Người Lớn Cô Đơn

Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6, 7

❊ ❊ ❊

**

Đừng đặt tên cho lỗi lầm. Đừng trách giận lỗi lầm. Hãy biết ơn vì chúng đã mang bạn đến nơi mà bạn đang đứng bây giờ. Một ngày với hiện thực Nếu được quyền làm lại một điều gì đó trong đời, liệu bạn sẽ vẫn yêu người mà bạn không nên yêu? Đàn ông ích kỉ. Phụ nữ ích kỉ. Được sinh ra để làm vũ trụ đảo điên.

Ngày Ba mươi mốt tháng Mười hai, Bảo An về nhà sớm để chuẩn bị đi dự tiệc cùng tôi. Trông nàng thật mệt mỏi, vào đến nhà là buông thõng hết tất cả đồ đạc, nằm cuộn tròn trên sofa. Đột nhiên cô ấy đứng dậy, tiến đến ôm tôi từ phía sau thật chặt.

"Anh ơi, em mệt."

"Ừ, anh cũng mệt. Hôm nay nhiều việc quá."

Vòng tay Bảo An nới lỏng. Cô ấy quay lại sofa, ngồi đó nhìn tôi chăm chú. Mắt bắt đầu ngân ngấn nước.

"Mấy giờ đi hả em?"

Bảo An không trả lời. Chỉ tiếp tục nhìn tôi. Tôi quay lưng lại hỏi.

"Em làm sao thế? Có chuyện gì?"

Bảo An bắt đầu khóc. Thât ngột ngạt. Tại sao cô ấy phải thế? Nếu cô ấy muốn gì, hãy nói ra. Nếu cô ấy tức giận gì, hãy nói ra. Tôi làm cách nào có thể đoán được hết mọi thứ đang xảy ra trong đầu cô ấy.

"Lúc nào anh cũng vậy!"

"Cũng vậy là như thế nào?"

"Em nói em mệt thì anh sẽ nói ngay anh cũng mệt. Anh cũng thể hỏi em mệt như thế nào? Em có đói không? Anh lấy nước cho em uống nhé! Hay những gì đại loại tương tự thế. Sao anh lúc nào cũng lạnh lùng và không quan tâm gì đến em cả?"

"Anh cũng mệt thì anh nói anh cũng mệt. Chẳng lẽ em muốn anh nói dối?"

Bảo An khóc to hơn, như thể cô ấy vô cùng ấm ức vậy. Tôi bỏ ra khỏi phòng, trong lòng cực kỳ bức bối, kéo cửa thật mạnh gây nên một tiếng động lớn.

Hóa ra việc gắn kết đời mình với người khác lại có thể gây nhiều phiền phức đến thế. Bảo An là người phụ nữ đáng mơ ước trong mắt khá nhiều đàn ông, tôi biết vậy. Không phải là ở bên nhau chúng tôi chưa từng hạnh phúc, vui vẻ nhưng với một người đàn ông độc lập, thích tự do và có nhiều điều kiện như tôi, một và chỉ một Bảo An với tất cả những việc lặp đi lặp lại mỗi ngày xung quanh với mối quan hệ ấy khiến tôi ngột ngạt, uể oải.

Ai cũng có quyền nghĩ đến bản thân mình trước. Điều đó có gì sai?

Bảo An mặc chiếc váy xanh hở lưng và đi ra khỏi nhà mà không nói một lời nào. Có vẻ như cô ấy vẫn sẽ đi đến bữa tiệc nhưng là đi một mình mà không có tôi. Tôi cảm thấy muốn nói gì với cô ấy.

Tôi biết Bảo An rất yêu tôi. Bất kể tôi có lầm lỗi gì, sau mỗi lần cãi nhau lời lở đất, Bảo An cũng sẽ quay về và dịu dàng như xưa. Ngay cả khi người sai có là ai đi chăng nữa, Bảo An vẫn luôn là người làm lành trước. Đôi lúc, ngay cả thái độ nhún nhường ấy của cô cũng khiến tôi chán nản. Có một thứ gì đó cứ bình bình trôi qua, không cần phải cố gắng, phấn đấu. Tôi loay hoay không biết phải làm thế nào với một mối quan hệ từ lâu rồi đã mất đi hoàn toàn nỗi ngóng trông phấn khích.

Hay có lẽ tôi chưa từng yêu em?

Một tiếng sau khi Bảo An rời khỏi nhà, tôi cũng thay đồ và đi đến bữa tiệc. Đó là một hành động bắt buộc đối với xã hội mà tôi phụ thuộc vào. Khi vừa đến sảnh, tôi bất ngờ nhìn thấy K, em họ mình đang nắm tay Bảo An đi ra khỏi bữa tiệc và hướng về phía cổng lớn khách sạn.

Tôi chưa từng biết rằng họ quen nhau. Và giữa chốn thanh thiên bạch nhật với hàng chục người quen biết của hai bên, tại sao họ lại có thể nắm tay nhau như thế? K là một chàng thanh niên trẻ quyến rũ mới về nước được hơn một năm nay. Tôi không biết rõ nhiều về K, chỉ đi ăn cùng gia đình một vài lần gì đó, nói dăm ba câu chuyện xã giao về công việc, đời sống, xe cộ, đất đai... Nhưng qua đó cũng đủ để nhận ra K khá thông minh và kín đáo, không thể hiện quá mức điều gì. Bảo An cũng chưa từng kể gì về K và điều đó thật kì quặc vì hầu như bất cứ chuyện gì nhỏ hay lớn Bảo An cũng kể hết với tôi. Họ đi ngang qua trước mặt tôi và hình như không hề để ý gì. Rõ ràng là không thể nào không bực bội! Thế nên tôi quyết định đi theo. K nắm tay Bảo An đi bộ qua nhiều phố, rồi họ dừng lại ở một quán rượu vỉa hè. Từ đằng xa, tôi không nghe thấy họ nói gì với nhau, chỉ biết em họ và người yêu mình đang vô cùng thân mật. Thần kinh tôi căng thẳng. Nên xông tới hỏi cho ra nhẽ hay yên lặng đứng xem tiếp họ còn có thể làm gì thêm được nữa? Rồi tôi nhìn thấy hai người hôn nhau. Thế đấy! Cô ấy còn trách móc, còn giận dỗi trước khi đi để rồi thế đấy! Thật là giả dối! Có gì đáng để níu kéo nữa đâu?

Tôi quay lưng bỏ đi.

Tôi rót cho mình một cốc rượu vang lớn và nằm vật ra ở sofa. Làm sao có thể? Với tất những gì Bảo An đã thể hiện với tôi, làm sao cô ấy với K lại có thể? Bảo An luôn ở bên cạnh tôi mọi lúc, cho dù khó khăn hay vui vẻ, cô ấy vẫn luôn nhẫn nại ở đó,hiện tình yêu của mình. Vậy hôm nay, cái tình yêu ấy đã đi đâu? Tôi không thể ngủ được, năm trằn trọc ở phòng khách với hàng trăm câu hỏi về K, về Bảo An, và về cả quan hệ của chúng tôi nữa. Không có lời giải đáp nào. Tôi bấm máy gọi điện cho Bảo An nhưng không ai trả lời. Họ đã đi đâu cùng nhau? Cho đến tận khi trời sáng, vẫn không có lời giải đáp nào. Tôi quyết định đi xuống lấy xe và về nhà bố mẹ mình. Việc tiếp tục ngồi trong căn hộ này và chờ đợi câu trả lời cho chính mình càng lúc càng hạ thấp lòng tự trọng của thằng đàn ông trong tôi. Tôi đóng cửa di xuống. Khi thang máy vừa mở, tôi nhìn thấy K và Bảo An đang chia tay nhau. Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được thế nào là sự dịu dàng, bịn rịn khi chia tay. Và điều đó khiến tôi như phát điên. K đi rồi, Bảo An quay lại và nhìn thấy tôi, trông cô ấy rất hoảng sợ.

"Em và K, em họ anh quen biết nhau à?"

"Em mới quen biết hôm qua."

Tôi hoàn toàn ngạc nhiên nhìn Bảo An. Sao cô ấy còn đủ tự tin và bản lĩnh nói dối như thế!

"Chúng ta vào nhà đi" Bảo An đề nghị. "Em mệt quá rồi."

Tôi nên đi theo cô ấy để chất vấn?

Bởi vì cho đến giờ phút này tôi biết mình đang cực kỳ ghen tuông và tức giận. Nhưng cùng với những chất vấn đó, tôi có nguy cơ... đánh mất Bảo An mãi mãi. Tôi chưa bao giờ đứng trước ranh giới mà nguy cơ mất Bảo An lại rõ rệt đến vậy. Tôi cũng chua bao giờ nhận ra Bảo An lại quan trọng như vậy trong lòng tôi. Và việc đó cũng đồng nghĩa, tôi là một thằng đàn ông hoàn toàn thất bại, một kẻ thua cuộc ngớ ngẩn. Vậy tôi sẽ đi theo để coi như không có chuyện gì xảy ra? Không thể nào! Sự thật này sẽ vĩnh viễn như cái gai trong tim, chỉ cần đối diện với Bảo An là mọi thứ tôi đã chứng kiến sẽ hiện lên rõ mồn một.

"Sao anh không vào?" Bảo An đã đứng đợi trong thang máy.

Tôi quyết định đi theo nàng.

Lúc vào nhà, Bảo An pha cho tôi ấy một tách trà bạc hà nóng. Ngồi ngay ngắn ở trên sofa, cô ấy bình thản nói với tôi.

"Chúng ta chia tay nhé."

Bảo An giáng thẳng vào mặt tôi.

"Tại sao?"

"Em nghĩ anh cũng biết tại sao mà"

"Nếu anh biết anh đã chẳng hỏi tại sao."

"Uhm. Vì em cảm thấy giữa chúng ta thật sự rất ngột ngạt. Khi những đam mê đã qua, em biết phải dùng những điều đã có với nhau để tiếp tục vun đắp cho mối quan hệ giữa hai người, nhưng cho đến hôm nay thì em không còn đủ sức nữa. Em muốn buông tay rồi."

"Và K, thằng em họ anh là chất xúc tác mạnh mẽ nhất?"

Tôi tức giận gắt gỏng. Bảo An không khóc, vẫn điềm tĩnh, từ tốn nhìn thẳng vào tôi.

"Không phải. Em mới chỉ gặp cậu ấy tối hôm qua, và bấy nhiều đó không đủ để làm lý do cho bất kì quyết định nào. Anh đừng hiểu lầm."

"Từ bao giờ em có thể nhìn thẳng vào anh và dối trá như thế?"

Bảo An thực sự bị tổn thương bởi những lời lớn tiếng vừa rồi của tôi. Tay cô ấy run lên.

"Anh đừng nặng lời..."

"Anh đã nhìn thấy em và K ở sảnh khách sạn, nhìn thấy hai người nắm tay nhau băng qua phố, nhìn thấy em hôn K. Em mong chờ thái độ gì nữa từ anh?"

Bảo An nắm chặt tay, lộ rõ thái độ bất lực.

"Em xin lỗi... vì đã để anh nhìn thấy những điều anh không muốn thấy. Nhưng em không nói dối anh điều gì. Anh có thể lựa chọn tin hay không tin em. Nhưng em thực sự không muốn tiếp tục nữa. Anh và em, chúng ta bây giờ đã không còn mong muốn những điều chung nữa, vậy ở bên nhau còn có ý nghĩa gì?"

Bảo An đứng dậy đi vào phòng ngủ, khóa cửa

Và có không ít những cuộc tình trong thành phố này kết thúc như thế đấy.

Tôi biết đây là một câu chuyện rất đỗi bình thường. Tôi sẽ không viết tiếp nó vì khi một mối quan hệ đã kết thúc, nó vĩnh viễn ngủ yên trong trái tim bạn mà không cần tỉnh giấc vì bất kỳ điều gì cả. Cho đến một ngày bạn sẽ hoàn toàn ngạc nhiên với chính tình cảm của mình. Đối diện với chính người ấy, người đã một thời làm bạn bất an, chao đảo, trong lòng lại nhẹ nhõm, bình lặng như mặt hồ mùa thu dịu nhẹ.

***

Chỉ cần được hạnh phúc, nghĩa là mỗi buổi sáng mai thức dậy, bạn biết mình còn mong muốn nắm tay thật chặt ai đấy.

Một trong những lỗi lầm lớn nhất mà phụ nữ mắc phải khi yêu là mơ hồ giữa con người thật của đối phương và hình ảnh tươi đẹp mà họ tạo nên trong tâm trí mình.

Một giấc mơ

Những gì sắp diễn ra dưới đây mặc nhiên là tưởng tượng lẫn suy diễn của riêng tôi, một người phụ nữ bình thường. Bạn phải tin vào điều này. Chín mươi chín phần trăm phụ nữ khi bắt đầu một mối quan hệ đều muốn biết người đàn ông này đã quen biết, qua đêm, yêu thầm, "anh kết nghĩa", chồng hoặc "búp bê" của những ai. Hai phần ba trong số đó muốn biết chỉ để tự vướng bận bản thân dưới lý do "hai người phải thành thực với nhau". Nhưng trên thực tế, bạn cũng phải tin điều này, không có sự thành thực nào tuyệt đối cả.

Ngày đầu tiên của tháng Tư. Như tất cả mọi ngươi đều đồng ý. Mùa xuân. Tôi đợi Di ở ghế đá công viên trung tâm. Di là bạn gái của tôi, ưa nhìn, chu đáo, công việc ổn định, có bằng lái ô tô và sống cuộc sống hiện đại tích cực. Di tôn trọng những chuẩn mực đạo đức thông thường, cũng yêu cầu tôi không thoát ra ngoài những luân thường đạo lý ấy. Tóm lại, Di là người phụ nữ có những suy nghĩ và hành động bình thường.

Nhưng hôm nay Di đến muộn. Công viên đầy người đi dạo. Hồ hởi, phấn khởi, gái, trai, ông bà lão, chó mèo, tình yêu, tình bạn. Rộn rã. Thời tiết quá đẹp để bất kì ai cũng có thể thoát khỏi sự ủ rũ. Ngay cả khi bạn đang cô đơn thì trong một khung cảnh như thế này: gió nhẹ, nắng vàng, những bụi thủy tiên đất mạnh mẽ cựa mình, hoa anh đào bay dịu dàng... sự cô đơn của bạn cũng là một nỗi cô đơn đẹp. Di vẫn chưa đến. Tôi đứng lên khẽ vặn mình, hơi sốt ruột đi qua đi lại. Đàn ông vốn ghét chờ đợi mà. Thỉnh thoảng lại đưa tay lên gáy một cách vô thức. Đột nhiên có một bàn tay rất mềm, thơm mùi hạnh nhân từ đằng sau bịt mắt tôi.

"Anh chết nhé! Để em đợi lâu ơi là lâu!"

Không phải là Di. Đó là điều chắc chắn. Cái âm thanh trong trẻo này lại cực kì quen thuộc. Tôi gỡ

tay cô gái và quay lưng lại.

"Ôi chết, xin lỗi anh! Em cứ tưởng là bạn trai em."

Vĩ Anh mặt đỏ bừng, những ngón tay liên tục đan vào nhau. Em không thay đổi gì nhiều, mái tóc dài, đôi mắt to, xinh xắn, trong trẻo, nụ cười hiền lành đến mức có thể làm tan chảy băng đá.

"Em là Vĩ Anh đúng không? Em không nhận ra anh à?"

Vĩ Anh là mối tình đầu của tôi.

Thực ra là mối tình đầu thầm kín. Chúng tôi học chung lớp tiếng Anh với nhau năm lớp 11. Lần đầu tiên nhìn thấy Vĩ Anh trong lớp học tôi đã cảm thấy bản thân có thể trở nên mù quáng và làm những chuyện điên rồ dại. Cảm tình đầu tiên hay những thứ mà người ta vẫn gọi là rung động đầu tiên thường diễn ra theo một quá trình mà sau này khi những mối tình khác đến và trải qua trong đời bạn không thể nào có được. Bởi vì hình như tất cả những gì thuở khai sinh đều vô tư nhất, trong sáng nhất, được điều khiển hoàn toàn bằng con tim mà không bị lý trí chi phối. Lúc đó bạn hoàn toàn có thể tin vào phép màu, những ý tưởng ngọt ngào, lãng mạn không khiến bạn cảm thấy ngại ngùng hay "sến".

Chỉ có mối tình đầu này của tôi không diễn ra hoàn toàn như tiểu thuyết. Lúc đó tôi si mê Vĩ Anh. Đến lớp học chỉ lân la ngồi gần quanh đấy để hôm nào cũng có cơ hội được làm bài nhóm cùng nàng. Vĩ Anh là môt cô gái dễ gần và thân thiện nên chúng tôi quen biết rất nhanh. Rồi rủ nhau đi ăn sau giờ học, giải hộ nàng một vài bài toán, đưa nàng về nhà... Tất cả những cơ hội tiếp cận ấy tôi đều được trải qua cùng nàng. Cho đến một ngày Vĩ Anh và tôi kết thúc khóa học và cả hai đều bắt đầu những chuỗi ngày chuẩn bị đi du học. Đối với tôi, niềm hạnh phúc lớn nhất bây giờ là tôi và Vĩ Anh cùng trường với nhau. Tôi tự nhủ, tất cả những điều ấp ủ định thổ lộ với em sẽ để dành đến lúc cả hai đều đơn độc bên nhau nơi xứ người. Thật là thiên thời địa lợi nhân hòa. Người ta nói người tính không bằng trời tính quả không sai. Vĩ Anh được nhận ở tất cả các nguyện vọng và nàng chọn đi Mỹ thay vì chọn đi Anh cùng tôi. Sự lựa chọn của em đã trả lời cho tình yêu thầm kín của tôi. Em đã không hề tính đến tôi trong đó. Vĩ Anh sáu năm sau vẫn vậy, vẫn khiến lòng tôi bồn chồn ngay khi nhìn thấy em cắn môi nhè nhẹ lúc bối rối.

"Ôi, em nhận ra chứ! Ngượng quá! Lại gặp nhau trong tình huống thế này bao giờ!"

Vĩ Anh bất chợt nắm lấy cánh tay tôi lắc lắc, ánh mắt em ấm áp.

"Phải sáu năm hơn rồi ý, anh nhỉ?

Bây giờ anh thế nào? Đã dặn là phải giữ liên lạc cơ mà? Sau bao nhiêu email của em anh đều không nhận được hả anh?"

Vĩ Anh hỏi liên tục, vồn vã. Như thể việc thất lạc giữa hai chúng tôi bấy lâu nay đã thực sự

khiến em phiền lòng là vậy.

"Ừ, anh lúc đó mới sang, nhiều chuyện bỡ ngỡ quá, rồi cứ thế mà hết năm này qua năm khác lúc nào không hay. Em về lâu chưa?"

Vĩ Anh khẽ ngiêng đầu, níu lấy cánh tay tôi.

"Anh. Gặp lại anh, em vui quá!"

Chắc hẳn không phải ai cũng có cơ hội lại được một lần nữa cảm thấy mùa xuân trong lòng như những điều xưa cũ thiêng liêng. Vĩ Anh đi rồi, Vĩ Anh cũng có bạn trai rồi nhưng việc biết chúng tôi sống chung dưới một vòm trời khiến tôi cảm thấy mình như chàng trai mười bảy tuổi, ấp ủ trong lòng một hy vọng trìu mến.

Di không thể biết những chuyện này.

Lúc mới quen, Di nhỏ nhẹ nằm trong lòng tôi thỏ thẻ: "Anh kể cho Di nghe về những mối tình của anh xem nào." Di giống như các cô gái khác, nghĩ rằng việc người đàn ông hiện tại của mình đối xử với các người tình cũ ra sao sẽ nói lên được rất nhiều điều. Tôi đã kể hết cho Di những chuyện hẹn hò của mình. Lãng mạn có, nhạt nhẽo có, vui có, buồn có. Ngoại trừ Vĩ Anh. Tôi đem cất giữ nàng như một bí mật của riêng mình. Và bây giờ bí mật ấy đột ngột bước ra khỏi nơi trú ẩn. Một buổi tối trời mưa tầm tã. Tôi ở nhà uống trà và xem phim cùng Di. Cả hai chúng tôi thích những khoảng thời gian lặng lẽ như vậy bên cạnh nhau. Di đột nhiên cù vào lòng bàn tay tôi và hỏi:

"Anh à, chúng ta có nên làm một lễ cưới?"

Di khiến tôi giật mình.

"Sao tự nhiên em lại hỏi vậy?"

"Không có gì. Chỉ là tự nhiên em thấy em yêu anh đủ để muốn điều gì đó thiêng liêng với anh."

Tôi kéo Di lại gần. Khoảng cách giữa chúng tôi còn bao xa để tôi cũng có lúc mong muốn điều tương tự? Bao nhiêu là đủ để nghĩ về lời hứa thiêng liêng trọn vẹn?

Tôi hoàn toàn không rõ.

Điện thoại reo. Vĩ Anh đang gọi.

Ngoài trời vẫn mưa không ngớt. Tôi kéo cửa nhìn ra ban công nghe điện thoại của em. Đầu máy bên kia là những tiếng nấc không ngừng.

"Vĩ Anh, có chuyện gì thế em?"

Vĩ Anh vẫn không trả lời, chỉ liên tục nức nở. Lòng tôi bất giác cồn cào không yên.

"Em làm sao thế? Em đang ở đâu? Thôi, bây giờ em cúp máy đi rồi nhắn tin cho anh biết em đang ở đâu. Anh sẽ đến đó ngay bây giờ."

Sau khi nhận được địa chỉ của Vĩ Anh, tôi mới sực nhớ ra Di đang ngủ thiếp đi trên sofa. Nhẹ nhàng bế Di vào giường, tôi khoác thêm áo rồi mở cửa ra phố.

Căn hộ Vĩ Anh không xa nhà tôi lắm. Cửa không khóa. Lúc tôi bước vào, chỉ kịp nhìn thấy nàng đang ngồi trong vùng hắt sáng, hai tay ôm lấy thân mình rũ rượi. Em ngước mắt lên, giọt nước mắt chảy dài trên má. Tôi không còn nghĩ được gì, chỉ vội quỳ xuống, ôm em vào lòng.

"Không sao. Anh dã ở đây rồi."

Bạn trai Vĩ Anh đã phản bội em lần thứ n. Trong lúc kiệt sức nhất, em vô tình nghĩ đến tôi. Nhưng trong khoảnh khắc này, với tôi, Vĩ Anh là quan trọng nhất. Tôi dìu em lên ghế. Hơi thở em ấm áp luồn vào gáy. Bất giác, Vĩ Anh ôm tôi thật chặt. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình gần một cơ thể khác đến vậy. Chúng tôi hôn nhau. Những cơn mưa dai dẳng mùa hè, còn có ý nghĩa gì nữa đâu?

Buổi sáng, Di tỉnh dậy, rửa mặt, trang điểm, đi làm. Di cũng không hỏi tôi đã đi đâu. Buổi tối, Di gọi điện dặn tôi về nhà ăn cơm, Di vào bếp và có mời bạn đến nhà. Cuộc sống hiện tại kéo tôi từ trạng thái lơ lửng sang trạng thái mất cân bằng khác. Khi chia tay, Vĩ Anh nhìn tôi không nói gì. Ánh mặt em lạnh lùng. Như trong một giấc mơ. Di thích mời bạn về nhà và nấu bữa tối. Những câu chuyện quanh bàn ăn luôn điềm đạm và chừng mực, thỉnh thoảng chúng tôi chơi chung một trò chơi kiểu Monopoly hay giải ô chữ. Bạn bè chung của chúng tôi không nhiều vì cả hai đều không thân thiết với ai.

Hôm nay Di làm cá hồi nướng và một ít salad Ceasar. Nhìn Di cặm cụi trong bếp khiến tôi lần đầu tiên nhận ra mình đang sở hữu điều bé nhỏ thân thương. Những điều quen thuộc vẫn diễn ra đều đặn mà trước nay tôi chưa hề biết quý giá và có thể trở nên mong manh đến vậy. Chuông cửa reo. Di tất bật đi về phía cửa.

Tôi đứng dậy đi cùng. Di vẫn thích cả hai chúng tôi cùng ra mở cửa khi cô ấy mời bạn đến nhà.

"Vĩ Anh vào nhà đi em. Đây là K, người yêu chị. Còn đây là Vĩ Anh, cô bé ở chung với em hồi em còn học bên Mỹ."

Chúng tôi nhìn thẳng vào nhau.

Có phải câu chuyện nào cũng là chiêm bao không em?

Nếu đã dốc hết ngây thơ cho mối tình đầu tiên thì bây giờ bạn hãy yêu người đến sau bằng tất cả sự trưởng thành của mình.!

Dự án Ebolic #45 Chụp sách: Huyền Đánh máy: Hà My, Ntan234, Mingming, Nhật Vy Soát lỗi: Anh Văn Soát lỗi lần hai: Tornad Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 15/11/2017 Ebolic là dự án chế bản ebook do Bookaholic thực hiện.
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.