Nguyên Lai Ta Là Yêu Nhị Đại

Lượt đọc: 3504 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 80
Victoria

❊ ❊ ❊

"Cái này rất thể diện đấy," Phong Thụy tỏ vẻ không thể hiểu nổi, nhấn mạnh: "Cậu nghĩ xem, khi ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, người ta rút đao tuốt kiếm, vẫn còn đang ở thời đại vũ khí lạnh. Khi cậu tung ra vũ khí, tèn tén ten~ một thanh kiếm laser, không cần quá thể diện đâu."

Thể diện cái đầu cậu ấy.

Lý Tiên Ngư vẫn lắc đầu, nói thật là đúng là rất ngầu, nhưng thứ này không hề thích hợp để mang ra sử dụng nơi đông người. Người ta đều là phong cách vũ khí sắt, còn cậu lại là phong cách tinh tế, cứ cảm thấy rất "trẻ trâu".

Hơn nữa bị người bình thường nhìn thấy thì không hay, điểm cuối cùng, thiên phú luyện khí của cậu rất bình thường, cảm thấy không đủ để chống đỡ tác chiến lâu dài. Chỉ với chút chân khí đó, người ta thúc đẩy ra lưỡi kiếm dài nửa mét, cậu chỉ có thể thúc đẩy ra 5cm... dù rằng đây là kích thước tiêu chuẩn của đàn ông.

Phong Thụy còn muốn khuyên nhủ, Lôi Điện Pháp Vương lắc đầu.

"Được rồi, chỗ chúng ta pháp khí nhiều vô kể, ta chọn cho cậu một món thể diện hơn." Phong Thụy treo chuôi kiếm lại lên tường, lại chọn một pháp khí tương tự hộ tí, lớp vỏ bằng hợp kim, khắc chữ triện phù văn, trên hộ tí có chín lỗ nhỏ.

Phong Thụy đeo hộ tí lên, bao phủ toàn bộ cánh tay, "Thứ này mới lợi hại, hội tụ công nghệ và đạo pháp làm một, thấy phù văn phía trên không, Dẫn Lôi Phù, Thần Tiêu Cửu Lôi. Dùng chân khí thúc động, có thể kích phát ra chín đạo thiên lôi, lực phá hoại cực kỳ kinh người. Ngoài ra, còn tích hợp khả năng phát ra dòng điện cao áp mười vạn vôn, có thể tấn công từ xa cũng có thể cận chiến."

Phong Thụy dựng cánh tay trái lên, mu bàn tay phải đặt dưới khuỷu tay trái, trong miệng phát ra tiếng bíp bíp bíp làm hiệu ứng âm thanh.

Động tác này của hắn khiến Lý Tiên Ngư tìm lại được tuổi thơ, "Ultraman?!"

"Nhìn ra rồi hả?" Phong Thụy trưng ra vẻ mặt "Quả nhiên cậu rất thể diện": "Không sai, chính là mô phỏng Động Cảm Quang Ba của Ultraman, vinh dự nhận giải thưởng Sáng tạo thường niên năm ngoái, đồ tốt đấy."

Lý Tiên Ngư: "......"

Đột nhiên cậu không còn hứng thú với pháp khí độc quyền nữa.

Lôi Điện Pháp Vương không chút gợn sóng, hỏi: "Còn không, loại phòng ngự ấy?"

Phong Thụy thất vọng đặt hộ tí xuống, chọn lựa hồi lâu, đẩy một mảnh vảy độn hình ở góc bàn tới.

Vảy có màu xanh đen, lớn bằng hai bàn tay, mặt trong của vảy vẽ một chữ "Vạn" màu vàng.

"Đây là cái gì?" Lý Tiên Ngư cuối cùng cũng nhìn thấy một pháp khí mang phong cách tu tiên.

Phong Thụy nói: "Đây là nghịch lân lột xuống từ trên người Giao Long, đầu thời kỳ Kiến Quốc, trong thâm sơn vùng Vân Quý bò ra hai con đại giao, nuốt chửng gia súc, bách tính, gây họa một phương, bị huyết duệ địa phương trục xuất. Sau đó trốn vào Trường Giang, ẩn mình vài năm sau, lại bắt đầu làm mưa làm gió, lật đổ tàu thuyền qua lại, mấy năm đó tin tức về thủy quái Trường Giang nghe thấy ở khắp nơi. Có một lần Phật Đầu ra ngoài luận đạo, trên đường trở về chùa, đi thuyền qua vùng đó, lại đụng độ hai con đại giao xuất hiện gây loạn, liền ra tay trấn áp, lột xuống nghịch lân của chúng. Hai miếng nghịch lân được Phật Đầu mang về chùa, hương khói hun đúc, phật khí thấm nhuần mấy chục năm, hóa thành pháp khí. Khi Bảo Trạch Tập Đoàn tiếp quản chức trách của Đạo Phật Hiệp Hội, Phật Đầu đã luyện chúng thành Phật Môn Kim Cương, tặng cho Bảo Trạch. Đeo chúng lên, liền như Kim Cương hộ thể, nước lửa không xâm, đao thương bất nhập."

"Vậy còn một miếng nữa đâu?"

"Ta nhớ năm ngoái đã bị Lôi Đình Chiến Cơ đổi đi rồi." Phong Thụy nhìn về phía Lôi Điện Pháp Vương, người sau gật đầu.

"Vậy tôi lấy nó." Lý Tiên Ngư lập tức nói.

Pháp khí mẫu tình nhân của Chiến Cơ, nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi.

Lôi Điện Pháp Vương nói: "Vậy cứ thế đi, ba trăm điểm tích lũy, Phong Thụy, ngươi đổi cả hai bộ pháp khí lúc nãy cho cậu ta luôn đi."

"Hả?" Phong Thụy trưng ra vẻ mặt nghi hoặc: "Pháp Vương ngài nghiêm túc đấy chứ, ba món pháp khí độc quyền, đó là sáu trăm điểm tích lũy đấy."

"Cậu thôi đi, mấy món pháp khí rách đó, để đây mười năm rồi chẳng ai thèm." Lôi Điện Pháp Vương bực dọc nói: "Chàng trai trẻ tuổi tác không lớn, nhưng rất lém lỉnh, bảo cậu lấy đồ tốt, toàn lấy cho ta mấy thứ nhìn được mà không dùng được, lừa gạt người mới."

"Không phải lừa gạt, là thật sự rất ngầu, mọi người đều là người thể diện, nói lừa gạt gì chứ." Phong Thụy lầm bầm.

"Chính vì quá thể diện nên mới không ai thèm. Năm ngoái Bộ Trang Bị các cậu cứ nhất quyết đòi tổ chức cuộc thi sáng tạo gì đó, làm ra một đống thứ quái gở nhìn thì đẹp mà không dùng được. Kết quả toàn là Bộ Trang Bị các cậu tự sướng, đồng nghiệp Bộ Chấp Pháp nhìn còn lười nhìn, nát bét trong tay rồi đúng không. Năm nay mà không đổi được nữa, ta sẽ làm đơn xin cắt kinh phí của Bộ Trang Bị các cậu."

"Được được được, ba trăm năm mươi điểm tích lũy, cậu lấy đi." Phong Thụy trưng ra vẻ mặt như bị táo bón.

"Ba trăm điểm tích lũy, không thể nhiều hơn nữa."

"Ba trăm hai mươi điểm."

"Thành giao."

Lý Tiên Ngư muốn nói mình không cần, nhưng một ánh mắt của Lôi Điện Pháp Vương đã ngăn cậu lại.

"Phải rồi, cho tôi thêm một cái ví da nữa."

"Cậu còn muốn mua một tặng ba, quá đáng rồi đấy."

"Ví da tiêu chuẩn thôi, cho thằng nhóc này, lát nữa tôi viết một bản biểu mẫu cho cậu, đi theo quy trình chính quy."

"Không được, lô ví da này đều là giả da, không thể diện. Để thời gian nữa đi, qua thời gian nữa sẽ cho cậu cái da thật." Phong Thụy nói: "Mọi người đều là người thể diện."

Lý Tiên Ngư buột miệng: "Là da của Lý Thời Trân à?"

Phong Thụy: "Không không không, chúng ta không dùng da người, da thú là đủ rồi."

Lôi Điện Pháp Vương: "Vậy thì cứ dùng tạm trước đi, chờ có da thật rồi đổi sau."

Ông biết Phong Thụy coi trọng hai chữ "thể diện" rất nặng, cho nên lười so đo với hắn, cố gắng thuận theo lời hắn nói.

Phong Thụy ra ngoài lấy ví da, Lôi Điện Pháp Vương nói: "Hai món đồ này tuy hoa hòe hoa sói, nhưng sát thương lực là thật, thêm một món pháp khí, thêm một thủ đoạn. Hoàn cảnh của chính cậu, chính cậu biết, công ty chỉ có thể cho cậu bấy nhiêu thôi."

Lý Tiên Ngư rất cảm động, Pháp Vương cũng giống như Chiến Cơ, đều là những người rất dịu dàng.

Lôi Điện Pháp Vương đặt ba món pháp khí ngay ngắn chỉnh tề, chụp ảnh, đăng lên vòng bạn bè: "Nhân viên mới của công ty, thực lực thấp kém, thủ đoạn không đủ, tôi tự bỏ tiền túi đổi cho cậu ta ba món pháp khí, yêu thương mầm non bắt đầu từ tôi. Tôi tuyệt đối sẽ không nói tên nhân viên mới là Lý Tiên Ngư đâu."

Dòng trạng thái vòng bạn bè này, ông chặn tất cả bạn bè, chỉ có một người có thể thấy: Vô Song Chiến Hồn.

Vào ngày Lý Tiên Ngư đếm ngược hồi sinh, ông đã kết bạn với Tổ nãi nãi rồi.

"Pháp Vương, còn điểm tích lũy..."

"Cứ coi như ta tặng cậu."

"Pháp Vương thật tốt." Lý Tiên Ngư cảm động đến phát khóc.

---❊ ❖ ❊---

Lôi Điện Pháp Vương rất bận, sau khi lo liệu xong chuyện pháp khí cho Lý Tiên Ngư, lập tức về văn phòng xử lý công việc.

Lý Tiên Ngư cảm thấy bụng lại đói, liền nhấn nút tầng thượng, chuẩn bị lại đến nhà hàng xoay ăn một bữa. Dị năng phục hồi sinh mệnh tiêu hao nhiệt lượng rất lớn, mỗi ngày cậu phải ăn nhiều hơn người khác hai đến ba lần, những thức ăn đó chuyển hóa thành năng lượng lưu trữ trong tế bào của cậu.

Cậu mân mê chiếc ví da không buông tay, thứ này là pháp khí không gian, bên trong có không gian lưu trữ mười mét khối. Lý Tiên Ngư vẫn chưa nghĩ ra nên bỏ gì vào trong, váy không gian của Đồng Đồng toàn là đồ ăn vặt, của Tam Vô toàn là gạch thẻ, theo như cô nói, vì gạch thẻ rẻ, giá thành cao, cho nên pháp khí không gian chứa đầy gạch thẻ. Lý Tiên Ngư từng tò mò tại sao Tam Vô không dùng Gatling, với dị năng tấn công chính xác của cô, cùng với tốc độ bắn hàng trăm viên đạn mỗi giây của Gatling, tuyệt đối là cơn ác mộng của kẻ thù.

Đợi sau khi cậu thức tỉnh, biết được dị năng cũng có giới hạn, thì không còn những suy nghĩ viển vông kiểu đó nữa.

Với tốc độ bắn của Gatling, không đến mấy giây là vắt kiệt Tam Vô rồi.

Bước vào nhà hàng xoay, cậu bỗng nghe thấy tiếng đàn piano du dương cảm động.

Trong góc nhà hàng xoay, bên cạnh cửa sổ sát đất, có một chiếc piano sáng bóng, cô gái có bóng lưng tuyệt mỹ đang ngồi bên đàn piano, mười ngón tay thon dài dùng lực gõ phím, ánh mặt trời chiếu lên mái tóc vàng của cô, rực rỡ tỏa sáng.

Đôi mắt xanh biếc phản chiếu ánh ban mai, giống như mặt biển xanh thẳm lấp lánh sóng nước.

Đó là đại mỹ nhân đến từ Mỹ quốc, Victoria.

Phải thừa nhận rằng, có vài người bẩm sinh đã mang theo hào quang, cảnh tượng này nên xuất hiện trong tranh sơn dầu, hoặc trong thế giới hai chiều duy mỹ, căn phòng đàn trống trải, rèm cửa bay phấp phới, bên cửa sổ có một chiếc đàn piano, ánh nắng kéo cái bóng mảnh khảnh của cô gái thẳng tắp, mái tóc vàng của cô cùng rèm cửa bay múa.

Lý Tiên Ngư bị cảnh tượng này làm cho kinh diễm sâu sắc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:55
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.