Quà của Bố

Lượt đọc: 106 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hạnh phúc

❊ ❊ ❊

Hạnh phúc là duỗi chân, vươn tay cầm ly rượu sóng sánh ánh nâu sẫm, xoay xoay trong tay, nếm nếm từng ngụm nhỏ.

Hạnh phúc là ngồi quán khuya không còn khách, mình ta tận hưởng sự tĩnh lặng trong đêm.

Hạnh phúc là nằm co ro ngủ dưới chân con, vươn tay ra có thể chạm vào đôi chân chắc nịch to đùng của con trai, ngủ lịm trong tiếng rì rầm mưa đêm.

Hạnh phúc là thức giấc trong chăn ấm, con trai đi học sớm, choàng chăn qua đắp cho bố trước khi ra khỏi phòng. Im lặng cuộn mình hít hà hơi con, nồng nồng đượm đượm mùi thằng đàn ông sắp lớn.

Hạnh phúc là thả hồn thơ thẩn trong phòng con trai. Lãng đãng nhìn quần áo giày vớ treo giăng khắp phòng, sách tập, bút viết, tạp chí ngổn ngang, hỗn độn như trận động đất vừa tràn qua. Khuất sau chồng đĩa nhạc là lá thư mình đã viết cho con trai từ lâu rất lâu.

Hạnh phúc là khoảnh khắc đi công tác xa về, con gái ôm chầm, choàng tay qua cổ. Tóc con quấn vào mặt, vào tay, tiếng con rưng rưng nấc nghẹn: "Con nhớ bố quá bố ơi". Lặng người như trĩu, cảm giác mắc nợ con một tấm lòng.

Hạnh phúc là giữ lời hứa với con gái, năm ngày để râu không cạo, cho con làm cô tiên hóa phép biến bố từ ông già lang thang thành hoàng tử chói lòa.

Hạnh phúc là tài khoản trống rỗng, lo lắng với các khoản chi đầy ắp đầu năm học của hai con. Bỗng tin nhắn 997 thông báo tiền đã chuyển về, thở phào nhẹ nhõm.

Hạnh phúc là học trò thì thầm với nhau khi viết bản đánh giá sau khóa học: "Thoáng tay vào chúng mày, để thầy còn có chút sữa về nuôi con".

Hạnh phúc là được sống hòa lẫn nhưng không hòa tan với đa vùng miền.

Hạnh phúc là thương yêu và được yêu thương.

Hạnh phúc là khoảnh khắc sợ mất điều mình đang giữ, để cố giữ nó tinh khôi như vốn có.

Gỏi bệt

Chiều qua, đón con gái, rẽ qua Hai Bà Trưng góc Võ Thị Sáu, dừng lại vỉa hè, chống xe, khóa cổ, hai bố con ngồi bệt ăn gỏi đu đủ.

Quán không bàn ghế, không bảng hiệu, không đồng phục, không tiếp thị.

Cũng không gọi là quán, chỉ đơn giản là "Gỏi khô bò công viên Lê Văn Tám".

Người ta lót sẵn bìa simili lên bậc thềm, không cần gọi, tự nhiên xuất hiện hai đĩa khô bò trên tay.

Con gái sung sướng trộn trộn trộn, gắp gắp gắp, nhai nhai nhai.

Ông bố hướng dẫn con thêm tuyệt chiêu húp húp húp.

Xì xụp hai bố con đánh chén, giành nhau đổi nhau từng mẩu khô bò đen đen, từng mảnh đậu rang vàng vàng, từng cọng rau thơm xanh xanh.

Lại còn cụng dĩa, cụng đũa, cụng mũi.

Ngắm người, ngắm xe, ngắm cây, ngắm lá.

Nghe con, nghe khách, nghe chiều, nghe tiếng còi xe.

hinh9

Con gái muốn xin thêm chút tương ớt, bố lười gọi, trút phần của mình cho con. Đổi lại, bố xin con miếng bánh phồng giòn ruộm.

Hai bố con xuýt xoa: thơm ngon, chua ngọt, cay mặn, toe lưỡi, toe môi...

Bố gọi: "Em ơi, tính tiền!".

Cô bán hàng nói vọng lại: "Thầy ơi, có mấy cô chú học trò trả tiền cho thầy rồi".

Chết rồi. Thầy giáo ngồi vỉa hè, mặc quần shorts, tranh ăn với con, cười hô hố, húp xì xoạp. Thầy giáo bị soi mà không biết.

Con gái cười tủm tỉm: "Bố oai ghê, đi đâu cũng gặp người quen, ngồi vỉa hè mặc quần đùi cũng có người trả tiền ăn".

Quê ơi là quê!

Lặng

Hai giờ sáng, đi vào phòng con gái, nhìn con ngủ, kéo chăn lên đắp, vén tóc xõa vào mặt, hôn con thật nhẹ, sợ con thức giấc, khe khẽ vân vê từng ngón tay con.

Ngồi nhìn con ngủ say.

Lên lầu, vào phòng con trai, nằm gối đầu lên tay con, hít cái mùi chua chua của mồ hôi, ôi ôi của giày vớ bẩn.

Lại xuống phòng con gái, ôm con thật chặt, Ti ơi, bố thương con nhiều lắm, nhiều lắm!

Con gái trở mình.

hinh10

Nhích người ra, chỉ để lại bàn tay chạm vào vai con. Đêm yên lặng.

Không internet.

Không nhạc.

Không sách.

Không ti vi.

Không đèn.

Ngồi trong bóng đêm.

Chờ sáng.

Trẻ con

Cuối năm, người bạn béo rủ đi xem bói: "Ngốc ơi, con gái tớ bảo chỗ này hay lắm, đi không?" Mình nhận lời trong trạng thái vô thức, có chút hồ hởi.

Hai đứa béo như hai con tê giác lồm cồm bò lên tầng gác vừa tối vừa hôi vừa dốc ngược vừa bé tí, để chiêm ngưỡng và lắng nghe lời phán của thầy bói.

Thầy bói là một người đàn bà trạc ngoài ngũ tuần, béo, bẩn, móng tay dài đen kìn kịt, quần tà lỏn cháo lòng, áo may ô ngả màu theo năm tháng không kèm giảm sóc, hàng họ ngỗn nghện tuôn trào.

Buồn cười người bạn béo, một người lừng lẫy Bắc-Nam, xuyên suốt Đông-Tây, thế mà ngồi thành kính nuốt từng lời phán dạy. Chuyện tình duyên gia đạo, chuyện xưa chuyện nay...

Đến phần mình, nghe trong sự uể oải. Cuộc đời, sự nghiệp của một con người lại thể hiện trên những lá bài sờn rách cũ mèm thế này ư?

Nghe trong sự thờ ơ, vài điều trong quá khứ, vài điều về tương lai...

Có vài chi tiết gây chú ý: "Sắp có người trả tiền cho cậu, số tiền cậu nghĩ là đã mất, tôi cam đoan với cậu như thế. Lá bài này nói như vậy, nếu không có cậu đến đây gặp tôi"... Chuyện này cần chú ý. Có người trả mình tiền.

"Nhưng cậu phải chú ý cẩn thận chuyện trong nhà. Năm nay cậu xui lắm, con gái cậu có thể bị phỏng. Nặng nhẹ tui chưa biết, nhưng có phỏng".

Thầy bói nói mà, chờ đó! Nhưng sắp có tiền, sắp có tiền!

"Cậu có một tình yêu lớn, nhưng nó làm cậu tan nát".

Chuyện xem bói mau chóng đi vào quên lãng, vì đổi job, vì cổ phần cổ phiếu, vì Tết, vì ham ăn ham chơi...

Đột nhiên có cuộc điện thoại lúc 10 giờ đêm: "Chào anh, em là H. Anh khỏe không? Chắc anh quên em rồi, đã bốn năm rồi còn gì. Mai anh em mình café ở Terrace nhé".

Hàn huyên câu chuyện, và cuối cùng, tin nổi không: "Anh cho phép em trả lại. anh số tiền... Em tính toán rồi anh ạ, em xin lỗi anh, xin lỗi anh nhiều và cảm ơn anh cũng rất nhiều. Em quá khó khăn và anh lại quá tốt với em".

Hey, một dãy số có sáu số không phía sau! Được đấy!

Vui, cả ngày liên hoan ầm ĩ, trả nợ chút này, mua thêm chút kia, còn dư chút đỉnh...

Chợt lạnh người.

Bà ấy đã nói đúng một phần.

Còn chuyện con bé bị phỏng thì sao?

Trời ạ, tôi ghét phải biết trước tương lai. Ước đừng có cuộc điện thoại xin trả tiền. Ước gì tiền có thể mua được sự bình an...

Suốt năm ngày liên tục, hì hục các chương trình huấn luyện phòng cháy chữa cháy, phòng phỏng - không chữa phỏng cho hai nhóc. Nào là tập cho hai nhóc thoát hiểm khi nghe mùi khói, bấm giờ khi hai nhóc chạy ra. Thằng anh phải cầm tay và đưa em ra, hai đứa không được chạy một mình. Nào là chìa khóa nhà luôn đặt đúng vị trí để có thể với tay ra lấy mà không phải đi tìm. Nào là hệ thống báo khói, nào là chỉ dẫn in ra dán vào bếp gas, microwave. Nào là dặn dò cách nấu ăn, cách phòng ngừa những khả năng bị phỏng...

Hai đứa nhỏ choáng với ông bố tâm thần, hoang tưởng, sợ hãi. Ông bố miệng thì giải thích, chân chạy thử, tay chỉ trỏ. Hai nhóc làm theo. Buồn cười vì đây lại là trò chơi thú vị bố mới sáng tác.

- Chạy thoát hiểm, cúi đầu thấp nếu có khói, bỏ hết tất cả lại không mang gì theo, chỉ cần thoát ra ngoài...

Lần chạy thử đầu tiên, 13 phút, lần thứ nhì 7 phút, lần thứ ba 4 phút.

- Thế là được rồi, cố nhanh lên con nhé... Cái gì thế này? Bố đã bảo là không mang gì ra, cố mà chạy thoát thân. Nhiều người chết ngu ngốc vì mớ tài sản vớ vẩn. Lo cứu mạng người thôi. Nhớ không? Sao con không nghe lời bố?

Thằng anh trầm giọng xuống:

- Bố à, con gấu mềm này mẹ mua cho Ti hồi sinh nhật.

Con bé mắt đỏ hoe.

Bố bối rối.

Im lặng...

Im lặng...

Ông trời, hai đứa nhỏ là cả cuộc đời tôi. Nếu có xảy ra chuyện gì, xin hãy xảy ra cho tôi, với tôi, chính tôi. Xin đừng xảy ra với con tôi, xin hãy trừng phạt tôi với những gì tôi đáng phải chịu. Nếu hai đứa nhỏ nhà tôi có chuyện gì, tôi biết tôi sẽ sụp nát, đổ vụn.

Phát tâm nguyện ăn chay, không bỏ lễ, làm điều thiện trong ba mươi ngày, với một niềm hy vọng - điều bình an cho con.

Chả biết bao giờ mình mới làm người lớn nữa.

Nhà

Nhà thiếu cha như nhà thiếu nóc, chưa gọi là hoàn chỉnh, nắng mưa đều đưa đầu chịu báng, thiếu sự che chở, nép kín, bảo bọc.

Nhà thiếu mẹ như nhà thiếu vách, chỉ có được cái mái che, còn lại là trống hoác tứ bề, một cơn gió cũng lao xao, trống trải, mênh mông.

Nhà thiếu con là nhà rỗng không. Một căn nhà có nguy nga lộng lẫy, vườn tược cắt tỉa, cổng cao rào kín, vật liệu đắt tiền, nhưng thiếu con, căn nhà rỗng, không bàn ghế, giường tủ, bếp núc.

Thiếu nóc, người ta không gọi là nhà.

Thiếu vách, người ta gọi là chỗ trú tạm.

Thiếu vật dụng, người ta gọi là hoang vắng.

Nóc ngói không thể phủ vách lá.

Tường đất, mái lá không thể chứa đựng sập gụ, trường kỷ.

Điều kỳ diệu là khi túng quẫn, người ta bán nhà, nhưng người ta thường mang vật dụng theo mình.

Điều kỳ diệu là tất cả những căn nhà bỏ hoang, nóc nhà thường rệu rã xuống cấp nhão nát trước vách nhà.

Điều kỳ diệu là người ta có thể quét vôi sơn phết vách nhà, chẳng ai tô điểm nóc nhà.

Đố

Thằng anh đố cô em gái:

- Anh Hai đố Ti, bà Âu Cơ khác những người phụ nữ thời nay ở chỗ nào?

Ti thiệt thà:

- Bà ấy có quá nhiều con.

- Sai, biết sao không?

- Sao hả anh Hai?

- Cái tí của bả bự khổng lồ, và có 100 cái vòi. 

Mấy hôm sau:

- Ti đố anh Hai, bà Eva có cái gì khác mình? Thằng anh vò đầu bứt tai, nghĩ không ra.

- Bả mọc ra từ xương sườn ông Adam, đúng không?

- Sai, ừ mà cũng đúng, nhưng không phải ý của Ti. Thằng anh gắt giọng:

- Đúng rồi thì thôi, còn ý gì nữa!

Con em mặt xìu lỉu, giọng hờn dỗi:

- Ti định nói là bả không có cái rốn.

Nếu có 2012

(Viết sau khi cùng xem phim 2012 với các con)

Nếu có 2012, bố sẽ không bắt tụi con dầm mình trong tuyết, nhúng mình trong nước, trải mình qua những con sợ hãi tột cùng.

Nếu có 2012, bố sẽ đưa tụi con lên đỉnh Yellow Stone, để cùng ngắm khoảnh khắc khai thiên lập địa, để cùng chạm vào nhau lần cuối và tan ra mãi mãi.

Nếu có 2012, chúng ta sẽ hưởng thụ được cảm giác sống cùng người thân và chết cùng người thương. Chúng ta luôn ở bên nhau, từ giây đầu tiên đến phút cuối cùng của cuộc đời.

Nếu có 2012, bố sẽ không phí hoài một cuộc điện thoại chỉ để nói với con rằng bố yêu thương con, vì tụi con đã được tắm mát vùng vẫy thỏa thuê từng ngày trong tình yêu thương của bố từ ngày con vừa chào đời.

Nếu có 2012, bố sẽ không lãng phí tiền để mua một suất tồn tại, bố không đưa tụi con trở về thuở hồng hoang sống như bộ lạc. Số tiền đó sẽ dùng làm chuỗi ngày tươi vui hạnh phúc cho tụi con và tất cả những ai có thời gian muốn tận hưởng cùng con cái của mình.

Nếu có 2012, bố sẽ không khóc, bố sẽ ung dung điềm tĩnh và vui đùa cùng tụi con. Bố sẽ kể con nghe vài nghìn năm sau nhân loại sẽ tìm thấy ba bộ xương hóa thạch của bố con mình dính chặt lấy nhau, tay cầm tay, miệng vẫn cười, yêu thương, gắn bó. Khi ấy loài người sẽ đưa mình vào viện bảo tàng và gọi mình là nhân chứng tình thương.

Nếu có 2012, bố vẫn chải tóc, cắt móng tay chân con, vẫn ngoáy rốn con, vẫn cụng bụng với con, vẫn hôn con và cắn con.

Nếu có 2012, hình ảnh cuối cùng đọng lại trong võng mạc của bố là bóng dáng của con, vật thể bố chạm vào cuối cũng là bàn tay con, mùi thơm cuối cùng bố cảm nhận được là mùi mồ hôi của con.

Nếu có 2012, chúng ta không phải nói lời từ biệt nhau. Lời cuối cùng bố sẽ nói, vẫn như mọi ngày: "Bố yêu thương con, nhiều, hoài, mãi!".

Cánh cửa cuộc đời

Trước Tết, hai bố con cùng sơn lại cánh cửa ra vào.

Chuẩn bị sơn, cọ, giấy lót, hai bố con, mỗi người phụ trách một cánh cửa.

Hai chú béo cùng nhễ nhại mồ hôi, cùng tám chuyện trên trời dưới đất. Với thằng nhóc thì dường như cả thế giới đều lõm một lỗ to đùng, đó là ô-tô. Xe nào, công suất bao nhiêu, ai mua, giá thế nào, thuế má ra sao... Đã thế nhóc còn khoe con là thành viên của Ô-tô Sài Gòn. Em Ti cũng là thành viên, khi nhóc anh post bài vở hình ảnh, nhường máy lại cho em gái vào khen tưng bừng. Thằng anh hướng dẫn con em cách khen cho nó có mùi Ô-tô Sài Gòn. Em Ti vừa tiếp nước uống vừa tham gia công nghệ... tám: "Con cũng là thành viên, có nick đàng hoàng, mà con chỉ khen anh Hai thôi". Thiệt là bó tay với con tui.

Gần ba giờ sau, hai cánh cửa sơn hoàn tất. Bố dọn dẹp rồi bảo con ngắm nghía tác phẩm của mình. Vết cọ không đều, loang lổ chỗ đậm chỗ nhạt. Nhóc có biểu hiện chán nản, muốn bỏ cuộc nửa chừng. Sơn rơi vãi tùm lum, văng tung tóe... Nói chung là tác phẩm của con xấu hơn tác phẩm của bố.

Và đây là phần chính câu chuyện:

- Con trai nhìn nhé, cánh cửa như cuộc đời con, mỗi nhát cọ là một ngày sống, con chỉ có thể có một cuộc đời/tác phẩm hoàn chỉnh nếu từng ngày/từng nhát cọ của con được chăm chút. Chẳng ai làm Thánh Gióng và chẳng ai làm tiến sĩ sau một đêm. Cánh cửa của bố đẹp hơn, chỉ vì bố có kinh nghiệm sống hơn con. Bằng tuổi con, có lẽ bố sơn cánh cửa còn xấu hơn con bây giờ. Người ta chỉ có thể chán nản và thất vọng với chính mình khi họ không cố gắng và luôn so sánh với người bên cạnh. Con nhìn vào cánh cửa bố sơn, con nói là phần của con xấu, nhưng bố lại muốn con nhìn cách khác.

hinh11

Con chỉ có một cánh cửa để sơn, một cuộc đời để sống. Nếu nó loang lổ xấu xí, không ai chịu thay con, không có cơ hội để làm lại. Nếu con cố tình làm lại từ đầu, cũng được, nhưng những người cùng sơn cửa với con đã đi làm việc khác, cao hơn, xa hơn, đẹp hơn.

Con có thể học cách tính số lượng sơn, tính số thời gian cần sơn, cách pha sơn... Nhưng điều quan trọng là cách con sơn cánh cửa, cẩn thận, chăm chút, kiểm soát... Tất cả những điều đó như cuộc đời mình. Con biết ăn gì, ở đâu, bao nhiêu tiền, với ai, nhưng cách con ăn thể hiện chính con người con. Con biết cách làm ra tiền, nhưng cách con sống với đồng tiền làm ra nói lên giá trị của con.

- Nhưng mình có thể thuê người khác sơn cửa cho mình mà bố.

- Đúng, nhưng mình không thể thuê người khác sống cuộc đời của mình.

- Bây giờ con sơn lại hay sao bố?

- Không con, cứ để vậy. Với con, đó là bài học suốt năm nay. Với bố, đó là tác phẩm của con trai mình, dù vụng về ngây ngô, đó cũng là của con. Bố thích để vậy, ngày nào bố con mình cũng nhìn thấy. Cuối năm mình cùng sơn lại nhé, lần sau bố biết là con sẽ làm đẹp hơn.

Nhóc cười và hích vào mông bố:

- Bố khôn vậy mà sao bố không giàu?

- Ai nói với con bố không giàu? Có nhiều người ở nhà triệu đô, đi xe tiền tỉ, chắc gì họ có hai đứa con giống con và Ti, chắc gì họ có thời gian để sơn cửa cùng con trai mình.

Tối, lên phòng con trai, hai bố con nằm dài cùng nghe Beatles. Vui ghê.

Nhà xuất bản Phụ Nữ © 06/2010 The Happiness Project #-16NF TVE-4U Read Freely - Think Freedom Thực hiện: Teacher.anh, Lichan, Hanhdb Hoàn thành: 12/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.