Những Mảng Màu Cuộc Sống

Lượt đọc: 173 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đá và mầm cây

❊ ❊ ❊

-Lam Nguyên-

Chuyện kể rằng ở vùng đất xa xôi kia có một bãi biển xinh đẹp. Bên bãi biển, có một bãi đá ngày ngày đón sóng vỗ. Trăm năm trôi qua, bãi đá hàng ngày vẫn lặng im nghe sóng vỗ rì rào, lăn tít ra xa va vào mạn thuyền, sang đến bờ kia rồi lại trở về ôm bờ cát. Những đám mây xốp bồng bềnh trôi trên nền trời biếc xanh. Từng cơn gió vi vu mang vị mặn mòi của biển cả. Đá nghe không gian chuyển động trong sự ngưỡng mộ và đau đớn câm lặng của riêng mình. Tất cả thật đẹp xinh, chỉ riêng mình nó trơ lỳ, khô cằn, xấu xí và vô tri.

Biển cứ xa tít tận chân trời, sóng mấp mô những mời gọi, những con thuyền khơi xa mang bao nhiêu điều hấp dẫn nhưng đá vẫn chỉ có thể bất động giấu đi những khát khao mà chỉ mình đá hiểu. Niềm an ủi duy nhất của đá là mỗi ngày được đón bầy hải âu ghé đến và lắng nghe những câu chuyện mang từ khắp nơi đến của chúng. Sau một ngày dài bay lượn chinh phục bầu trời, chạm đến tầng mây rồi sà xuống sóng nước, phiêu du tít mãi bờ kia, chúng có biết bao nhiêu điều thú vị để kể nhau nghe. Bầy hải âu là niềm an ủi duy nhất khiến bãi đá cảm thấy rằng mình đang tồn tại.

Hằng ngày, bọn chim hải âu chao lượn quanh bãi đá để kiếm ăn. Những con sóng tung bọt trắng xóa mang theo đầy ấp cá tôm luôn là niềm yêu thích của bọn chúng. Chúng tự do tung đôi cánh lấp lánh ánh bạc cùng gió biển, đôi lúc lại phát ra tiếng kêu đâu đó.

Nó thích nghe chuyện của lũ hải âu. Nó khao khát được tìm hiểu và khám phá những điều mới lạ. Nó ngưỡng mộ loài chim ấy vì bọn chúng có thể bay xa, bay cao và mang về những câu chuyện đầy thú vị. Từ chuyện nhặt nhầm cọng rơm cho đến nơi nào có nhiều thức ăn, lũ chúng nó đều biết và kể nhau nghe.

Khi mặt trời lên cao, hơi nước dày đặc và không khí xung quanh nóng dần lên cũng là lúc chúng nghỉ ngơi. Tiếng kêu líu xíu của những chú chim tụm năm tụm bảy trò chuyện vang cả một góc trời. Bỗng lọt đến chỗ nó tiếng kêu quen thuộc của một đôi hải âu.

Con nọ kêu âu ấu bảo: Bãi đá bên kia đang được con người khai thác đấy.

Con kia thắc mắc: Cậu đoán xem lần này họ dùng đá vào việc gì?

Con nọ lại đập cánh phành phạch bảo: Thì chắc là như mọi lần lại dùng đá để lát đường, xây nhà, đúc tượng…

Con kia ngoảnh đầu sang con nọ, kêu líu ríu: Tớ nghe bảo sắp có con đường đi qua đây. Có lẽ họ sẽ dùng vào việc đó. Nhưng mà như thế thì chúng ta sắp không còn chỗ đậu rồi. Rõ chán!

Sau khi đàn hải âu rời đi, bãi biển nháo nhác một thứ âm thanh lặng câm bằng ngôn ngữ của đá. Câu chuyện mà hai con hải âu vừa nhắc đến, ngày hôm ấy trở thành đề tài của của bãi đá.

“Trưởng lão ơi! Họ có tìm thấy chúng ta không?” Hòn đá xa xa cất lời bằng sự lặng thinh.

Vị trưởng lão mà hòn đá nọ nhắc đến là một hòn đá to lớn nằm ngay bên cạnh nó. Trưởng lão đã ở bãi đá hàng trăm năm. Bề mặt của ông bám đầy rêu xanh và lá mục. Mỗi khi thủy triều dâng lên, phần chân của ông lại bị ngập trong nước biển. Thời gian dần qua, có vô số những chú sò lí tí bám vào. Khắp người ông đâu đâu cũng thấy những vết nứt nẻ, chân chim.

“Ta không biết.” Đáp lại hòn đá nọ cũng chỉ là sự tĩnh mịch của màn đêm.

“Thế ông sẽ đi sao?” Hòn đá nhỏ hơn nó bất chợt vang lên trong im lặng. Đá nhỏ vừa đến nơi này hơn một năm. Bọn hải âu đã đưa cậu đến trong một lần chúng bắt nhầm con mồi.

“Việc này cũng không biết được cháu à!” Đáp lời nó vẫn chỉ là màn đêm yên lặng, nặng nề.

Rồi mọi thứ lại rơi vào tĩnh lặng. Xung quanh chỉ còn tiếng gió vi vu, và sóng biển rì rào. Trưởng lão mơ màng về phía trời xa. Ông đã ở đây khá lâu nhưng vẫn chưa có cơ hội hóa thành những kiến trúc vĩ đại hay tượng đài đẹp đẽ mà bọn hải âu hay nói đến. Mặt trăng đã lên cao, chiếu xuống bãi biển thứ ánh sáng vàng vọt. Những tia sáng như nhảy múa trên phần đỉnh đầu trơn trượt vì gió sương của trưởng lão làm cả hòn đá ánh lên. Có lẽ lần này sẽ đến lượt ông chăng?

Bỗng một ngày, khi ánh mặt trời vừa ló dạng từ đằng đông, tạo nên vầng quang sáng rực hơn mọi ngày, thì từ đâu xuất hiện những âm thanh ồn ào, ầm ĩ và bề bộn. Con người đã đến với nhiều thứ bằng kim loại sáng loáng.

Tiếng ken két của kim loại va chạm bề mặt đá càng lúc càng gần. Nhiều ngày qua, vô số tiếng ồn ĩ, xèn xẹt vang lên. Những hòn đá xung quanh nó lần lượt chịu đau đớn rời khỏi bãi đá. Chúng hài lòng vì sắp sửa trở thành khối vuông vuông dùng để lót đường. Nó cũng trông đợi đến lượt mình. Sóng biển vỗ vào chân nó làm tung tóe ra vô vàn bọt biển mát lạnh giữa trưa nắng nóng. Thật thích thú!

Sau vài tuần, con người dời máy móc đến chỗ trưởng lão. Âm thanh ầm ầm, rẹt rẹt và hàng ngàn tia lửa cứ liên tục bắn ra xung quanh ông rồi lan cả sang nó. Ngày chính thức lìa khỏi phần đã ở sâu trong lòng đất, ông trở nên sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời và truyền đến nó những âm thanh tĩnh lặng.

“Con à! Cuối cùng ta đã thấy được ý nghĩa của đời mình.”

Sau khi trưởng lão được đưa đi, mọi thứ ồn ào, ầm ĩ cũng biến mất. Con người rời đi nhanh như lúc họ xuất hiện. Để lại hòn đá xấu xí, là nó, chơ vơ giữa bãi hoang tàn, ngổn ngang và lạnh lẽo.

Ngày mới ló dạng nơi chân trời nhưng ánh mặt trời chói chang quá, khó chịu đến mức làm bề mặt của nó nứt ra. Sóng biển ồn ào, cứ liên tục vỗ vào bờ cát và nhanh chóng biến chúng thành màu nâu sậm xấu xí. Gió cứ va đập vào bề mặt của nó gây ra tiếng u u như nức nở. Mây đen đột ngột giăng đầy, những hạt mưa nặng nề nhanh chóng tìm đất. Tiếng bồm bộp cứ vang lên tức tưởi trên đỉnh đầu của nó. Bầy hải âu cũng biến mất không thấy tăm hơi. Mọi thứ đẹp đẽ trước đây, dường như chỉ là ảo tưởng của riêng nó.

Khá lâu sau, có một cặp hải âu lạ vô tình lạc đến chỗ nó. Chúng đậu ngay trên thân nó và líu ríu kêu: Bây giờ, chúng ta bay đi đâu hả anh? Thức ăn cũng không còn để mà bắt. Em đói quá, không thể bay xa được nữa…

Con còn lại cọ cọ đầu vào thân con nọ như động viên: Cố lên em, vì con của chúng ta, em gắng bay thêm chút nữa, anh sẽ bảo vệ em!

Nói rồi hai chú chim lảo đảo bay đi dưới trời chuyển giông. Chúng bay đi đâu, về đâu, nó cũng không biết nữa. Nó đã từng ngưỡng mộ bọn hải âu vì chúng có đôi cánh. Chúng muốn đi đâu tùy thích, không như nó. Nhưng ngày hôm nay, nó chợt thấy mình may mắn vì dù sao nó cũng còn có bãi đá này, còn đôi hải âu ấy, phải bay đến khi nào mới tìm được chốn thuộc về mình?

***

Mùa thu năm ấy chầm chậm trôi qua. Mùa đông vội vã kéo đến. Nó vẫn ở khu đá, ngày ngày qua đi, nó vẫn chờ đợi và hy vọng cơ hội trở thành bức tượng vĩ đại nào đó.

Mùa đông năm đó khá khắc nghiệt, nước biển xô vào bờ liền bị không khí lạnh giữ lại và đóng thành băng. Những cơn gió cứ thổi không ngừng mang theo triệu triệu bông tuyết rơi đầy trên đầu nó. Cả bãi đá như chìm trong một màu trắng xóa đến cô độc. Hòn đá xấu xí thầm cảm thương những sinh vật không được mang lớp ngoài cứng cáp như nó. Nhìn những cành cây trơ trụi bám đầy tuyết chẳng còn nhận ra hình thù, nó lại hy vọng mùa đông khắc nghiệt mau qua. Nó nhớ những chiếc lá xanh mơn mởn, nhớ làn nước mát lạnh chạm vào chân, nhớ hương vị mằn mặn ngập tràn không khí, cả tiếng líu ríu khi tìm mồi của bọn hải âu...

Sau một thời gian, ánh mặt trời ấm áp cuối cùng cũng quay lại để xua tan cái lạnh lẽo. Nó nghe đâu đó trong tiếng gió có tiếng hót, tiếng cành lá vi vu, tiếng rì rào quen thuộc… Bãi cát vàng óng ánh cũng dần hiện ra. Hải âu lại trở về chao lượn cùng trời đất.

Bỗng nó cảm nhận phía dưới mình có thứ gì đó đang động đậy như muốn vươn lên. Nhưng nó là đá, nó có thể đi đâu, có thể làm gì? Ngày qua ngày, nó cũng quen dần với cảm giác nhồn nhột ấy.

Rồi một buổi sáng đẹp trời, giữa nó và phần sót lại của trưởng lão có một mầm non vươn lên, nhỏ bé, xanh xanh. Mầm non xoay nhẹ hai cánh lá nhỏ và tìm kiếm ánh mặt trời đang chiếu rọi rực rỡ trên đầu. Mầm non khẽ lay động trong gió và truyền đến nó một chút yếu ớt lặng thinh.

“Em chào anh, em là mầm cây! Em biết anh là đá. Em ở bên dưới anh đã mấy mùa rồi nhưng đến nay mới ra khỏi được”.

“Sao em lại ở đây?” Nó ngạc nhiên đáp lại bằng âm thanh tĩnh lặng. Có lẽ mầm non đã ở bên nó khá lâu nên em hiểu được những âm thanh lặng im của đá.

“Nhiều tháng trước, em đã đến đây. Em ngỡ mình không thể qua được mùa đông khắc nghiệt nhưng may nhờ có anh”.

“Sao lại thế?” Nó ngạc nhiên lắm.

“Vì em được anh che chở, được anh chắn gió đông và tuyết lạnh nên hôm nay, em mới được nhìn thấy mặt trời. Cám ơn anh!”.

Sóng biển lại ập vào chân nó, tạo nên tiếng rào rào kỳ lạ. Bọt biển tung tóe khắp mặt đá và văng một ít lên cánh nhỏ của mầm non như những giọt sương sớm long lanh dưới ánh mặt trời.

“Sau này, mình nương tựa vào nhau được không anh?” Sự tĩnh lặng, dịu êm đưa đi trong gió.

Mầm cây nhỏ bé đã cố gắng vượt qua bao khó khăn để tồn tại. Em ấy muốn vươn lên và vững chắc. Còn nó thì sao? Nó từng tự hỏi tạo hóa sinh ra nó - một hòn đá xấu xí, lồi lõm, không hình dạng như nó - để làm gì? Nhưng giờ đây, điều ấy không còn quan trọng nữa.

Tiếng chim hót khắp nơi, những bông hoa bung nở đưa hương thoang thoảng vào gió đến với bãi đá. Tiếng sóng biển vỗ bờ càng lúc càng nhanh. Bầu trời cùng mây trắng như hòa làm một và đâu đó vang lên chút tĩnh lặng ồm ồm của trưởng lão “Cuối cùng con đã thấy được ý nghĩa của đời mình.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.