
- Điền Yên -
Khi còn là một cô bé mộng mơ, tôi tin vào sự vĩnh hằng của tình yêu. Tôi tưởng tượng mình và người bạn đời cùng nhau già đi, rồi tay trong tay đón chờ thần Chết. Hồi ấy mẹ đã cười bảo tôi, mẹ cũng chỉ hy vọng con đi được đến nước ấy. Con đường tình yêu dài lắm con ạ, có vô số chuyện có thể xảy ra. Biết đâu chính con là người chuyện gì xảy ra con cũng không bỏ cuộc đâu. Mẹ im lặng nhìn con gái thật lâu như muốn nói, con còn nhỏ dại lắm. Một ngày kia, con sẽ hiểu. Giờ đây, tôi ước mình đừng hiểu lời mẹ năm xưa.
***
Chồng tôi là một người đàn ông tuyệt vời, hình mẫu lý tưởng vẫn được mô tả trên các tạp chí phụ nữ: cao ráo, khỏe mạnh, không đẹp trai như Brad Pitt (Chúa ơi, tôi cũng đâu phải Angelina Jolie) nhưng cũng khiến ối cô mơ màng, và quan trọng nhất là anh luôn lo nghĩ cho gia đình, không cờ bạc hút sách, không gái gú, rượu chè. Phải. Không gái gú. Đàn bà sợ nhất phải chiến đấu với nhau, tôi cũng vậy. May thay, từ nhỏ tới lớn, anh dường như không quan tâm tới phụ nữ nào khác ngoài mẹ và tôi. Hồi còn là bạn bè, nhiều lần đi chơi với nhau, tôi thường chỉ cho Phong cô này đẹp, cô kia xinh. Lần nào anh cũng chỉ liếc qua rồi gật gật, chẳng bao giờ sáng mắt lên rồi buông lời ong bướm như đám bạn “hổ báo”. Về kể với mẹ, tranh thủ bĩu môi chê bố “già” rồi vẫn còn thích xem hoa hậu, tôi tự hào như Phong đã là của mình, mẹ thấy không, đàn ông phải đứng đắn vậy chứ, đâu có như “ai kia”. Bố vừa coi TV vừa “tức tối”, rồi có ngày mày sáng mắt ra. Lúc đấy mới biết bố mới là người đàn ông của năm con ạ. Tôi không tin. Phong là người tuyệt nhất, người đàn ông của đời tôi. Và tôi cũng là người phụ nữ của anh ấy.
Năm tôi hai mươi sáu còn Phong hai mươi bảy, chúng tôi tổ chức đám cưới. Anh là mối tình đầu của tôi. Nói chính xác hơn, anh là người đàn ông duy nhất. Trước khi nhận lời với anh, tôi có nhiều người theo đuổi nhưng chưa hề rung động trước một ai. Không phải tôi kiêu ngạo hay kén chọn, chỉ là trong mắt tôi, chẳng ai bằng được Phong. Người ta thường nói, người đàn ông mà người phụ nữ yêu nhất đời mình là bố cô ta. Còn người đàn ông gắn bó nhất với nàng, chính là bạn trai từ thời thơ ấu. Hai chúng tôi ở cạnh nhà nhau, cùng chơi từ thuở nhỏ, chỉ thiếu đính ước của cha mẹ là thành thiên tình sử. Phong – Nguyệt, có phải chúng tôi sinh ra là để dành cho nhau? Tôi nghĩ thế, tin thế, vì từ ngày biết nhau, hai mươi năm có lẻ, tôi không đặt ai trong mắt, mà Phong cũng vậy, chưa từng có một bạn gái nào.
Chúng tôi làm bạn hai mươi tư năm, yêu hai năm thì cưới - khoảng thời gian đủ dài để hiểu nhau như một người đàn ông và một người đàn bà, nhưng đủ ngắn để chưa chán nhau. Từ tay trắng, sau sáu năm, hai vợ chồng có nhà có xe và một bé con kháu khỉnh. Chúng tôi trở thành niềm mơ ước của vô vàn người. Nhiều khi, tôi nghĩ Thượng đế đã quá ưu ái mình. Tôi bơi trong hạnh phúc. Có lẽ mẹ đã nhầm rồi. Cả đời này, con sẽ không bao giờ để mất Phong. Anh ấy không phải là tình yêu mà chính là con đường tình của con. Dù phải đối mặt với tất cả phụ nữ trên đời, con cũng sẽ giữ bằng được anh ấy.
***
Phong làm phòng đối ngoại, giao thiệp rộng, đi công tác nhiều. Tuy anh có nhiều bạn nhưng bạn thân lại ít, Phong rất cẩn trọng trong các mối quan hệ. Tôi biết với chức vụ của mình, anh có nhiều cơ hội bay bướm, nhưng anh chưa bao giờ sa ngã. Tại sao tôi biết ư? Vì tôi là vợ anh ấy. Chúng tôi đã bên nhau nhiều năm đến thế, cùng trải qua những sóng gió cuộc đời, còn điều gì có thể cắt chia chúng tôi được nữa?
Bỗng nhiên có một quãng thời gian, anh ấy chăm lo cho tôi đến từng chi tiết nhỏ. Đi công tác về mua rất nhiều quà đắt tiền, nước hoa, son phấn. Trước đây không phải không có chuyện này, nhưng dường như có gì đó hơi quá. Tôi không gọi tên chính xác được nỗi bất an này là gì. Có phải vì anh chỉ mua quà mà tuyệt nhiên không gọi lấy một cú điện thoại? Có phải vì anh đưa quà nhưng thậm chí còn không biết tôi có dùng hay không, vì quà lần này có khi giống hệt món anh vừa mua hôm trước? Tôi tỏ ra vui vẻ đón nhận dù lòng rất hoang mang. Có khi nào chỉ là tôi quá cả nghĩ, chồng yêu chiều không biết tận hưởng, còn quay sang nghi ngờ? Có điều, tôi tin vào trực giác của mình. Phụ nữ, đặc biệt là người vợ rất nhạy cảm. Họ có thể cảm nhận được sự thay đổi từ chồng, ngay cả khi người chồng không hề biết mình thay đổi.
Trước kia, tôi chưa bao giờ phải rình rập điện thoại của chồng, chưa bao giờ phải ngửi áo chồng mỗi lần đem giặt. Tôi đã từng khinh thường hành động đó là không tôn trọng chồng lẫn coi trọng bản thân. Nhưng giờ đây, tôi không ngăn được mình làm việc ấy. Mặc xác tự trọng, tôi chỉ muốn giữ gia đình bé nhỏ của mình. Tiếc thay, tôi chẳng phát hiện ra gì cả. Không một cuộc gọi nhỡ, không một tin nhắn thừa, như thể anh ấy đã phi tang vật chứng. Chúng tôi là bạn của nhau trong một thời gian dài. Tôi biết mọi mật khẩu của chồng, ít nhất cũng là tôi nghĩ thế. Tôi săm soi từng email rác, từng người bạn trên facebook. Tất cả bạn bè của anh ấy tôi đều biết, Phong rất kỹ khi kết bạn, không phải bạn ngoài đời sẽ không chấp nhận lời mời. Thế nhưng, cho dù tôi lục tung facebook, vẫn không một người lạ mặt, ngay cả người quen cũng không có nội dung chat ngoài hỏi thăm hay bàn chút việc. Quần áo anh đi làm về không một mùi hương lạ, không một nếp nhàu mới. Lẽ ra tôi phải vui mừng vì chồng “trong sạch” nhưng tôi chỉ càng cảm thấy bất an. Giống như bạn rất mệt, rất ốm nhưng đến bệnh viện làm đủ loại xét nghiệm mà vẫn không phát hiện ra nguyên nhân vậy. Bạn chỉ mong bác sĩ nói bạn bị sao đó, dù mắc chứng nan y cũng được. Tối thiểu, bạn cũng được biết mình chết vì bệnh gì.
Phong đi công tác ngày càng nhiều. Mỗi lần chồng về, tôi muốn gần gũi, anh cũng không từ chối. Nhưng còn đâu nồng nhiệt thuở trước? Trai ba mươi tuổi đang xoan. Xa vợ nửa tháng, ba tuần, về đến nhà, tình nhạt nhòa như nước. Tự ngẫm lại mình, tôi không hiểu bản thân sai ở đâu. Phụ nữ ba mươi hai tuổi, biết yêu gia đình, yêu bản thân, chưa bao giờ đầu bù tóc rối, thân hình vẫn gọn gàng như chưa sinh nở. Anh làm đúng nghĩa vụ trên giường rồi thôi. Đôi khi, tôi cảm giác anh ấy đang nghĩ đến ai đó khi làm chuyện ấy với tôi. Ánh mắt anh nhìn tôi lơ đãng, tựa như xuyên qua tôi thấy một bóng hình khác. Phong vốn không uống cà phê nhưng trong lịch sử trình duyệt của anh có rất nhiều tài liệu về loại đồ uống này. Tôi không dám hỏi vì sợ anh phát hiện tôi rình mò anh. Tôi sợ anh nhìn mình thất vọng. Dù tôi tự thuyết phục bản thân rằng mình có cái quyền đó, nhưng tôi không dám đối mặt với câu hỏi tại sao em làm thế với anh. Hạt giống ngờ vực một khi đã gieo vào lòng sẽ không bao giờ có thể nhổ sạch. Nó sẽ vĩnh viễn ăn sâu bám rễ vào linh hồn con người. Đến một ngày nào đó, nó kết ra thứ trái độc. Chất độc ấy sẽ hủy hoại mối quan hệ, không gì cứu vãn nổi.
Vừa muốn biết sự thật, vừa muốn che giấu bản thân, tôi tìm đến chuyên gia tư vấn. Họ xoa dịu lo lắng của tôi, khuyên tôi lôi kéo chồng vào việc gia đình, cùng chăm sóc con, trò chuyện chia sẻ. Tôi nói với họ rằng tất cả những điều ấy tôi đều làm rồi. Từ ngày lấy nhau, trừ những bữa xa nhà, chưa bao giờ anh để mặc tôi với việc nội trợ. Thằng bé con quấn bố, tối nào hai bố con cũng học bài, chơi trò chơi. Cuối tuần, cả gia đình ra công viên đi dạo, ăn nhà hàng. Hoàn hảo như một viên ngọc không tì vết. Tôi nhận ra sự bối rối của họ. Và đúng như lý thuyết tham vấn, họ đá quả bóng sang chân tôi, rằng chỉ tôi mới có thể đưa ra câu trả lời cho mình.
Quay quắt vì cô đơn trong nỗi nghi ngờ, tôi viện đến biện pháp cuối cùng - thuê thám tử. Có ai hiểu được rằng một khi người vợ phải thuê người theo dõi chồng mình, lòng tin của cô ta đã sụp đổ. Chỉ là “còn nước còn tát”… chỉ là không thể buông tay.
Mấy tháng trôi qua, thông tin công ty thám tử gửi về khiến tôi tuyệt vọng. Chồng tôi ngoài giờ làm đều về thẳng nhà. Đôi khi có tụ tập bạn bè một chút nhưng không hề bồ bịch; giờ nghỉ trưa ăn cơm trong công ty. Mỗi chuyến đi đều là công tác thật, không gặp gỡ ai ngoài đối tác, chỉ có công việc. Tôi muốn phát điên. Hay là tôi mắc chứng hoang tưởng thật rồi? Tôi điên cuồng rà soát mọi phụ nữ quen biết Phong. Tôi không tin ai hết, em gái họ hàng cũng không, bạn thân càng không. Vẫn không dấu vết. Hạt giống kia đã thành một tán cây to, hút cạn máu trong tim tôi, thay vào đó là chất độc xanh lè ăn mòn tôi đến mục ruỗng từng ngày.
Đến lúc tôi nghĩ mình thực sự bị điên thì Phong quỳ trước mặt tôi và nói:
− Nguyệt, xin lỗi em. Chúng ta ly dị đi. Anh…
Sét đánh bên tai có là gì, lời anh còn hơn ngàn vạn mũi dao đâm vào tim tôi. Lòng tôi tan nát. Cơn đau khiến tôi ngạt thở. Phải mất một lúc tôi mới hô hấp lại bình thường. Vậy mà lúc ấy tôi suýt phá lên cười. Hóa ra tôi đâu có khùng, đâu có ảo tưởng. Anh ấy thực sự phản bội tôi. Chuyên gia tâm lý ư? Lý thuyết xám xịt thôi. Cuối cùng anh ấy cũng nói câu này.
− Suốt những năm qua, anh chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với em. Mãi đến gần đây, anh mới phát hiện ra… anh… anh… yêu một người đàn ông. Em có thể khinh bỉ, có thể ghê tởm anh. Hoặc có thể cho đó là lời biện hộ để nói chia tay nhưng anh không thể lừa dối em, lừa dối bản thân thêm nữa. Em mãi mãi là người phụ nữ duy nhất của anh. Nếu tiếp tục, cả hai ta đều bất hạnh. Em là một phụ nữ tuyệt vời, em xứng đáng được nhiều hơn những gì anh có thể mang lại cho em. Anh không cần gì hết. Nhà cửa, xe cộ, tài sản… anh để lại toàn bộ cho em. Còn bé con…
Thì ra thế. Tôi không cảm thấy kỳ thị hay khinh rẻ Phong, chỉ có nỗi cô đơn đến lạnh lẽo chụp lên tim tôi. Thảo nào tôi không phát hiện ra bất kỳ phụ nữ nào khả nghi. Vốn dĩ chẳng có người đàn bà nào xen giữa chúng tôi cả. Tôi đã từng muốn biết tình địch của mình là ai. Nhưng giờ không cần nữa rồi. Là ai thì với tôi cũng vậy thôi. Là ai rồi tôi cũng biết thôi. Vì anh ấy đã không thể che giấu.
Phong còn nói thêm về nhà cửa, tài sản gì đó… Tôi không quan tâm. Nhà không có anh thì nhà nào chẳng thế. Nhưng còn bé con… tôi ngẩng phắt lên nhìn anh ấy. Trong mắt anh có chút hốt hoảng, có chút sượng sùng. Và có cả chút ánh sáng yêu thương đã lụi bấy lâu. Thượng đế không thể mang cả chồng lẫn con tôi đi.
− Em sẽ nuôi con.
− … Anh chỉ hy vọng, em cho anh giúp em nuôi con, cho anh gặp con.…
Phong nhìn vào tôi chăm chú. Lẽ ra tôi phải trừng mắt lên nhìn anh, phải căm hận, hay đẹp đẽ hơn, phải tỏ ra cao thượng. Nhưng tôi chẳng làm được gì cả. Chỉ còn lại xót xa. Mẹ nói đúng, con đường tình quá dài, chẳng ai biết được điều gì sẽ đến. Ngày ấy con quá ngây thơ, nghĩ rằng chỉ cần có tình yêu, mọi bão tố đều có thể dẹp yên. Con đã quên tình yêu chỉ thực sự là tình yêu khi đến từ hai phía. Một người dù có yêu nhiều đến đâu cũng vĩnh viễn không bù đắp được phần còn lại. Anh là bố của con tôi. Dù điều gì xảy ra cũng không thể tước bỏ đặc quyền ấy. Con cũng cần anh. Tôi nuốt nước mắt không đáp, coi như chấp nhận.
Tôi không giận Phong. Tôi biết, anh không cố tình muốn thế. Thậm chí, tôi biết nếu khi ấy tôi từ chối đề nghị ly hôn, lấy lý do bé con cần bố thì anh sẽ xé đơn ngay lập tức. Nhưng tôi đã không làm. Hai người chia tay, đôi khi chẳng vì lỗi của ai cả. Chỉ là ái ân kia đã hết thật rồi. Níu kéo một người mà trái tim đã không còn thuộc về mình nữa phỏng có ích gì? Bé con cũng không có hạnh phúc thực sự trong một bầu không khí gia đình đầm ấm giả tạo. Chẳng thà buông tay để còn lưu lại trong nhau những hồi ức tốt đẹp. Chẳng thà chúc phúc cho nhau nốt quãng đời còn lại. Tôi ước Phong hạnh phúc hơn tôi, để không phải tiếc hận vì chia tan ngày ấy.
***
Nhiều năm về sau, khi nhớ lại ngày tháng đã qua, tôi ngơ ngẩn nhận ra, nỗi đau biệt ly không khiến tôi đau đớn bằng những kỷ niệm ngọt ngào. Vị ngọt của quá vãng tựa như sợi chỉ mỏng manh, sắc mảnh cứa vào vết thương đã khép miệng. Đôi khi, tôi nhớ những cái xoa đầu khẽ khàng của Phong an ủi mỗi khi tôi buồn bã, những cái ôm dịu dàng xua đi nỗi cô đơn tuổi dậy thì hay muộn phiền trong công việc. Đấy chỉ là tình cảm giữa anh trai và em gái ư? Hay tình bạn giữa hai người quen biết nhau quá lâu? Không. Tôi nghĩ đó là tình yêu. Phong đã từng yêu tôi bằng tất cả những gì anh có, yêu chân thành. Nhưng chân thành ấy chỉ thuộc về giây phút đó. Vậy thôi. Sự đời vốn vô thường, có điều gì trên thế gian vĩnh viễn không thay đổi? “Nếu đời người như buổi đầu gặp gỡ. Thì sao có chuyện cơn gió thu làm chiếc quạt đau lòng.” Tình yêu dù đã từng si mê say đắm, vẫn có thể có một ngày nhạt phai.