Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 3414 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 485
Cấu ý về giải đấu đồng đội

❊ ❊ ❊

Tiết Mục đứng bên bờ một cánh đồng nước mênh mông ở ngoại ô thành, nhìn người dân làm ruộng mùa xuân.

Linh Châu không phải là quận nông nghiệp, chủ yếu vẫn là núi rừng, các loại gỗ quý, quặng mỏ, linh thú khá phong phú. Trong thành thì là nơi giao thương sầm uất, ruộng đất tương đối ít, lương thực phần lớn đều phải mua từ bên ngoài. Nơi này là đất của Chương gia ở phía đông thành, tức là gia tộc Chương Bác Đào, đối tác làm ăn "Càn Khôn Giới" với Tiết Mục, cũng coi là một trong số ít những nơi có ruộng đất tại Linh Châu.

Chương gia cùng đại diện của mấy đại tộc Linh Châu khác, vài chục người chen chúc vây quanh Tiết Mục xem cày cấy mùa xuân. Hiện giờ những người làm việc trên đồng đều là tá điền, mà lương thực do tá điền đổ bao mồ hôi công sức mới trồng ra được, không hề thuộc về họ, mà thuộc về Chương gia…

Đặc trưng của việc thôn tính ruộng đất do chênh lệch sức mạnh gây ra… Tiết Mục nheo mắt nhìn, trong lòng có chút khó chịu. Trương Bách Linh nói Linh Châu rất ít người nghèo, có lẽ hắn không coi những người cày cấy mùa xuân này là người?

Nhưng y không nói gì. Thế đạo vốn dĩ là như vậy, đã hình thành nên một hệ thống vô cùng ổn định, chính y hiện giờ cũng là kẻ hưởng lợi từ hệ thống này, sẽ không có ý định thay đổi nó.

Tìm cách khiến mọi người sống tốt hơn một chút chính là nỗ lực mà một vị thành chủ như y có thể làm.

Thế giới võ lực, gia đình tá điền cũng có hướng đi riêng. Ví dụ như thường xuyên có môn phái hay võ quán chiêu mộ đệ tử, nếu có học phí để theo học võ thuật, biết đâu một ngày nào đó học thành tài, cả nhà sẽ đổi đời. Có chút tương tự với thế giới văn đạo "Mười năm đèn sách không người hỏi, một bước thành danh thiên hạ biết".

Tất nhiên, "văn nghèo võ giàu", điều kiện để ủng hộ con cái học võ khó khăn hơn nhiều, rất nhiều người căn bản không đào tạo nổi, học phí còn chưa chắc đóng nổi, đừng nói đến dưỡng chất cần thiết để rèn thể sau này.

Lúc này cũng không phải là không có lối thoát.

Những gia tộc như Chương gia hay các bang phái giang hồ cũng sẽ tuyển dụng hạ nhân, tay chân, đồng thời cấp cho một số công pháp cơ bản để luyện tập. Việc này không cần đóng học phí, cũng coi như là một công việc ổn định cuộc sống, thường là lựa chọn của đại đa số mọi người. Chỉ cần lăn lộn có chút thành tựu, cũng có thể trở thành quản sự, trụ cột của những gia tộc này, phụ trách một phương.

Một số ít người có khí vận gia thân thì được các tông môn chính quy nhìn trúng tư chất, thu nhận vào môn tường. Thứ này không cần học phí, trái lại còn có tiền lệ phí phát cho. Vận khí đặc biệt tốt, bị tông môn hàng đầu nhìn trúng… Đừng hâm mộ loại khí vận này, loại này thường không phải nhân vật chính, đại khái có thể gọi chung là đối tượng tiêu chuẩn bị nhân vật chính vả mặt.

Nói chung, chuỗi hệ thống vẫn khá hoàn thiện.

Điểm mấu chốt nằm ở chỗ, công pháp võ kỹ tốt cũng giống như tri thức đỉnh cao, đều bị các môn phái lớn và thế gia hào tộc lũng đoạn. Người khác ngoài việc gặp may mắn từ trên trời rơi xuống thì không có con đường nào để tự mình có được, giai cấp chính là bị kéo ra như vậy. Trương Bách Linh gợi ý Tiết Mục thiết lập một nấc thang tiếp cận võ đạo cho Linh Châu, tuyệt đối là đã nắm được điểm mấu chốt của lòng người thế gian này, không chỉ áp dụng cho một vùng Linh Châu. Cho nên Tiết Mục mới nói, Trương Bách Linh làm một quận thú thì thật là uổng phí.

Nhưng Trương Bách Linh cũng không phải ôm tâm tư vì dân, hắn cũng là đang đại diện cho giai cấp của chính mình. Thật sự muốn thiết lập con đường mới để có được tài nguyên công pháp, những gia tộc, bang phái này rõ ràng có lợi thế hơn, dân chúng có được một phần trăm nước canh là tốt lắm rồi… Trừ khi Tiết Mục cố ý nghiêng về phía dân thường.

"Bác Đào…" Tiết Mục nhìn cảnh cày cấy mùa xuân rất lâu, đột nhiên lên tiếng.

Chương Bác Đào vội nói: "Thành chủ."

"Lần luận võ ở Linh Châu trước, người nhà ngươi giành được hạng mấy nhỉ?"

"À, hạng bảy, là đường đệ của tại hạ." Chương Bác Đào vừa nói vừa vẫy một thanh niên lại gần. Thanh niên đó khom lưng hành lễ: "Hầu gia."

Tiết Mục gật đầu: "Được ban thưởng gì?"

Chương Bác Đào đáp thay: "Một cuốn quyền pháp, cũng coi như không tệ."

Nói là không tệ, nhưng trong lời nói của Chương Bác Đào cũng không nghe ra được bao nhiêu vui mừng. Một gia tộc truyền đời mấy trăm năm, tuy không lớn, cũng không đến mức vì một bộ quyền kỹ trung cấp mà vui mừng quá độ, chỉ có thể coi là sự bổ sung cho võ kỹ của gia tộc, cũng coi như có thu hoạch.

"Luận võ ba năm một lần, sư nhiều cháo ít, các ngươi có con đường nào khác để tự mình lấy được tài nguyên công pháp không? Khám phá bí cảnh?"

Chương Bác Đào hơi cười khổ: "Đã gọi là bí cảnh thì vốn dĩ hiếm có khó tìm, huống chi thường ẩn chứa nguy hiểm dị thường, không phải việc chúng ta có thể làm. Nói chung chúng ta cũng chỉ có thể đổi chác một số thứ qua chợ đen mà thôi. Giải luận võ Linh Châu của thành chủ, coi như là chuyện hiếm có khiến mọi người tinh thần phấn chấn."

Tiết Mục gật đầu, hơi trầm ngâm. Tàng kinh các trong bí địa của Tinh Nguyệt Tông y đã thấy qua, tích lũy ngàn năm, gác cao chín tầng, kinh quyển không biết bao nhiêu mà kể. e rằng tùy tiện chép một cuốn ra ngoài cũng đủ để người thường tranh giành đến vỡ đầu, khiến cho một vùng Linh Châu thèm nhỏ dãi thật quá dễ dàng…

Nhưng cần phải thiết lập một hệ thống bình thường, luân chuyển lành mạnh, chứ không phải chỉ dựa vào Tinh Nguyệt Tông làm kẻ chịu thiệt bỏ đồ ra, điều đó sẽ chẳng có ý nghĩa gì.

"Chỉ riêng luận võ ba năm một lần, người nhận thưởng cũng chỉ có vài người, thật sự là không đủ." Tiết Mục cuối cùng cũng nói: "Ta có ý định thiết lập mô hình thi đấu mới, các ngươi xem thế nào."

Chương Bác Đào ngẩn người: "Các loại tỷ võ công khai hay bí mật ở Linh Châu đã rất nhiều rồi, ngay cả lôi đài ngầm, cũng có Túng Hoành Đạo đang làm, giải thưởng rất phong phú. Tuy nhiên loại này không phù hợp để chúng ta tham gia…"

Tiết Mục cười lạnh: "Các ngươi là kẻ khờ đi xem kịch mà thôi."

Mấy đại diện gia tộc bên cạnh đều cười gượng gạo, kẻ khờ thì chưa tới mức, họ xem quyền ngầm cũng là để giải tỏa chút ác khí. Người luyện võ thì luôn có nhu cầu mà…

Tiết Mục không để ý tới họ, nói tiếp: "Ta có ý định thiết lập một loại thi đấu đồng đội, không chỉ là luận võ trên lôi đài, mà là giao phong trong môi trường đặc biệt, liên quan đến trận pháp, phối hợp công thủ, kết hợp võ kỹ, v.v., nhấn mạnh vào nền tảng của gia tộc, tông phái và khả năng đoàn kết phối hợp. Các ngươi thấy thế nào?"

Mắt vài người sáng lên: "Nghe rất thú vị, có chút giống như sự phối hợp khi xông pha bí cảnh?"

"Đúng, chính là sự phối hợp đó, nhưng đối thủ là những đội khác. Loại thi đấu này có thể tổ chức hàng năm, tin rằng cả thiên hạ đều sẽ rất hứng thú. Đến lúc đó mượn báo chí của chúng ta truyền bá trực tiếp, có khi sẽ có đội ngũ ngôi sao và gia tộc ngôi sao ra đời? Đến lúc đó dù ta không đưa ra giải thưởng, có khi cũng sẽ có những lợi ích to lớn từ trên trời rơi xuống cho các ngươi. Ví dụ như họ khai phá Thiên Cực Băng Nguyên, phát hiện ra ưu điểm nào đó của các ngươi, đưa ra lời mời hợp tác? Chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra."

Càng lúc càng nhiều người mắt sáng rực lên.

"Tất nhiên, Tinh Nguyệt Tông ta đã nắm giữ Linh Châu thì cũng sẽ không keo kiệt, tự nhiên sẽ ban thưởng xứng đáng cho những người thể hiện xuất sắc…" Tiết Mục quay đầu nhìn họ một vòng: "Hoặc người thể hiện xuất sắc, sẽ được thu nhận vào nội môn bản tông, tương lai có cơ hội trở thành tông chủ kế nhiệm của Tiết Mục ta?"

Mọi người đều cười làm lành: "Trường Tín Hầu nói đùa rồi… Tiết tông chủ thiên thu vạn tuế…"

"Nếu các ngươi hứng thú với việc này, ta trở về sẽ bắt đầu trù tính chi tiết. Thế nhưng…" Tiết Mục đột nhiên ngừng lời.

Chương Bác Đào lập tức hiểu ý làm nền: "Thành chủ cần mọi người hỗ trợ việc gì, cứ việc phân phó."

Tiết Mục gật đầu nói: "Mọi người đều là hương hiền đã cắm rễ hàng trăm năm tại Linh Châu, tự nhiên nên góp một phần sức lực cho sự phát triển của Linh Châu."

Có người tưởng Tiết Mục muốn quyên tiền, lập tức vỗ ngực nói: "Ngô gia chúng tôi quyên góp…"

"Đợi đã… việc xây dựng thành không cần các ngươi lo." Tiết Mục xua tay: "Vật phẩm cao cấp các ngươi cần, bản hầu sẽ cho các ngươi con đường để có được, nhưng những thứ dân chúng Linh Châu cần, các ngươi không định gánh vác một chút sao?"

Chương Bác Đào ngẩn ra: "Ý của thành chủ là…"

Tiết Mục thản nhiên nói: "Bản hầu có ý định thành lập Linh Châu Giảng Võ Đường, phàm là trẻ em trong độ tuổi đi học ở Linh Châu đều có thể miễn phí học chữ cơ bản, hoàn thành việc học các loại công pháp cơ bản và lý luận võ kỹ. Tinh Nguyệt Tông ta sẽ phái trưởng lão làm giáo tập. Kinh phí cần thiết cho Linh Châu Giảng Võ Đường này, chi bằng do các vị phụ lão cùng nhau gánh vác thế nào?"

Đám đông đều trầm ngâm không nói.

Thực ra việc này vốn chẳng có gì, chỉ là khai mở cơ bản, không hề phá vỡ sự lũng đoạn tri thức nào cả. Rất nhiều tông môn võ quán vì muốn tạo danh tiếng đều sẽ miễn phí khai mở cho trẻ nhỏ, tuyên giảng lý luận, thậm chí là truyền đạo. Bách gia tranh đạo không từ thủ đoạn nào, Tinh Nguyệt Tông đã chiếm lĩnh Linh Châu, dù có cưỡng ép người đến nghe đạo cũng là chuyện có thể hiểu được.

Vấn đề nằm ở chỗ để những đại tộc Linh Châu này cùng làm, trở thành một quy định mang tính công lập… Điều này trong mắt người khác, tương đương với việc toàn bộ Linh Châu cùng tán thành và giúp truyền bá Tinh Nguyệt Chi Đạo.

Dưới thế giới quan này, đây là một sự đứng đội vô cùng rõ ràng, ít nhất là sự đứng đội bề nổi.

Đối với những thế gia đã quen "bỏ trứng vào nhiều giỏ" này, việc này quả thực hơi xoắn xuýt… Nhưng lúc này không thể xoắn xuýt được, lúc này mà do dự không quyết, bị loại khỏi giải đấu đồng đội mới thì mới là hối hận không kịp.

Sự im lặng chỉ kéo dài vài hơi thở, liền lập tức biến thành lời hưởng ứng ầm ĩ: "Tấm lòng vì dân của Trường Tín Hầu khiến người ta cảm động không thôi. Chúng ta tự nhiên sẽ hỗ trợ, tạo nên thịnh cảnh này!"

Chỉ một bộ phận nhỏ người nhận ra rằng, đề nghị của Tiết Mục khác với việc truyền đạo thông thường.

Giảng Võ Đường công lập, một khi tất cả đều vào đó nghe trưởng lão Tinh Nguyệt Tông giảng bài, thì toàn bộ trẻ nhỏ đều phải được coi là đệ tử không ghi danh của Tinh Nguyệt Tông… Điều này trong thế giới quan "tôn sư trọng đạo" cực kỳ đáng sợ!

Tiết Mục nhìn ánh mắt thâm thúy của Chương Bác Đào và những người khác, cố tỏ ra vẻ mặt thản nhiên không cảm xúc. Thực ra trong lòng có chút ngẩn ngơ… Y chỉ muốn cho đám người khổ cực dưới đáy xã hội thêm một con đường học tập đơn giản… Những người này rốt cuộc đã tự não bổ ra bao nhiêu tầng ý nghĩa rồi chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:477
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.