Một lát sau, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất đồng thời thu tay, trên đường phố chỉ còn lại đám hộ vệ nằm la liệt.
Tê Vô Lực vỗ tay bôm bốp, khinh khỉnh hừ lạnh với đám người nằm trên đất: “Hừ, chẳng có ai ra hồn! Có chút thực lực mọn mà cũng dám nghênh ngang? Đáng ăn đòn!”
Nghe Tê Vô Lực nói vậy, những người xung quanh đều tròn mắt kinh ngạc.
Rốt cuộc ai mới là kẻ phách lối đây?!
Đánh người xong còn nói thế, rốt cuộc ai mới đáng ăn đòn?!
Chứng kiến thái độ ngông nghênh của nhóm người Tô Tranh, nhiều người bắt đầu xì xào bàn tán.
“Nhóm người này lai lịch thế nào mà dám không sợ cả Hải gia ở Thanh Châu vậy? Chẳng lẽ cũng là thiếu gia từ gia tộc nào đến?”
“Dù là ai thì lai lịch chắc chắn không đơn giản. Hai tên hộ vệ kia đều là Thần Kiều bát cảnh, đâu phải thứ mà thiếu gia bình thường có thể có...”
“Dù sao thì với cái tính bao che của Hải gia, lần này chắc chắn không xong đâu.”
“Cứ chờ xem, lại có trò hay để xem rồi...”
Hai gã bị ném ra, thấy đám hộ vệ của mình chỉ vài chiêu đã bị hạ gục, đang lúc kinh hãi thì vội hoàn hồn, quát lớn: “Các ngươi rốt cuộc là ai, có gan thì cho biết tên họ!”
Đến nước này, Quan Sơn Nhạc định bụng nói ra tục danh Tô Tranh. Một mặt muốn khuếch trương thanh danh của Tô Tranh, mặt khác cũng muốn dọa đối phương, giảm bớt phiền phức.
Nhưng ai ngờ Tê Vô Lực đầu óc đơn giản, thấy đối phương ra vẻ khó chịu, hắn cũng nổi hứng, vênh váo trả lời: “Tục danh thiếu gia nhà ta há lại loại như ngươi xứng biết? Hừ, không biết lượng sức!”
Nói xong, hắn nghênh ngang quay về, còn hớn hở như chó con chờ chủ vuốt ve, nói với Tô Tranh và Quan Sơn Nhạc: “Thiếu gia, Quan lão, thế nào, ta xử lý sạch sẽ đẹp đẽ chứ?”
“…”
Tô Tranh và Quan Sơn Nhạc trố mắt.
Hai người không ngờ Tê Vô Lực lại có tiềm chất "diễn sâu" đến vậy. Vừa rồi hắn "diễn" quá đạt, cao ngạo, khí phách và đầy "bức cách".
Nhưng mà trước khi "diễn" cậu có thể bàn bạc với chúng tôi một tiếng được không?!
Thôi thì, Tê Vô Lực đã lỡ lời, giờ mà bọn họ khai tên Tô Tranh thì lại thành ra hạ đẳng. Thế là Tô Tranh và Quan Sơn Nhạc đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Hai người chẳng thèm nhìn Tê Vô Lực, phẩy tay áo bỏ đi thẳng, để hắn tự ngẫm lại xem cái kiểu "diễn" đó có đúng chỗ không?!
Ấy vậy mà Tê Vô Lực chăng nghĩ ngợi gì, chỉ thấy Tô Tranh và Quan Sơn Nhạc im lặng bỏ đi thì lại mừng thầm: "Chắc chắn là ta làm việc quá tốt nên đến thiếu gia và Quan lão cũng không nói nên lời. Ha ha ha. Ta biết ngay mài”
Nghe vậy, Phượng Cửu cũng kinh ngạc.
Đây có phải là gã bạn đồng hành thẳng thắn thật thà ngày trước không?!
Nhìn theo bóng lưng rời đi của đám người Tô Tranh, hai gã Hải gia tức giận nghiến răng.
Gã mặc áo hoàng y lập tức gọi một thị vệ, mặt mày âm trầm: “Đi, theo dõi bọn chúng xem chúng định đặt chân ở đâu. Nhớ kỹ, ta sẽ về báo với Nhị thúc để người làm chủ cho chúng ta!”
“Đúng vậy, từ trước đến nay chưa ai dám đánh chúng ta rồi nghênh ngang bỏ đi như vậy. Nhất định phải báo mối hận này!”
“Đi thôi, về trước đã…”
Nói xong, hai gã công tử Hải gia lập tức mặt mày hằm hằm rời khỏi đường phố.
Những người xung quanh thì xì xào bàn tán không ngớt, nhao nhao suy đoán lai lịch của đám người Tô Tranh.
Rời khỏi con đường lúc đầu, Tô Tranh rẽ vào một con phố gần đó, liền thấy một tửu lầu tên Tứ Hải.
Tửu lầu này cao năm tầng, trang trí lộng lẫy, chỉ nhìn từ bên ngoài cũng thấy toát lên vẻ sang trọng.
“Chính là chỗ này…”
Tô Tranh liếc nhìn tửu lầu rồi đi thẳng vào.
Vừa bước vào, lập tức có người ra tiếp đón. Quan Sơn Nhạc tiến lên bàn bạc với chưởng quỹ: “Chưởng quỹ, còn phòng trống không?”
“Có, có, có… Khách quan muốn mấy gian?”
“Năm gian, thuê trước một tháng!”
Vừa nói, Quan Sơn Nhạc vừa lấy ra một triệu tiên thạch đặt trước mặt chưởng quỹ. Chưởng quỹ thấy vậy thì mắt sáng rỡ, thầm nghĩ đây là một vị khách sộp, thái độ cũng trở nên cung kính hơn mấy phần.
Sau đó cả nhóm về phòng, tắm rửa xong xuôi thì một bàn đầy ắp rượu thịt đã được dọn ra. Bên cạnh bàn, đã có ba người ngồi sẵn, đang nhâm nhi rượu thịt.
“Nhị thúc, chính là bọn chúng, chính hắn vừa ra tay đánh chúng ta…”
Vừa thấy đám người Tô Tranh bước ra, hai gã kia lập tức đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn.
Nhìn kỹ thì không ai khác, chính là hai gã công tử Hải gia vừa bị Tê Võ Lực ném ra. Còn người kia thì khoảng hơn ba mươi tuổi, khí tức cường tráng, thực lực không hề tầm thường.
Đến đây thì đám người Tô Tranh đã hiểu.
Chẳng cần nói cũng biết, hai gã Hải gia kia sau khi bị đánh đã về mách người nhà, giờ quay lại đòi công đạo.
Đánh con nít thì nhảy ra người lớn, đánh người lớn thì cuối cùng cũng sẽ lòi ra lão. Các đại gia tộc luôn là như vậy, cho rằng nhà mình thế lớn, hễ xảy ra chuyện là chẳng bao giờ nghĩ đến việc xin lỗi trước.
Nhưng Quan Sơn Nhạc thấy vậy thì mỉm cười, có chút mừng rỡ.
Vốn đĩ ông muốn tung danh Tô Tranh ra, ai ngờ bị lê Võ Lực phá đám. Giờ Hải gia lại cử đến một kẻ khá mạnh, nếu đánh hắn xong rồi lại ném ra ngoài, sau đó mới báo danh Tô Tranh, hiệu quả chăng phải sẽ tốt hơn sao?
Đến lúc đó người Thiên Phượng Thành sẽ biết, Phù Văn Thiên Sư Tô Tranh chẳng những đến Thiên Phượng Thành, mà còn rất khó dây vào. Như vậy những kẻ còn ý đồ gây rối sẽ sớm thu tâm tư.
Như vậy chẳng phải vô hình trung lại nâng cao danh khí và thân phận của Tô Tranh, nhất cử lưỡng tiện.
Nghĩ đến đây, Quan Sơn Nhạc không đợi đối phương mở miệng, liền nói với Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất: “Đi, ném đám rác rưởi kia ra ngoài đi, tiện thể bảo chưởng quỹ đổi cho chúng ta một bàn rượu thịt mới.”
Tê Vô Lực vừa rồi còn tiếc vì chưa đánh đã tay, nghe vậy lập tức hăng hái xông lên.
Lần này thì người Hải gia trợn tròn mắt.
Những người bên ngoài đang hóng chuyện cũng trợn tròn mắt.
Nội dung cốt truyện sai rồi!
Không phải người Hải gia phải nổi giận chất vấn, sau đó ra tay đánh ngã đối phương, răn dạy một phen, để phô trương uy danh của Hải gia sao?!
Nhìn cái điệu bộ của Tê Vô Lực, cứ như bọn họ mới là người đi tìm công đạo vậy.
Nhưng Tê Vô Lực chăng để ý, xông thẳng đến trước mặt người Hải gia, ra tay tóm lấy cổ áo hai gã công tử, quát: “Lại là hai tên các ngươi đến quấy rối, cút cho ta!”
“A… Nhị thúc cứu chúng ta…” Hai gã Hải gia sợ hãi kêu cứu.
Đúng lúc này, gã đàn ông vẫn ngồi im nãy giờ cuối cùng cũng ra tay, thân hình lóe lên đã đến trước mặt Tê Vô Lực, nắm lấy cổ tay Tê Vô Lực rồi lạnh giọng nhìn về phía Tô Tranh: “Chư vị, các ngươi có phải là quá phách lối rồi không…”