Hồng Kim V ốc thủ hiệt| tổng điểm kích bài hành| chu điểm kích bài hành| nguyệt điểm kích bài hành| tổng sưu tàng bài hành...
Mỗi thành phố đều có danh thiếp của riêng mình.
Danh thiếp của kinh thành là Cố Cung, danh thiếp của Hải Đô là Bến Thượng Hải, danh thiếp của New York là Tượng Nữ thần Tự do.
Có thành phố lấy du lịch làm thế mạnh, có thành phố lấy công nghiệp làm trọng điểm, có thành phố lấy nông nghiệp làm nền tảng.
Tam Giang thị nằm sâu trong nội địa, không có thắng cảnh cách mạng, cũng chẳng có lăng mộ danh nhân, muốn đánh bài du lịch, đánh mấy năm trời cũng chẳng ra ngô ra khoai gì; nền tảng công nghiệp thì yếu kém, có thể gọi là hai bàn tay trắng, vài nhà máy ít ỏi còn lại đều hấp hối sắp chết, kéo lùi ngân sách thành phố. Nông nghiệp thì rất ổn định, đủ cho người toàn thành phố ăn no mặc ấm, thế nhưng, dựa vào mấy thửa ruộng này thì chẳng thu được mấy tiền thuế, không cải thiện được đời sống dân sinh là bao, huống chi là tăng lương cho cán bộ công chức, ngay cả tiền lương tháng trước còn phải khất lại mấy ngày, xoay sở giật gấu vá vai mới phát xuống được, tài chính không có tiền mà! Đâu đâu cũng là những người chìa tay đòi tiền, thế mà tiền thuế lại ngày một ít đi.
Các vị lãnh đạo Tam Giang thị cũng sốt ruột chứ! Đường đường là chủ một thành phố mà đến lương công chức còn nợ đọng, nói ra thật mất mặt mà!
Từ khi lên nhậm chức thị trưởng, La Chính Hạo có thể nói là sứt đầu mẻ trán, Tam Giang thị thoạt nhìn thì hào nhoáng phong quang, nhưng tra kỹ lại mới thấy khắp nơi đều là lỗ hổng, tài chính lại càng trắng tay, người tiền nhiệm để lại cho hắn một bãi chiến trường lộn xộn! Thế mà nỗi khổ này lại chẳng biết giẻ rách nào mà lau! Ơ hay? Lúc người tiền nhiệm còn tại vị, phát triển tốt thế, vừa đến tay anh liền thành bãi rác à? Điều này chỉ chứng minh năng lực của anh làm đồng chí kém cỏi mà thôi! Hơn nữa, điều tối kỵ nhất trong quan trường chính là vạch trần thói hư tật xấu của người tiền nhiệm. Huống chi, người tiền nhiệm vẫn đang còn ở vị trí lãnh đạo cơ chứ! Cậu mà chạy đi kiện tụng, chẳng phải là tự hủy hoại tiền đồ của mình sao?
La Chính Hạo không còn cách nào khác, đành phải triển khai công tác xây dựng liêm chính, dọn trống khu biệt thự ra để bán quy đổi thành tiền mặt bổ sung vào ngân sách, đồng thời đẩy mạnh việc cải chế mấy doanh nghiệp là cái hố không đáy.
Tam Giang thị là một thành phố nghèo ở nội địa, số người mua nổi biệt thự vô cùng ít, mà chính quyền thành phố lại đang rất cần tiền, thế nên vừa nghe có người muốn mua biệt thự, Lương Vĩnh Lợi liền hớt hải chạy đến ngay.
Vừa đến Đế Đô, Lương Vĩnh Lợi liền gọi điện cho La Chính Hạo.
La Chính Hạo đang ngồi trong phòng làm việc ký tài liệu, nhận được điện thoại của phó chủ nhiệm Lương thì vô cùng khó chịu, nghe nói là chuyện mua biệt thự lại càng không vui, chuyện một căn biệt thự mà cậu cũng đến phiền tôi à? Cậu làm quản gia hay tôi làm quản gia? Thế là giọng điệu liền có chút cứng nhắc: "Ừ, tôi biết rồi, cứ vậy đi!"
Lương Vĩnh Lợi vội vàng nói: "La thị trưởng, vị Lý tiên sinh kia còn có ý định thâu tóm nhà máy khăn mặt của thành phố!"
La Chính Hạo vừa nghe thế liền nổi hứng: "Ồ, cậu nói rõ tình hình cụ thể xem nào."
Lương Vĩnh Lợi kể lại một lượt chi tiết, mặt La Chính Hạo liền rạng rỡ hẳn lên, giọng nói cũng trở nên niềm nở hơn nhiều: "Vĩnh Lợi này! Làm rất tốt! Lúc nào cũng phải ghi nhớ nhiệm vụ tôi giao cho cậu nhé! Ừ, thế này đi, tôi qua đó một chuyến, hai mươi phút nữa sẽ tới, cậu nhất định phải tiếp đón Lý tiên sinh cho thật chu đáo. Ừ, gặp lại sau nhé!"
Nếu cứ phải gượng ép nói Tam Giang có danh thiếp, thì Đế Đô cũng được tính là một nơi.
Đế Đô là công trình tiếp tân mang tính hình ảnh do vị lãnh đạo tiền nhiệm sau khi đi học tập ở nước ngoài về cho xây dựng nên. Tam Giang nghèo, không giữ được chân người, cách tốt nhất chính là xây dựng một địa điểm tiếp tân cao cấp, chủ yếu dùng để tiếp đón các vị lãnh đạo cấp trên và thương khách. Phải công nhận một điều, từ khi Đế Đô được xây dựng xong, tiền thuế nộp vào ngân sách mỗi năm lên tới hơn hai mươi triệu, so với các doanh nghiệp thuộc sở hữu thành phố khác thì đúng là ngành kinh tế chủ lực mũi nhọn thực sự! Chính vì thế, tiền nhiệm của Mông Địch mới có thể thuận lợi thăng tiến.
Quách Tiểu Linh sớm đã nghe danh chốn tiêu kim hoằng phí này, nghe nói rất nhiều hộ cá thể phất lên nhờ chút tiền tài vụn vặt, ôm cả túi đầy tiền xanh bước vào đây hưởng lạc, chưa vui vẻ được mấy ngày đã nhẵn túi thành kẻ trắng tay, có thể thấy sức hấp dẫn và sự ăn mòn của nơi này đáng sợ đến nhường nào.
Lương Vĩnh Lợi dẫn hai người bước vào một phòng bao, trong phòng đã có sẵn ba người nam và bốn người nữ đang chơi đoán số uống rượu cực kỳ náo nhiệt. Nhìn thấy Lương Vĩnh Lợi bước vào, tất cả đều lịch sự đứng dậy nhường chỗ.
Lương Vĩnh Lợi giới thiệu qua, hóa ra ba người kia, trong đó có hai người là thuộc hạ của Lương Vĩnh Lợi, người còn lại là một cán bộ từ thành phố tỉnh lỵ xuống, đến đây để khảo sát một dự án nào đó. Còn bốn người phụ nữ kia đều là tiếp viên rót rượu của Đế Đô.
Lý Nghị khẽ nhíu mày, thầm nghĩ ban ngày ban mặt, đang giờ làm việc mà lại đến những chốn như thế này để hưởng lạc ăn chơi, vị lãnh đạo này chắc chắn chẳng phải loại tốt lành gì.
Trong đó có một ả phụ nữ liền âm dương quái khí nói: "chủ nhiệm (Chủ nhiệm Lương), tôi nói sao anh chạy nhanh thế hóa ra là tìm được con hàng nào lẳng lơ hơn rồi à."
Lương Vĩnh Lợi bước tới, giáng thẳng cho ả một cái bạt tai đau điếng khiến ả taáng thần định hướng không nổi, quát lớn: "Cút ngay cho tao!" ôm lấy nửa bên mặt, oán hận trừng mắt nhìn Quách Tiểu Linh một cái rồi chuồn thẳng một mạch.
Lương Vĩnh Lợi nhìn thấy sắc mặt biến đổi sa sầm của Lý Nghị, lập tức hối hận đến mức chỉ muốn tự vả vào mặt mình mấy cái thật đau, đúng là ma xui quỷ khiến thế nào lại dẫn cậu ta đến đây cơ chứ! Ít ra cũng phải mở một phòng bao khác chứ lát nữa La thị trưởng đến thì bàn công chuyện thế nào đây? Nghĩ đến đây, hắn liền nịnh nọt nói với Lý Nghị: "Lý tiên sinh, thật sự xin lỗi anh! Do sơ suất của tôi, mời lối này!"
Lý Nghị vốn định phát giận, đứng dậy bỏ đi ngay lập tức, nhưng hễ nghĩ đến hoàn cảnh của Quách Quông Quốc và Lương Bình, anh đành nén giận hừ lạnh một tiếng. Quách Tiểu Linh thì vẫn chưa hoàn hồn lại kịp, chỉ ngẩn ngơ đứng đó chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Lương Vĩnh Lợi dẫn Lý Nghị và Quách Tiểu Linh sang phòng bao bên cạnh, cười làm hòa nói: "Thật sự xin lỗi hai vị! Mời hai vị ngồi nghỉ ở đây một lát, lát nữa La Chính Hạo thị trưởng sẽ tự mình tới đây để bàn bạc cụ thể với anh."
Vừa nghe nói thị trưởng sắp tới, Lý Nghị hơi cười khổ, thầm nghĩ La Chính Hạo vốn đã nhận ra anh rồi, may là anh đang mượn cớ đi cùng bạn nên chắc cũng không vướng bận gì, bèn gật đầu nói: "Không sao! Chủ nhiệm Lương cũng là vô tình sơ suất thôi, chỉ là tố chất của người phụ nữ kia quá kém cỏi mà thôi."
Lương Vĩnh Lợi nói: "Hai người cứ ngồi trước đi, tôi đi gọi chút đồ uống." Nói đoạn, hắn quay người bước ra ngoài.
Quách Tiểu Linh hỏi: "Lý Nghị, anh thực sự có bạn định mua lại nhà máy khăn mặt á?"
Lý Nghị cười bảo: "Bạn của anh, chính là em đấy chứ ai!"
Quách Tiểu Linh nói: "Anh đừng đùa nữa! Em á?"
"Anh nói thật đấy. Lát nữa La thị trưởng đến, em tuyệt đối đừng để lộ chuyện gì nhé, biệt thự với nhà máy khăn mặt đều là do em muốn mua đấy. Cứ yên tâm, chuyện tiền nong không phải lo."
Lần trước Lý Nghị giao tiền cho chú út Lý Nguyên Tiêu đem đi đầu tư kinh doanh, chỉ trong một thời gian ngắn ngủi mà số tiền trong ngân hàng đã nhân đôi nhân ba lên rồi.
Đế Đô là một chốn ăn chơi phức hợp cao cấp bao gồm cả lưu trú, nhà hàng, quán trà, giải trí, tắm hơi, cờ bạc, phòng khiêu vũ ca nhạc. Nhân viên phục vụ ở đây có mức lương cao hơn hẳn một bậc so với các doanh nghiệp thông thường. Dù đôi khi vẫn có vài hoạt động mập mờ ám muội, nhưng dưới sự che chở của chính quyền thì vẫn vững như bàn thạch, rất nhiều cô gái trẻ tuổi đều thích đến đây làm việc.
Người phụ nữ vừa bị Lương Vĩnh Lợi tát cho một cú lúc nãy cũng làm việc ở đây đã hơn một năm, có khá nhiều khách quen. Vừa bước ra cửa thì chạm trán ngay hai cha con Hồng Thiên Minh, ả ta liền bấu víu lấy như gặp được người thân ruột thịt.
Hồng Thiên Minh cười ha hả đưa tay vuốt ve má ả ta: "Sao thế? Ai bắt nạt em à?"
Người phụ nữ nhìn thấy Lý Nghị và Quách Tiểu Linh bị Lương Vĩnh Lợi dẫn vào một căn phòng khác, lại nhìn thấy Lương Vĩnh Lợi vừa bước ra ngoài, trong đầu liền nảy sinh một kế hiểm, ả ta rên lên một tiếng rồi nói: "Vâng chứ sao nữa, Hồng xưởng trưởng, anh nhất định phải làm chủ cho em đấy, có hai tên khách lạ từ nơi khác đến dám vô duyên vô cớ tát em một cú đau điếng!"
Hồng Thiên Minh cười hỏi: "Thằng nào thế?"
Cửa phòng của Lý Nghị vốn không đóng chặt, ả phụ nữ chỉ tay về phía căn phòng đó, Hồng Thiên Minh liếc mắt nhìn vào trong, khóe môi liền nhếch lên cười lạnh, thầm nghĩ đúng là oan gia ngõ hẹp! Để tao gặp được ở đây thì mày không chết cũng phải lột một lớp da! Hồng Đào cũng ghé mắt nhìn thử một cái, lập tức trừng mắt đỏ ngầu lên: "Bố, chẳng phải là cái thằng..."
Hồng Thiên Minh cắt ngang lời hắn, vỗ vỗ vào mông ả phụ nữ rồi bảo: "Anh có thể giúp em trút giận, nhưng em lấy gì để báo đáp anh đây?"
Hồng Đào nghe thế liền hiểu ngay ý của Hồng Thiên Minh, đi giải quyết việc của mình mà còn đòi thu thêm lợi tức của người khác nữa chứ! Gừng càng già càng cay quả không sai! So với bố mình thì hắn vẫn còn non và xanh lắm.
Người phụ nữ cười đưa tình, móng tay dài cào nhẹ qua ngực Hồng Thiên Minh rồi dừng lại ở hạ bộ hắn, nhẹ nhàng bóp một cái, cười nịnh nọt: "Hai bố con các anh muốn thế nào chẳng được cơ chứ!"
Hồng Thiên Minh nghe vậy liền tê rần cả nửa người, quay sang bảo Hồng Đào: "Đi gọi Tiểu Lục bọn chúng đến đây, dạy cho tụi nó một bài học, miễn là không đánh chết người thì chẳng có chuyện lớn gì xảy ra đâu!"
Hồng Đào quay người bước đi, chẳng mấy chốc đã dẫn theo mấy gã bặm trợn đi tới, hắn chỉ tay về phía căn phòng của Lý Nghị rồi thì thầm to nhỏ vài câu. Mấy tên kia nghe xong liền hiểu ý gật đầu đầu, tên cầm đầu nghênh ngang bước tới, "bành" một tiếng, dùng chân đá văng cửa rồi hiên ngang đi thẳng vào trong.
Lý Nghị đang nói chuyện với Quách Tiểu Linh, nghe thấy tiếng cửa mở, tưởng là Lương Vĩnh Lợi quay lại nên chẳng buồn ngẩng đầu lên mà nói luôn: "Chủ nhiệm Lương, tôi với Tiểu Linh bàn bạc xong xuôi rồi..."
"Mẹ kiếp! Ra vẻ đại gia cái gì!" Một tên nghe vậy liền khó chịu chửi rủa: "Ngứa đòn rồi phỏng?"
Lý Nghị ngước mắt lên nhìn, ngẩn người hỏi: "Mấy người là ai thế? Đi nhầm phòng rồi đấy chứ?"
Một gã vung chân đá tới: "Mẹ kiếp, tao thấy mày không chỉ nhầm phòng đâu mà còn đi nhầm đường vào quan tài rồi đấy!"
Quách Tiểu Linh ngơ ngác không hiểu gì, hỏi: "Chuyện gì thế này? Đi nhầm đường với nhầm phòng gì cơ?"
Lý Nghị cười lạnh: "Toàn lời thô tục ấy mà!" Sợ bọn chúng làm loạn đập phá sẽ liên lụy làm Quách Tiểu Linh bị thương, anh đảo mắt nhìn quanh một lượt, phát hiện trên bàn có một chiếc gạt tàn thuốc bèn rút thuốc ra thong thả châm lửa hút, tiện tay cầm luôn cái gạt tàn lên cầm chắc trong tay, vừa nhả khói vừa gạt tàn thuốc, hoàn toàn phớt lờ mấy tên trước mặt.
"Đại huynh đệ, đánh chết nó cho tao!" Tên cầm đầu nổi giận lôi đình, dám không coi Tiểu Lục gia đây ra gì à?
Mấy tên đàn em vốn đã ngứa ngáy chân tay từ lâu, nghe thế liền hô lên một tiếng rõ to rồi lao về phía Lý Nghị.
Lý Nghị vừa giơ tay gạt tàn thuốc vừa bất ngờ đứng phắt dậy, tay phải vung chiếc gạt tàn nện thẳng một cú trời giáng vào đầu Tiểu Lục gia, tay trái kẹp điếu thuốc chọc thẳng vào mắt một tên khác.
Biến cố xảy ra quá nhanh khiến trở tay không kịp, đối phương còn chưa kịp ra đòn đã bị Lý Nghị hạ gục hai tên, một tên ôm đầu lảo đảo đứng không vững, một tên che mắt tru lên như heo bị chọc tiết.
Hai tên còn lại trong mắt lóe lên một tia hoảng sợ, lăn lộn giang hồ bấy lâu nay, nhưng kẻ ngoan độc như Lý Nghị thì đây là lần đầu tiên chúng nhìn thấy. Cả hai đều có chút sợ hãi, không dám tiến lên nữa.
"Nói xem nào, ai sai tụi mày đến đây?" Lý Nghị lạnh lùng hỏi.
Đúng lúc này, ba kẻ Hồng Thiên Minh đang đứng bên ngoài nghe thấy tiếng kêu thảm thiết bên trong, tưởng kế hoạch đã thành công nên hớn hở kéo nhau ra cửa xem náo nhiệt. Lý Nghị chỉ liếc mắt nhìn qua là hiểu ngay lập tức, thầm cười khẩy trong lòng. Đã biết rõ đối thủ là ai rồi thì anh ngược lại chẳng vội gì nữa, thong thả ngồi xuống, hướng về phía cửa nói lớn: "Ba vị đấy, không định vào đây ngồi uống chén nước à?"