Người Lớn Cô Đơn

Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19, 20, 21 End

❊ ❊ ❊

Tôi viết những dòng này bằng cả một mùa đông.

Mùa đông rù rì.

Mocha nhiều đường. Trà bạc hà. Bánh rán nhân mứt quả bồ anh tử.

Mùa đông rù rì đến sớm.

Don lái xe dọc miền Nam, bảo sẽ mang về cho tôi chút gió? Sao lại gió? Vì gió thì miễn phí. Đồ keo kiệt. Thế thì nắng nhé! Ừ, thì nắng vậy.

Mùa đông rù rì.

M kéo cổ áo tôi cao lên. Anh bảo phong phanh thế có ngày không còn tiếng mà cãi nhau với người ta. M mặc áo dạ màu ghi xám. Quần âu kẻ sọc mờ màu đen. Hai tay đút túi quần. M đi thẳng lưng, đầu luôn hướng về phía trước, vuông với mặt đất một góc chín mươi độ. Tôi nhớ M đến miên man lên được. Cái cảm giác tê buốt đầu lưỡi khi M nhìn tôi. Khi M ôm chầm lấy tôi. Khi M vuốt dọc sống lưng tôi trần trụi. Cái cảm giác tê buốt đầu lưỡi khi mùa đông ràn rạt không thể lọt nổi qua khe hở bé tẹo lúc chúng tôi ôm nhau.

Mùa đông rù rì, thủ thỉ.

Don rủ đến Barca đi. Ở đấy có nhiều nắng miễn phí lắm. Don sẽ mua tapas cho tôi. Tuy không miễn phí nhưng cũng không đắt là mấy. Đồ keo kiệt! Tapas mà chê à? Về nhà đi Don! Không. Trẻ con cần có bố. Ở Barca cũng có mùa đông.

Mùa đông rù rì.

Sơn móng tay đỏ. Áo vàng. M bảo tôi đang sưởi ấm mùa đông. Tôi rúc đầu vào ngực M. Mình lấy nhau đi. M cười. Ừ lấy đi! Lấy luôn bây giờ! Tự nhiên thấy M bị cuốn phăng đi. Bay chới với trong không gian với nụ cười còn chưa kịp tắt trên khóe môi. Lưng M vẫn thẳng. Mắt M vẫn nhìn tôi. Đầu lưỡi vẫn còn tê buốt. M!

Mùa đông rù rì. Lẩn thẩn.

Don kể vừa gọi điện về hỏi thăm trẻ con. Đồ vô trách nhiệm! Don im lặng. Don bảo hôm qua sinh nhật Breana tròn 6 tuổi. Lúc Don gọi về, Karen nghe máy nhất quyết không cho nói chuyện với trẻ con. Đáng đời đồ hèn! àm ơn đừng mắng! Cứ mắng! Don trầm giọng đi hẳn. Làm thế nào để nói với Karen? Nói gì?

Mùa đông rù rì.

M dắt tôi đi siêu thị. M chỉ biết mua cà chua và thịt bò viên băm nhỏ. Di chứng Bắc Âu. Tôi cười M. Sao mà cười? Mua thêm cả phô mai nhé! Thế mới đủ chất để chống chọi với mùa đông. Ừ. Chống chọi với mùa đông. Chống chọi, chống chọi. M rủ rê tôi đi chống chọi, với nỗi sợ hãi. Với nỗi cô đơn. Với những cao hứng nhất thời bộc phát. Buổi tối hôm ấy nằm bên cạnh M, tôi mơ thấy mình nằm cạnh một nồi thịt bò viên hầm cà chua, à cả phô mai nữa, to như cái vại. M đứng sau lưng tôi. Khăn buộc trên đầu hét lớn: "Cố lên, cố lên!" Tôi chóng tỉnh dậy. Ôm chặt lấy M, nước mắt rịn ra. Ôi M!

Mùa đông rù rì. Lãng đãng.

Tình yêu đã hết. Như thế nào là hết! Nghĩa là không còn thấy đam mê. Trẻ con cần có bố! Ừ! Nhưng trẻ con cần bố và mẹ chúng nó yêu nhau. Đồ ích kỉ. Ở Việt Nam không thế. Thế ở ViệtNam không sống thực lòng à? Ở Việt Nam người ta nghĩ đến những thứ khác còn quan trọng hơn lòng. Thứ gì? Trẻ con. Không tin. Trên tivi, trẻ con Việt Nam đi ăn xin đầy ra. Tivi nói láo. Ok, còn thứ gì nữa? Dư luận, xã hội, mặt mũi. Phù phiếm!

Mùa đông rù rì.

M bắt đầu đi làm. Công việc của một nhân viên có trách nhiệm. M mặc áo sơ mi, quần âu là thẳng mượt, li nào ra li nấy, xách túi da màu nâu. Rất là có trách nhiệm. M là một người đàn ông chân chính. Chân chính vì hạnh phúc khi biết mình đang sống với một trách nhiệm trên vai. Buổi sáng M đi làm, tôi pha cà phê thêm vào một nửa thìa mật ong vàng sánh. Loại mật tiết từ hoa cây keo, màu tím rất hiếm. Đấy là trên vỏ chai người ta quảng cáo như thế, chắc để cho tương đương với cái giá tám euros. Tôi thắt cà vạt cho M. Sửa cổ áo cho M. Lắng nghe M thở nhè nhẹ vào không gian lạnh quánh. Tôi nhìn M mang giày. Mở cửa. Gió ngoài đùn đẩy ùa vào, thi nhau chích lên đầu những ngón chân trần.

Mùa đông rù rì. Lẩn quất.

Don đã về đến Philadelphia. Ở sân bay Don gọi điện. Bảo trời mưa ghê quá. Chắc chưa về nhà vội. Đừng có kiếm cớ! Chắc từ nay không gọi điện nữa. Tại sao? Mĩ với Châu âu, phí cao lắm! Về nhà cài cái MSN cho miễn phí. Tôi im lặng. Don im lặng. Không có chiến tranh. Không c ly tử biệt. Không có vũ khí hóa học, quái vật ngoài hành tinh. Vậy mà đôi khi có thể giết chết người. Thôi đi về đi! Karen có thể sẽ hiểu, có thể sẽ không hiểu. Nhưng không còn trò rượt bắt nào nữa.

Mùa đông rù rì.

Những con đường lát gạch trong khu phố cổ phủ đầy khói lúc mùa đông. M bảo là do sương không tan được. Những con đường đó làm tôi thấy mình đang sống trong ảo ảnh, và M là một phần của nó. M mua cho tôi một cốc vang đỏ nóng, bên cạnh một cửa hàng bán đủ thứ đồ lưu niêm thập cẩm. Từ những cái hộp nhạc lò xo rè rè những bài tình ca cũ kĩ cho đến những chai rượu mùi sôcôla gói gém lòe loẹt. M nhận xét cũ mèm thế rồi còn lôi ra bán. Tôi cười, nghĩ chắc vì đây là phố cũ. M lại nhận xét cũ thế có khi thành mốt, thành nghệ thuật, thành lãng mạn! Khói ở những con đường cũ tan dạt ra, bay về hai, ba, bốn, năm hướng, để lộ những ngôi nhà mòn vẹt vì thời gian, vì hành ngàn hang vạn điều rủ rỉ không thành lời.

Mùa đông rù rì. Bỡ ngỡ.

Karen dọn đi. Trẻ con rất ngoan. Don bận tối mắt tối mũi. John chỉ lên hai. Breana lên 6 tuổi, học lớp một. Buổi sáng Don dậy lúc năm giờ, cho trẻ con đánh răng, ăn sáng, đến lớp. Buổi chiều đón chúng về, nấu cơm tắm rửa. Don bảo cuộc sống thật hạnh phúc. Chúng là những thiên thần, tự nhiên hai bàn tay tôi siết chặt. Tôi buột miêng hỏi có cần tôi đến giúp? Đến đâu? ĐếnPhiladelphia. Phía Tây Bắc. Ngôi nhà màu trắng, cửa mở trông ra con đường gọn ghẽ như được vẽ ra từ trong giấc mơ. Tôi biết làm pancake buổi sáng. Biết trẻ con cần phải ăn rau củ đầy đủ. Biết trẻ con cần sự kiên nhẫn vô cùng từ người lớn... Don chúc tôi ngủ ngon bằng một nụ hôn nhẹ như hơi thở qua điên thoại.Philadelphia, sáu múi giờ.

Mùa đông rù rì.

M đang thao thao về một tổ chức xã hội đang nổi lên ở... một thành phố lớn nào đó của Trung Đông. Sức ảnh hưởng của nó lan đến cả bữa cơm tối lãng mạn. Dạt cả nến, cả hoa. Tôi nắm tay M. Tôi nhìn thẳng vào mắt M. Tôi để mặc cho đám tin tức về cái tổ chức xã hội của M bay vò vè quanh tai. Đầu tôi lắc khẽ, cố để xua đi. Một hành động vô hình. Chắc M chẳng bao giờ để ý đến. Đột nhiên M im bặt. M hỏi tôi có thích đi du lịch vào mùa hè không. Đi đâu? Đi đến nơi nào em muốn. Philadelphia. Ngôi nhà trắng. Con đường gọn ghẽ. Hai tờ báo sáng cuộn tròn quăng trước cửa. John và Breana. Don. Những hình ảnh đó tới tấp bay vội vã ra khỏi nơi ẩn náu tận sâu trong đầu óc tôi như thể nếu không trốn thoát ra khỏi lúc này thì đến một vạn năm sau chúng vẫn phải ở nguyên chỗ ấy. M hắng ging. Rượu vang đỏ hết. Chúng tôi nắm tay nhau, bước đi trên con đường lát gạch lởm chởm, gập gềnh. Đã từ rất lâu, chúng tôi đã không còn đặt tên cho nỗi buồn nữa. Phải, đã từ rất lâu, từ khi M thủ thỉ với tôi: "Anh không đủ để lấp hết những nỗi buồn của em ư?"

Mùa đông rủ rì. Ẩm ướt.

Trẻ con sẽ không hiểu. Don mở đầu email như thế.Philadelphia trở lạnh. John ốm. Don ốm. Mọi thứ rối tung như thứ gì thập cẩm ở quận Mười ba Paris. Tôi bật cười. Don nhớ Paris. Có tôi tóc dài "không có mùi hóa chất", hay thở dài để kiếm cớ hát những bài hát tiếng Anh kinh khủng. Những cuộc bỏ trốn bao giờ cũng thú vị. Vì những sợ hãi, lo lắng rất thật sẽ khiến trái tim kích thích khôn cùng. Cho đến trước khi tôi ba mươi tuổi, hãy cố mà bỏ trốn một lần. Đến một nơi xa lạ. Gặp một người xa lạ. Xao động với hắn ta. Mơ mộng với hắn ta về New Zealand, về những con cừu, về xe ngựa leng keng ngày cưới. Bất kể là thứ gì. Miễn phí mà, phải không? Đừng nắm trái tim mình bằng cả hai bàn tay siết chặt. Tôi thấy Don như thế, đang đứng phía bên kia cánh cửa. Mỉm cười. M mà biết chắc đánh Don tím người, M nhỉ!

Mùa đông rù rì.

M bảo tôi đưa hộ chiếu để M làm giấy tờ cho tôi đi Mỹ vào mùa hè. Lúc M nói tôi đã nhìn chăm chú vào mắt anh. Tôi tìm kiếm sự nghi kị, do hỏi, ghen tuông hay bất kỳ một dấu chấm hỏi nào đấy cũng được. Tôi nghiêng đầu sang trái, quay mình sang phải, nắm lấy tay M... Chỉ có tiếng lè rè phát ra từ lò sưởi gắn tường. M vừa soạn giấy tờ vừa quảng cáo về Philadelphia một cách nhiệt tình. Nào là Liberty Bell, Cheesteak (bánh mì kẹp thịt bò và phô mai đun chảy), cả những trung tâm thương mại nữa... M vẻ như đã tìm hiểu rất kỹ và rất nhiều. "Anh không thắc mắc tại sao em muốn đi Philadelphia à?" Tay M vẫn tiếp tục soạn giấy: "Anh nghĩ là em thích." Mắt M vẫn chưa ngước lên. "Nhưng tại sao lại thích thành phố đấy, mà không phải là New York hayCali?" Tay M vẫn tiếp tục soạn giấy: "Có bao giờ em thích gì mà cần lí do đâu nào."

Mùa đông rù rì. Lất phất.

Tôi nghe gió về sàn sạt. Cuối tháng Mườ một. Trời đã bắt đầu có tuyết. Nhẹ nhàng, chóng vánh. Lúc ra đường cứ phải ghì chặt lấy cổ áo, mặt mũi phải cúi gằm vì buốt. Những ngày cuối năm cận kề, M búi bụi với những báo cáo tổng kết. Tối nào cũng gọi điện hỏi tôi có ăn đủ bữa không. Tôi thấy tháng Mười hai hối hả ngoài cửa số, vậy là vội vã quay mình, giấu đầu trong lớp chăn bọc vải hoa tím ngắt. Don ngày nào cũng kể chuyện trẻ con. Nào là hôm Halloween trẻ con đi xin kẹo, khắc bí ngô. Breana khéo tay nhất nhà. Lễ Tạ ơn lại còn bận hơn cả. Suýt nữa thì làm cháy con gà. John đã nằng nặc đòi mang cây thông về trang trí. John lí luận rằng nhà nào có cây thông sớm, ông già Noel sẽ đến sớm hơn. Don hỏi tôi đã viết thư gửi ông già Noel chưa mà sao Don chưa nhận được. Ăn ngoan ngủ ngoan, Don sẽ để dành cho tôi một nụ hôn giao thừa thật lớn...

Tôi nhìn thấy tháng Mười một giãy dụa. Vậy là tôi khóc. Oà lên. Nấc lên. Tôi đổ thừa tại tháng Mười một đã bỏ đi quá vội. Tôi đổ thừa tháng Mười hai, người ta rủ nhau hân hoan, rủ nhau hạnh phúc. Tôi đổ thừa gió, đổ thừa mùa đông, đổ thừa cả cái lò sưởi lè rè không dứt...

Ấy vậy mà không thể đổ thừa Don.

Mùa đông rù rì.

M bảo dạo này tôi hay nói mê trong giấc ngủ nhưng nói gì thì M không nghe rõ. Tôi lại hay giật mình hơn trước. Đừng sợ vì đã có M ở bên. M sẽ chống cả bầu trời cho tôi được an giấc. Thỉnh thoảng tôi thích chống cằm ngắm M, nhìn bản năng đàn ông đầy trách nhiệm và che chở như một vầng hào quang bao phủ lấy anh. Tuần nào M cũng gọi điện về Việt Nam cho gia đình, cho cả mẹ tôi. Bất kì cuộc gọi nào cũng kết thúc bằng câu: "Cô cứ yên tâm giữ gìn sức khỏe, con sẽ lo lắng đầy đủ cho em." Tôi biết mình không phải là đứa con gái ngoan nhưng đủ hiểu chuyện để cảm thấy biết ơn M những lúc như thế. Mà lòng tốt ấy đôi khi như tấm vải vuông che ngang trước mắt.

Mùa đông rù rì. Lỡ cỡ.

Don viết một email rất dài. Không rõ đâu là đầu đâu là cuối. Chỉ có những dư âm vảng vất cứ chạy dài từ dòng chữ này sang dòng chữ khác. Don thôi không kể chuyện trẻ con. Về thời tiết hôm nay ở Philadelphia. Về nhiệt độ ở những công trường mà Don hay phải tới. Email cua Don đầy những chữ cái cụt ngủn. Đầy những dấu chấm cảm và chấm xuống dòng. Email của Don là lời tạm biệt vĩnh viễn.

Giống như một buổi sớm mai thức dậy. Don mở cửa và ra đi.

Lúc tôi mười sáu tuổi, cậu bé nhà hàng xóm gửi tặng một bưu thiếp vẽ đầy hoa. Trong bưu thiếp viết: "T à đừng bao giờ buồn lúc mùa đông nhé, trời lạnh lắm, chúng không tan ra được đâu!" Ừ phải, tri lạnh lắm! Làm thế nào để những nỗi buồn của tôi có thể tan ra được chứ?

Mùa đông rù rì.

Tôi sinh vào cuối tháng Hai. Khoảng thời gian mà mùa xuân và những ngày nắng ấm đã bắt đầu nhen nhóm thèm khát trong lòng người. Giống như thể một điều hiển nhiên trên đời, con người, và những thèm khát dục vọng để sống. Vào lúc mười ba giờ hằng ngày, tôi ngồi uống trà trong một tiệm nhỏ ngay trong trung tâm thương mại. Phải đến tuần thứ ba, tôi mới nhận ra rằng, mình là kẻ duy nhất lạc lõng ở đây. Ở phía cửa sổ là người đàn ông chỉnh tề, cắm cúi vào máy tính xách tay, tập trung đến độ không thể ngẩng đầu lên nhìn người phục vụ để nói lời cảm ơn khi anh ta đặt ly cà phê xuống bàn. Ngay bên cạnh tôi, ba người phụ nữ trung niên văn phòng, hăm hở khoe mình giảm cân, mua tivi màn hình phẳng Sony, chồng tặng váy lụa Maje đến tận mấy trăm euro, mùa hè này cả nhà sẽ đi đảo Martinique...

Một đám thanh niên tầm mười sáu, mười bảy tuổi ồn ào nói chuyện ở góc quán. Tôi. Đôi khi cảm thấy ganh tị với họ. Tôi gọi điện cho M. M bảo ai cũng có những chuyện khổ sở của riêng mình. M bận. Tôi thôi đừng nghĩ vớ vẩn nữa. Thôi đừng ngồi quán lúc nghỉ trưa, mua cà phê về văn phòng mà uống. Những chuyện nói cười, khát khao của thiên hạ hà cớ gì mà tôi phải ganh? Cuối tuần M sẽ dẫn tôi đi mua một loạt váy mùa xuân, không đi Mỹ nữa, đi Nouvelle Calédonie nhé?

Mùa đông rù rì.

Mùa đông rù rì.

Mùa đông rù rì.

Tôi thấy trái tim mình vội vã. Vội vã lắm!

****

Một người đàn ông cho dù có nói lời yêu bạn đến thế nào đi chăng nữa, đối xử tử tế với bạn thế nào đi chăng nữa mà lại thuộc về một người đàn bà khác thì đều nằm ngoài quỹ đạo đời sống của bạn. Vì thế, bạn rất cần lòng dũng cảm và sự tự trọng để quên.

Yêu toàn nhắm mắt. Nhắm tịt. Có hồi định ti hí chút thôi để coi thần sắc cái thằng mình yêu ra sao, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, lại đưa hai tay lên mà bịt lại. Vậy đó rồi thôi!

Vinh họ Vũ. Giống ba. Má thì mười mấy năm, chuyện gì cũng thích cho vừa ý ba, dù ba là một từ không hợp pháp nếu phát ra từ miệng Vinh. Chắc trong từng đó năm trời dài đằng đẵng chỉ có chuyện má sinh Vinh là phật lòng ba nhất. Nên một hai đặt tên Vinh là Vinh, bắt con nhỏ cắt tóc con trai tém rẹm như thằng Huân nhà bên và không bao giờ mua váy cho nó.

Vinh ghét má từ hồi lên mười, hiểu chuyện như ranh. Ghét má sao mà tin lời ông đó quá mà sinh ra Vinh, mà đành đọa mang tiếng chửa hoang, nhân tình, vợ bé suốt chục năm trời. Ghét má, dù đêm nào Vinh cũng thấy dáng má liêu xiêu, chập chờn bên bàn cắt. Có lần Vinh đứng vòng tay xem má khóc, ngoài trời mưa giông ầm ĩ. "Ổng bỏ đi thiệt rồi, khóc lóc gì nữa?" Má nhìn Vinh, biểu Vinh cho má ôm một chút. Vinh quay gót bỏ lên phòng, lẩm bẩm "đàn bà gì ngu quá", mà sao thấy nước mắt mình cũng tuôn ra như ai đó vừa rút vội tấm kè. Vậy nên mười tám tuổi, Vinh quăng phịch tờ đơn trước mặt má biểu là Vinh đổi tên. Đổi tên gì? Tên gì cũng được, miễn là không phải họ Vũ và tên Vinh. Đổi thành Lộng Ngọc đi, cho người ta biết Vinh là con gái, con gái trăm phần trăm, không phải giả làm thằng con trai cho vừa lòng ai hết. Má ừ, biểu Vinh lớn rồi, thích sao thì làm. Rồi gạt nước mắt cắm cúi cắt đồ, nuôi Vinh ăn học. Đổi tên rồi đó, nhưng có người gọi "Ngọc ơi", Vinh chửi thầm đứa nào để réo hoài mà không trả lời. Thiệt lạ hết sức! Cái tên đáng ghét mà ăn cùng ăn tận vào phận, đâu dễ gì thay đi như thay áo.

Từ hồi biết lớn như con gái nhà người khác. Đêm nào Vinh cũng khóc. Chẳng biết vì cớ gì mà khóc, trong đầu trống không nhưng nước mắt cứ tuôn xối tuôn xả. Thế nên mới hai mươi mà mắt quầng thâm dù má nuôi Vinh đầy đủ lắm! Cho Vinh học trường xịn, ăn trắng mặc trơn, tiền tiêu rủng rỉnh. Vậy mà đêm nào cũng khóc. Có lần má bắt gặp, hết hồn không biết mình mắc lỗi gì với nó"

- Sao mà khóc dữ vậy con?

- Không gì

- Không gì s khóc?

- Tập khóc mai mốt còn biết đường ăn vạ.

Má thở dài, không biết nó học ai mà ăn nói độc địa từ nhỏ.

Có lần má dẫn Vinh đi coi bói chỗ dì Phi. Dì nắm tay Vinh lâu lắm, nắn nắn, soi soi rồi thở dài đánh thượt một cái.

- Đàn bà họ Vũ yêu nhắm mắt y hệt má nó. Cẩn thận không mai mốt không chồng mà gồng gánh con nha con.

Vinh đập bàn cái rầm:

- Bà chửi khéo ai đó? Nói như thánh vậy sao bà lấy chồng chỉ biết nốc rượu rồi đêm nhảy chồm chồm trên bụng vợ?

Má tát Vinh tóe lửa. Trước giờ má chẳng bao giờ đánh Vinh. Mà đánh Vinh rồi, Vinh không khóc, má lại khóc. Dì Phi không nói gì cả. Dì cười cười, kéo tay má an ủi:

- Tại dì cũng không biết mở mắt con à.

Hai mươi hai tuổi, Vinh yêu. Tình đầu. Chắc cũng không được gọi là yêu. Phải là si mê mới đúng. Mà si mê ai, chứ si mê cái thằng công tử nhà giàu, phất phơ, chỉ biết nấp sau lưng mẹ ngửa tay xin tiền. Được cái đẹp trai ghê lắm! Mắt lúc nào cũng ươn ướt như con gái, nói chuyện thỉnh thoảng chớp nhẹ, nhìn muốn thương.

Má không thích thằng Đức. Má kêu thằng đó không chút đàn ông nào, biểu Vinh đừng dính vô nó mà khổ. Trời, Vinh mà chịu nghe lời sao? Nhất là khi má cũng đâu có khá khẩm gì, tốt đẹp gì chuyện đàn ông.

- Bữa nào dắt nó về nhà ăn cơm, má coi nghen Vinh!

- Chi vậy?

- Chứ con tính yêu nó đến độ nào?

- Không chửa hoang với nó là được.

Vậy mà Vinh có thai đó. Đeo cái kính to càng, tưởng là hợp thời trang che gần hết mặt, Vinh mới dám vô hiệu thuốc mua que thử rồi cuống cuồng tất tả đi ra, bỏ rớt phía sau lời bâng quơ của ông dược sĩ "bọn trẻ bây giờ thiệt là!" Mà ai biểu luống cuống làm chi cho người ta biết, cứ đàng hoàng đi vô, ai hay được là Vinh còn chưa biết dùng nó thế nà

- Anh yêu tui không?

- Sao hỏi vô duyện vậy?

- Tui có thai rồi đó. Tính sao?

- Để... anh về hỏi má.

Vinh ngó trân trân. Đứng dậy phóng xe thẳng đến bệnh viện Từ Dũ. Xếp hàng chung chờ đợi với một đống lố nhố các bà bụng vượt quá mặt, một đám con gái guốc cao áo xốc xếch trẻ cỡ như Vinh, một ông chồng đang liên tay quạt cho vợ. Y tá gọi, Vinh lững thững đi vào. Thấy đằng sau Vinh như có lốc xoáy.

Bác sĩ biểu Vinh cởi quần ra, nằm lên đó. Vinh tỉnh bơ làm theo. Không tỏ chút e dè, nao núng nào, mắt mở to ngắm cái mạng nhện phất phơ nơi góc tường. Có cái gì lạnh ngắt, băng qua vòm cửa sổ tầng năm, băng qua mái nhà có cây dâu gia nở trắng.

- Hai tháng rồi. Thai nhi khỏe, em cần phải cẩn thận, nhất là giày cao gót thế kia thì cất tủ đi!

- Tui tính bỏ nó.

Bà bác sĩ sửa lại gọng kính. Khẽ khụt khịt:

- Làm bây giờ luôn không?

Vinh thấy bà ta không nhìn Vinh nữa. Giọng nói sắc đanh, miệt thị như chỉ vừa mới có mấy giây thôi, Vinh đã ngay ở dưới gót giày bà ta rồi vậy. Vinh đẩy ghế, đi ra.

"Anh hỏi má đi, tui chờ." Vinh nhắn tin cho thằng Đức. Rốt cuộc thì phải chờ thôi, phải như Vinh vẫn hay thế. Chờ Đức ăn trưa xong với nhà, chờ Đức gặp bạn xong, chờ Đức mua quần áo xong... tóm lại là chờ trong bực dọc, trong ấm ức, trong tự tin và kiêu hãnh, sẵn sàng cấu xé và mắng chửi bằng những lời cay độc nhất khi Đức đến, nhưng trăm lần là vậy, một nụ hôn, một cái vuốt ve rất nhẹ ở vành tai, Vinh quên sạch mình đã cao ngạo đến thế nào.

- Má biểu anh đưa tiền cho em đi bỏ nó.

Tự nhiên Vinh thấy đau, cái vật lạnh ngắt, cứng queo sục sạo trong mình hôm trước mãi tận bây giờ mới thấy nó có thực? Vinh đi dọc, đi ngang, đi chéo qua biết bao ngã tư, ngã ba, phố lớn, phố bé mà vẫn không hiểu sao Sài Gòn nắng là thế nhưng chưa bao giờ đủ sưởi ấm ánh mắt Vinh, s cứ để Vinh thấy xung quanh mình tối sầm, heo hút vậy nè?

Vinh sinh đứa nhỏ. Mang về cho má. Má đâu có trách móc gì, nựng nó như nựng tất cả yêu thương có được. Buổi đêm nó khóc, Vinh nhét bông gòn vô tai. Ban ngày nó khóc, Vinh bật nhạc ầm ĩ, thản nhiên ngồi ăn ổi, chấm muối ớt cắn cái rụp gọn ơ. Má hớt hải chạy lên hét ầm lên:

- Mày điên hả Vinh, không thấy con khóc sao?

Vinh không trả lời, chắc trong bụng đang nghĩ thầm "nó đâu phải con tui".

- Mày đã quyết đẻ nó ra thì phải thương nó! Là mày chọn nó làm con, sao giờ hắt hủi nó hả Vinh?

Ờ há, là Vinh chọn nó mà. Là Vinh quyết sinh ra nó vì dám sỉ nhục Vinh, dám xem thường Vinh như con điếm. Vinh có hồi cũng tính thương nó rồi, thấy nó khóc, trong dạ cứ cồn cào như ai cấu, đau còn hơn cả lúc trở dạ sinh nó. Nhưng mà nhìn thấy thằng nhỏ, là Vinh lại nghĩ đến ba nó, nghĩ đến cái cặp mắt ướt át cứ nhìn Vinh đắm đuối. Vinh chịu không nổi. Rồi Vinh tự hỏi, hồi xưa, lúc má sinh Vinh ra đời, không biết má có vậy không? Chắc là không, tại má nuôi Vinh lớn đến chừng này mà.

Đêm, Vinh đứng lặng thinh nhìn thằng nhỏ ngủ. Vinh khe khẽ vuốt bầu má mềm mại như tơ của nó. Vinh khóc. Lần đầu tiên khóc từ lúc còn sống cùng nó trên đời. Lần đầu tiên Vinh thấy mình không hoàn toàn đơn độc, không hoàn toàn bất hạnh. Vinh thấy nguôi ngoai được những hận thù, căm ghét dù thằng nhỏ không hề hôn Vinh hay vuốt ve vào gáy Vinh như cha nó đã từng làm. Chắc chỉ đơn giản, tại nó đã cùng chia sẻ chung nhịp thở với Vinh từ lâu lắm đến giờ.

Thằng Minh năm tuổi thì má mất. Má mất lúc còn trẻ mà. Tại ung thư dạ dày. Đau lắm! Má cứ xin Vinh hoài để má đi thanh thản, không phải chăm, phải thuốc men gì cả. Để tiền mà nuôi thằng Minh nên người. Vinh gàn ra biểu má tính để thiên hạ nó chửi Vinh bất hiếu sao mà nói vậy. Rồi má đi. Sau đợt cấp cứu lần thứ mấy Vinh không còn đủ sức nhớ nữa. Chỉ biết lúc đó, bờ vai người đàn bà hai bảy chao đảo, nghiêng ngả không cùng. Thằng Minh gào khóc ầm ĩ gọi bà. Minh lẳng lặng đốt giấy ngoài nghĩa trang, và lẳng lặng ngắm tia nắng cuối cùng còn sót lại. Chưa bao giờ Vinh thấy má đẹp như thế. Mà Vinh quên mất, má cũng là đàn bà họ Vũ.

Như mưa. Như giông bão. Như sương giá. Tầm tã. Cuộn trà

Gia đình đức gửi thư bảo muốn thỏa thuận nuôi thăng Minh. Vinh tức ói. Họ hắt hủi nó, giờ đòi nó về là sao. Tưởng Vinh với con Vinh là rác rến chắc? Họ hứa trả cho Vinh một số tiền, nếu Vinh không chịu thì sẽ ra tòa. Trời, vác tiền ra chọi. Vinh biết Đức bị tai nạn nên giờ không thể có con, mà nhà Đức thì cần một thằng cháu đích tôn lắm! (Thời buổi nào rồi mà còn có cái chuyện này?) Đương nhiên là Vinh không chịu. Vinh có còn gì trên đời này nữa đâu ngoài thằng Minh. Vinh hất nguyên ly nước vô mặt Đức, biểu đi chết đi chứ đừng có xuất hiện ở đây nữa.

Nhưng mà Đức đâu có đi chết như Vinh rủa dễ vậy được. Đức có tiền, có địa vị, có danh vọng và luật pháp anh minh lắm phải bảo vệ cho Đức và ưu tiên phát triển toàn diện đứa nhỏ nữa chứ. Vinh thì có gì, hai bảy tuổi, sống bằng cái nhà may của má. Vậy đó, ai mà dám trao thằng nhỏ cho một người đàn bà bấp bênh trong khi cha của nó đã nhiệt tâm nuôi dưỡng nó đến vậy.

Trời lại giông. Vinh cầm tờ giấy của tòa án khuỵa ngã giữa sân gạch. Ai đưa tay xé rạch bầu trời liền mấy nhát rồi mới đổ mưa tới tấp. Vinh cứ ngồi chết trân ở đó, ngẩng mặt lên khẽ gọi: "Má ơi!" Nhưng mà má ở xa lắm, xa lắm Vinh à! Má đâu còn bên cạnh mà đưa đôi bàn tay gầy gò cho Vinh níu nữa.

Hai bảy tuổi. Như đứa trẻ. Ngã rồi ai sẽ nâng đây?

Những người đàn bà họ Vũ. Yêu nhắm mắt. Sống cuộc đời trong mưa. Họ có gì ngoài những giọt mưa không?

Thực ra khi li biệt ai cũng cho rằng kẻ ra đi sẽ hạnh phúc hơn cả. Nhưng có biết đâu rằng những thứ bỏ lại phía sau mới là những thứ đẹp đẽ và tuyệt vời nhất của họ.

*******************

Thực ra khi li biệt ai cũng cho rằng kẻ ra đi sẽ hạnh phúc hơn cả. Nhưng có biết đâu rằng những thứ bỏ lại phía sau mới là những thứ đẹp đẽ và tuyệt vời nhất của họ.

Cô đơn... cũng không khóc

Chợt nhớ những ngày mà tuổi trẻ thứ tiên dược thần kỳ. Niềm kiêu hãnh bước qua mặt trời trên mỗi chuyến đi...

K bảo với tôi hãy ở lại. Năm đó tôi mười tám tuổi, kiên quyết kéo chiếc va li đầy từ điển, nồi cơm điện, áo dạ bông chần, tiến vào phòng cách li không một chút do dự, chần chừ. Sân bay Nội Bài, sảnh quốc tế, người la liệt, túi xách, hành lý la liệt. Tôi đi thẳng mình, sự dũng cảm ánh lên trong đáy mắt. K ở lại phía sau, yên lặng, bàn tay từ từ tuột khỏi tay tôi. K dặn: "Hãy cẩn thận. Cô đơn cũng không được khóc!" Tôi gật đầu, mỉm cười. Những lời yêu thương đột nhiên không nói được. Cứ tắc nghẹn nơi lồng ngực. Thành một nỗi buồn lấn cấn kéo dài đến suốt nhiều năm tháng sau này. Ba mười phút sau, trong phòng chờ. Trước mắt mình, tôi thực sự nhìn rõ một vùng trời từ nay khuyết mất hình bóng K. Máy bay chuẩn bị cất cánh. Trái tim tôi chao đảo.

Paris. Mùa thu.

Căn hộ áp mái hình chữ nhật mười hai mét vuông, có một ô cửa sổ nhỏ vừa lọt thân hình bốn mươi bốn kí, một mét sáu mươi của tôi. Tám giờ sáng bắt đầu vào học. Nhà ở tận vùng ngoại vi số năm, ngồi Rer mất gần một giờ đồng hồ, đổi tàu hai lần nữa thì đến trường. Buổi trưa hâm nóng hộp cơm mang theo, ngồi ở giữa một rừng lá vàng, nghĩ giờ này chắc K vừa ngủ dậy. Hà Nội còn nóng lắm. Ở đây đã phải mặc áo len nhẹ, quàng khăn, đi ủng. Không có lấy một chút bụi nào. Đi học thật vất vả. Vì không thể ghi bài kịp lời thầy giảng, cuối buổi học nào cũng phải mượn bài bạn để chép lại cho đủ. Bảy giờ tối, đeo tạp dề, bắt đầu giờ phục vụ ở nhà hàng Việt Nam. Nghe người phụ nữ gốc Hoa nói tiếng Việt giọng dè bỉu, chê bai. Tất cả những quá trình này, mỗi lần K hỏi, tôi đều bảo: "Paris rất vui. Đi học rất thích. Đi làm rất tốt." Những lời yêu thương vẫn tắc nghẹn trong lòng. K lại dặn. Cô độc cũng không được khóc.

Tôi không khóc. Thật lòng, mùa đông đầu tiên tuyết trắng xóa Paris chỉ sau một đêm tháng Mười một. Sáu giờ sáng, mà trời vẫn tối om, hóa ra tuyết đã phủ kín cái ô cửa kính duy nhất trong nhà. Tôi lót một cái xô ngay bên dưới, khe khẽ mở chốt. Tuyết đổ phịch xuống, rơi vãi xung quanh, lấp lánh. Những ngón tay rón rén chạm vào thứ bông xốp lạnh. Giật mình nhớ đến hơi ấm từ bàn tay K. Nước mắt rịn ra. Muốn nói một lời yêu thương quá đỗi. Gọi điện cho K, ở đầu dây bên kia, giọng K ấm áp: "Ấy đang nghẹt mũi đấy à?"

Không được. Cô đơn cũng không được khóc phải không?

Lyon. Mùa xuân

Cái chồi non bé tí ở bệ cửa nhà Ella rất đẹp. Nó được phủ một lớp nhung tơ ở bên ngoài, thuần khiết và ấp ôm nhiều hy vọng. Tôi nghĩ thế. Ella nói ở Lyon lúc mùa xuân, kể cả những con sông cũng hát. Ừ, có thể lắm, hai con sông ấy ôm lấy thung lũng này miệt mài. Đứng trên Passarelle Paul Couturier mà cứ ngỡ là đang ở Hà Nội, một ngày đẹp trời vòi vĩnh K dắt đi xem con rùa ở đền Ngọc Sơn, quả quyết đó là một khúc gỗ mục xấu xí bị đánh véc ni. Lang thang trong kí túc xá Insa giờ nghỉ trưa thể nào cũng gặp học sinh Việt Nam nói giọng Hà Nội ngồi đầy các dãy bàn ăn.

Ra đến Guillotiere thì tôi va vào Nguyên. Thời khắc ấy cứ bỡ ngỡ trong lòng. Nhắm mắt mở mắt, đột nhiên nhìn thấy nhau mới nhận thức rõ, chín năm trôi qua như nắm cát dù có cố giữ chặt cũng luồn qua kẽ tay mà rơi hết cả. Nguyên cao lớn, vững chãi, không còn là cậu nhóc tóc đinh mỗi ngày đều để kẹo trong hộc bàn tôi. Chúng tôi cứ nhìn nhau. Mối tình đầu của mình. Vào một sớm mùa xuân, đột nhiên xuất hiện. Diệu kỳ cũng được mà định mệnh cũng được. Nguyên tiến đến gần đỡ lấy đống túi xách đi chợ nặng trĩu trên tay tôi. Mối tình đầu của mình. Đã trưởng thành. Đã là một người đàn ông thực thụ. Dù nụ cười răng khểnh kia vẫn không hề thay đổi. Mối tình đầu của mình. Trong veo.

Hà Nội. Tết.

Mưa phùn lất phất. Đêm Hai mươi tám tết, tôi đi bộ cùng K nhiều vòng trong phố cổ. K mua cho tôi một xiên thịt nướng thơm lừng. Thỉnh thoảng dừng lại ở góc đường, ánh đèn vàng âm ấm, K sửa lại khăn cho tôi: "Paris về nên chê Hà Nội không đủ lạnh hả?" Tôi ôm chầm lấy K. giữa phố. Đầu dụi vào ngực K hít hà. Những lời yêu thương vẫn tắc nghẹn nơi lồng ngực. Cho đến nhiều năm tháng sau này vẫn không tài nào hiểu được. Lý do gì mà chẳng bao giờ nói một lời ngọt ngào với nhau trọn vẹn. Không yêu. Không nhớ. Không thương. Và cũng không khi nào hỏi nhau tại sao lại vậy. Có lẽ đối diện với những thứ chênh chao không rõ tương lai. Chúng tôi đã sợ hãidám tạo nên kỷ niệm cho nhau. Bằng lời.

Sáng mùng Một, Hà Nội vắng hoe. Tôi ngồi trước cổng nhà cắn hạt dưa tí tách. K cứ gom lại một đống tôi lại tung rải rác khắp khoảng sân trước mặt. Phải làm thế để biết đang tết. K chẳng phàn nàn gì, lại miệt mài cắn thả đầy lòng bàn tay tôi. Tôi vươn vai uể oải: "Rồi mọi người cũng sẽ bỏ Hà Nội mà đi hết!" K mỉm cười lặng lẽ. Nụ cười buồn đến nỗi tôi thấy mình cần phải ngả đầu lên vai K. "Cơ mà chỉ có ấy là ở lại thôi K nhỉ!" Lời nói buông rơi rồi mới biết mình dại dột. Yêu thương vốn dĩ mắc kẹt nơi lồng ngực nay càng không thể tìm lối thoát ra.

Về Hà Nội, thỉnh thoảng đi gội đầu với mẹ. Buổi trưa đi chợ chọn một ít rau mồng tơi nấu canh tôm. Buổi chiều, ngồi vắt vẻo ở ban công cạnh chậu ngọc lan với bát chè sen âm ấm. Hà Nội mới thật là nhà. Không phải lo lắng gì, không gì phải sợ hãi. Hà Nội không vội vã. Hà Nội hiền. Đi bộ loanh quanh lần nào cũng ngỡ mình đi lạc, tìm cớ ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ con con, xin một cốc nước chè âm ấm. Đôi khi cứ tự hỏi, thế này mà cũng bỏ đi được hay sao?

Helsinki. Giáng sinh.

Nguyên đi chương trình trao đổi một năm ở Phần Lan. Ngày Hai mươi ba tháng Mười một đã gửi thư bảo đảm đến nhà tôi một cặp vé khứ hồi Paris - Helsinki đi kèm tấm bưu thiếp nhỏ viết ngắn gọn: "Em sang đây với anh! Anh nhớ em! P/S: Mang nhiều quần áo ấm nhé!" Thế là đi. Gói ghém mấy cái áo bông to xù, mặc vào cứ lặc lè như gấu. Ngồi máy bay ba giờ đồng hồ thì hạ cánh xuống sân bay Vantaa, Nguyên đã đứng đợi sẵn với vòng tay mở rộng. Tôi chạy ù đến, cảm thấy âm áp và gần gũi vô cùng.

Helsinki dễ khiến người ta muốn tự tử. Tôi bảo với Nguyên như thế. Tuyết dày phủ khắp nơi. Trong thành phố thì lẹp nhẹp ẩm ướt đến nỗi có cảm tưởng cứ phải đi lội sình. Ngồi xe từ buýt từ trung tâm về nhà Nguyên mất tầm hai mươi phút, và đó là khoảng thời gian ngắn ngủi đến diệu kỳ. Trên xe lúc nào cũng chỉ có bốn hoặc năm người ngồi rải rác, yên lặng và cô độc. Những con đường đi qua hầu như không có lấy một bóng người, nhà nào cũng là nhà gỗ sơn trắng, co cụm ba bốn cái rồi lại tách xa nhau ra nhiều quãng. Và Nguyên chưa bao giờ quên nắm chặt lấy tay tôi. Ngày lễ Giáng sinh, chúng tôi ắt tàu đến Rovaniemi, quê hương của ông già Noel. Nguyên bảo vì không muốn tôi tự tử nên nhất định phải đưa tôi đến ngôi làng kỳ diệu này. Những ngôi nhà gỗ với cây thông rực rỡ, bánh quy gừng hay món tráng miệng đầy bột quế. Buổi sáng tỉnh dậy đã thấy Nguyên chống cằm ngồi nhìn tôi trìu mến, khẽ khẽ vuốt mày lọn tóc mai lòe xòe trước trán: "Anh nhớ em quá!"

Tôi quàng tay qua người Nguyên. Vẫn chưa thể tin rằng mình đã gặp lại mối tình đầu bé dại. Kiểu tình yêu mà trẻ con tin tưởng rằng sau này nhất định mình sẽ lấy cậu ta. Kiểu tình yêu mà em thú bông xinh đẹp nhất ở nhà sẽ được âu yếm gọi bằng tên cậu ấy. Kiểu tình yêu mà đi tham quan thì nhất định phải nắm tay nhau khi xếp hàng. Ừ, tôi vẫn chưa thể nào tin được.

Log in vào gmail từ một ngôi làng Bắc Âu phủ trắng xóa, tôi nhận được email của K.

Ấy ơi, Giáng sinh hạnh phúc nhé! Hà Nội cũng se se lạnh rồi...!

Praha. Mùa hạ.

Năm đầu tiên, tôi phải thi lại hai môn: "Lịch sử Hiến pháp của Pháp và Lịch sử Châu Âu. Đi học bao nhiêu năm, hai chữ thi lại khiến lòng tự ái bị tổn thương ghê gớm. Nghỉ hè, nhất định không về, vùi đầu vào học. Thi xong nhận luôn công việc lên núi cùng với Ella thu hoạch trái cây suốt hai tuần. Đứng ở trên đỉnh đồi, gió phần phật thổi băng qua cánh đồng đầy những ụ rơm khổng lồ trông như ổ bánh cuộn phết mật. Buổi sáng dậy từ năm giờ ba mười, ăn sáng với ngũ cốc và sữa tươi, uể oải vươn vai ngái ngủ chui ra khỏi lều và giật mình vì lạnh. Đến trưa, mặt trời đã rực rỡ ngay trên đỉnh đầu, mồ hôi túa ra như tắm. Ngày đầu tiên trong đời thu hoạch phúc bồn tử. Cảm giác mình cứ như là nông dân thực thụ. Đến lúc nghỉ, ra bồn rửa tay, nước lan đến đâu vết xước lộ ra đến đấy, chi chít ngang dọc, đau thì ít mà tủi thân thì nhiều. Thế là đột nhiên nước mắt trào ra, gọi điện cho Nguyên khóc ngon lành. Nguyên cứ luôn miệng: "anh thương, anh thương" trên điện thoại.

Mùa hè năm đầu tiên, tôi không về Hà Nội. Tháng Tám, K theo mẹ đi thăm chị gái ở Cộng hòa Séc, nghỉ lại ở Praha hai tuần. K nhắn tin bảo K sẽ đến Paris thăm tôi. Tôi một mực gạt đi, tôi muốn sang Praha vì cũng chưa được đến đó bao giờ. Chúng tôi gặp nhau trên cầu Charles. K cầm tay tôi, nhìn thấy đám vết xước đã lành, dịu dàng hỏi:

Tay ấy làm sao thế này?"

"Tớ đi hái trái cây trên núi... vui lắm!"

"Thế có đau lắm không?"

Nhìn ánh mắt K đầy thương cảm, tôi cứng cỏi gồng mình. "Có tí vết thôi ấy mà! Tớ có sao đâu!"

Lúc chia tay nhau ở sân bay, K đeo vào cổ tôi một viên đá pha lê màu ngọc bích hình ngôi nhà bé xíu. K dặn dò: "Đừng khóc nhé!" Ừ, sẽ không bao giờ khóc. Đứng trước K, tôi luôn là cô gái hai mươi tuổi dũng cảm. Lòng kiêu hãnh trong tim chỉ cần nhìn thấy K là vươn thẳng lưng mạnh mẽ.

Aix - en - Provence. Tháng Sáu.

Người ta bảo nếu đã một lần trong đời đặt chân đến nước Pháp với người mình yêu, hãy đừng quên những cánh đồng hoa oải hương tháng Sáu. Tôi thích đi tàu vòng quanh nước Pháp, Nguyên cũng vậy. Những chuyến đi không quá dài, trầm mặc băng qua rừng, qua đồi, qua cánh đồng, mỗi lần đều mang theo biết bao niềm lưu luyến bé nhỏ. Cứ nghĩ đến là lại khát khao đi, bỏ quên tất cả, mà đi. Trong hạnh phúc.

Thành thật mà nói, tôi không thích hoa oải hương vì bản thân không thể hiểu được sự vô vị của chúng. Nhưng đứng trước một cánh đồng tím ngắt, ngả rạp vào nhau dưới ánh nắng vàng mượt mà như mật, bàn tay nằm trọn trong tay Nguyên. Khoảnh khắc ấy, suốt cuộc đời sẽ vĩnh viễn ghi tạc lại, chú thích ngắn gọn trong năm từ "Tuổi thanh xuân tươi đẹp!". Vậy là đủ. Nguyên mùa hè ấy đã hỏi tôi về K bằng một thái độ rất từ tốn và ân cần. Nhưng tôi muốn Nguyên đừng hỏi. Dù rằng đó là sự ích kỷ hết sức vô lý, nhưng tôi muốn Nguyên đừng hỏi. Bởi vì trong lòng mình, tất cả những gì dành cho K cũng đã được ghi tạc lại cùng Hà Nội, cũng được chú thích rằng: "Tuổi thanh xuân mãi mãi."

Hà Nội. 2010

Tôi về Hà Nội cùng Nguyên, lần đầu tiên. Tháng Hai, Hà Nội mưa phùn lạnh tê tái. Buổi tối hẹn gặp K ở một quán vỉa hè ăn chân gà nướng, uống vodka Hà Nội. Tôi đi với Nguyên, K đi cùng bạn gái mình. Bốn người ngồi sát nhau vào trong đêm, hít hà, suýt xoa. Tôi chống cằm, mỉm cười nhìn K ủ tay gái trong tay mình, thi thoảng lại thổi nhè nhẹ cho ấm. K ngẩng đầu lên nhìn tôi pha chút ngại ngùng. Chúng tôi không nói gì nhiều, không nói gì quá sâu sắc, quá to tát. Đến tầm mười một giờ chào tạm biệt nhau, đi ngược về hai hướng.

Nguyên ôm vai tôi hỏi: "Em có buồn không đấy?"

Ừ, tôi có buồn không nhỉ? Có thể buồn không khi bấy nhiêu thời gian đã đi qua như một trận mưa rào mùa hạ. Có thể nào buồn không khi bản thân mình là người đã quyết định không ngoảnh đầu lại một lần nào, tiến vào phòng cách ly sân bay một ngày xưa cũ ấy? Có thể buồn không khi đứng trước người đàn ông mà mình đã có nhiều tình cảm, sự kiêu hãnh luôn dẫn lối trái tim?

Tôi nắm chặt lấy tay Nguyên: "Không, em không buồn anh ạ!"

Nhưng mà. Tôi biết mình đã luôn hối tiếc một điều duy nhất.

Những ngày tháng ấy. Khi tuổi trẻ là thứ tiên dược thần kỳ. Nhẽ ra tôi nên một lần nói với K.

"Đôi lúc cô đơn... hãy để em được khóc!"

Dự án Ebolic #45 Chụp sách: Huyền Đánh máy: Hà My, Ntan234, Mingming, Nhật Vy Soát lỗi: Anh Văn Soát lỗi lần hai: Tornad Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 15/11/2017 Ebolic là dự án chế bản ebook do Bookaholic thực hiện.
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.