ ý, vậy cứ nói thăng ra xem đi."
"Tốt, vậy tại hạ xin mạn phép..."
Mai Đại Nam làm bộ chắp tay với bốn phía, sau đó nói tiếp: "Ta cho rằng, đã lần này đổ thạch, vậy nên lấy những gì mọi người cắt ra được làm cược. Cuối cùng ai thắng, thì những gì cắt ra được trong cuộc tỷ thí này đương nhiên thuộc về người thắng, chư vị thấy sao?"
Mọi người nghe xong đều thấy rất hợp lý: "Đương nhiên là được."
"Nhưng ta còn muốn thêm cược..."
Mai Đại Nam vừa dứt lời, ánh mắt nhìn thăng Tô Tranh: "Ta muốn cùng Tô Thiên Sư cược thêm, không biết Tô Thiên Sư có dám không?”
Cuối cùng đối phương cũng lộ cái đuôi cáo.
Khóe miệng Tô Tranh khẽ nhếch lên, thần sắc không đổi: "Ngươi muốn cược cái gì?"
"Ta muốn cược Mặc Đạo Thạch trong tay ngươi, còn có năm kiện Thiên Bảo Tiên Binh, và cả một kiện nửa bước Đạo Khí kia, không biết Tô Thiên Sư có dám đánh cược hay không?!"
Mai Đại Nam đột nhiên cất cao giọng ở câu cuối cùng, khí thế cũng trở nên hùng hổ dọa người, cuối cùng cũng lộ ra lòng lang dạ thú!